NK2 – Chương 12 – Chương 13

Chương 12: Quyết định

Bao nhiêu ký ức như chợt ùa về, hầu hết những ngày bên anh, tất cả đều rất vui vẻ.

Dường như sau những đớn đau của cuộc sống, tôi đã nhận được dòng nước mát ủi an tâm hồn mình. Nhưng… Anh càng đối tốt với tôi bao nhiêu thì những suy niệm về anh lại càng khiến tôi khốn khổ bấy nhiêu.

Bạn biết không, với một thằng con trai thì việc thừa nhận tình cảm với một kẻ đồng giới là một điều cực kỳ khó khăn và đòi hỏi sự nghiêm túc. Nhưng tôi biết là tôi thích anh, thích nhiều lắm… Nhưng còn anh?

Đầu óc tôi mơ hồ cảm nhận được thứ tình cảm mà anh dành cho mình.

Hôm ấy tôi đã cáo từ anh để được về sớm, những ngày sau đó nữa tôi cũng không đến để dạy anh học.
Tôi đã làm một bài test trên mạng của một chuyên gia tâm lý, rồi tôi nhận ra là tôi không phải thích mà là yêu anh. Nhưng có lẽ đâu cần bài test làm gì khi chính trái tim tôi cũng đã có câu trả lời…

Thường khi bạn phát hiện ra mình đang yêu, bạn sẽ làm gì? Vui mừng? Đỏ mặt? Hay là sẽ cố gắng giữ bình tĩnh mà tìm cách để thổ lộ tình yêu?

Tôi ước gì tôi là một trong những trường hợp ấy thì tôi cũng đã không phải đau đầu như vậy rồi…

Anh là một người tốt, một bác sĩ tài hoa, lại còn là hình tượng mẫu mực của phái đẹp nữa. Chỉ tiếc tôi không phải là một cô gái để có thể ôm những giấc mộng về anh!!! Tôi là một thằng con trai đích thực một trăm phần trăm… Vậy thì hà cớ gì tôi lại đi thích một người đàn ông thành đạt cơ chứ? Lẽ nào… Tâm lý tôi có điều gì bất ổn sao?

Tôi cáu kỉnh suy nghĩ mong tìm được nguyên do lý giải tất cả mớ lộn xộn đang diễn ra trong trái tim lẫn đầu óc mình…

Vì sao? Vì sao chứ?

Tôi liên tục tự hỏi mình điều đó. Vì sao tôi lại yêu anh? Một thằng con trai lại đi yêu một người cùng giới với mình, nghe có vẻ nực cười quá đúng không?

…………………….

Hôm nay tôi không có gì để kể cho bạn nghe cả. Tôi vẫn đắm chìm trong cảm giác bất lực với chính tình cảm và lý trí. Tôi không thể ngăn mình yêu anh cũng như tôi không thể ngăn trái tim mình ngừng đập. Bạn hiểu được cảm giác đó không? Khó chịu lắm. Nhiều lúc tôi chỉ ước cho mình đừng quen anh, hay nếu có thể thì xin cho thời gian quay trở về cái ngày mà anh nhờ tôi đến dạy học, hay…

Tôi đã tự đặt ra rất nhiều giả thiết cho mình. Nhưng rồi tôi cố phủ nhận đi tất cả. Tôi tự bảo với mình, đây vốn dĩ là định mệnh.

Liệu định mệnh có làm thay đổi tương lai không? Hay nó chỉ làm cho mọi thứ trở nên rối rắm hơn?

…………………….
Đạm Ngọc – Coco
…………………….

Sau bao ngày suy nghĩ thì tôi cũng đã đưa ra được quyết định. Đó là tôi phải chấm dứt tất cả để còn có thể duy trì được tình bạn giữa anh và tôi. Tôi không muốn và cũng không thể nào bày tỏ được điều này. Thôi thì xin hãy để nó từ từ chìm vào quên lãng.

Có người đã từng nói rằng: “Ta biết rằng quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng nhớ để mà quên.” Tôi hi vọng người ấy nói đúng. Tôi sẽ cố ghi nhớ hết những hồi ức tốt đẹp về anh và về tình bạn của chúng tôi… Nhưng tất cả chỉ có thể là hồi ức.

Một giọt nước lặng lẽ rời khỏi mi mắt tôi. Có lẽ là do bụi…

…………………….

Anh chỉ mỉm cười khi nghe tôi xin nghỉ. Anh nhẹ nhàng bảo là anh phải về Hàn vì có việc. Và anh đã hỏi tôi về cảm xúc của tôi khi nghe tin anh rời khỏi. Ánh mắt dịu dàng của anh như đang bóp nghẹn tôi… Cổ họng tôi khô khốc, còn đôi môi thì run rẩy như đang cố tìm một câu trả lời hợp lý. Nhưng chỉ tiếc là tôi không thể nghĩ ra thêm được điều gì cả…

Để rồi tôi đã nói ra một câu nói cực kỳ xuẩn ngốc…

– Chúc anh thượng lộ bình an. Em rất vui vì đã quen được một người bạn tốt như anh.

Anh chỉ khẽ mỉm cười và nhún vai tỏ ý đã hiểu. Vậy là kết thúc rồi, phải không?

Anh bảo khi nào muốn tôi vẫn có thể đến tìm anh.

Tôi không trả lời mà chỉ mỉm cười rồi quay lưng bỏ đi. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt sâu lắng ấy vì tôi sợ. Tôi sợ mình sẽ yếu lòng mà đứng lại đó, tôi sợ mình sẽ yếu lòng mà chạy đến ôm anh. Dù gì đi chăng nữa thì tôi cũng đã kết thúc việc này.

Rồi đây anh cũng sẽ quên tôi thôi.

……………………..

Hãy cho anh thêm phút giây để anh không bất ngờ
Hãy cho anh thêm đớn đau để mạnh mẽ một lần
Hãy cho anh quên tháng năm đã u mê ngóng chờ
Và cho anh quên cả tên của em

…………………………

Khi xưa khi tôi nghe những bài hát về tình yêu, về sự đau đớn khi chia tay, tôi đã thầm cười và nghĩ rằng có lẽ tác giả của bài hát đã phóng đại quá sự thật lên. Chia tay thôi mà, ai lại chẳng phải trải qua từ một đến hai lần trong đời, làm gì đau đớn đến mức độ đó? Vì sao người ta phải cần thêm thời gian để chấp nhận nó và để quên đi cả tên của người ấy?

Nhưng tôi đã sai… Có lẽ là do khi xưa tôi đã không yêu ai bằng chính tâm hồn mình. Tôi sợ đau khổ, tôi sợ cô độc… Và tôi sợ cả tình yêu. Sau ngần ấy năm tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ trong thân xác của một thanh niên trưởng thành.

Để rồi anh như một thiên sứ từ trên trời bay xuống và dùng phép thần biến đổi tôi. Tôi vụt lớn lên, rồi tôi biết cách nếm trải những cảm xúc mà cuộc sống mang đến. Tôi không rúc mình vào vỏ ốc nữa, vì anh đã dạy tôi biết cách chấp nhận tất cả, dù rằng có khi cuộc sống vẫn sẽ đem đến cho mình những đau khổ, nhưng nếu mình cứ mãi trốn chạy mãi thì sẽ chẳng thể nào trưởng thành được. Tôi học được từ anh nhiều hơn tất cả những gì tôi đã học qua sách vở. Tôi biết ơn anh vì tất cả những điều anh đem đến. Chỉ là… Vì sao tình cảm đó, thứ tình cảm không thể chấp nhận đó lại ngày càng phát triển lớn hơn? Vì sao chúng tôi không thể là những người bạn tốt của nhau được?

Tôi cố tìm quên hình bóng của anh. Tôi chuyển nhà, đổi sim và bắt đầu tìm kiếm một việc làm mới.

Nhưng bạn biết thói quen đáng sợ đến mức nào không? Tôi đã liên tục cầm điện thoại và nhấn số hai để có thể gọi cho anh, để được nghe tiếng của anh. Dù tôi biết rằng bây giờ anh đã về nước và số điện thoại này đã không còn dùng đến nữa…

Tôi như kẻ say đi giữa những con phố đông người. Tôi như kẻ loạn trí cố tìm kiếm lấy thứ mà mình đã đánh mất. Nhưng tôi biết, mãi mãi tôi vẫn sẽ không tìm được nó.

Mãi mãi…

………………………..
Đạm Ngọc – Coco
………………………..

Rồi tôi lại gặp em. Em là sinh viên năm hai, nhỏ tuổi hơn tôi, lại thông minh điềm đạm hơn người.

– Xin lỗi, em có thể ngồi được không?

– À, được.

– Em tên Thu Hương. Còn anh?

– Anh tên Luyến.

Em khẽ cười khi nghe tôi giới thiệu tên của mình. Có lẽ định mệnh một lần nữa đã đem em đến bên cạnh tôi.

Dường như với tất cả những nam sinh khác khi bắt gặp em bước đi trên giảng đường đều phải ngây ngô ngắm nhìn. Duy chỉ có tôi là khác, vì lúc này đây tâm trí tôi đã không còn ở trong thân xác nữa.

Em là một cô gái xinh đẹp và thông minh. Nhưng điểm khác biệt của em so với mọi người con gái khác là ở chỗ em biết che giấu đi sự thông minh của mình. Em khiến cho đối phương luôn cảm thấy thoải mái khi ở cạnh em.

Em rất hay cười. Nụ cười của em trong trẻo và đáng yêu như một tia nắng sớm mai vậy.

Không chỉ dừng lại ở bề ngoài đáng yêu, em còn có một trái tim biết yêu thương người khác. Nhưng vì sao… Tôi vẫn không thể nào thích em được?

Với tôi em chỉ như một đứa em gái hay là một người bạn thân chứ tuyệt đối không phải là tình yêu.

Rồi hôm ấy Nhật bảo anh về nước. Tôi vui lắm.

Nhật cố thuyết phục tôi và bảo với tôi rằng anh đã tìm tôi rất lâu. Nó bảo tôi đừng nên cứng đầu nữa. Nó cũng nhìn ra được những hành động dại dột của tôi trong suốt khoảng thời gian xa anh… Nó bảo tôi hãy suy nghĩ thấu đáo hơn những hành động của mình, nó thật rất lo khi thấy tôi ngày càng hốc hác, xanh xao hơn. Rồi nó trách vì sao tôi lại không sử dụng điện thoại nữa? Như vậy gia đình và nhà trường sẽ rất khó liên lạc với tôi những khi cần thiết. Nhưng nó đâu biết rằng thật ra tôi không phải là không dùng đến điện thoại, mà là tôi đã đổi số.

Tôi thầm cảm thấy có lỗi vì đã giấu nó việc này. Nhưng vì nỗi khổ riêng nên tôi đành phải cắn răng chịu đựng. Hi vọng thời gian sẽ giúp tôi quên anh đi hoặc chí ít là giúp tôi có thể xây dựng được một mối quan hệ mới.

Những ngày anh về nước cũng là những ngày tôi cố gắng vùi đầu làm việc như điên. Tôi như một kẻ từ xưa đến nay chẳng mảy may yêu thích thứ gì khác ngoại trừ công việc… Tôi muốn dùng công việc mà quên đi sự tồn tại của anh… Và tình cảm của chính tôi.

Rồi tôi tìm quên hình bóng của anh bằng việc đi chơi với em.

Vì là sinh viên nên chúng tôi thường ưu tiên chọn những quán cóc rẻ tiền. Chúng tôi đi ăn kem, đi uống nước hoặc đi dạo mát… Nhưng dù là đi đâu chăng nữa thì cả hai chúng tôi đều tự do thả hồn mình về một nơi nào khác và chỉ khi nào cần đến giao tiếp thì chúng tôi mới nói chuyện với nhau.

Mà có lẽ như vậy sẽ tốt hơn vì cả hai chúng tôi đều không vướng phải một ràng buộc nào cả. Chúng tôi đến với nhau trên danh nghĩa là hai người bạn tốt.

Chỉ là em hay gọi tôi là “anh”, vì em nhỏ tuổi hơn tôi. Còn tôi thì quen miệng hay gọi tên em, hoặc gọi là “cô bé”, là “bé”… Nhưng sau một thời gian, tôi cũng bắt đầu gọi em là “em”.

………………………….

Bạn có tin vào định mệnh không? Nếu có thì có lẽ bạn sẽ nghĩ hôm nay là ngày định mệnh của tôi.

– Mình đi Lotte Mart đi anh. Em muốn vào đó xem hàng giảm giá… Hihi nghe nói dạo này đồ trang sức trong ấy bán với giá rất rẻ, có khi chỉ có mười mấy hai chục ngàn à. Em đang tính sẽ mua thêm vài món cho con em, sẵn cũng lựa quà cho mình luôn. Lâu lâu em phải điệu một chút thì người khác mới xem em là con gái anh à.

– Thế ngày thường em là con trai à?

Tôi phì cười.

– Ừ. Rõ khỉ. Chúng nó toàn xem em như con trai ấy. Hết bứt tóc lại nắm đầu em vò vò.

Em là vậy, ngây thơ và trong trẻo. Em không ngại nói ra hết những gì mình đang nghĩ trong lòng.

Tôi chạy xe thật cẩn thận để em không phải va người và tôi. Tôi biết con gái kị nhất là bị đụng chạm bởi những người không phải là người họ chọn lựa.

Nhưng bạn biết không, em lẳng lặng vòng tay quanh eo tôi. Em khẽ nói.

– Anh là người con trai tốt nhất mà em từng gặp.

– Ý em là chân chính?

– Hahahaha quân tử được không?

– Được. Nhưng ngụy quân tử thì không được á.

Tôi cười lớn và em cũng cười theo.

Để đến khi tới Lotte Mart, em cùng tôi vào trong gửi xe. Xong, cả hai cùng tiến vào siêu thị.

Nhưng có một điều làm tôi không ngờ đến chính là việc tôi đã gặp anh tại đây.

Anh vẫn đứng đó mỉm cười nhìn tôi, dường như anh đã phát hiện ra tôi từ trước…

– Anh, hay mình ghé ngang qua chỗ này xem thử đi nha.

Tôi giật mình rồi quay lại nhìn em mỉm cười, tôi nhẹ gật đầu với em.

Anh đứng đó, không bước về phía tôi, không chào hỏi, cũng không cần biết cô gái đang đi bên cạnh tôi là ai.

Đúng rồi, tôi đâu có là gì của anh đâu mà muốn hướng anh có những suy nghĩ ghen tuông với tôi chứ?

……………………..

– Nếu tất cả điều đó là những gì cậu bé muốn.

Anh vẫn cười, một nét cười dịu dàng, không vương chút lưu luyến. Tôi gạt đi những suy nghĩ trong đầu mình mà nhanh chóng rời khỏi đó, vì tôi không muốn anh thấy được những giọt nước rơi ra từ hốc mắt tôi…

………………………

Hết chương 12

Chương 13: Giằng xé

– Viêm họng thì không nên uống đá…

– Anh trở nên như người già từ khi nào thế?

Tôi chau mày nhìn anh. Anh vẫn cười, nhưng lại giành ly đá từ tay tôi. Cử chỉ của anh tỏ vẻ không khoan nhượng chút nào. Thôi được, vì tôi đang bệnh nên cũng không muốn tranh cãi nhiều cùng anh.

………………………

– Sau này em sẽ lập gia đình, sẽ có hai đứa con, một trai một gái…

Hôm ấy anh đưa lon bia trái cây ra mời tôi. Tôi không ngờ rằng chất cồn trong ấy lại nặng đến vậy… Lúc say sưa tôi đã không nhớ được mình đã nói những gì, chỉ là câu nói này đã khiến tôi nhớ mãi… Vì sao ư? Vì đổi lại với câu nói của một người say là ánh mắt u buồn đăm chiêu… Phải chăng anh đau lòng khi nghe tôi nói ra câu nói đó?

…………………….

Tôi chạy trốn. Phải, bạn có thể cho là tôi hèn nhát. Tôi đã trốn tránh anh suốt một thời gian dài… Và tôi đoán là anh cũng đã hiểu được ý nghĩa của việc chạy trốn này.

Vậy thì tại sao tôi lại buồn khi anh không còn quản cuộc sống của mình nữa?

Đêm đó tôi lại khóc… Chỉ là vô tình… Để những giọt nước mắt chậm rãi lăn xuống.

…………………….

Sau vụ việc ngày hôm đó, tôi đã tự nhốt mình trong phòng và cố tìm cách giải thoát đi những suy nghĩ u ám của mình… Nhưng tất cả đều vô vọng.

Tôi đã từng nói với Nhật rằng tôi tin trên đời này có thứ gọi là tình yêu vĩnh cữu. Nếu như hai kẻ đã thật lòng yêu nhau thì sợ gì sóng gió chia cắt? Chỉ là, tôi nói được nhưng làm thì không, tôi hâm mộ Nhật vì đã dám đối mặt với tất cả, ngay cả với chính gia đình mình. Còn tôi? Ngay từ bé tôi đã phải chịu đựng một cuộc sống bị người đời khinh khi dè biểu. Ngay chính những người thương tôi nhất cũng phải e dè khi cho con họ tiếp xúc với tôi. Dường như khi người lớn có lỗi thì ngay cả trẻ con cũng phải gánh chịu sự trừng phạt.

Tôi vẫn luôn bị ám ảnh với chính tuổi thơ của mình, tôi hiểu rằng dù một ngày nào đó tôi có thành đạt thì tôi vẫn không được chào đón ngay chính tại mảnh đất sinh ra mình.

Có lẽ anh sẽ cho là tôi ích kỷ vì đã cắt đứt toàn bộ liên lạc với anh. Tôi đã tự ý làm tất cả mọi việc không phải chỉ riêng vì mình mà còn là vì anh. Tôi tin rằng với điều kiện của anh sẽ có không ít cô gái xếp hàng chờ được anh chọn. Còn tôi, tôi sẽ cố gắng quên anh đi để tiếp tục một cuộc sống bình thường như bao người khác. Tôi sẽ chấp nhận mình là một kẻ xui xẻo và sẽ không cố chống lại số phận một lần nữa.

………………………..
Đạm Ngọc – Coco
………………………..

Dường như sau bao lời cầu chúc của tôi thì anh đã có thể quên tôi thật sự… Anh dửng dưng không biểu cảm đứng nhìn tôi như một người xa lạ…

Là anh đã quên tôi thật rồi. Vậy thì tại sao tôi lại đau khổ đến như vậy? Chẳng phải mục đích của tôi đã đạt được rồi sao?

Ngày xưa tôi đã từng chúc anh sẽ được hạnh phúc bên người yêu tương lai của mình. Nhưng giờ đây những suy nghĩ ích kỷ như chợt trào dâng trong tôi khiến tôi không khỏi ghen tỵ với người con gái tốt số sẽ được anh yêu thương và được anh gọi là “vợ”…

Tít tít…

Tôi nhìn về phía chiếc điện thoại của mình.

“Tin từ : Nhật

Mày sao vậy? Sao dọn nhà mà không cho tao biết? Hôm qua khi tao vừa đến thì chủ nhà bảo mày đã dọn đi từ lâu rồi. À, trên trường đã gửi giấy báo về cho tao rồi đó.”

Suy nghĩ một lúc để rồi tôi bấm tin trả lời.

“Tao bình thường. Chỉ là muốn đổi chỗ ở mới thôi. A, mày nhớ đừng cho người khác biết số của tao nha.”

Không cần chờ lâu đã thấy tin trả lời.

“Người khác mà mày nói có phải là Jea Kyo không? Mày tính trốn đến khi nào? May mà có Thu Hương cho tao số điện thoại mới của mày… Không thì tao cũng chẳng còn biết kiếm mày ở đâu nữa.”

“Tao đã suy nghĩ kĩ rồi, tao quyết định sẽ chấm dứt tất cả.”

“Chấm dứt tình cảm?”

“Phải. Có lẽ là vì áp lực cũng như nhiều thứ khác. Tao ước mình đủ dũng khí như mày.”

“Ngốc quá. Tao cũng không hơn gì mày, tao đã từng rất lo sợ. Sợ rằng gia đình sẽ phản đối, sợ những ánh nhìn của người khác dành cho mình. Nhưng rồi tao nghĩ là chỉ cần mình sống tốt và sống vui vẻ thì mặc kệ người ta sẽ nói thế nào về mình. Tao tin sẽ có lúc những con người đã nghĩ oan về mình phải suy xét lại về hành động của họ.”

Tôi im lặng không biết phải trả lời như thế nào. Tôi để mặc chiếc điện thoại nằm lăn lốc ở một góc giường và rồi tôi từ từ chìm dần vào giấc mộng.

Tôi không nhớ rằng sau đó tôi đã nằm mơ thấy điều gì, chỉ biết là khi thức dậy vào sáng hôm sau thì tôi đã khóc một cách vô thức.

Vậy là tôi đã khóc trong mơ sao?

Dạo này tôi yếu đuối quá bạn nhỉ?

Tôi tự cười nhạo mình để rồi lại tiếp tục bắt đầu một ngày mới với biết bao phiền muộn ưu tư.

……………………………

Hết chương 13

Trước hết nói về fic, chương sau sẽ có tai nạn xảy ra, đừng tránh sao Choco kg báo trc, Choco đã nói là vì tâm trạng Choco phi thường tệ nên sẽ hành nv mừ…

Điều thứ hai, quyết định của Choco! Sáng nay Choco nhận được một tin nhắn từ một người bạn, người bạn đó bảo Choco rằng: “Việc viết truyện thì phần thưởng lớn nhất chính là niềm vui của độc giả và sự yêu thích của họ dành cho mình.” Choco suy nghĩ nhiều về những gì bạn đó nói và rồi Choco quyết định sẽ tiếp tục công việc cũ. Lại còn một bạn khen Choco là có tinh thần trách nhiệm… Hix, đc khen thì vui nhưng sao mà đằng sau lời khen ấy khiến mình muốn đi cũng kg nỡ a….

Choco muốn nhờ những bạn thân iu của Choco hãy giúp Choco cũng như những editor, author khác. Các bạn thấy được fic của Choco hay bất kỳ một bạn nào khác bị post sai địa điểm và cố ý (hoặc vô tình) quên để tên tác giả/dịch giả thì hãy giúp chúng tôi đính chính lại. Choco cũng như tất cả những bạn khác đều là đang làm việc tự nguyện, việc làm này rất dễ bị tổn thương nếu như biết mình không được tôn trọng…

Ps: Lý do vì sao Choco post một lèo 2 chương kế lên? Cũng là do người bạn có ý kiến cực hay kia đề nghị. Bạn ấy muốn Choco hãy tạo một bất ngờ cho mọi người, vì mọi người đã ủng hộ Choco như vậy ^_^. Đáng ra là để đến mai, nhưng vì mai người ta đi học mất rồi nên đành post luôn hôm nay vậy.

@bạn muốn post lun HC2 lên: Y_Y Choco cũng muốn tạo bất ngờ bằng HC2. Nhưng vì lời hứa với pé sai rùi nên chỉ khi nào làm xong, gửi cho pé đọc trc vài chap rùi mới đăng lên đây. ^_^

@X-D: Iu X-D nhiều lắm. Đang buồn và đọc lời nhắn của X-D thật rất vui a. Vui nhất là 2 đường link kia…
“Công” đức vô lượng
Vạn “thụ” vô cương

@all: iu tất cả nhiều lắm… Iu nhất câu nói, dù Choco có quyết định thế nào đi nữa thì mình cũng ủng hộ. ^_^

Suy nghĩ…

Choco sau một thoáng suy nghĩ bỗng lại thấy mình trẻ con quá! Mình đính chính lại những tác phẩm mình biết là có người lấy post mà không xin phép, còn những truyện mình không biết thì sao? Luật về bản quyền trên mạng là hoàn toàn không có. Vậy thì làm sao yêu cầu mọi người giữ và tôn trọng mình được? Có lẽ việc viết, post đã trở thành một thói quen của Choco nên Choco đã không còn nghĩ đến việc lỡ có người nào đó lấy truyện của mình rồi tự ý đề tên người đó vào… Nhưng giờ đây Choco bắt đầu nghĩ đến việc đó. Mình làm thật nhiều để rồi người khác lại không tôn trọng công sức của mình như vậy có đáng không?

Có hai cách giải quyết:

1/ Đóng cửa tất cả, bao gồm nhà riêng, vnsharing, không share truyện nữa.

2/ Tiếp tục viết và tiếp tục chấp nhận cảnh ngồi đó chờ đính chính…

Nếu Choco chọn cách đầu tiên có lẽ sẽ dễ dàng hơn, vì dù gì Choco cũng đã bước vào năm học mới, có nhiều thứ phải suy nghĩ và lo lắng hơn. Còn thói quen viết truyện có thể thay bằng thói quen khác. Cũng như việc trên mạng đâu chỉ có một mình Choco là tác giả, có biết bao bạn editor, author khác nữa mà. Mọi người không có Choco rồi thì cũng sẽ có được niềm vui khác… Nhìn đi nhìn lại mình chỉ là một hạt cát nhỏ thôi, vậy nên… Choco cần thời gian suy nghĩ cho quyết định của mình. Nếu một ngày nào đó các bạn có vào nhà riêng hay vào vnsharing mà không thấy Choco post bài, hoặc bị khóa thì các bạn cũng hiểu việc lựa chọn cuối cùng của Choco là gì… Mà có lẽ trước đó Choco sẽ thông báo cho mọi người biết mà. Đừng lo. ^_^

NK2 – Chương 11: Nhận thức

Chương 11: Nhận thức

Hôm nay anh dẫn tôi đi ăn mì vịt tiềm. Đó là một quán mì nằm sâu trong trong con hẻm nhỏ, bề ngoài quán không mấy bắt mắt, nếu không muốn nói là khá xập xệ.

– Sao anh biết được quán này hay thế?

– Bí mật.

Giỏi ghê, bí mật cơ đấy.

– Không nói cho em biết được sao?

– Hahaha cậu bé ăn thử xem có ngon không đã, rồi tôi sẽ nói.

– Vâng.

Tôi ngoan ngoãn gắp một gắp mì lên… Ngon thật đấy. Sợi mì có độ dai vừa phải, nước dùng rất ngọt, nhưng không phải là cái ngọt của mì chính mà là vị ngọt từ tủy xương… Nghe có phải giống quảng cáo Knor lắm không? Nhưng đừng hiểu lầm nhé, tôi không có quảng cáo hộ Knor đâu bạn ạ!

– Ngon ghê cơ.

– Cậu bé thích là được rồi.

– Không ngờ quán nhỏ vậy mà đông khách thật đấy…

Tôi nhìn một lượt xung quanh rồi buông lời nhận xét.

– Nhưng anh vừa nói là…

– Cậu bé ăn hết đi đã. Vừa nhai vừa nói sẽ sặc đó.

Anh làm như tôi là con nít không bằng đấy. Ghét thật a…

……………………….

Vì sao Jea Kyo lại biết được quán này? Đó là một bí mật nho nhỏ giữa hai người đàn ông…

– Chà có người cưng vợ quá…

Jea Kyo giật phăng lấy tờ giấy Sung Min đang cầm trên tay nghiền ngẫm.

– Tất nhiên rồi.

Ánh mắt Sung Min không chút thiện cảm, anh nhón người định giật lại món đồ của mình.

– Đừng keo kiệt thế chứ… Xem nào, trong này có lẽ cũng có vài nơi dùng được đấy…

– Ý cậu là dùng trong việc dụ dỗ con nít à?

Sung Min nhếch môi vẽ nên một nụ cười tà mị.

– Yah… Đừng có suy bụng ta ra bụng người.

– Hahahaha cậu đâu còn là học sinh phổ thông… Nhất là với quá khứ lẫy lừng của cậu, nên dặn cậu nhóc kia cẩn thận thì hơn…

Jea Kyo khẽ nhướng một bên mày lên nhìn Sung Min, khóe môi anh thoáng như đang khiêu khích.

– Có lẽ tôi nên thực tập tiếng Việt với chị dâu nhiều một chút nhỉ? Có nhiều chuyện cần phải tâm sự lắm…

Làm bộ chống cằm suy nghĩ một lát để rồi anh lại tiếp tục nói.

– Mà nhất là có vẻ như chị dâu rất thích nghe truyện ma đúng không?

– Cậu dám.

– Hahaha rất hân hạnh được phục vụ…

Anh làm bộ dáng cúi đầu tựa hồ như một ông chủ sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của khách hàng. Xem ra hình ảnh của vị bác sĩ hiền lành đã bị anh ném đi đằng nào mất rồi.

– Để tôi chờ xem coi chừng nào cậu mới chấp nhận “yếu điểm” của mình. Khi đó tôi hứa là sẽ trả thù đấy.

– Hahaha

– Bộ cậu tính thực hiện theo từng bước thật à?

– Ừ. Vì cậu bé rất ngây thơ thuần khiết, lại còn hay tin người nữa…

Jea Kyo nở một nụ cười thật đẹp khi nhắc đến “cậu bé” của anh.

– Nên ngài Jea Kyo của chúng ta không nỡ xuống tay… Đừng nói là tôi không báo cho cậu biết nhé, vợ càng trẻ thì tiềm lực bị dòm ngó càng nhiều. Vì thế cần phải tranh thủ nắm bắt lấy những cơ hội thuận lợi mà rinh về.

– Tội nghiệp chị dâu quá… Ngây thơ, trong sáng nên đã bị dụ mà vẫn không biết…

Lúc này Jea Kyo đang vào vai của một diễn viên tài năng, dường như trong phút chốc gương mặt anh hiển hiện đầy sự thương cảm. Chỉ là, người có thể nhìn ra được bộ mặt thật ẩn đằng sau nét diễn xuất tài hoa ấy chỉ có Sung Min.

– Cậu đừng có mà đánh trống lãng. Việc của tôi và cậu là hoàn toàn không liên quan đến nhau…

Sung Min vẫn dùng bộ mặt lạnh lùng mà lột bỏ đi lớp mặt nạ của anh. Không những không tức giận vì bị phá hủy vai diễn mà trái lại anh còn bật cười, một nụ cười thể hiện niềm vui chân thật. Anh vỗ vai Sung Min mà nói.

– Không hổ danh là cháu ruột của ông. Không cái gì có thể qua mắt ngài Sung Min được. Mà dù sao đi nữa thì tôi cũng đang cần những địa điểm này, vậy cho tôi mượn tạm nhé?

– Nếu tôi cho cậu mượn thì lợi ích của tôi là gì?

Khoanh tay trước ngực mà hỏi. Rõ ràng đây là loại khí chất khiến người khác phải e dè kính sợ, thậm chí không rét mà run. Nhưng chỉ tiếc là người đang đứng trước Sung Min lúc này đây lại là Jea Kyo, một kẻ cũng phát ra loại khí chất bức người không kém.

– Tôi sẽ mời chị dâu yogurt vậy. À, mấy hôm trước nghe chị dâu bàn với Luyến là bữa nào rảnh sẽ tới Yogurt Space ăn thử xem có ngon bằng Iyo không? Xem ra chị dâu đang rất hứng thú với món tráng miệng đó…

– Thật vậy à? Tôi sơ ý quá. Thôi được rồi, đây xem như là phần thưởng của cậu. Còn việc dẫn đi ăn thì để tôi lo liệu, không cần cậu phải bận tâm. Dành thời gian rảnh cho con mèo nhỏ kia đi.

– Aiz…. Đúng là ngài Sung Min bảo quản vợ kĩ thật đấy…

– Sau này cậu cũng như vậy thôi. Đừng có trêu chọc người khác quá sớm…

…………………….

Câu chuyện là thế đấy. Hiển nhiên là Jea Kyo không muốn để Luyến biết rằng anh đã phải cực khổ đến mức nào mới lấy được tờ danh sách các quán ăn này… Xem ra mèo nhỏ của chúng ta là đang sống trong hạnh phúc mà không biết…

…………………….

Ghét anh thật đấy, cuối cùng vẫn không chịu nói cho người ta biết… Sau này không thèm tin anh nữa đâu.

…………………….

– Cậu bé…

Tôi đang dừng xe ở trước cây xăng, mở nấp bình và chờ đến lượt thì bỗng có một người đi xe máy, ăn mặc nhếch nhác đến gần tôi. Anh ta bảo:

– Em có thể giúp anh vài ngàn được không? Anh không có tiền đổ xăng… Mà phải đẩy xe về xa lắm…

Tôi khẽ đắn đo suy nghĩ trong vài phút, để rồi anh ta cứ đứng mãi tại đó, gương mặt lộ rõ nét thất vọng đầy mỏi mệt.

– Anh cầm lấy đổ xăng đi.

Tôi dúi vào tay anh ta tờ mười ngàn, xong sau đó tôi quay xe đi. Nhưng rồi trong đầu tôi có dự cảm điều gì đó không đúng, tôi khẽ xoay đầu lại phía sau thì vẫn thấy anh ta đến để đổ xăng, nhưng chiếc xe anh ta đang đẩy hoàn toàn không có biển số.

Có nghĩa là người đó không muốn để người khác nhận ra số xe của mình. Nếu nói là công nhân đi một đoạn đường dài thì chẳng lẽ lại không sợ bị cảnh sát giao thông xử phạt vì tội đi xe không biển số?

Vậy là mình bị gạt. Cay đắng thật đấy!

Bạn biết không, khi tôi kể điều này ra với bạn bè, bọn họ đều cười rồi bảo tôi ngu ngốc, vì đã tin lời người ta đến như vậy. Ừ, mà tôi cũng công nhận mình khờ thật bạn ạ.

– Có phải làm người tốt thì sẽ bị người ta xem là ngu ngốc không?

Tôi hỏi một cách bâng quơ không mục đích, nhưng anh vẫn trả lời tôi.

– Còn tùy vào người mà cậu bé muốn đối xử tốt là ai nữa…

Tôi không muốn giấu anh nữa, vậy nên tôi đã kể lại toàn bộ sự việc cho anh nghe. Bạn đoán xem nghe xong anh sẽ có phản ứng thế nào?

Có lẽ bạn sẽ chẳng thể đoán ra được đâu. Anh đã rất chăm chú nghe hết câu chuyện của tôi, rồi anh nhẹ búng vào giữa trán tôi và hỏi.

– Và bây giờ cậu bé đang tự trách mình sao?

– Không ạ. Thật ra thì… Em cũng không mấy hối hận lắm. Chỉ là tiếc vì mình đã không dùng tiền để giúp cho những người đáng được giúp hơn.

– Vậy thì được rồi.

– Được là sao ạ?

– Là cậu bé đã biết chấp nhận việc thất bại của mình và từ đó rút ra được bài học. Có rất nhiều người sau khi thất bại liền tự chửi mắng mình, thậm chí còn bày tỏ quan điểm tiêu cực nữa. Tôi đồng ý với em về việc em nên quên chuyện này đi.

– Quên để rồi tái phạm sao anh?

– Tùy theo mức độ chứ nhóc.

– Là sao ạ?

– Ví dụ, cậu bé đang đi trên đường thì gặp phải bọn trấn lột… Sau sự việc đó xảy ra, cậu bé vẫn tiếp tục đi ngang con đường đó thay vì phải kiếm một con đường khác an toàn hơn, thì việc tái phạm của em là không sáng suốt.

– …………………….

– Nhưng nếu vì lòng tốt mà cậu bé giúp người khác, cho là đã bị gạt đi nữa, thì chẳng lẽ vì điều đó mà nhóc lại thề với lòng là từ đây về sau sẽ không giúp đỡ một ai nữa sao?

– Sao anh biết em sẽ không làm vậy?

– Tôi đã từng nói, em là một con người thuần khiết và lương thiện. Em chẳng thể nào ngăn mình không giúp đỡ người khác, vì đó chính là bản chất của em, dù em có chối bỏ nó thế nào đi nữa…

– Em không thánh thiện như anh tưởng đâu ạ.

Tôi lắc đầu ngoầy ngoậy trước lời nói của anh. Nhưng thay vì phản đối tôi, anh vẫn chỉ mỉm cười thật dịu dàng, sâu trong ánh mắt ấy, anh như đang hướng tôi khuyên giải, chỉ là, anh không dùng lời nói để tỏ bày…

– Được rồi, em chịu thua.

Tôi giơ tay đầu hàng.

– Cậu bé không phải chịu thua tôi, mà là em thua chính lương tâm của mình.

– Rồi, rồi, anh nói sao cũng đúng cả. Em đói rồi…

Tôi khẽ dùng chân đẩy đẩy anh đi. Có phải bạn đang tò mò vì sao tôi có thể làm được động tác này không? Là vì lúc này đây cả tôi và anh đều đang ngồi trên salon. Nhưng chính xác hơn thì anh ngồi, còn tôi thì nằm. Ơ… Vì người ta đang mệt, mà anh thì bảo là cứ tùy ý xem nhà anh như nhà mình nên người ta đã lỡ ngủ quên đi mất…

– Được rồi, mèo lười.

– Không được nói em là mèo. Em không phải.

Tôi chu mỏ lên phản đối.

– Bộ dạng em vừa nãy khi thức dậy tựa hồ như một chú mèo nhỏ đang xù lông, lại còn thích chọc phá người khác… Em có biết là toàn bộ những động tác của em đều dễ đưa em đến tình huống nguy hiểm không?

– Chẳng lẽ anh định đánh đòn em sao?

Tôi lè lưỡi ra trêu anh.

– Không ai nỡ đánh mèo nhỏ cả. Chỉ là…

Anh nhẹ cúi người xuống thấp hơn. Để rồi trong phút chốc tim tôi như ngừng thở… Tôi là đang chờ đợi điều gì từ anh? Vì sao tôi lại như vậy?

Tim… Tim đập nhanh quá.

Rồi hình như là anh khẽ cười… Để rồi anh nhanh chóng xoay người bỏ vào trong bếp.

Tôi làm sao vậy? Chẳng lẽ tôi điên sao? Vì sao vừa nãy tôi lại trông đợi một điều gì đó từ anh chứ? Mà điều tôi mong chờ là gì?

………………………

“Nhóc khờ, em còn không sớm nhận ra thì e là anh sẽ không đủ kiên nhẫn mà bỏ qua cho con mồi đáng yêu như lần này nữa đâu… Em có biết đôi môi nhẹ vểnh lên của em đã đủ chứng minh cho anh biết là em thích anh rồi không? Haha để xem làm cách nào để chuyển tiếp giai đoạn từ thích sang yêu đây?”

……………………….

Tôi đi qua đi lại trong phòng khách… Tôi đang cố dùng bộ óc không được nhạy bén lắm của mình để phân tích vấn đề… Vì sao tôi lại vui mỗi khi được ở cạnh anh? Vì sao tôi lại mang cái cảm giác phấn chấn mỗi khi sắp đến giờ đi dạy? Vì sao trong đầu tôi cứ mãi lảnh tránh sự thật rằng một ngày nào đó tôi sẽ không còn đến đây để dạy anh tiếng Việt nữa? Vì sao mọi thứ xung quanh tôi điều xoay quanh anh thế này?

Phải chăng là vì tôi đã nhận ra thứ đang phát sinh trong lòng tôi căn bản không phải đơn thuần chỉ là tình anh em, tình bè bạn mà là một thứ tình cảm khác?

Chẳng thể nào là… Tôi đã thích anh….

Không lẽ điều tôi mong chờ nhất chính là nụ hôn của anh sao?

……………………….
Hết chương 11

Cám ơn các bạn đã hết lòng ủng hộ và giúp đỡ Choco, cũng như an ủi những lúc bạn Choco bị bấn loạn… Hix, pé sai thì bảo viết lẹ HC2, còn các pé khác thì muốn viết lẹ NK để nhanh đến phần anh í đè pé Luyến. Ặc, ta có 2 tay à. Có gõ nhanh cũng đâu có lẹ dữ vậy??? Báo cáo là ta đã hoàn thành phần H giữa 2 pé bên HC rùi!!! ^_^ nhưng đang trong giai đoạn chỉnh sửa cũng như là chờ đợi xong hết cái này rùi mới tính tiếp. Vậy nên kg đc hối tác giả a…
Còn nữa, iu mọi người nhìu…

Buồn bực…

Lang thang trên mạng, tình cờ bắt gặp cái này:

http://caphesang.org/showthread.php?t=8241

http://vnvip.net/forum/showthread.ph…entine-Hamster

http://taoxanh.net/forum/showthread.php?t=124074

Choco không hiểu cái dòng ở dưới:


Nguyễn Thuỵ
Theo Glink

Là tác giả, người copy bài hay là gì? Choco đã tham gia diễn đàn vnvip để nói với chủ bài viết thêm tên Choco vào cuối bài, Choco đã không yêu cầu xóa. Nhưng sau khi đọc 2 diễn đàn còn lại thì Choco mới hiểu rằng có lẽ có 1 bạn đã copy bài viết và đăng vào blog riêng hay diễn đàn gì đó của mình, bạn ấy không để tên, không xin phép, không đường link… Rồi sau đó các bạn còn lại copy và paste thôi.
Choco kg nói tiếp thì có lẽ các bạn cũng đã đoán được trong đầu Choco đang nghĩ điều gì. Choco không phản đối việc bài viết của mình bị post đi nơi khác, chỉ có một yêu cầu nhỏ nhoi là xin phép, còn không thì nhớ để tên tác giả.
Không lẽ bây giờ Choco phải tiếp tục đăng ký vào 2 diễn đàn còn lại để xin tác giả của bài copy đó đính chính sao?
Ps: Đang viết HC2, đáng ra lên máy để ngồi viết tiếp. Đang suy nghĩ cảnh H giữa hai người thế mà lại bị chuyện như vậy…

NK2 – Chương 9 – Chương 10

Chương 9: Nhà mới

Anh thật tốt bạn à. Bạn biết không, có những lúc tôi thấy mình cứ như con nít khi đứng trước mặt anh vậy! Cứ mỗi lần đi cùng anh, tôi đều cảm thấy mình thật nhỏ mọn, trong khi anh lại rất hào phóng. Anh là một người bạn tốt mà tôi may mắn quen được. Đương nhiên không phải vì thế mà tôi có thể lợi dụng lòng tốt ấy.

Những lần đi ăn chung mà tôi giành trả tiền thì anh đều bảo: “Để tôi trả. Chẳng lẽ cậu bé lại đi tính toán với tôi như vậy?” hay “Học trò thì phải mời thầy giáo mới đúng.”… Anh đã viện đủ lý do khiến tôi chẳng thể nào từ chối được.

Những khi bạn tiếp xúc với một người cùng phái, bạn sẽ phải giữ khoảng cách để tránh xảy ra những hiểu lầm. Và tôi cũng vậy…

Nhưng từ khi tôi gặp anh mọi sự đều đổi khác. Anh đem lại cho tôi thứ cảm giác thoải mái và an toàn. Mỗi khi ở cạnh anh, tôi đều cảm thấy như mình đang được bảo vệ bởi một thiên sứ đầy quyền phép. Anh đã dạy tôi rất nhiều. Anh chỉ dẫn cách khắc phục nỗi sợ của mình, anh khích lệ con người nhát gan trong tôi bằng những câu nói đầy uy lực… Mang tiếng là gia sư, tôi đến nhà để dạy anh những thứ có trong sách vở, còn anh, anh đã dạy tôi biết được cả thế giới. Kiến thức trong anh uyên bác đến độ tôi có cảm tưởng như chẳng có việc gì có thể làm khó anh được.

Tính ra người đi học phải là tôi mới đúng.

…………………………..

Dạo này bỗng dưng trong tôi hình thành một thói quen xấu, đó là việc mỗi khi ngủ tôi đều phải tìm một chỗ nào đó cao thật cao mà gác đầu. Thói quen này được bắt đầu từ anh mà ra… Ai bảo anh cứ hay cho tôi mượn vai làm gì…

Có lẽ do anh đã chiều quá nên tôi sinh hư chăng?

Mà sao tôi nói chuyện cứ như một người đang yêu thế này?

…………………………..

Hôm nay tôi đến dạy tại nhà mới của anh. Là do anh chở tôi đến. Phải chăng bạn đang thắc mắc vì sao tôi không tự đi mà lại phải nhờ anh chở? Vì xe Honda thì chẳng thể nào đi được xa như vậy. Căn nhà này của anh là nằm ở vùng ngoại ô thành phố. Anh đã mua đất và cho xây lại theo lối kiến trúc yêu thích của mình.

Căn nhà mới này được sơn toàn bộ là màu trắng khiến cho nó như nổi bật lên giữa thảm cỏ xanh mát. Xung quanh nhà được bao bọc bởi những hàng cây to lớn như một hàng rào bảo vệ những thứ bên trong. Những đường viền quanh nhà được anh khéo léo tô điểm bằng một chút xanh dương của da trời. Phía sau cánh cổng tự động là cửa chính được làm bằng gỗ có màu nâu gụ hằn lên trên đó là những đường vân chứng tỏ được bề thế của chủ nhân nơi đây. Nếu ngước đầu lên bạn có thể nhìn thấy đường nét uốn lượn sắc sảo của những thanh inox bao bọc quanh ban công. Tất cả từ những chi tiết nhỏ nhất đều đã được sắp xếp một cách khéo léo để làm tôn lên nét quý tộc cho căn nhà…. Có thể nói đây là ngôi nhà đẹp nhất trong tất cả những ngôi nhà mà tôi đã có dịp chiêm ngưỡng… Cũng như là ao ước.

– Em có thể hỏi anh vài việc được không?

Tôi ngập ngừng mở lời.

– Cậu bé muốn hỏi điều gì?

Anh nhẹ xoay người về phía sau để rót cho tôi một ly nước cam.

– Của cậu bé đây.

– Ừ… Em chỉ… Hơi tò mò.

– Tò mò là một đức tính tốt.

Anh mỉm cười như đang khuyến khích tôi tiếp tục câu chuyện.

– Anh là người đầu tiên nói điều ấy.

Tôi bật cười khúc khích rồi lại nói tiếp.

– Căn nhà lớn như vậy một mình anh làm sao có thể dọn dẹp và lau chùi được tất cả đồ đạc trong này?

– Cậu bé ngốc ơi là ngốc.

Ghét thật!!! Lại dùng tiếng Việt mà bảo tôi ngốc nữa rồi.

– Sao cậu bé lại không nghĩ đến những nhân viên vệ sinh nhà cửa?

– Vì người bình thường chẳng ai lại mướn đội ngũ nhân viên đến để dọn dẹp nhà mình cả.

– Hahaha thời gian của tôi không cho phép tôi có thể lãng phí vào bất cứ việc gì khác được. Cậu bé biết một giờ không làm việc là tôi đã bỏ đi mất bao nhiêu tiền không?

– Vậy thì sao anh lại còn dẫn em đi dạo mát và xem phim nữa. Bộ không sợ sẽ lãng phí thời gian sao?

– Với em thì không có gì là lãng phí cả.

Tôi đỏ mặt quay đi chỗ khác như trốn tránh ánh nhìn của anh… Anh lại cười, một nụ cười đầy ẩn ý…

– Em vẫn còn thắc mắc…

– Nói đi.

– Vì sao… Em…. Không thấy hình của người nhà anh trong cuốn album lần trước.

Việc người nước ngoài vốn dĩ rất tự lập, điều đó tôi đã biết. Nhưng vì sao ngay cả trong những buổi lễ tốt nghiệp quan trọng, người nhà anh vẫn không đến để chúc mừng. Trong những tấm ảnh cũng có một vài tấm tôi bắt gặp anh chụp chung với một ông cụ. Gương mặt ông cụ trông rất hiền lành, phúc hậu. Phải chăng đó là ông của anh? Cũng có khi đó là một phụ nữ đoan trang, một quý ông lịch lãm… Nhưng mà… Hoàn toàn không thấy được hình chụp cả đại gia đình như bao người bình thường khác.

– Nếu tôi kể rằng tôi lớn lên trong một gia đình không đặt nặng vấn đề về tình cảm mà chỉ chú tâm đến lợi ích kinh tế, cậu bé có tin không?

– ………………….

Tôi chẳng biết mình nên trả lời anh làm sao nữa.

– Mẹ tôi là một phụ nữ Hàn Quốc, còn cha tôi là người Hồng Kông. Ông đến Hàn Quốc lập nghiệp từ rất sớm. Một điều dễ thấy được ở một gia đình thành đạt là việc những đứa con phải biết tự lập ngay khi còn rất nhỏ.

Thì ra cha của anh là người Hồng Kông, hèn gì tên anh phát âm nghe không giống mấy với người Hàn Quốc chính gốc.

– Vâng, em hiểu…

Tôi nhẹ gật đầu…

– Quy luật đào thải được áp dụng rất gắt gao trong gia đình tôi. Những đứa trẻ thua kém hơn sẽ bị cách ly và đối xử một cách khác biệt, nếu không muốn nói là cay độc…

Anh nở một nụ cười tựa hồ như đang mỉa mai chính lời nói của mình.

– Cha tôi đã áp dụng cách thức của loài hổ khi nuôi dạy con cái… Ném những đứa con xuống vực thẳm, phàm là người mạnh mẽ sẽ tự động biết bò dậy, còn không sẽ phải chết…

– ……………….

– Hiển nhiên đó chỉ là một phép so sánh. Cậu bé có sợ không khi nghe tôi kể những điều như vậy?

– Không đâu ạ. Chỉ là… Em xin lỗi vì đã nhắc đến những việc khiến anh không vui.

– Hahahaha trái lại là đằng khác. Tôi rất biết ơn cách dạy dỗ của cha tôi. Nhờ ông nên tất cả các anh chị em trong gia tộc đều trưởng thành và sớm thành đạt về mọi mặt.

– Thế còn mẹ anh? Bà cũng đồng ý cách giáo dục của cha anh à?

– Mẹ tôi là một phụ nữ dịu dàng và rất nhân hậu. Mỗi khi cha tôi phải dùng đến đòn roi thì bà lại dỗ dành chúng tôi bằng kẹo ngọt. Bà rất yêu quý cha và tôn trọng những quyết định của ông ấy.

Tôi im lặng không nói gì thêm nhưng trong đầu tôi bỗng chốc lại hiện ra hình ảnh của mẹ tôi…

– Thường thì mỗi anh chị em trong nhà đều chú tâm đến công việc và lợi ích của bản thân. Chúng tôi đặt lợi nhuận lên trên tình cảm. Và ngay chính cha mẹ tôi cũng đồng ý với quan điểm này.

– Nhưng như vậy sẽ buồn lắm…

Tôi buộc miệng nói mà chưa kịp suy nghĩ kĩ. Để rồi tôi lại ân hận vì chính câu nói của mình. Phải chăng tôi đã xen vào việc của anh quá nhiều rồi?

– Em… Em xin lỗi.

– Cậu bé ngốc nghếch.

Lại dùng tiếng Việt để mắng tôi ngốc cơ đấy… Ghét anh thật.

– Em nghĩ… Một gia đình nên có những buổi cơm chung, những tấm ảnh kỉ niệm… Có thể với anh đó là việc làm lãng phí thời gian… Nhưng… Anh biết có những người rất muốn có được một gia đình với đầy đủ cha mẹ và anh chị em… Họ cũng rất muốn có được bầu không khí vui vẻ hạnh phúc khi ở cạnh những người thân yêu của mình.

Giọng nói của tôi như chợt chùng lại.

– Vậy thì em hãy đem đến cho tôi cái cảm giác ấy được không? Dạy tôi biết thế nào là yêu thương.

– Anh… Anh đùa à?

– Hoàn toàn nghiêm túc đấy. Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ những buổi cơm gia đình phải không?

– Anh đi kiếm cô nào đó dạy anh đi.

Tôi phùng má hờn dỗi. Để rồi anh lại cười khùng khục như cố ý trêu chọc tôi.

– Cậu bé dễ thương thật đấy.

– ……………

– Còn em thì sao? Kể cho tôi nghe về gia đình mình đi.

– Em…. Em là một đứa con không cha…………

Tôi bắt đầu mở lòng mình ra về kể về quá khứ của mình với anh. Việc chạm vào quá khứ tưởng chừng như một nỗi đau bất tận nhưng khi kể cho anh nghe tôi lại có một cảm giác thanh thản đến lạ kỳ. Tôi không sợ anh cười chê xuất thân của mình vì tôi biết anh sẽ không làm như vậy. Tôi cũng không sợ anh tỏ ý thương hại vì tôi biết anh trân trọng tôi và sẽ không làm nên những việc khiến tôi bị tổn thương.

Ngay chính tôi cũng không hiểu vì sao mình lại tin anh đến như vậy? Vì sao mỗi lời anh nói tôi đều khắc ghi trong tâm?

Có phải tôi ngốc lắm không?

– Câu chuyện đến đây là hết…

Tôi mỉm cười với anh. Để rồi tay anh nhẹ đặt lên khóe mắt tôi và gạt nhanh giọt nước đang chực chờ rơi xuống.

– Cậu bé can đảm của tôi…

Anh vỗ về tôi như một đứa trẻ.

Tôi buông xuôi bản thân trong vòng tay của anh. Chỉ có tại nơi đây tôi mới dám đối mặt với nỗi đau của quá khứ, cũng như với tất cả những gì đã khiến cho tôi sợ hãi nhất… Vào ngày hôm ấy, tôi đã để mình khóc thực sự…

– Đối mặt với chính bản ngã của mình liệu có phải là một điều tốt không anh?

– Còn tùy thuộc vào cậu bé nhận định thế nào là tốt thế nào là xấu.

Anh nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau của tôi bằng giọng nói trầm bổng của mình.

– Thế cậu bé có nghĩ tôi là người xấu không?

– Không… Anh là một thiên sứ tốt bụng và hào hiệp…

– Vậy thì cậu bé đã nhận định sai rồi đấy. Bản chất của tôi là một ác ma tham lam và ích kỷ.

– Em không tin đâu. Người tốt như anh mà lại là một ác ma thì có lẽ em sẽ còn tệ hại hơn cả ác ma nữa.

– Cậu bé là một người thuần khiết và lương thiện. Bản ngã của em mới đúng là của thiên sứ. Có lẽ em nên tin vào những lời tôi nói… Có nhiều lúc tôi muốn em hãy tránh xa tôi ra vì như thế sẽ khôn ngoan hơn rất nhiều.

– Ý anh là… Anh không muốn làm bạn với em nữa sao?

– Không. Trái lại là đằng khác. Vốn dĩ tôi muốn để cho em quyền lựa chọn. Nhưng bản chất tham lam trong tôi đã không cho phép tôi làm điều đó…

– Em muốn làm bạn với anh. Thật đấy…

Rồi tôi chợp cúi đầu xuống thấp hơn để tránh nhìn thẳng vào cặp mắt đầy mê hoặc của anh. Tôi khẽ nói tiếp.

– Hiển nhiên là nếu anh muốn…

– Đây là do em lựa chọn đấy nhé.

– Sao ạ?

– Sau này có hối cũng không còn kịp nữa đâu.

Anh bật cười ranh mãnh. Thật chẳng hiểu sao lúc này đây tôi lại có cảm giác như có tiếng bẫy sập đâu đây…

……………………………..

Hết chương 9

Chương 10: Truyền thuyết

– Vì sao người phụ nữ tại các nước Trung Đông đều phải đeo mạng che mặt cả nhỉ? Em thấy như vậy thật bất công quá…

Nhân lúc anh đang luyện chữ, tôi lôi ra những cuốn tạp chí gần đấy mà nghiền ngẫm. Tuy nói là nghiền ngẫm nhưng tôi chủ yếu chỉ xem hình, vì tất cả chúng đều viết bằng tiếng Hàn hoặc tiếng Anh.

– Mọi việc đều có căn nguyên nguồn cội của nó cả nhóc con à.

– Thế anh bảo, vì sao phụ nữ Hồi giáo phải đeo mạng che mặt?

– Dựa theo một truyền thuyết cổ cậu nhóc à.

– Vậy thì anh kể đi…

Tôi nóng lòng thúc giục anh.

– Truyền thuyết xưa kể lại rằng, nhiều thế kỷ trước đây, tại một quốc gia thuộc khu vực Trung Đông có một vị vua đầy quyền lực. Ông ta cai trị đất nước với một tham vọng to lớn là sẽ bành trướng lãnh thổ từ phía tây Đại Tây Dương cho đến tận những quốc gia thuộc Thái Bình Dương. Hiển nhiên là ông ta có rất nhiều thê thiếp. Nhưng trong tất cả bọn họ, chỉ duy có một cung phi trẻ tuổi xinh đẹp là được ông ta yêu thương nhất. Ông ta đã cho xây dựng một tòa lâu đài tráng lệ cho nàng. Rồi để đáp lại tình yêu thương ấy, nàng cung phi đã quyết tâm phải xây nên một tòa lâu đài khác như để tỏ lòng kính yêu của mình đối với nhà vua. Nàng đã bí mật kiếm một kiến trúc sư tài giỏi và giúp đỡ nàng hoàn thành tâm nguyện. Nhưng có một điều không ngờ rằng vì nhan sắc của nàng đã khiến cho gã kiến trúc sư đem lòng say mê. Gã thừa cơ hội đức vua đang ở chiến trường mà bảo với nàng rằng công trình sẽ không thể hoàn tất được như đúng kế hoạch nếu như nàng không đồng ý tặng hắn một nụ hôn.

– …………..

– Sau khi đã đắn đo suy tính thì nàng cung phi ấy đã cho phép hắn lấy đi nụ hôn của nàng, nhưng chỉ có thể hôn lên mặt…

– Có phải sau đó đức vua về thấy được nên chém đầu cả hai người không?

– Cậu bé đoán gần đúng rồi đấy. Khi ấy đức vua về đến và xui xẻo rằng gã kiến trúc sư ấy vì quá yêu thương nàng nên đã để lại một vết tích ngay trên gương mặt xinh xắn của nàng. Đức vua sau khi hỏi rõ nguồn cơn liền nổi nóng và ban lệnh chém đầu gã. Còn nàng, nhà vua đã giáng phạt nàng thật nặng… Từ đó, ông ban lệnh cho tất cả các phụ nữ đều phải dùng mạng che đi gương mặt của mình, cũng như không được phép xuất hiện ở những nơi công cộng. Vì ông cho rằng chính sắc đẹp của người phụ nữ là căn nguyên gây nên mọi tội lỗi.

– Nghe có vẻ bất công quá nhỉ…

Tôi khẽ thở dài sau khi nghe hết câu chuyện của anh. Mà anh học rộng biết nhiều thật đó!!! Ngay cả với truyền thuyết cổ anh cũng nắm vững như vậy, có lẽ chẳng có điều gì có thể làm khó anh được.

– Đó chỉ là truyền thuyết thôi nhóc à… Và truyền thuyết thì đôi khi vẫn có những sai lệch nhất định…

– Nếu anh là vị vua ấy, anh có trừng phạt nàng cung phi đó không?

– Hahahaha trừng phạt thì không, nhưng giam giữ thì có đấy…

– Anh đúng thật là…

Khóe môi anh bỗng chốc lại vẽ nên một nụ cười đầy quyến rũ.

– Mà không phải chỉ có phụ nữ mới gây nên tội lỗi đâu nhóc con à.

– ……………………

– Có thể một ngày nào đó em sẽ nhận ra…

– Nhận ra điều gì chứ?

Tôi ngây ngô hỏi lại. Nhưng anh chỉ cười mà không đáp…

Mà anh đang muốn tôi nhận ra điều gì thế nhỉ?

…………………………

Hết chương 10

Thx mọi người đã nhớ kĩ các chi tiết trong những truyện của Choco, thật ra Nhật là học 2 đại học, điều này không sai, nhưng do Choco muốn Nhật là đang học theo thể thức cao đẳng liên thông lên đại học. ^_^ còn trình độ đại học khi ghi trong đơn xin việc (NK1) thì có thể là viết tắt (tác giả kg kể chi tiết việc cao đẳng và đại học ban đêm <= do tác giả lười a). Nếu mọi người có đọc sang Chuỗi ngày mộng mơ sẽ thấy Nhật, Luyến và Tâm gặp nhau. Khi ấy Luyến đang học hoàn chỉnh đh tại VN… Ôi tóm lại… Y_Y tác giả cần có một khoảng thời gian để Nhật về Hàn quốc và Luyến học tiếp tại đây… Còn có kể chi tiết vụ du lịch hay gặp gia đình chồng thì… Xem xem tác giả lười siêng ntn a.
Ps: Choco mới mua 2 chú hamster bear xù rất đáng iu. Mới mua nhà cho chúng ở => chúng chui vào nhà đùa giỡn + cắn nhau + nựng nhau + bỏ Choco ngóng ở ngoài chờ xem động tĩnh của chúng. Bực mình… Có nhà rồi rủ nhau vào trong đó mà bỏ chủ của nó ở ngoài… Biết vậy sẽ kg mua, cho nằm dưới đất hết.

NK2 – Chương 7 – Chương 8

Chương 7: Ngày thi

………………………..

– Không nhất thiết phải ăn sáng đâu ạ…

Tôi vừa loay hoay với mớ giấy tờ vừa quay sang anh nói.

– Không được cãi. Cậu bé phải ăn thì mới có sức làm bài thi được.

– Nhưng…

Tôi liếc nhìn đồng hồ, bây giờ chỉ mới sáu giờ hơn, vẫn còn kịp.

Chờ tôi kiểm tra đầy đủ mọi thứ rồi thì anh bắt đầu lái xe chở tôi về quận năm, nơi mà sắp tới đây sẽ diễn ra kỳ thi đầy căng thẳng… Mà có lẽ cũng không mấy căng thẳng đâu, nhưng là vì tôi muốn được đậu liên thông lên đại học nên buộc lòng số điểm của tôi phải cao hơn tám.

Tôi chưa nói với bạn là tôi chỉ đang học cao đẳng à? Hihi vậy bây giờ nói luôn cũng không muộn nhỉ?

Anh cho xe dừng lại tại một quán hủ tíu Nam Vang. Và rồi anh ép tôi vào trong, tự ý kêu cho tôi một tô đặc biệt.

– Anh không ăn ạ?

– Không. Tôi không có thói quen ăn sáng.

Anh đón lấy ly cà phê từ người phục vụ và đưa lên miệng.

– Nhưng chẳng phải anh bảo là…

– Đó là quy tắc chung phải giữ cho trẻ nhỏ.

– Anh…

Tôi có cảm tưởng như ngoại trừ tô hủ tíu đang bốc khói thì hai lỗ tai tôi cũng đang xì khói ra đây này.

Anh lại còn cười nhạo tôi nữa chứ. Thật ghét quá đi.

– Anh không ăn thì em cũng không ăn.

– Ngoan, đây không phải lúc để cậu bé tranh luận với tôi.

– Nhưng không ăn sáng là không tốt cho sức khỏe. Anh muốn bị bệnh sao?

Có lẽ ánh mắt thành khẩn của tôi đã khiến cho anh động lòng? Anh khẽ thở dài và gọi một xửng xíu mại cho mình.

– Vậy được chưa nhóc?

– Dạ rồi. Hihi

Tôi cười mãn nguyện, rồi bắt đầu thưởng thức món hủ tíu ngon lành trước mặt mình.

………………………….

– Một chút thi xong thì gọi cho tôi, tôi sẽ đến đón.

– Dạ… Mà…

– Sao?

– Anh không định chúc em thi tốt sao?

– Vì tôi biết cậu bé đã cố gắng hết mình nên chắc chắn sẽ đạt kết quả tốt.

– Nhưng…

Anh không chúc lỡ người ta giữa chừng đau bụng rồi không làm bài được thì sao?

Mấy lời lẽ này có cho vàng tôi cũng không dám nói. Xui chết được… Nhưng không nói cũng không có nghĩa là tôi sẽ không xụ mặt xuống.

– Không việc gì phải sợ cả. Rồi tất cả sẽ ổn thôi nhóc.

Ánh mắt anh nhìn tôi tựa hồ như anh đã đọc được tất cả những suy nghĩ của tôi vậy. Tôi xấu hổ quay mặt đi thì bỗng có một cánh tay kéo tôi về phía sau. Để rồi toàn thân tôi đều nằm gọn trong lòng của người ấy.

– Cẩn thận.

Một chiếc xe Honda xém chút nữa là tông thẳng vào tôi rồi. Dạo này sao dân tình chạy ẩu thế nhỉ? Tôi nhanh chóng hoàn hồn lại để rồi phát hiện ra rằng tôi đang được anh ôm vào lòng.

– Xin… xin lỗi…

– Cậu bé phải cẩn thận, trước khi muốn qua đường phải xem xét kĩ lưỡng.

– Rồi rồi… Em biết mà…

– Chúc em may mắn.

– Chẳng phải anh bảo anh không cần chúc em sao?

– Hahaha tôi đây là chúc em đừng để bị một anh chàng nào đó tông phải nữa. Nhóc con bướng bỉnh à.

– Em không có bướng bỉnh…

Anh mỉm cười như xoa dịu tất cả. Để rồi anh hướng tôi chỉ vào đồng hồ của mình.

Chết mất… Gần đến giờ rồi.

– Em vào trường đây. Anh về bình an. À, còn nữa… Cám ơn anh.

Tôi còn không kịp nhìn xem anh có trả lời không liền ba chân bốn cẳng phóng vào cổng trường.

…………………………….

Câu nói “Khổ tận cam lai” ứng dụng vào lúc này đây thật đúng. Vì khoảng thời gian chịu cực khổ của chúng tôi nay đã được đền bù lại một cách xứng đáng. Lúc đề thi được phát ra cũng là lúc tôi biết rằng lần này mình có thể đậu liên thông được rồi. Nhưng tôi chưa đặt bút xuống làm vội mà khẽ liếc nhìn về phía Nhật thì thấy gương mặt xinh đẹp của nó cũng thoáng nở một nụ cười…

– Chúc mừng nhé hai tân thủ khoa…

– Còn chưa biết kết quả mà.

– Tụi này thì đã đoán trước rồi. Ê, nếu mà được làm thủ khoa thật thì phải khao đó nha.

Mọi người sau khi thi xong liền như ong vỡ tổ xoay xung quanh chúng tôi mà hỏi về đáp án. Tôi trả lời qua loa vì cũng không chắc lắm và Nhật cũng vậy. Chúng tôi chỉ biết là mình đã cố gắng hết sức, cũng như đã hoàn thành hết các phần của câu hỏi. Giờ đây việc cần làm là chờ đợi kết quả thôi.

– Đi ăn phá lấu không mày?

– Ừ đi.

– Mày lấy xe đi, tao ra ngoài chờ.

– Haha tao không có đi xe đến.

– Không đi xe đến… Vậy là mày đi chung với ai à?

Nhật quay sang hỏi tôi.

– Ừ.

– Vậy có phiền cho mày không? Hay là rủ bạn đó cùng đi luôn?

– Hahaha chúng ta đi bộ đi. Dù gì từ đây đến đó cũng không xa mấy.

– Ừ… Nhưng còn người chở mày? Người đó đã về rồi hay còn ở lại chờ?

– Chút tao sẽ gọi cho anh ấy đến chở…

– Anh ấy?

– Jea Kyo.

Không biết là Nhật cố tình hay vô ý nữa… Nó hỏi lòng vòng để rồi cuối cùng cũng ép tôi khai ra được người chở mình là Jea Kyo.

– Ừ.

– Mày không thắc mắc vì sao à?

– Không. Cần thiết lắm sao?

– Hahaha thật ra thì tao đã ở nhà anh ấy từ hôm qua.

– Vậy…

Nhật muốn hỏi điều gì đó nhưng rồi lại khẽ lắc đầu. Rồi nó quay sang tôi mà bảo.

– Jea Kyo có ỷ lớn hiếp nhỏ không?

– Sao mày hỏi vậy?

– À hahahaha…

Lại tiếp tục lắc đầu. Kỳ lạ, chẳng lẽ Sung Min thường hiếp đáp nó sao?

– Bộ Sung Min hay bắt nạt mày lắm à?

– Sao mày hỏi vậy?

– Mày đang bắt chước câu của tao đó.

– Hahaha Sung Min rất…. thư..ơng tao.

– Dùng chữ yêu có vẻ xác đáng hơn nhỉ?

– Đánh mày bây giờ. Tụi mình đang ở ngoài đường đấy.

Hai má Nhật đỏ hồng lên trong thật đáng yêu.

– Hì hì đâu có ai để tâm nghe đâu mà sợ.

– Đừng có đánh trống lảng sang chuyện của người khác…

– Thế bạn Nhật của chúng ta muốn biết chuyện gì? Bạn Luyến sẵn sàng nói cho nghe.

– Jea Kyo đối xử với mày thế nào?

– Học trò của tao à? Hì hì, rất tốt.

– Học trò?

– Phải. Anh ta học với tao tức là học trò của tao chứ còn gì nữa…

– Ai…

Nhật khẽ thở dài để rồi nó quay sang tôi mà bảo.

– Hy vọng mày sẽ sớm nhận ra được.

– Nhận ra được điều gì?

– Không nói.

– Nói đi mà.

– Không.

– Nói đi…

– Không.

– Tao sẽ mời mày ăn phá lấu…

– Thật hả… Vậy tao ăn hai phần được không?

– Tham ăn.

– Ừ. Nhưng dù có mời đi nữa thì cũng không nói. Tự mình suy ngẫm đi.

– Ghét.

Chúng tôi cãi nhau như hai đứa trẻ. Để rồi cả hai cùng cười giỡn mà thẳng tiến đến quán phá lấu ngay lề đường Nguyễn Văn Cừ.

………………………

– Alo? Dạ em thi xong rồi…. Em đang đi ăn với bạn…. Là Luyến… Vâng. Em biết rồi. Anh lắm chuyện quá. Rồi… Em biết…

Tôi ngồi đối diện vừa gặm gặm cây nĩa vừa cười đến đau bụng.

– Cười cái gì mà cười?

– Hahahaha cười có kẻ bị quản lý chặt chẽ.

– Mày nên nhớ câu nói của ông bà xưa, cười người hôm trước…

– Hôm sau người cười chứ gì? Hehehe tao tính sẽ ở vậy luôn rồi. Tao sẽ không cho mày có cơ hội cười trên nỗi đau của tao đâu.

– Hê hê để chờ xem sao.

Sao nhìn mặt nó bí hiểm vậy? Haiz, nghi ngờ quá… Không lẽ nó đang có âm mưu hãm hại hiền tài của đất nước a?

– Không được… Mặt mày gian lộ rõ ra rồi. Nhất định phải đề phòng… Đề phòng.

Tôi làm ra vẻ nhăn nhó.

– Hahaha mặt tao vậy mà mày bảo là gian á?

– Dù sao đi nữa thì cẩn trọng vẫn hơn!!!

………………………

– Cậu bé thi tốt đúng không?

– Dạ… Nhưng chưa biết có đúng hoàn toàn không nữa…

– Yên tâm đi nhóc. Tôi có lòng tin nơi em mà.

Nhìn nụ cười hiền lành của anh khiến tôi như an tâm hẳn đi. Tôi mỉm cười và dựa đầu ra thành ghế phía sau… Giờ đây tôi chỉ muốn được thư giãn…

……………………….

Hết chương 7

Chương 8: Xem phim

– Hôm nay anh dẫn em đi đâu vậy?

– Tới đó cậu bé sẽ biết.

Làm gì mà làm ra vẻ bí ẩn thế này?

Có phải bạn đang thắc mắc vì sao tôi không đến dạy anh mà lại bỏ đi chơi đúng không? Thật oan cho tôi quá… Tôi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình rồi mới đi chơi chứ bộ. Mà đây là do anh rủ chứ nào phải là ý của tôi đâu…

Chiếc xe dừng lại trước cổng cao ốc Flemington.

– Hôm nay mình đi…

– Xem phim.

– Hả?

Tay chân tôi bắt đầu cảm thấy tê cứng, toàn thân như mất đi sự kiểm soát làm cho cơ thể như muốn quỵ ngã tại chỗ. Tôi vốn dĩ rất sợ không gian kín nên rạp chiếu phim chính là nơi dễ khiến tôi phát bệnh nhất.

– Hay… Em mời anh đi ăn kem nha.

Tôi cố ý đánh trống lảng để hướng anh đi đến một nơi khác…

– Xem xong chúng ta vẫn có thể đi ăn kem mà.

Anh cười thật đẹp. Nhưng nụ cười của anh lại mang một nét gì đó hơi giảo hoạt… Có phải là tôi nhạy cảm quá chăng?

– Tôi đã hứa sẽ giúp cậu bé thoải mái sau những ngày học thi căng thẳng, vậy nên bây giờ chúng ta phải thực hiện nó đây.

– Nhưng… Em…

Em không thể chịu được khi ở lâu trong đó… Anh muốn em nôn vào người anh sao???

Thật muốn nói như vậy với anh ta ghê đi!!! Bất quá khi nhìn vào đôi mắt ấy, tôi lại không tài nào thốt nên lời…

– Chẳng lẽ cậu bé không xem tôi là bạn sao?

– Không phải như vậy… Mà là do…

Tôi đang cố nghĩ tìm ra cách hòa hoãn hợp lý nhất.

– Vậy thì được rồi. Chúng ta vào thôi.

Miệng tôi phút chốc nở một nụ cười tựa như mếu. Tôi cắn răng chịu đựng đau khổ mà theo anh vào rạp.

Phim hôm nay chúng tôi xem thuộc thể loại hành động dã tưởng… Đây là một bộ phim của nước ngoài, nhưng chí ít cũng có một dòng phụ đề nho nhỏ bên dưới.

Tôi với tay lấy một ít bắp rang cho vào miệng. Bạn biết không, giờ đây tôi đang cố chịu đựng những con bướm ma bay lởn vởn ngay trong bao tử…

Cầu trời cho bộ phim mau kết thúc…

Ngồi được một lúc thì tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu, hai mắt dù đang mở to nhưng cảm giác bồn chồn bỗng đâu ập đến khiến tôi càng tăng thêm ý định muốn bỏ trốn.

– Đừng sợ. Chứng bệnh tâm lý thì phải dùng tâm lý mà ức chế nó.

– Anh… Sao anh biết em bị mắc chứng sợ không gian kín?

– Vì những biểu hiện của cậu bé đã cho tôi biết điều đó.

– Vậy sao anh còn dẫn em vào trong này nữa?

Tôi nói bằng một chất giọng đầy ức chế.

– Thế cậu bé muốn bị vậy hoài sao?

– Không cần anh quan tâm.

Khi nói xong câu ấy thì tôi nhận ra là mình đã thiếu suy nghĩ quá bạn à! Tất cả chỉ là ý tốt của anh. Một bác sĩ giỏi đã chữa bệnh miễn phí cho tôi, mà tôi lại đi nổi khùng với vị bác sĩ ấy. Bạn có thấy tôi vô lý lắm không?

– Em xin lỗi…

Ngập ngừng giây lát tôi bèn mở lời xin lỗi. Tôi hi vọng rằng anh sẽ không giận tôi. Nhưng hi vọng vẫn chỉ là hi vọng. Tôi biết, anh có giận tôi đi nữa cũng là đáng đời tôi lắm.

– Cậu nhóc bướng bỉnh ngốc nghếch…

Tôi xin đảm bảo với bạn là anh vừa nói ra câu này bằng tiếng Việt một trăm phần trăm đó.

– Này, đừng có phùng má lên như vậy sẽ không đáng yêu đâu.

– Kệ em. Ai biểu anh chọc em trước làm gì?

Tôi hờn dỗi nhìn anh.

– Có phải vừa nãy khi đang giận dỗi em đã quên đi cảm giác khó chịu đó?

– Nhưng anh nhắc làm em bắt đầu cảm thấy khó chịu lại rồi.

Hai mắt tôi từ từ cảm thấy mờ dần đi, tay chân bỗng chốc trở nên run rẩy, còn đầu óc thì choáng váng tựa như người say nắng. Tôi ngã người ra sau, yếu ớt nói.

– Vì công sức anh bỏ ra nên em sẽ ráng chịu đựng cho đến hết phim…

– Kiên cường lắm.

Trong bóng tối tôi chẳng thể nào thấy rõ được gương mặt của anh, nhưng tôi đoán là anh đang cười…

– Xấu hổ chết đi được.

– Sao phải xấu hổ?

– Vì… Trông em lúc này yếu đuối y hệt con gái.

– Cậu bé không hề yếu đuối chút nào hết, mà trái lại cậu còn rất can đảm nữa. Nhiều người đã không thể vượt qua nỗi sợ của mình nên đã phải sống với nó suốt đời. Chỉ cách một bước chân để có thể thay đổi số phận, vậy thì tại sao chúng ta không thử đúng không?

– Phải, phải. Lời bác sĩ nói mà…

– Hahaha

Trong rạp hát không thể nói lớn tiếng được nên chúng tôi đã phải thì thầm vào tai nhau. Bạn biết không, riết rồi tôi phát chán việc phải đưa người lên rồi lại dựa người xuống nên tôi đã dựa hẳn vào vai anh. Như vậy vừa tiện cho việc nói chuyện lại vừa có chỗ để ngả lưng.

– Anh không phiền chứ?

– Không. Rất vui lòng nữa là đằng khác.

Chất giọng trầm ấm của anh khẽ rót vào tai khiến tôi trong phút chốc như đông cứng toàn thân.

– Cậu bé khoác thêm cái này vào sẽ đỡ lạnh hơn.

Lời nói nhẹ nhàng nhưng vẫn có uy lực. Anh cởi áo khoác ngoài của mình và choàng nó ngang người tôi.

Ấm quá… Lại còn thơm nữa. Tôi ngây ngất đắm chìm vào mùi hương trên áo anh mà không biết rằng tay anh lúc này đây đã quàng sang người mình.

– Đừng sợ. Cứ thả lỏng tinh thần là được.

– Anh không thể hiểu đâu…

– Tôi không biết được nguyên nhân khiến cậu bé bị như vậy. Nhưng tôi biết nếu cậu bé dám can đảm đối diện với nỗi sợ thì tức khắc nỗi sợ sẽ co cụm lại và từ từ biến mất.

– Chỉ sợ là em không sống được đến lúc ấy.

Toàn thân tôi bắt đầu run rẩy mà ngã hẳn vào lòng anh.

– Tôi dùng danh dự của mình mà đảm bảo rằng cậu bé sẽ sống tốt.

– Em hứa sau khi rời khỏi đây sẽ dẫn anh đi ăn mừng liền. Hiển nhiên là nếu em còn đủ tỉnh táo.

– Đừng căng thẳng như vậy. Thả lỏng cơ thể đi nhóc con…

– Không thả nổi.

Tôi ngoan cố lắc đầu. Để rồi anh phải thở dài mà bảo.

– Vậy thì nhắm mắt lại và tưởng tượng mình đang ở ngoài trời, không khí lúc này đang rất lạnh…

Tôi nhắm mắt và làm theo lời anh chỉ dẫn. Hơi thở thoang thoảng hương thơm cùng với cánh tay rắn chắc như lôi kéo tôi chìm dần vào giấc ngủ…

– Dậy nào…

Hình như tôi vừa ngủ quên thì phải… Mà tôi đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Trên màn ảnh đã bắt đầu hiện ra những dòng chữ quảng cáo thường thấy ở cuối mỗi bộ phim. Anh nhẹ nhàng nâng tôi dậy.

– Cậu bé cảm thấy thế nào? Có còn khó chịu như những lần trước không?

– Đỡ hơn… Nhưng cổ em nhức quá… Chắc bị trật rồi.

Chất giọng ngáy ngủ của tôi vang lên như để cố níu kéo thêm ít phút nữa.

– Là do nằm không đúng tư thế thôi. Một lúc nữa sẽ khỏi. Ngoan, dậy đi.

– Ư…

– Sâu ngủ. Đi nào.

Anh nhẹ xốc hai bên vai và giúp tôi đứng dậy. Tôi mắt nhắm mắt mở bước theo anh. Dù đang mơ màng nhưng tôi vẫn cảm giác được đôi tay anh đang vòng quanh người tôi để đảm bảo rằng tôi sẽ không vấp phải bậc thềm hay ngã vào một thứ gì khác…

– Em cám ơn anh nhiều… Thật ngại vì đã làm phiền anh như vậy. Lại còn…

Dựa vào người anh, chiếm dụng áo khoác, cau có… Sao tôi đáng ghét vậy không biết nữa… Mà liệu sau chuyện này anh có ghét tôi không?

Ơ… Sao trong đầu tôi lại xuất hiện những câu hỏi linh tinh tựa như một người đang yêu thế này?

– Cậu bé còn cám ơn nữa là tôi sẽ giận đấy. Chẳng lẽ cậu không xem tôi là bạn sao?

Câu hỏi đơn giản ấy tựa hồ như một chiếc vòng kim cô buộc chặt lấy tôi. Tôi chẳng thể cãi lại mà cũng không biết nói gì hơn ngoại trừ việc ngoan ngoãn ngồi vào xe của anh.

Hết chương 8

Xin chào mọi người!!! Sau một thời gian bấn loạn nay Choco đã quay về với mọi người rùi đây. Iu các bạn nhìu lắm. Biết chắc tết là mọi người sẽ đc đi chơi vui vẻ nên Choco có thể nghỉ xả hơi thoải mái.
@apple: Bạn có thể post ^_^ cám ơn bạn đã ủng hộ.
@all: Iu các bạn nhìu vì sự chờ đợi và ủng hộ của mọi người.
Ps: Do biết công sức mọi ng chờ đợi rất vất vả nên Choco đã post 1 lúc 2 chương nè.