Đường Ca – Đệ ngũ chương


Đạm Ngọc: Xin chào cả nhà. Sau cùng ta cũng đã có thời gian rảnh để lên đây up truyện. Mọi người nhớ ta không? 

Ta đang nghĩ đến việc sẽ phát hành sách. Nếu như ta phát hành quyển sách đầu tiên, các tình yêu có mua ủng hộ ta không a?

Lời cuối, yêu cả nhà thật nhiều ạ. ❤ ❤ ❤

 

Đệ ngũ chương

 

Từ khi hoàng đế đăng cơ, đây là lần đầu tiên tất cả các vị vương tôn, điện hạ, cùng dưỡng tử của hoàng thượng, hoàng hậu và các phi tần đều cùng xuất hiện tại yến hội. Nhớ tới các chất nhi nhà mình nhanh nhạy mẫn tiệp cùng phong tư đoan nhã, Trưởng Tôn Vô Kỵ trong lòng vẫn nhịn không được đắc ý. Chưa kể đến chính là dưỡng tử Huyền Kỳ của muội muội là một đứa nhỏ có tâm tính thuần chân lại mẫn tú, dung mạo tuy còn là thiếu niên nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp hoàn mỹ.

Trưởng Tôn đại nhân nhịn không được lại hơi gợn lên khóe môi, cảm thấy như tất cả ân sủng của thiên địa đã tập hợp hết nơi gia tộc Trưởng Tôn rồi.

Đôi mắt không chút để ý vừa chuyển, liền thoáng nhìn, một thân ảnh tiểu hài tử một mình đứng ở trong tuyết.

 

Tiểu hài tử kia đứng không xa ba người Thanh Tước điện hạ, Trường Nhạc công chúa cùng Dự Chương công chúa đang vui cười, không có tiến lên, chính là quan khán từ rất xa, mà bên trái tiểu hài tử, Thừa Kiền điện hạ cùng vài thế gia đệ tử cùng nhau vui đùa ầm ĩ.

 

Tiểu hài tử lại đều không có nhìn đến. Dường như tiểu hài tử đấy đã bị người bỏ quên vậy.

 

Hắn cứ như vậy đứng ở giữa những đệ đệ muội muội, trên gương mặt lộ vẻ ôn hòa cười, ở chỗ sâu đôi mắt hàm chứa tịch liêu là không thể gạt được Trưởng Tôn Vô Kỵ.

 

Trưởng Tôn Vô Kỵ do dự, nhưng không tiến lên. Bất quá lúc này…

 

  • Tham kiến Huyền Lân điện hạ.
  • Huyền Kỳ khách sáo rồi.

 

Đứa nhỏ Huyền Kỳ không biết từ đâu có lẽ cảm nhận được vị nhân huynh của mình là đang cô độc, hắn là miệng nở một nụ cười yếu ớt, là tiến đến kéo y ngồi vào hàng ghế phía xa.

Huyền Lân hay còn gọi là Lý Kính, là đứa con của Dương quý phi, mà họ Dương, chính là dòng dõi của tiền triều. Thế nên Dương quý phi, chính là một phi tử không trọn vẹn danh phận.

Phía xa kia Âm quý phi, Vệ quý phi đang kéo đứa nhỏ đến ngồi vào hàng ghế phía trên đi.

Trưởng Tôn đại nhân âm thầm đánh giá Huyền Kỳ, đứa nhỏ này tưởng một hành động đơn thuần nhưng là bao hàm những ưu tư trong ấy. Huyền Kỳ không để cho Lý Kính khó xử, cũng là để cho Lý Kính không đơn độc phải ngồi một mình. Vị trí của đứa nhỏ làm dưỡng tử của hoàng hậu hiển nhiên phải cao hơn vị thế của một hoàng tử thuộc dòng dõi tiền triều đi. Bất quá xem ra đứa nhỏ này chẳng buồn để tâm đến những vị trí trên cao ấy.

 

Lúc này không chỉ mỗi Trưởng Tôn đại nhân để ý đến Huyền Kỳ, bất quá chính là các vị điện hạ khác cũng đang âm thầm đánh giá dưỡng tử của hoàng hậu. Áo choàng màu trắng hồ mao, đỉnh đầu tóc vấn nhẹ cố định bằng một trâm ngọc, sạch sẽ, vô cùng đơn giản, nhưng trên người hài đồng này lại không che đi được cảm giác tôn quý, u nhã.

 

Mọi người đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo, trong lòng tán thưởng cùng thương tiếc lẫn nhau giao tạp, đó là đứa con nuôi của hoàng hậu? Hình như Lý Tịnh chính là không được mời đến dự tuyết yến đi. Dù gì Lý Tịnh cũng chỉ là một tam phẩm quan trong triều, lớn không lớn, nhưng nhỏ cũng không nhỏ. Chỉ là ở yến tiệc trọng đại này, nếu không phải từ nhị phẩm trở lên, căn bản là không nhận được thiếp mời đi.

 

Có người nói nhỏ với nhau đó chính là vì một đứa nhỏ mà cả dòng tộc được nhờ. Bất quá, đứa nhỏ nhìn thiên chân vậy, làm sao có thể sinh tồn được bên trong hoàng cung đây?

 

***************

 

Một thanh âm cao cao tiêm tế phá vỡ toàn bộ cục diện lúc này:

  • Thánh thượng giá lâm!

 

Mọi người vội vàng quỳ sát hành lễ, Huyền Kỳ cũng xoay người hành lễ.

 

Toàn bộ ngự hoa viên cùng Cam Lộ điện lúc này bầu khí im lặng đến nghẹt thở.

 

Theo tiếng lãng cười, thanh âm hùng hậu vang lên.

 

  • Đều hãy bình thân. Ở tuyết yến này không cần đa lễ!!

 

Mọi người vì thế mới vội vàng hô vạn tuế xong liền cung kính đứng dậy.

 

Bào sam màu vàng, trên đầu ngọc mão uy nghiêm, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng, đôi mắt lợi hại thâm thúy, không dấu vết nhìn quét toàn bộ quần thần, khi rơi xuống trên người Huyền Kỳ, hơi hơi gợi lên khóe miệng. Lập tức rất nhanh biến mất.

 

Trưởng Tôn hoàng hậu dịu dàng mỉm cười, phía sau Trưởng Tôn, còn có các vị điện hạ, công chúa, hoàng tôn đứng hầu, đều tựa như tiên đồng ngọc nữ hạ phàm.

 

Yến hội bình thường đều là Thái Tông đế cùng Trưởng Tôn hoàng hậu đi trước, theo sau là các phi tần, tiếp theo là chư vị hoàng tử, công chúa sau nữa chính là quần thần. Tất nhiên về phần thứ bậc chính là càng được hoàng đế sủng ái càng được kề cận long nhan, mà càng xa, cũng tức là phẩm bậc càng xa, là không được sủng ái. Hiển nhiên cuối cùng chính là quần thần bá quan ngồi theo phẩm hàm. Mà Huyền Kỳ nhìn 9 bậc thang, ngự lên cao nhất là ở cạnh bên hoàng đế, cũng là chỗ ngồi dành cho thái tử đi. Hắn là đang tính xoay người lại trở về vị trí khi nãy đã cùng Huyền Lân điện hạ luận đàm. Bất quá chính là bên tai liền nghe được một tiếng thanh âm hùng hậu thoáng trầm thấp.

 

  • Kỳ Nhi, lên đây cùng phụ hoàng.

 

Cả người Huyền Kỳ như đông cứng lại. Lúc này toàn bộ quảng trường đều nhìn về phía dưỡng tử của hoàng hậu. Không một ai dám mở miệng nói một lời. Cung nữ, thái giám như quên hẳn nhiệm vụ của mình mà dừng hẳn lại không tiếp tục châm trà cho các vị đại quan cùng quý phi.

Huyền Kỳ trong mắt chính là mờ mịt, bất quá nhìn ra được ý tứ trêu đùa trong mắt Thái Tông đế. Âm thầm cắn răng mà tạ ơn, xong liền cung kính bước lên đến bên cạnh long nhan.

 

Khi nãy còn ở thiên điện, nhìn canh giờ không sai biệt lắm nên hắn liền cùng Thái Tông đế cáo lui, trong lòng cũng không nghĩ đến là Thái Tông đế đang nghĩ kế gì mà chỉnh hắn. Căn bản hắn chính là rất ngoan a. Mọi thứ hoàng đế muốn hắn đều một dạ vâng theo đi.

 

Vừa nãy ngẫm lại thì tâm tình Thái Tông đế có vẻ tốt lắm, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, làn da bị y xoa đến muốn ửng đỏ lên. Rồi y lưu luyến một lúc mới buông tay.

“Căn bản không phải là y lại phát bệnh gì đi???”

 

Trong lòng nghĩ đến cảnh tượng một con bàn long đang phun lửa, không khỏi khóe miệng hơi gợi lên tươi cười.

 

 

Advertisements

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 19


Đạm Ngọc: Sắp tới là một kỳ nghỉ lễ thật dài thật dài. Mọi người nhớ thường xuyên ghé nhà ta để ủng hộ các dự án của ta nha. Yêu mọi người thật nhiều ❤ ❤ ❤

 

Chương 19: Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Chính tôi cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra nữa. Hôm đấy thằng nhóc… à… là bạn trai của tôi hẹn tôi ra một hội trà quán ngoại thành.

 

Đến nơi tôi thấy y đang mặc một chiếc áo phông trắng rộng rãi cùng quần mềm mặc nhà. Y nở nụ cười dịu dàng vươn tay ra đón lấy tôi mà kéo lại gần y.

 

  • Thấy nơi này thế nào?
  • Khá là… Thanh tĩnh…

 

Ngoài sân vườn chính là một tượng phật ngồi trên tòa sen ở giữa hồ. Phía dưới nước hồ xanh màu rêu phong cũ kỹ. Những con cá chép nhỏ tung tăng bơi lội thỉnh thoảng lại ngoi lên bờ để đớp bong bóng.

 

  • Không ngờ gu của cậu lại tốt như vậy.
  • Người yêu của anh mà lại.

 

Y vui vẻ kéo tôi vào gian giữa, xong liền đứng ở quầy pha chế mà tự tay pha cho tôi ly trà bá tước.

 

  • Sao cậu có vẻ như là ông chủ nơi này thế?
  • Không phải hoàn toàn là chủ nhân, nhưng một nửa thì phải.

 

Y khẽ mỉm cười nhìn tôi còn tay thì tiếp tục cầm bình nước nóng mà đổ một lớp nước mỏng tráng nhẹ nơi đáy ly.

 

  • Một nửa?

 

Tôi không khỏi ngạc nhiên hỏi y.

 

  • Khi ấy mảnh đất này còn rất rẻ. Khu vực này vẫn còn chưa có đông dân cư thành thị đến nghỉ dưỡng như hiện tại. Và tôi thì vừa lấy được một hợp đồng lớn, thế nên tôi mua luôn mảnh đất này.
  • Cái gì?

 

Miếng đất rộng đủ để xây một resort mà y nói cứ như mua một mảnh đất nhỏ để mở một sạp bán trái cây không bằng.

 

  • Sau đó thì tôi cùng người bạn hợp tác. Việc thiết kế, xây dựng và vận hành trà quán này giao cho y. Tôi chỉ là chủ đất, và một nửa cổ đông của trà quán.
  • Thì ra người yêu của tôi lại giàu như thế. Cậu nói thử xem như vậy làm sao tôi nỡ bỏ cậu đây?

 

Tôi nở nụ cười trêu chọc y.

  • Chính vì tôi không muốn anh bỏ tôi nha.

 

Y cười đáp lại một cách xấu xa.

Tôi quên mất là tên này dây thần kinh xấu hổ vốn dĩ đã bị đứt từ lâu lắm rồi.

…………….

Chúng tôi ngồi cạnh hồ nước mà bàn đủ thứ chuyện từ trên trời xuống dưới đất. Mãi đến một lúc sau khi tôi bắt đầu nhàm chán và lôi điện thoại ra nghịch… Thì y bỗng dưng cúi người xuống và gối đầu vào chân tôi.

 

  • Hình như lâu lắm rồi anh không cập nhật trạng thái của bản thân nhỉ?
  • Mạng xã hội? Facebook?
  • Đúng vậy.
  • Hahaha cái đó chỉ dành để đọc tin tức và trò chuyện với đám học trò thôi. Không nên tiết lộ quá nhiều thông tin cá nhân lên mạng xã hội. Chẳng lẽ cậu không biết điều đấy sao?

 

Y nhìn tôi mỉm cười, để rồi y dịu dàng bảo.

 

  • Nhưng việc xác nhận mối quan hệ, cũng là để cho đối phương biết anh đang tự hào về người ấy. Chẳng lẽ anh không muốn mọi thứ được official sao?

 

Y nhìn tôi nửa như trách móc nửa như chờ đợi tôi trả lời.

 

  • Thì…
  • Anh sợ chúng ta không tiến xa được sao?
  • P…Phải…

 

Tôi khẽ liếc sang chỗ khác mà né ánh nhìn của y. Thật ra tôi vốn là trai thẳng, mãi cho tới khi gặp được y mới biến thành cong… Còn y… Tôi không nghĩ y cong ngay từ đầu…

 

  • Vậy để tôi tự cập nhật vậy. Tôi sẽ cố gắng trong mối quan hệ này, sẽ không làm anh cảm thấy chán và sẽ không buông tay anh ra. Đây là lời hứa chân thành nhất từ đáy tim tôi. Tôi nghĩ anh cảm nhận được nó. Phải không?

 

Y nắm lấy tay tôi và đặt lên ngực y.

 

  • Tôi…

 

Tôi hơi đỏ mặt, nhưng rồi tôi lấy hết can đảm nhìn y mà bảo:

 

  • Tôi cũng sẽ cập nhật.
  • Hả? Anh nói thật à?
  • Ừ. Sợ cậu sao?

 

Y khẽ mỉm cười đắc ý. Xong hai người chúng tôi cùng nhìn vào điện thoại mà cập nhật trạng thái của bản thân. Chừng một phút sau y hớn hở giơ điện thoại lên cho tôi xem.

 

  • Biết bao nhiêu người vào chúc phúc cho chồng của anh này.
  • Cái gì mà… Đính hôn hả?
  • Thế anh tưởng khi nãy là tôi nói giỡn á?
  • Tôi hỏi cậu… Cái này không phải là trong mối quan hệ sao? Đính hôn là sao hả?

 

Tôi nắm cổ áo y lắc kịch liệt.

  • Ý anh là thiếu nhẫn và hoa?
  • Tôi không phải phụ nữ.
  • Vậy là được rồi, nhưng…

 

Y vừa nói vừa đút tay vào túi quần và lôi ra một chiếc hộp nhỏ xinh.

 

  • Đồng ý làm người yêu của tôi, làm người cùng tôi đi hết quãng đường phía trước này.

 

Y mở chiếc hộp ra. Chiếc nhẫn bên trong toát lên nét cổ xưa nhưng lại cực kỳ trang trọng. Là một chiếc nhẫn nam…

 

  • Đồng ý đeo nó cùng tôi nhé.

 

Y mỉm cười cầm lấy tay tôi nhưng vẫn là chờ tôi gật đầu đồng ý.

 

  • Quãng đường phía trước, là bao xa? Sẽ đi trong bao lâu?
  • Đi đến hơi thở cuối cùng của cuộc đời tôi, khi ấy tôi sẽ buông tay anh ra để anh đi kiếm người khác, toàn tâm toàn ý yêu thương chăm sóc cho anh.
  • Không được nói gở.

 

Tôi che miệng y mà mắng, nhưng y là vẫn vui vẻ mà cầm tay tôi như chờ đợi. Tôi khẽ gật đầu.

 

  • Tốt rồi.

 

Y ôm chằm lấy tôi rồi đặt vội lên trán tôi, lên môi tôi những nụ hôn nóng bỏng. Để rồi y di chuyển xuống phía xương quai xanh mà cắn nhẹ.

 

  • Nhột. Cậu là cẩu sao?
  • Ừ…

 

Y tiếp tục thổi vào xương quai xanh của tôi, lại còn đưa lưỡi liếm nhẹ lên đấy.

 

  • Đủ rồi, còn quấy nữa tôi giận thật đấy.
  • Ừ.

 

Y cười khẽ rồi lại gặm một cái nữa vào ngực tôi rồi buông ra.

 

………………….

Y thật sự rất khôn ngoan khi chuyển đề tài sang vấn đề đầu tư và bất động sản. Ngay sau đó khi trời tối y liền đưa tôi về một nhà hàng lớn trong nội thành để dùng bữa tối dưới ánh nến. Phải nói rằng y là một người rất giỏi về những tài vặt, ví dụ như làm ảo thuật, ví dụ như là tạo sự bất ngờ…

Không rõ vì sao một bông hoa xinh đẹp lại đầy nguy hiểm như vậy lại chọn tôi?

Tối hôm ấy sau khi hôn tạm biệt y thì tôi cảm giác chắc rằng hôm nay mình sẽ mất ngủ cả đêm. Liệu rằng tại sao y lại chọn tôi? Chuyện tình này sẽ kéo dài được bao lâu? Riêng về phần tôi gia đình đã ra định cư nước ngoài hoàn toàn rồi, còn ba mẹ cũng có gia đình riêng của mình. Còn phần y, gia đình y sẽ nói sao đây? Có chấp nhận y quen với một con trai khác không?

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 18


Đạm Ngọc: Giáng Sinh đến rồi… Ta chúc tất cả mọi người sẽ có một đêm Giáng Sinh an lành và một mùa đông hạnh phúc bên cạnh người yêu, bạn bè và gia đình nhé.

Riêng những ai đang sống tại nơi xứ tuyết, nhớ gửi đến ta một ít comments mang hương vị của tuyết Giáng Sinh a… Ở tại xứ nhiệt đới này đúng nghĩa là mùa đông khái niệm lạnh không hề tồn tại nga 😦

Vẫn câu nói cũ, yêu mọi người rất nhiều ❤ ❤ ❤

Chương 18: Từ góc nhìn của Băng Nhi

Từ sau đợt đi chơi về ông anh tôi trở nên vui vẻ hơn hẳn. Hỏi thì ông ấy cứ tỏ thái độ thần bí không đáp. Thế nhưng tôi lờ mờ đoán ra có lẽ ông ấy đã biết yêu rồi chăng?

 

  • Nhi, tối nay anh không về nhà ăn cơm.
  • Rồi.

 

Lại một buổi tối nữa người ấy không về nhà ăn cơm, xem ra khả năng cao là dẫn “chị dâu” đi đâu đó ăn rồi. Thật ra chuyện tình yêu của các cặp đôi thực tế đều như nhau cả. Hẹn hò chán sẽ rủ nhau đi ăn, xong lại kiếm chỗ nào đó ngồi nói chuyện, xong lại đi ăn, xong lại ngồi nói chuyện… E hèm, tất nhiên nếu không tính đến những màn 18+ khác… Bất quá…

 

  • Con nít dạo này lớn nhanh thật đấy…

 

Thời gian một tháng trôi qua nhanh chóng với tầng suất xuất hiện sau giờ làm việc chỉ đếm trên đầu ngón tay của ông anh, quả thật ngay chính cả mẹ tôi cũng phải cảm thán.

 

  • Đến khi nào mới đến lượt con đây Nhi?
  • Gì ạ?

 

Tôi ôm chén chè đậu xanh đến ngồi trước cây quạt máy.

 

  • Khi nào mới chịu quen bạn.
  • Không phải con không muốn đâu. Mà bất quá con thả thính hoài mà thầy ấy không đớp…

 

Tôi vừa ăn vừa than vãn.

  • Tụi trẻ tụi bây càng ngày càng dùng những ngôn ngữ mà thế hệ trước hoàn toàn không hiểu được.
  • Mẫu thân đại nhân à, không phải con không muốn, mà là con có tình nhưng chàng thì không có ý nha…

 

Tôi tiếp tục làm nốt mấy muỗng cuối cùng.

 

  • Cậu bé Tiêu Phong hay đến nhà mình đó à?
  • Không phải. Y là sư huynh của con thôi… Người con nói là người khác cơ.
  • Mẹ thấy thằng bé ấy cũng điển trai mà. Thêm nữa lại hay giúp sửa máy tính. Còn không phải có ý với con sao?
  • Ôi lạy, mẫu thân à… Thời buổi này hoạn nạn giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường mà. Dù gì anh ấy cũng là đàn anh khóa trên của con thôi.
  • Thôi tôi không quản chuyện của anh em nhà cô. Tự mà lo lấy.

 

Tôi khẽ nhún vai. Xong với tay lấy cái điện thoại lướt nhanh Facebook.

 

“Thượng Vân vừa cập nhật tình trạng: Đang trong mối quan hệ.”

“Hạo Hạo vừa cập nhật tình trạng: Đã đính hôn.”

 

  • Fuck…

 

Lúc này may là tôi đã nuốt hết đám đậu xanh vào bụng, nếu không chắc tôi đã phun ra hết trên màn hình điện thoại của mình rồi.

 

  • Đậu xanh rau má…
  • Ê, nhóc, cô dịu dàng lại một chút, không là tôi không tìm được người gả cô đi bây giờ.

 

Mẫu thân đại nhân từ sau bếp nói vọng ra sau khi nghe tôi gào lên bốn chữ thần thánh.

 

Mà con khỉ gì đang diễn ra thế này?

Ông anh tôi đính hôn khi nào thế?

Mà chuyện đó cũng không quan trọng… Quan trọng là đối tượng của tôi… Anh đã có người yêu rồi sao?

 

Tối hôm ấy…

 

  • Chào cả nhà.

 

Ông anh tôi mang một vẻ mặt xuân phong đắc ý mà dắt xe vào trong.

 

  • Hai…
  • Trời… Vụ gì vậy?

 

Căn bản là tôi không có khóc khi nghe tin anh có bạn gái, dù sao đi nữa tôi chỉ là crush anh, cũng chưa có cặp bồ ngày nào, chẳng lẽ đã khóc nháo đòi tự tử như các cô em gái mưa vớ vẩn của ông anh tôi sao. Bất quá tôi đã biết đau thương thành sức mạnh, mua cả đống kem, bánh ngọt và kẹo kit kat về ăn. Hiện tại tôi chỉ muốn ăn để giải sầu. Bất quá thì…

 

  • Mày bị ngải heo nhập à?
  • Anh nói cái gì?

 

Ông anh trời đánh của tôi nhìn đám bao bì từ mớ thực phẩm tôi vừa thanh lý xong liền nhìn tôi trân trân mà hỏi.

 

  • Có chuyện gì đả kích? Nói mau.
  • Người yêu em có bồ rồi…. Oa oa oa…

 

Tôi làm vẻ mặt như bật khóc mà ôm lấy ổng. Thế nhưng ổng rất không biết điều mà đẩy tay tôi ra, kèm theo đó chính là vẻ mặt.

 

  • Tiêu Phong đâu? Thằng nhóc ấy lâu thế mà không đưa đề nghị dẫn Nhi đi chơi à? Ngu ngốc đến cực điểm.
  • Vụ gì mà lôi y vào đây?
  • Được rồi, để anh nhắn tin cho thằng nhóc ấy, ngày mai nó sẽ đưa Nhi đi chơi cho khuây khỏa.
  • Hức… Nhưng mà…

 

Tôi vừa nấc lên, không phải vì khóc, bất quá là nuốt vội miếng bánh chocopie, căn bản là bị nghẹn a.

 

  • Sao nhìn mặt hai có vẻ như đang hạnh phúc khi thấy người gặp nạn quá vậy?

 

Tôi nghi ngờ nhìn y mà hỏi.

 

  • Anh của nhóc tất nhiên là đang cực kỳ thỏa mãn với tính phúc của mình rồi. Anh hai nhóc làm việc luôn đặt hiệu quả lên hàng đầu.

 

Mặt y lúc này chính là xuân phong đắc ý đến mức làm cho người ta ganh tỵ muốn cạp đứt đầu y.

 

  • Mà hai đính hôn với “chị dâu” rồi hả?
  • Con nít đừng nhiều chuyện.
  • Hai… Hai nói em nghe đi. Em hứa sẽ không kể ai nghe đâu.
  • Không.
  • Đi mà…

 

Y không quan tâm đến lời năn nỉ của tôi đã đi thẳng về phòng riêng của mình rồi khóa trái cửa lại.

 

  • Đồ keo kiệt… Hai nhớ nha…

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 17 (P2)


Đạm Ngọc: Tháng này Ngọc sẽ cố gắng post 2 hoặc 3 chap mới lên. Ngọc đang muốn kết thúc năm nay (âm lịch nhé) sẽ xong bộ tiểu thuyết này và ta sẽ bắt tay một dự án khác hoặc sẽ làm tiếp một dự án còn dang dở nào đấy. Mọi người nhớ ủng hộ Ngọc nhé 😉

Cuối năm, sắp bận chết rồi a…

Nhớ mọi người nhiều, like cho Ngọc nhé. Yêu tất cả thật nhiều ạ ❤ ❤ ❤

 

Chương 17 (P2): Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Thật ra tôi không biết từ bao giờ mà mọi chuyện lại diễn ra như vậy.

Từ khi nào y đã bước vào thế giới của tôi?

Hiện tại lúc này tôi khẽ đưa mắt nhìn sang sườn mặt của y. Y thật sự rất đẹp. Nét đẹp của y mang tính ma mị cũng đầy quyến rũ, giống giống như một đóa hoa ăn thịt người. Y cười lên tỏa nắng, không ai phản đối điều đó. Nhưng đằng sau nụ cười của y chính là đôi mắt đen sâu không thấy đáy.

Y là một doanh nhân, hay nói đúng hơn chính là một ông chủ của một công ty nhỏ. Y nhận dự án về cho nhóm. Y hiện tại đã tự chủ được tài chính của mình.

Y còn được rất nhiều phái nữ mến mộ.

Y là một kẻ thích đi chinh phục người khác.

Y… Như một bông hoa ăn thịt. Y dùng khả năng và sắc đẹp của mình để dụ dỗ con mồi. Để khi con mồi rơi vào vùng đất của y, y liền sẽ tùy ý ăn thịt… Hoặc là… Vứt bỏ.

Có lẽ, cảm giác khi yêu một người, đấy chính là tự ti.

 

Điều đó có nghĩa là tôi đã rơi vào bẫy của y rồi, đúng không?

 

Y quay sang nhìn tôi khẽ mỉm cười thật dịu dàng nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đấy chính là sự chiếm hữu. Mỗi khi bị y nhìn như thế, tôi liền có cảm giác mình chính là món đồ sứ sang trọng đã bị y nhìn trúng.

Việc tôi đứng gần Laughing, hay bất kể một người con trai nào khác, chỉ cần có y bên cạnh, tôi liền cảm giác được một thứ bức bách không nói nên lời… Cứ như có một ánh mắt đang bao trọn lấy bản thân cũng như mỗi một hành động đều bị ánh mắt ấy theo dõi… Ánh mắt của y, chính là nói lên, tôi vốn dĩ thuộc sở hữu của y…

 

Tôi đang bận suy nghĩ miên man thì y đã khom người cúi xuống lấy một túi bánh tây rồi chuyền sang cho tôi.

 

  • Ăn một chút đi. Còn lâu nữa mới tới. Hiện tại vẫn còn cách trung tâm thành phố hơn 100 cây số.
  • Ăn mấy cái này sẽ dễ tích mỡ ở bụng…

 

Tôi khẽ nhăn mặt đẩy ra.

 

  • Không sao. Về nhà vận động nhiều chút sẽ ổn.

 

Y nhìn tôi cười một cách ôn nhu, nhưng không rõ vì sao tôi cảm giác được đằng sau nụ cười của y là đang chứa đựng một âm mưu đen tối nào đấy khiến cho tôi bất giác cảm thấy sợ.

 

Chính là hiện tại có cảm giác như thế, có phải đã muộn rồi không?

Tôi âm thầm cười khổ…

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 17 (P1)


Đạm Ngọc: Nguyên tuần vừa rồi quả thật ta bận đến không còn chút hơi tàn nào để mở máy up truyện nữa a… May mà hiện tại ta đã sắp xếp ổn công việc cá nhân rồi nên vội up chương mới lên đây. Ta thực sự quan tâm đến việc mọi người có thích truyện này không a…

Vẫn câu nói cũ, yêu tất cả thật nhiều na…

PS: Lâu rồi đúng là không có viết chút gì xôi thịt cả… Cảm thấy viết lại có phần hơi không quen tay nha… Đó là spoil cho những chương sắp tới hahahaha… ❤

 

 

Chương 17 (P1): Dưới góc nhìn của Hạo Tuấn

 

Cuối cùng chuyến đi cũng hạnh phúc viên mãn. Và tôi đã có thể ôm được em ấy vào lòng. Em ấy thật sự rất đáng yêu. Nhìn gần một chút lại thấy hàng mi em ấy rất dài, rất dày. Nếu so ra với những bạn gái cũ trước đây của tôi thì em ấy hoàn toàn khác biệt. Em ấy có sự mạnh mẽ của nam giới, nhưng tính cách nội tại lại có chút yếu đuối, dỗi hờn của một nữ nhân. Ngay từ lúc đầu thấy được cảnh em ấy xù lông đã khiến tôi nghĩ đến việc nhất định không buông tay với con nhím ngốc này. Những lúc em ấy cuộn tròn lại xù lông lên cũng là lúc em ấy đáng yêu nhất. Bất quá chính là, em ấy không nhận biết điều đó mà thôi.

 

Chúng tôi đang ngồi cạnh nhau trên hành trình về lại thành phố. Có vẻ tối qua em ấy đã rất mệt. Thế nên hiện tại em ấy đang dựa đầu vào vai tôi và ngủ một cách ngon lành.

 

Lúc đi thì quả thật mọi người đều hăng hái, nhưng đến lúc về, có vẻ như là vì mệt mỏi, tối qua lại còn đốt lửa trại đến gần sáng thế nên ai nấy đều gục ở một góc, chẳng ai buồn đếm xỉa đến việc ca hát suốt dọc đường về. Thế nên không gian đặc biệt yên tĩnh đến dị thường.

 

  • Anh hai…
  • Gì?

 

Tôi khẽ nhíu mày nhìn con bé Băng Nhi mà thấp giọng hỏi.

 

  • Anh có muốn đổi chỗ không? Tại… Em thấy tối qua hai không có về phòng sớm. Thầy Thượng Vân có vẻ sẽ còn ngủ lâu, em sợ hai sẽ mệt.

 

Con nhóc này, đừng tưởng tôi không biết tỏng ý định của nó. Tôi khẽ nhếch môi cười với nhóc mà trả lời:

 

  • Không lo. Tiêu Phong đằng kia hình như tối qua cũng gần sáng mới được đi nghỉ. Em tốt bụng thì ở cạnh cậu ấy cho cậu ấy mượn vai để dựa một lát đi.
  • Em…
  • Về chỗ đi.

 

Tôi nhắm mắt lại như muốn nói với nhóc, không cò kè mặc cả nữa.

Con nhóc cũng biết điều nên xoay người về chỗ trống bên cạnh Tiêu Phong mà ngồi xuống. Tôi khẽ nhếch môi để rồi đưa tay đặt nhẹ đầu của Thượng Vân dựa sát vào cổ tôi thêm một chút.

 

  • Ư…
  • Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi.
  • Ai ngoan hả?

 

Thượng Vân rất không khách khí mà hừ một tiếng. Dù rằng cậu ta vẫn đang mắt nhắm mắt mở thế nhưng cũng đã xù lông lên cả rồi.

 

  • Là tôi ngoan, tôi là một người rất ngoan a.

 

Tôi khẽ cười và trả lời.

 

Nhìn thấy cảnh Thượng Vân ngồi thẳng dậy và xoay mặt đi chỗ khác, vành tai cũng có chút ửng hồng khiến tôi không khỏi trong bụng có chút nhộn nhạo.

 

  • Hiện tại đã tới trạm tiếp nhiên liệu, mọi người tranh thủ có muốn xuống mua quà gì thì mua nha.

 

Tài xế lên tiếng nói. Cả đám nhóc như nghe được tiếng kẻng báo cơm liền tranh nhau ào xuống đến quầy bánh kẹo đặc sản địa phương mà tranh nhau mua.

 

Tôi cũng đi theo đám nhóc, nhìn lại thì thấy Thượng Vân vẫn ngồi yên tại chỗ mà khẽ xoa mi tâm. Có lẽ y vẫn còn chưa hết cơn choáng váng do ngủ không đủ giấc gây nên. Tôi thấy thế liền tiến đến quầy sinh tố giải khát.

 

  • Anh, anh không mua quà gì về sao?

 

Một đứa nhóc học chung lớp Judo nhìn tôi hai tay chỉ cầm hai ly sinh tố mà hỏi.

  • Không cần.

Con bé Băng Nhi chắc chắn sẽ khuân hết tất cả các mọi đặc sản địa phương về. Hiện tại đi cạnh nó đang là Tiêu Phong, một cu li sẵn có vậy nó không tranh thủ bóc lột sức lao động mới là lạ.

 

  • Uống chút nước cho đỡ nhức đầu.

 

Tôi đưa ly sinh tố dâu cho y. Y khẽ ngạc nhiên pha chút ngượng ngùng, nhưng vẫn là cầm lấy mà uống một ngụm.

 

  • Ngon không?
  • Nước của cậu là gì thế?
  • Sinh tố cà rốt không đường.
  • Cái món lạt nhách ấy có gì mà ngon.
  • Tốt cho mắt. Do ngành nghề của chúng ta đều phải dùng mắt nhiều. Tôi lại càng không muốn phải đeo kiếng.
  • Cậu kỳ thị người đeo kiếng à?
  • Tôi làm sao kỳ thị người tôi yêu được.

 

Thật ra tôi biết Thượng Vân là bị cận nhẹ, ngày thường rất ít khi đeo kiếng, thế nhưng khi tập trung làm việc liền sẽ đeo. Lúc ấy phải nói sao nhỉ? Cả một bầu trời học thuật như bừng sáng. Y chính là khi làm việc liền rất tập trung, có lần lên văn phòng chính của trường tôi bắt gặp cảnh y đang ngồi ở một bên máy vi tính. Tay thoăn thoắt ghi chú, tay còn lại thì gõ bàn phím. Cặp kiếng trên mặt càng làm cho y toát lên vẻ thư sinh yếu ớt. Y đôi lúc liền dừng lại một chút với tay lấy ly nước sinh tố dâu gần đó mà uống.

 

Lúc ấy y không biết rằng tôi là đang đứng ở một góc đằng xa mà thầm quan sát y. Làn da y lúc ấy trắng hồng rất đáng yêu. Thế nhưng chỉ sau vài tháng gặp lại có vẻ y đã cố tình để cho làn da của mình đen đi. Có lẽ là để tránh bị nói là thư sinh đi. Thế nhưng nhìn vẻ ngoài này của y lại càng làm cho tôi thích được ôm y vào lòng hơn. Chẳng rõ là tại sao…