Đường Ca – Đệ thất chương


Đạm Ngọc: Xin chào, lâu rồi không vào phủi bụi cho trang, trang đóng bụi dày thật nha. 

Có ai còn nhớ ta không? Cảm ơn các comments  thông qua inbox của các tình yêu. Nhờ mọi người mà ta có thêm động lực để viết tiếp a. Thật ra viết cổ trang tốn sức nhiều hơn là viết truyện hiện đại đó. Thế nên mọi người đọc xong hãy comment và cho ta ý kiến nhiều vào nhé.

Yêu cả nhà nhiều lắm ạ. ❤ ❤ ❤

 

Đệ thất chương

 

Yến tuyết vẫn tiếp tục, lúc này Vi phi, Âm phi cùng đứng lên dâng vũ. Huyền Kỳ dùng trà thay rượu mà uống cạn, không khỏi sinh ra cảm thán trong lòng.

“Ân, kỹ thuật nhảy của Vi phi thật hảo. Vừa không mất phần yêu mị, lại có một tia hương vị liêu nhân. Còn Âm phi diễm lệ thoát tục. Quả thật trong hậu cung của phụ hoàng, trăm hoa đua nở a.”

 

Ánh mắt đang hưng phấn nhìn, trên lưng lại lãnh một trận hàn ý, Huyền Kỳ cảm giác được nhưng lúc này rõ ràng không thèm để tâm đến ánh mắt ai đó sắc lạnh. Hưng trí bừng bừng nhìn, dừng múa, cung nữ dẫn theo rổ tiến lên, Huyền Kỳ theo thường lệ cười tủm tỉm cống hiến một đóa quyên hoa.

 

  • Kỳ Nhi!

 

 

Huyền Kỳ sửng sốt, lập tức lấy lại tinh thần, cung kính đáp.

 

  • Có nhi thần.
  • Trẫm thấy ngươi gần nhất rất chịu khó luyện đàn, cùng xướng âm không sai lắm. Nhất định tiến bộ không ít, đến, đàn cho trẫm nghe một đoạn.

 

Thái Tông đế nói thực tùy ý, lại có chút không để ý, kỳ thực chính là đang chờ đứa nhỏ này tiếp chỉ.

 

Huyền Kỳ tái sinh một kiếp người sao lại không đủ nhạy cảm phát hiện tâm tình lúc này của Thái Tông đế cơ hồ… rất là không tốt.

Nhưng, sao lại nhắm vào mình??

Huyền Kỳ trong lòng cong cong mơ mơ hồ hồ, chắc không phải đâu đi?

 

Nhưng trên mặt vẫn nở một nụ cười dịu dàng, một chút đứng lên nói.

 

  • Nhi thần đành bêu xấu.

 

Vừa dứt lời, Trưởng Tôn hoàng hậu liền cười khẽ, mở miệng.

 

  • Ta ngày gần đây gặp Lý tướng quân cùng Huyền Kỳ, một người múa kiếm, một người đánh đàn xướng âm, rất là phấn khích. Còn không bằng, Lý tướng quân, ngươi tới múa kiếm, Kỳ Nhi đánh đàn, ý ngươi thế nào?

 

Lý Hồ Cơ vốn dĩ cũng là cửu cửu của Huyền Kỳ thoáng sửng sốt, nhưng lập tức mỉm cười tiến lên quỳ sát hành lễ.

 

  • Thần bêu xấu!

 

Thái Tông đế lúc này buông chén rượu xuống không nhanh không chậm lên tiếng.

 

  • Nếu Lý ái khanh đã từng cùng Kỳ Nhi từng hợp tấu qua, kia hiện tại không bằng để trẫm tự mình đến đi.

 

Dứt lời, quay đầu nhìn về phía Huyền Kỳ, tươi cười rất trong sáng mà bảo.

 

  • Kỳ Nhi, có thể bắt đầu đi?

 

Huyền Kỳ trong lòng mờ mịt được cung nữ dâng lên đàn vẫn còn là mù mịt không rõ hắn là lỡ phạm phải sai lầm gì đây a???

Tuy rằng trong lòng đối Lý Hồ Cơ tướng quân có chút xin lỗi, nhưng trên mặt Trưởng Tôn cũng là cười đến rất ôn nhu sung sướng, đối Huyền Kỳ nói.

 

  • Vậy Kỳ Nhi phải cố lên, không được để hoàng dưỡng mẫu thất vọng đâu.

 

Bá quan lúc này thoáng xì xào nhỏ tiếng bàn tán về đứa nhỏ là dưỡng tử của hoàng gia kia, đứa nhỏ này căn bản điềm đạm lại có dung mạo tựa Phan An, căn bản sau này lớn lên chính là đệ nhất mỹ nam tử của kinh thành đi. Bất quá cầm nghệ cùng xướng âm, cái này chẳng phải là quá khó đối với một đứa nhỏ sao?

 

Trong lòng Huyền Kỳ lúc này chính là cảm giác bản thân cầm nghệ không thông, lần trước chính là vui vẻ cùng cửu cửu hòa tấu một lần, không nghĩ tới… Bất quá binh đến tướng đỡ thôi…

Khẽ thở dài liếc nhìn cửu cửu một cái, trong lòng nhẹ xin lỗi xong hắn lên tiếng.

 

  • Được đánh đàn cho phụ hoàng là vinh dự của nhi thần.

 

Thái Tông đế gợi lên khóe miệng đối Huyền Kỳ cười cười, miễn cưỡng đứng dậy, tuy rằng động tác thật là tản mạn, nhưng cử chỉ đã có loại cảm giác như mãnh thú ẩn núp chỗ bụi cỏ mà chờ thời cơ.

 

Khi Thái Tông đế tiếp nhận thanh kiếm do thái giám tâm phúc trình đến, Huyền Kỳ hai tay đặt lên cây cầm mà cung nữ nội thị khi nãy đưa lên. Hắn hơi ngưng thần, khi Thái Tông đế đi đến trong điện, chậm rãi cầm lấy kiếm, ngón tay Huyền Kỳ khẽ gẩy lên, uyển chuyển làn điệu chậm rãi thảng ra.

 

Sau đó, ánh mắt Huyền Kỳ liền dừng ở trên người Thái Tông đế.

 

Thiên địa ảm đạm, lưu tinh thay đổi

Thiêu đốt bi thương, giá lạnh vô vọng

Truy tìm khổ cực, mờ mịt mất đi

Là yêu, là hận, hay là tiếc nuối

Mơ tiếp một cơn mơ, lại gặp người xưa nơi giấc mộng

Mộng chẳng với tới, lại bị thổi tan theo làn gió

Bầu trời rộng lớn chẳng dung nạp được nụ cười của ái nhân

Tổn thương ta, tổn thương người, chung quy lại vẫn là tổn thương

Hà tất nhớ, hà tất hỏi, đâu là nhà của ta

Yêu cũng đành, hận cũng vậy, bỏ đi thôi

Hỏi thiên nhai, ngóng nhìn nơi chân trời

Thắng được thiên hạ, sao lại thua bởi y

Những thứ đã từ bỏ và những thứ không thể từ bỏ

Tình cảm sâu nặng đã chôn giấu, hà cớ gì dễ buông tay

Nhẫn đã không thể, hận cũng sẽ không

Tổn hại người, mê đắm người, cuối cùng cũng là một kẻ tình si

 

Khi dừng ở đoạn này kiếm của Thái Tông đế hướng thẳng đến phía Huyền Kỳ, tiếng đàn bỗng chốc vút lên cao. Kèm theo đó chính là tiếng nín lặng của vạn vật.

Huyền Kỳ trong khoảng khắc ấy gảy lên những tiếng đàn cuối cùng kết thúc bài xướng âm.

 

Vùng vẫy rồi dây dưa nào đâu là biện pháp

Đi cũng được, ở cũng được, nếu vuột mất thì sao?

Tốt nhất chính là bỏ mặc đi thôi…

 

Kết thúc bài xướng chính là lúc Huyền Kỳ mạnh mẽ nhấn một cái, cầm huyền thật mạnh một điệu, làn điệu có chút trào dâng, liền vỡ bờ mà ra. Cùng kiếm thế của Thái Tông đế nháy mắt như sấm đình vạn quân, làm người ta nín thở, làn điệu trào dâng bỗng nhiên từ cao âm lập tức mạnh mẽ rơi xuống, Thái Tông đế nháy mắt thu vũ, như tuyết tuyết trên trời ngừng rơi, trầm tĩnh đứng ở tại chỗ.

 

Sau một lúc lâu im lặng, lập tức tiếng vỗ tay trầm trồ khen ngợi bùng nổ, so với thu hoạch vừa rồi của các vị công chúa cùng quý phi còn hơn nhiều, nhưng Huyền Kỳ vẫn như cũ giật mình lăng lăng xuất thần, ánh mắt vẫn dừng ở trên người Thái Tông đế hướng hắn chậm rãi đi tới, trong lòng có chút kích động, nguyên lai, hắn cùng phụ hoàng, cũng có thể phối hợp tốt như vậy sao?

 

Thái Tông đế tựa tiếu phi tiếu tiến đến bên hắn mà cúi người nói khẽ vào tai hắn.

 

  • Kỳ Nhi của trẫm là lợi hại nhất.
  • Hoàng… Phụ hoàng…

 

Huyền Kỳ tự biết mình thất thố. Nhưng chính là không khỏi đỏ mặt và tay chân liền cảm thấy thừa thãi không biết phải làm sao cho tốt. Nhưng tiếng nói trầm thấp vang lên bên tai hắn kéo hắn về với hiện thực.

 

  • Thưởng Lý Huyền Kỳ hồng ngọc cùng phong phượng bội, lục thạch ngọc phương điêu, song nhạn bội một đôi, tuyên bút một đôi, mực Huy Châu, nghiên mực Đoan Khê Các nhất phương, giấy Tuyên Thành ba đạo.

 

Tổng quản thái giám Lý Phúc vội vàng đi ra, sai phái thái giám nội thị quỳ sát hành lễ ứng hạ.

 

Thái Tông đế dừng một chút, lại xoay người đối với đại thần cùng phi tần, hoàng tử công chúa đều đã muốn đứng dậy cất cao giọng nói.

 

  • Lý Huyền Kỳ dưỡng tử mẫn tuệ thông minh, nay đặc ban thưởng ân điển, miễn trừ gặp giá chi lễ! Phong An Nhiên hầu, sau khi tiếp nhận lễ, ngụ tại An Lạc điện, khâm thử!

 

Huyền Kỳ lúc này chính thức đã tiến vào trại thái ngơ ngẫn, bá quan xung quanh dù trong lòng đang ẩn vạn vạn câu hỏi, chính là vẫn quỳ xuống khẩu hô vạn tuế.

 

Huyền Kỳ nhìn Thái Tông đế đang mỉm cười với mình. Lúc này Trưởng Tôn hoàng hậu trong lòng không khỏi tự hào mà khẽ đẩy nhẹ tay hắn.

 

  • Hài tử ngốc, tại sao không quỳ xuống tạ ơn?
  • A…

 

Huyền Kỳ vừa tính xoay người hành lễ liền bị một vòng tay to lớn ôm chặt lấy mà đỡ dậy.

 

  • Chẳng phải trẫm đã miễn cho ngươi gặp giá chi lễ rồi sao?

Biết rõ hoàng đế là đang có ý trêu chọc mình, Huyền Kỳ khẽ đỏ mặt đáp.

 

  • Phụ hoàng ân điển, nhi thần sao có thể không quỳ tạ ơn? Lễ gặp giá có thể bỏ, nhưng nghi lễ ân điển, hoàng tạ, cùng vấn an, đó là truyền thống của tổ tiên, há có thể bỏ quá!

 

Biết rõ tiểu nhân nhi chính là đã bị mình làm cho hoảng sợ nên đang phản kháng đi. Thế nên hoàng đế không những không trách cứ mà vẫn mỉm cười ôm lấy Huyền Kỳ kéo đến nhuyễn tọa.

 

Yến tuyết vẫn là tiếp diễn, bất quá chính là không khí lúc này hoàn toàn bất đồng với lúc khởi yến.

Trưởng Tôn hoàng hậu lặng lẽ quan sát một vòng xung quanh, chính là lúc này các phi tần của hoàng đế trong mắt lộ rõ quang mang, Âm phi dù sao đi nữa cũng là một nữ nhân sắc sảo, tia nghi hoặc cùng âm ngoan che giấu rất nhanh. Vi phi xinh đẹp khẽ dùng phiến khăn che một bên mặt, rõ ràng là đang thầm tính toán điều gì trong lòng. Bất quá hoàng hậu rõ ràng, muốn đụng đến các con của nàng, dù đó chỉ là dưỡng tử, e rằng cũng không dễ đâu.

Hiện tại dòng tộc Trưởng Tôn của nàng còn có hoàng thượng che chở, muốn đứng phía sau hãm hại các con nàng, e rằng các người ấy là đang ảo tưởng đi.

 

 

 

Advertisements

Bá đạo tình nhân – Chương 6


 

Chương 6

 

Nụ hôn dây dưa kéo dài giữa hai người mãi cho đến khi Minh Ngọc phát hiện rằng vị trí cậu đang ở hiện tại đã không còn là phòng khách nữa thì đã quá muộn.

 

–       Anh… Lộng đau em a…

 

Thiết Hạo Phong vẫn giữ chặt cằm cậu chưa có buông ra, tựa hồ như y không cho phép ánh mắt Minh Ngọc dời đi chỗ khác. Y khẽ mỉm cười bảo:

 

–       Em là thường xuyên câu dẫn người khác bằng cách này sao?

 

–       Anh… Buông ra… Đau…

 

 

–       Trả lời tôi.

 

–       Như thế nào có thể? Em không thích và cũng không nghĩ sẽ thích nam nhân…

 

Cậu càng cố đẩy hàm trư thủ ra càng khiến cho y một tất liền một thước lấn đến.

 

Tất nhiên Hạo Phong chẳng phải là một kẻ ngu gì mà không biết những lời tiểu Ngọc đang nói đây chính là thật tâm. Hay nói chính là tiểu Ngọc không hề biết nói dối.

 

–       Rồi em sẽ thích.

 

Y tựa hồ buông tay, nhưng một phen đem Minh Ngọc ôm lấy, hướng phòng tắm thẳng tiến.

 

–       Chúng ta cùng nhau tẩy đi!

 

Minh Ngọc vừa nghe đến liền theo bản năng tìm cách thoái lui.

 

–       Em… Không có thói quen cùng người khác tắm.

 

–       Tôi là muốn nhìn ngắm thân thể của em. Ngoan, cùng nhau tẩy!

 

 

–       A…

 

Hạo Phong dùng ngữ khí không cho phép phản bác, hai tay đã luồng sâu vào bên trong cởi bỏ từng tầng quần áo của tiểu Ngọc.

 

 

Lúc này đây dùng đầu ngón chân cũng có thể cảm nhận được hơi thở của y tràn đầy tình dục, tiểu Ngọc tránh không khỏi bồn chồn lo lắng.

 

–       Thả em ra đi…. Em hứa sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh… Sẽ không dám chạy loạn hay tùy tiện cãi lời anh nữa…

 

Giọng nói thoáng như nũng nịu, cũng là để thoát thân trong lúc khẩn cấp này. Nếu xét về độ thông minh thì tiểu Ngọc tuyệt đối không thua kém bất kỳ một đại nhân vật nào mà Thiết chủ tịch đã từng quen biết, cậu có khả năng xoa dịu tình thế nguy cấp mà vẫn giữ được an toàn cho bản thân mình. Điều này Thiết chủ tịch cực kỳ tán thưởng ở cậu nhóc. Nhưng mà điều làm anh yêu cậu không phải chỉ vì những thứ ấy mà chính là vì trái tim thuần khiết của cậu. Cậu dùng trí thông minh của mình không phải là để hại người hay để đối phó một ai, chỉ là để tự vệ trong những lúc nguy cấp. Quả thật người như tiểu Ngọc nếu chỉ nhìn bề ngoài hoàn toàn có thể cho rằng cậu là người vô hại. Chỉ là, càng thân thiết hơn càng thấy cậu là một con người có bản lĩnh và có tư chất lãnh đạo. Nhưng là chính bản thân cậu lại không muốn nghĩ đến những thứ ấy, đơn giản là vì cậu cảm thấy cuộc sống đơn giản nhất chỉ gói gọn trong hai chữ “bình an”, cái mà dùng đầu óc thiên tài cách mấy cũng sẽ không có được.

 

–       Cậu dám không nghe sao? Không sợ tôi trừng phạt à?

 

–       Ư…

 

Tiểu Ngọc bị cái hôn đầy nồng nhiệt khiến cho cơ thể nhất thời không thích nghi, hô hấp dần trở nên hỗn loạn dẫn đến cảm giác khó thở hơn bình thường rất nhiều…

 

–        Nhanh, đến đây.

 

Y đưa tay nắm lấy eo Minh Ngọc mà kéo ngồi xuống dục trì. Luồng hơi nước nóng ẩm bay lên phản phất, khiến tiểu Ngọc tránh không khỏi đỏ mặt e thẹn. Nhất là với vị trí ngồi sát gần y thế này, từng khối cơ bắp trên người đều có thể thấy rõ, quả thật là khiến người ta ghen tỵ trầm trồ.

 

–       Em… Con mẹ nó thực sự rất quyến rũ, khiến tôi không thể kiềm lòng thực sự rất muốn chiếm được em.

 

Tiểu Ngọc hai má nóng bừng cố xoay đầu đi nơi khác. Bằng trí thông minh tuyệt đỉnh của mình lúc này cũng không nghĩ ra cách thoát thân được. Chi bằng ngoan ngoãn nghe lời thì có khả năng tổn thương sẽ không cao.

 

“Không! Ta chừng ấy năm thanh sạch, chẳng lẽ giờ đây lại để cho kẻ khác khai bao dễ dàng như vậy sao?”

 

Bởi suy nghĩ đó khiến cho tiểu Ngọc càng thêm bối rối muốn tìm đủ mọi cách thoát khỏi bàn tay ác ma.

–       Tôi… Đau bụng quá nha… Chắc do hồi sáng ăn bậy bạ rồi… Anh mau buông ra nha… Không là tôi sẽ làm xấu trên người anh đấy.

 

Quỷ kế rất hay nhưng đối với Thiết Hạo Phong cũng chỉ như một trò nói dối quen thuộc mà tụi trẻ con hay dùng. Một lời không đáp liền đã đem cậu ôm lấy, hướng thẳng lên bờ mà lau khô thân thể. Xong cả hai đều chỉ quấn một chiếc khăn lông quanh đùi. Cậu vừa cố chòi đạp phản đối vừa luôn miệng kêu đau bụng nhưng là vẫn bị ôm vào phòng ngủ, bị đem đặt trên giường, miệng chuẩn bị la lớn liền lập tức bị chế trụ, hai tay khóa chặt lên đầu.

 

Nụ hôn của Thiết Hạo Phong mang đầy bá đạo chiếm hữu nhưng cũng thập phần ôn nhu, đôi tay không nhàn rỗi liền thuận chỉ lần mò theo những đường cong cơ thể tạo nên một cỗ khiêu khích. Minh Ngọc cảm thấy toàn thân chính mình như bị thiêu cháy, phản ứng lại phi thường chậm chạp, chỉ biết nụ hôn của y di chuyển đến đâu liền cố bài khai chỗ đó.

 

–       Ô…..

 

Cảm giác khác thường từ hậu đình truyền tới… Một ngón tay nhẹ nhàng chống đẩy đặt vào giữa đóa cúc hoa xinh đẹp mà ngay đến cả chủ nhân cũng hiếm khi chạm đến. Biết rằng đó là chất bôi trơn, nhưng thủy chung Minh Ngọc vẫn là phản đối trước hành động của y.

 

–       Ô… Anh tha tôi đi! Dừng lại đi mà!!!

 

Biết rõ những lời nói này là vô dụng nhưng chính là trong lúc tuyệt vọng nhất con mồi vẫn cứ cầu xin gã thợ săn thương tình chừa cho y một con đường sống. Là đúng hay sai và làm như vậy có ích gì không ? Âu chỉ có thợ săn và con mồi của mình mới có thể giải đáp được câu hỏi này.

 

–       Ngoan. Đừng sợ, rất nhanh sẽ không đau nữa!

 

–       Đừng!!! Tôi xin anh… Tôi thật sự sợ đau lắm….

 

Vừa nói hai mắt to tròn đã ăm ắp nước… Tựa như mặt hồ vào những ngày mưa thu… Nhẹ nhàng, thanh khiết nhưng cũng đủ dấy lên trong lòng nam nhân sự thương cảm nha.

 

Tiếc là kẻ đang ở trước mặt Ngọc nhi lại là Thiết Hạo Phong, một động vật máu lạnh, vốn dĩ từ đó đến nay để đạt được mục tiêu của mình y đã không từ một thủ đoạn nào cả. Ngay cả với tình yêu, khái niệm đeo đuổi, lấy lòng đối phương với y là không tồn tại. Y chỉ muốn dùng phương pháp nhanh nhất để chiếm lấy tâm thức của tình nhân. Còn những thứ gọi là lương tâm, cảm nhận, đau xót… Với y chỉ là những thứ rác rưởi cản trở bước tiến của nhân loại và đáng để vứt ra đằng sau.

 

–       Sẽ không đau đâu… Tôi hứa đấy.

 

Ngữ khí hống con nít hiếm gặp này của Thiết chủ tịch thật sự là dọa cho người khác hoảng sợ a. Chỉ là lúc này Minh Ngọc không còn để đầu óc rảnh rỗi mà nghĩ đến những việc khác nữa.

 

Hai đầu vú lần lượt bị nam nhân cường bạo cắn nuốt, một thứ cảm giác kỳ lạ khiến cơ thể Minh Ngọc khó chịu mà cong người lên, khóe miệng xinh xắn giờ đây phát ra tiếng khóc mê người, hai tay cố gắng chống đỡ lấy mái tóc đen tuyền trước ngực.

 

Hai tay cậu một lần nữa lại bị chế trụ lên đầu, đôi môi bị nam nhân cường bạo hôn triền miên, đầu lưỡi quấn quít điên cuồng loạn động trong khuôn miệng nhỏ nhắn của cậu.

 

Đùi y khẽ nhích lên, cọ sát vào tinh khí ở giữa bụng khiến tiểu Ngọc rên lên từng tiếng tiêu hồn lạc phách. Tiếng rên rỉ ngọt ngào đó như thôi thúc thêm thú tính tiềm ẩn trong con người đạo mạo trước mặt. Lúc này đây tiểu Ngọc cảm giác được đã có hai ngón tay thâm nhập mật động của mình.

 

–       Đừng khóc!

 

Y liếm nhẹ lên dòng nước mắt của cậu, rồi lại tiếp tục tạo nên những kích thích mê hồn khiến cậu bị cuốn theo đến cõi mơ hồ cực lạc.

 

–       Đau… Dừng lại đi mà!!!

 

–       Bảo bối, bảo bối…

 

Ngón tay thứ ba đã thực sự tiến vào, cậu dư biết rằng sắp tới này, cái thứ to lớn kinh người kia sẽ càng làm cậu đau hơn. Ý thức lúc này lên tiếng cảnh báo là càng cố giãy giụa sẽ càng kích thích cho y trướng to thêm nữa, chi bằng buông tay đầu hàng, chỉ mong y thỏa mãn một lần xong sẽ buông tha cho mình con đường sống.

 

Đây có phải là tâm lý của đại đa số tiểu thỏ khi đứng trước sắc lang không a?

 

–       Tôi đau… Cơ thể của tôi là lần… Đầu tiên…. Anh phải nhẹ tay với tôi!!!!

 

Cố dùng lời nói nỉ non mà khiến Thiết Hạo Phong giảm bớt cực hình dành cho bản thân. Động tác Hạo Phong vốn duy trì ôn nhu nay nghe xong lại càng khinh trọng hơn nữa.

 

–       Bảo bối ngoan, sẽ không làm em phải đau đớn, tôi hứa đấy.

 

Y cố đè nén dục hỏa trong cơ thể để không làm tổn thương người trong lòng. Nhưng phân thân đang kêu gào đòi hỏi cũng không dung cho y có thể suy nghĩ lâu hơn được. Y khẩn trương tiến vào mật động chật chội, ấm áp đầy lôi cuốn của y.

 

–       A…. A…..

 

Tiếng rên rỉ tựa hồ như thống khổ cũng là có chút tiêu hồn lạc phách. Quả nhiên là cơn đau luôn kéo theo nhiều khoái cảm. Minh Ngọc thiết nghĩ không biết có phải cậu là người khổ dâm không nữa?

 

–       Ngô… Ân…

 

Hành động trừu sáp mãnh liệt kéo cậu về lại với hiện thực khiến cậu thôi những suy nghĩ của mình. Cậu đang bị kích thích, bị chính nam nhân thượng mình tạo ra thứ cảm giác nửa như đang ở trên thiên đàng, còn một nửa là đang dưới địa ngục u tối. Đau đớn, khoái cảm cứ đan xen khiến cậu như muốn phát điên lên. Cậu cố bám trụ lấy bờ vai lực lưỡng trước mặt để không cho mình bị cuốn theo cơn giông bão đáng sợ, nhưng là, từng đợt trừu sáp càng lúc càng mãnh liệt khiến cậu muốn thoát thân cũng không thể.

–       A… Ân… Đừng chạm vào chỗ đó….

 

–       Là chỗ này sao?

 

 

–       A….

 

Cậu hét lên một tiếng thật lớn để rồi thoải mái phát tiết ra giữa bụng của hai người. Cơ thể cậu vốn không khỏe mạnh gì nên sau khi phát tiết xong liền có dấu hiệu muốn ngất đi, nhưng là nam nhân vẫn còn đang rong ruổi trong cơ thể không cho phép cậu được ngất vào thời khắc quan trọng này. Tiểu Ngọc bị lăn qua lăn lại, giày vò suốt cả buổi tối mới có thể thỏa mãn được con người dục vọng cường phát này.

 

………………….

 

Trên giường thiếu niên đã sớm nặng nề ngủ, ngay cả vừa rồi có kẻ đã giúp cậu tẩy sạch thân thể, thì cậu đều không chút phát hiện ra. Drap giường cũng đã sớm được thay đổi để tiểu Ngọc ngủ có thể thoải mái hơn.

 

Thiết Hạo Phong ngồi tại đầu giường, bình thản nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Minh Ngọc, đôi hàng mi cong vút xinh đẹp vẫn còn vương một ít bọt nước, cơ thể cậu được bao bọc trong chiếc áo ngủ, dưới làn da ẩn chứa những dấu vết xanh tím do trận cuồng hoang hôm qua để lại. Biết rõ cậu thân thể không tốt, mặc dù đã rất tiết chế, kết quả vẫn là nhiễm đỏ một mảnh sàng đan. Nhưng làm sao khác được? Đây là lần đầu tiên cậu bị thượng, cơ thể làm sao có thể thích ứng được một thứ to lớn cứng rắn vậy xâm nhập. Mà thân mình cậu nhỏ tựa hồ cũng là cực kỳ sợ đau, rơi lệ, dùng đôi mắt tội nghiệp nhìn y, dẫn tới y một trận đau lòng, rồi lại tựa hồ càng thêm kích thích dục vọng trong y. Chỉ sợ đêm qua vui thích cậu cũng chẳng có được cảm giác là bao.

 

Trong nhiều năm qua, thiếu niên, mỹ nữ xinh đẹp bên cạnh y thực có không ít, nhưng tựa hồ không có người nào làm cho y kích động như thế, cũng không làm cho y khi cùng làm loại sự kia lại cẩn thận như thế. Y cũng chưa đạt đến sự thỏa mãn hoàn hảo, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn bỏ qua, vì y không muốn thấy cảnh cậu ngày mai phải đau đớn bước đi từng bước nặng nhọc.

 

“Dù gì ta cũng đã tiến nhanh hơn dự tính rồi. Tiểu Ngọc còn quá trẻ để chấp nhận mọi sự ta sắp đặt.”

 

Y tự nhủ với lòng, khi cậu nhóc thức dậy liền sẽ chuẩn bị thức ăn sáng thật tốt. Lại yêu chiều để cậu nhanh chóng quên đi chuyện này, để cậu trở lại vui vẻ cùng y như xưa.

 

“Chỉ cần có được tiểu Ngọc thì cuộc hẹn đại chiến ba trăm hiệp có dời ngày lại cũng không sao!”

 

Lão đại ơi lão đại! Không biết nên nói ngươi là người tình nồng thắm tốt bụng hay là nên nói ngươi thuộc loại xảo trá đáng sợ nữa. Chỉ tội cho tiểu Ngọc ngây thơ lại rơi vào tay ngươi!!!

 

Hoàn chương 6

 

Choco đã trở lại rùi đây! Các nàng ơi, ta dạo này vẫn đang theo dõi trang nhà ta thường xuyên nhé. Các nàng đừng lo nè. Ta chỉ là đang suy nghĩ, ta có nên cho các nàng biết dung mạo thật của ta trước khi ta đã quá già để chường mặt ra không thôi a…

Tình hình là thế này, công ty của ta có một mỹ nam tử tên gọi Minh Ngọc, bé nó gọi ta bằng chị vì ta lớn hơn bé nó 1 tuổi. Và… Ôi, nhan sắc, tướng mạo và tính cách của bé hoàn toàn giống Hạ Minh Ngọc trong truyện ta viết nha.

Sau khi gặp bé điều duy nhất ta cầu xin là cho bé quen được với một seme ưu tú. Đừng để số phận của bé bị vùi dập bởi lũ con gái không biết thương hoa tiếc ngọc nha…

PS: Càng ngày đầu óc ta càng trở nên…

Dù sao đi nữa vẫn là câu nói cũ, cảm ơn mọi người đã luôn theo dõi và ủng hộ ta. Ta yêu tất cả nhiều lắm.