Đường Ca – Đệ thất chương


Đạm Ngọc: Xin chào, lâu rồi không vào phủi bụi cho trang, trang đóng bụi dày thật nha. 

Có ai còn nhớ ta không? Cảm ơn các comments  thông qua inbox của các tình yêu. Nhờ mọi người mà ta có thêm động lực để viết tiếp a. Thật ra viết cổ trang tốn sức nhiều hơn là viết truyện hiện đại đó. Thế nên mọi người đọc xong hãy comment và cho ta ý kiến nhiều vào nhé.

Yêu cả nhà nhiều lắm ạ. ❤ ❤ ❤

 

Đệ thất chương

 

Yến tuyết vẫn tiếp tục, lúc này Vi phi, Âm phi cùng đứng lên dâng vũ. Huyền Kỳ dùng trà thay rượu mà uống cạn, không khỏi sinh ra cảm thán trong lòng.

“Ân, kỹ thuật nhảy của Vi phi thật hảo. Vừa không mất phần yêu mị, lại có một tia hương vị liêu nhân. Còn Âm phi diễm lệ thoát tục. Quả thật trong hậu cung của phụ hoàng, trăm hoa đua nở a.”

 

Ánh mắt đang hưng phấn nhìn, trên lưng lại lãnh một trận hàn ý, Huyền Kỳ cảm giác được nhưng lúc này rõ ràng không thèm để tâm đến ánh mắt ai đó sắc lạnh. Hưng trí bừng bừng nhìn, dừng múa, cung nữ dẫn theo rổ tiến lên, Huyền Kỳ theo thường lệ cười tủm tỉm cống hiến một đóa quyên hoa.

 

  • Kỳ Nhi!

 

 

Huyền Kỳ sửng sốt, lập tức lấy lại tinh thần, cung kính đáp.

 

  • Có nhi thần.
  • Trẫm thấy ngươi gần nhất rất chịu khó luyện đàn, cùng xướng âm không sai lắm. Nhất định tiến bộ không ít, đến, đàn cho trẫm nghe một đoạn.

 

Thái Tông đế nói thực tùy ý, lại có chút không để ý, kỳ thực chính là đang chờ đứa nhỏ này tiếp chỉ.

 

Huyền Kỳ tái sinh một kiếp người sao lại không đủ nhạy cảm phát hiện tâm tình lúc này của Thái Tông đế cơ hồ… rất là không tốt.

Nhưng, sao lại nhắm vào mình??

Huyền Kỳ trong lòng cong cong mơ mơ hồ hồ, chắc không phải đâu đi?

 

Nhưng trên mặt vẫn nở một nụ cười dịu dàng, một chút đứng lên nói.

 

  • Nhi thần đành bêu xấu.

 

Vừa dứt lời, Trưởng Tôn hoàng hậu liền cười khẽ, mở miệng.

 

  • Ta ngày gần đây gặp Lý tướng quân cùng Huyền Kỳ, một người múa kiếm, một người đánh đàn xướng âm, rất là phấn khích. Còn không bằng, Lý tướng quân, ngươi tới múa kiếm, Kỳ Nhi đánh đàn, ý ngươi thế nào?

 

Lý Hồ Cơ vốn dĩ cũng là cửu cửu của Huyền Kỳ thoáng sửng sốt, nhưng lập tức mỉm cười tiến lên quỳ sát hành lễ.

 

  • Thần bêu xấu!

 

Thái Tông đế lúc này buông chén rượu xuống không nhanh không chậm lên tiếng.

 

  • Nếu Lý ái khanh đã từng cùng Kỳ Nhi từng hợp tấu qua, kia hiện tại không bằng để trẫm tự mình đến đi.

 

Dứt lời, quay đầu nhìn về phía Huyền Kỳ, tươi cười rất trong sáng mà bảo.

 

  • Kỳ Nhi, có thể bắt đầu đi?

 

Huyền Kỳ trong lòng mờ mịt được cung nữ dâng lên đàn vẫn còn là mù mịt không rõ hắn là lỡ phạm phải sai lầm gì đây a???

Tuy rằng trong lòng đối Lý Hồ Cơ tướng quân có chút xin lỗi, nhưng trên mặt Trưởng Tôn cũng là cười đến rất ôn nhu sung sướng, đối Huyền Kỳ nói.

 

  • Vậy Kỳ Nhi phải cố lên, không được để hoàng dưỡng mẫu thất vọng đâu.

 

Bá quan lúc này thoáng xì xào nhỏ tiếng bàn tán về đứa nhỏ là dưỡng tử của hoàng gia kia, đứa nhỏ này căn bản điềm đạm lại có dung mạo tựa Phan An, căn bản sau này lớn lên chính là đệ nhất mỹ nam tử của kinh thành đi. Bất quá cầm nghệ cùng xướng âm, cái này chẳng phải là quá khó đối với một đứa nhỏ sao?

 

Trong lòng Huyền Kỳ lúc này chính là cảm giác bản thân cầm nghệ không thông, lần trước chính là vui vẻ cùng cửu cửu hòa tấu một lần, không nghĩ tới… Bất quá binh đến tướng đỡ thôi…

Khẽ thở dài liếc nhìn cửu cửu một cái, trong lòng nhẹ xin lỗi xong hắn lên tiếng.

 

  • Được đánh đàn cho phụ hoàng là vinh dự của nhi thần.

 

Thái Tông đế gợi lên khóe miệng đối Huyền Kỳ cười cười, miễn cưỡng đứng dậy, tuy rằng động tác thật là tản mạn, nhưng cử chỉ đã có loại cảm giác như mãnh thú ẩn núp chỗ bụi cỏ mà chờ thời cơ.

 

Khi Thái Tông đế tiếp nhận thanh kiếm do thái giám tâm phúc trình đến, Huyền Kỳ hai tay đặt lên cây cầm mà cung nữ nội thị khi nãy đưa lên. Hắn hơi ngưng thần, khi Thái Tông đế đi đến trong điện, chậm rãi cầm lấy kiếm, ngón tay Huyền Kỳ khẽ gẩy lên, uyển chuyển làn điệu chậm rãi thảng ra.

 

Sau đó, ánh mắt Huyền Kỳ liền dừng ở trên người Thái Tông đế.

 

Thiên địa ảm đạm, lưu tinh thay đổi

Thiêu đốt bi thương, giá lạnh vô vọng

Truy tìm khổ cực, mờ mịt mất đi

Là yêu, là hận, hay là tiếc nuối

Mơ tiếp một cơn mơ, lại gặp người xưa nơi giấc mộng

Mộng chẳng với tới, lại bị thổi tan theo làn gió

Bầu trời rộng lớn chẳng dung nạp được nụ cười của ái nhân

Tổn thương ta, tổn thương người, chung quy lại vẫn là tổn thương

Hà tất nhớ, hà tất hỏi, đâu là nhà của ta

Yêu cũng đành, hận cũng vậy, bỏ đi thôi

Hỏi thiên nhai, ngóng nhìn nơi chân trời

Thắng được thiên hạ, sao lại thua bởi y

Những thứ đã từ bỏ và những thứ không thể từ bỏ

Tình cảm sâu nặng đã chôn giấu, hà cớ gì dễ buông tay

Nhẫn đã không thể, hận cũng sẽ không

Tổn hại người, mê đắm người, cuối cùng cũng là một kẻ tình si

 

Khi dừng ở đoạn này kiếm của Thái Tông đế hướng thẳng đến phía Huyền Kỳ, tiếng đàn bỗng chốc vút lên cao. Kèm theo đó chính là tiếng nín lặng của vạn vật.

Huyền Kỳ trong khoảng khắc ấy gảy lên những tiếng đàn cuối cùng kết thúc bài xướng âm.

 

Vùng vẫy rồi dây dưa nào đâu là biện pháp

Đi cũng được, ở cũng được, nếu vuột mất thì sao?

Tốt nhất chính là bỏ mặc đi thôi…

 

Kết thúc bài xướng chính là lúc Huyền Kỳ mạnh mẽ nhấn một cái, cầm huyền thật mạnh một điệu, làn điệu có chút trào dâng, liền vỡ bờ mà ra. Cùng kiếm thế của Thái Tông đế nháy mắt như sấm đình vạn quân, làm người ta nín thở, làn điệu trào dâng bỗng nhiên từ cao âm lập tức mạnh mẽ rơi xuống, Thái Tông đế nháy mắt thu vũ, như tuyết tuyết trên trời ngừng rơi, trầm tĩnh đứng ở tại chỗ.

 

Sau một lúc lâu im lặng, lập tức tiếng vỗ tay trầm trồ khen ngợi bùng nổ, so với thu hoạch vừa rồi của các vị công chúa cùng quý phi còn hơn nhiều, nhưng Huyền Kỳ vẫn như cũ giật mình lăng lăng xuất thần, ánh mắt vẫn dừng ở trên người Thái Tông đế hướng hắn chậm rãi đi tới, trong lòng có chút kích động, nguyên lai, hắn cùng phụ hoàng, cũng có thể phối hợp tốt như vậy sao?

 

Thái Tông đế tựa tiếu phi tiếu tiến đến bên hắn mà cúi người nói khẽ vào tai hắn.

 

  • Kỳ Nhi của trẫm là lợi hại nhất.
  • Hoàng… Phụ hoàng…

 

Huyền Kỳ tự biết mình thất thố. Nhưng chính là không khỏi đỏ mặt và tay chân liền cảm thấy thừa thãi không biết phải làm sao cho tốt. Nhưng tiếng nói trầm thấp vang lên bên tai hắn kéo hắn về với hiện thực.

 

  • Thưởng Lý Huyền Kỳ hồng ngọc cùng phong phượng bội, lục thạch ngọc phương điêu, song nhạn bội một đôi, tuyên bút một đôi, mực Huy Châu, nghiên mực Đoan Khê Các nhất phương, giấy Tuyên Thành ba đạo.

 

Tổng quản thái giám Lý Phúc vội vàng đi ra, sai phái thái giám nội thị quỳ sát hành lễ ứng hạ.

 

Thái Tông đế dừng một chút, lại xoay người đối với đại thần cùng phi tần, hoàng tử công chúa đều đã muốn đứng dậy cất cao giọng nói.

 

  • Lý Huyền Kỳ dưỡng tử mẫn tuệ thông minh, nay đặc ban thưởng ân điển, miễn trừ gặp giá chi lễ! Phong An Nhiên hầu, sau khi tiếp nhận lễ, ngụ tại An Lạc điện, khâm thử!

 

Huyền Kỳ lúc này chính thức đã tiến vào trại thái ngơ ngẫn, bá quan xung quanh dù trong lòng đang ẩn vạn vạn câu hỏi, chính là vẫn quỳ xuống khẩu hô vạn tuế.

 

Huyền Kỳ nhìn Thái Tông đế đang mỉm cười với mình. Lúc này Trưởng Tôn hoàng hậu trong lòng không khỏi tự hào mà khẽ đẩy nhẹ tay hắn.

 

  • Hài tử ngốc, tại sao không quỳ xuống tạ ơn?
  • A…

 

Huyền Kỳ vừa tính xoay người hành lễ liền bị một vòng tay to lớn ôm chặt lấy mà đỡ dậy.

 

  • Chẳng phải trẫm đã miễn cho ngươi gặp giá chi lễ rồi sao?

Biết rõ hoàng đế là đang có ý trêu chọc mình, Huyền Kỳ khẽ đỏ mặt đáp.

 

  • Phụ hoàng ân điển, nhi thần sao có thể không quỳ tạ ơn? Lễ gặp giá có thể bỏ, nhưng nghi lễ ân điển, hoàng tạ, cùng vấn an, đó là truyền thống của tổ tiên, há có thể bỏ quá!

 

Biết rõ tiểu nhân nhi chính là đã bị mình làm cho hoảng sợ nên đang phản kháng đi. Thế nên hoàng đế không những không trách cứ mà vẫn mỉm cười ôm lấy Huyền Kỳ kéo đến nhuyễn tọa.

 

Yến tuyết vẫn là tiếp diễn, bất quá chính là không khí lúc này hoàn toàn bất đồng với lúc khởi yến.

Trưởng Tôn hoàng hậu lặng lẽ quan sát một vòng xung quanh, chính là lúc này các phi tần của hoàng đế trong mắt lộ rõ quang mang, Âm phi dù sao đi nữa cũng là một nữ nhân sắc sảo, tia nghi hoặc cùng âm ngoan che giấu rất nhanh. Vi phi xinh đẹp khẽ dùng phiến khăn che một bên mặt, rõ ràng là đang thầm tính toán điều gì trong lòng. Bất quá hoàng hậu rõ ràng, muốn đụng đến các con của nàng, dù đó chỉ là dưỡng tử, e rằng cũng không dễ đâu.

Hiện tại dòng tộc Trưởng Tôn của nàng còn có hoàng thượng che chở, muốn đứng phía sau hãm hại các con nàng, e rằng các người ấy là đang ảo tưởng đi.

 

 

 

Advertisements

Đường Ca – Đệ lục chương


Đạm Ngọc: Xin chào, ta quay trở lại rồi đây. Quả thật thời gian gần đây ta phi thường phi thường bận. Ta hi vọng mọi người sẽ không quên ta nhé. Yêu tất cả thật nhiều a.

Nhớ để lại comment hoặc inbox riêng cho ta để ta biết các tình yêu đang mong truyện gì ra trong đợt sắp tới a ❤ ❤ ❤

 

Đệ lục chương

Tuyết yến bắt đầu, tiếng đàn tì bà tùy thời điểm vang lên kéo tâm tư triều thần cùng chư vị quý phi về với buổi tiệc.

 

Huyền Kỳ sau khi bước lên cửu bậc liền bị Thái Tông đế kéo đến ngồi tại nhuyễn tháp ngay bên cạnh. Lúc này trong lòng hắn quả thật rất muốn tạc mao, rõ ràng khi nãy Thái Tông đế đã đáp ứng cho hắn ngồi cùng Huyền Lân điện hạ. Đó là chưa kể đến y cũng đã đáp ứng để hắn cáo lui sớm để hoàn thành các bài tập lão thái phó giao cho.

 

Nhưng lúc này, ý tứ trêu đùa trong mắt Thái Tông đế rốt cuộc là sao a? Hắn mặt tuy lãnh tĩnh bất quá nội tâm chính là một mảnh rối loạn.

 

Các nữ nhân phía sau Thái Tông đế đại khái trừ bỏ Trưởng Tôn hoàng hậu, trong lòng cũng phức tạp rối rắm. Vi phi thanh đạm liếc mắt Trưởng Tôn hoàng hậu dịu dàng cười, trong lòng cũng là cảm thán, quả nhiên, hoàng hậu vẫn được Hoàng Thượng kính trọng, ngay chính cả dưỡng tử cũng được hoàng thượng coi trọng đi. Dương phi cũng là có chút ghen tị xoa bóp làn váy, Âm phi tươi cười hồn nhiên, trong mắt chợt lóe hàn quang.

 

Nhóm hoàng tử công chúa, trừ bỏ Trường Nhạc, Dự Chương, Thừa Kiền, Lý Kính, căn bản còn lại đều là ghen tị, như Lương vương cùng Sở Vương, vẻ mặt ghen tị căm tức thật là rõ ràng, cũng có mê mang như Ba Nhạc công chúa cùng Đông Phương công chúa.

 

Sau vài câu khen ngợi chúng thần cùng ban thưởng cho một vài cựu thần, Thái Tông đế không nhiều lời vung tay lên, cao hứng nói:

 

  • Tốt lắm! Hôm nay trẫm thật cao hứng khi có chúng ái khanh cùng tề tựu bên tuyến yến này. Mấy năm gần đây trẫm mở rộng thi cử, thông cáo chiêu hiền, thế nên hôm nay trẫm muốn chúng ái khanh nhân cơ hội này thể hiện cho trẫm xem tài năng của bản thân.
  • Chúng thần bất tài, chúng thần nguyện cùng ngô hoàng phân ưu.

 

Quần thần đồng loạt quỳ gối tung hô khiến cho cả tuyết yến đều bộc lộ khí thế vương giả. Thái Tông đế tựa tiếu phi tiếu khoác tay bảo:

 

  • Miễn lễ. Thể hiện tốt, trẫm sẽ ban thưởng.
  • Tạ ơn hoàng thượng.

 

Hoàng đế phất tay áo cho phép các cung nữ, thái giám bắt đầu phát quyên hoa cho mỗi chúng thần cùng các vị quý phi, công chúa, hoàng tử.

 

  • Vô Kỵ, liền bắt đầu từ ngươi. Ở đây chư vị ái khanh ai cũng đều có thể, bất luận quan hàm phẩm chất, cầm kỳ thư họa cái gì đều được. Ai đắc quyên hoa nhiều nhất, như đã nói, trẫm có thưởng lớn.

 

Trưởng Tôn Vô Kỵ cũng không nói lời khiêm tốn, căn bản chính là y hiểu rõ hoàng đế là có ý muốn quan khán tài năng của các phẩm quan cấp bậc từ nhị phẩm trở lên, căn bản nếu làm không tốt việc giáng chức là hoàn toàn có thể. Còn làm tốt, hiển nhiên việc ban thưởng, phong đất, sẽ không thiếu phần.

“Phụ hoàng đây là ý tứ rõ ràng, các ngươi ai có tài liền thể hiện ra đây cho lão tử xem.”

Huyền Kỳ một lòng yên tĩnh không nói, bất quá chính là khóe miệng đã câu nhẹ lên. Tất nhiên điều này không thoát khỏi ánh nhìn của Thái Tông đế.

 

Lại nói về Trưởng Tôn Vô Kỵ, sau khi đứng dậy, y liền quỳ sát hành lễ, sau thoáng cân nhắc một chút, liền lang lảnh mở miệng.

 

Kim nhật hoa tiền ẩm

Cam tâm túy sổ bôi

Đản sầu hoa hữu ngữ:

Bất vị lão nhân khai

 

Ngâm xong, liền có các cung nữ cầm theo một cái lẵng nhỏ tiến đến, có người để bông hoa vào cái lẵng nhỏ của cung nữ, có người cười cười xua tay cho qua. Bất quá đại đa số vẫn là thưởng hoa. Khi lẵng hoa đưa đến Huyền Kỳ, Huyền Kỳ chính là mỉm cười mà thưởng hoa cho Vô Kỵ đại nhân. Bất quá không rõ vì sao hắn cảm thấy sống lưng chợt lạnh…

 

Trình tướng quân, Trình Hiểu Chương tại vị tử thượng lớn tiếng ồn ào trước…

 

  • Trưởng Tôn đại nhân, ta là thô nhân, ngươi nói một tràng cái gì hoa cái gì ẩm, ta thực không hiểu, ta sẽ không cấp hoa a!

 

Vô Kỵ có chút bất lực với vị Trình tướng quân này, vội khoác tay bảo:

 

  • Trình tướng quân văn võ toàn tài, không rõ có thể đứng lên làm một bài được không a? Ta đứng đây quả thật miệng khô lưỡi khô rồi.

 

Trưởng Tôn Vô Kỵ rất không khách khích cầm lấy chén rượu mà cung nữ dâng lên uống cạn một ngụm. Lúc này Trình tướng quân cười như không cười lên tiếng.

 

  • Văn võ toàn tài thì không có phần ta rồi. Bất quá ta sẽ múa một bộ quyền. Đành phải xấu mặt trước hoàng thượng cùng Trưởng Tôn đại nhân vậy.

 

Nói xong, liền vung người đứng lên.

 

Mà Trưởng Tôn Vô Kỵ nhìn cung nữ trình cho hắn quyên ti, ngẩng đầu nhìn hướng Lý Kính cách đó không xa, đối diện chỗ ngồi đối hắn cười, mới nãy có phải tiểu hài tử này có cho hắn hoa đi?

 

Trình Hiểu Chương đánh quyền xong, mọi người liền ủng hộ không thôi, thêm nữa chính là y bề ngoài tuấn lãnh cùng thân thể dẻo dai hoàn mỹ, không khỏi làm cho nhóm cung nữ khi mang theo rổ tiến lên cũng đỏ mặt khi nhìn đến y. Huyền Kỳ vẫn như cũ cười tủm tỉm thả một đóa hoa vào rổ nhỏ, liền ngay sau đó lại phát lạnh, Huyền Kỳ quay đầu, chống lại ánh mắt Thái Tông đế đang cười tủm tỉm, mà rất nhanh cũng lập tức dời đi, Huyền Kỳ trong lòng im lặng, bất quá không khỏi chau đôi mày xinh đẹp lại.

“Phụ hoàng như thế nào cười so với lúc trước còn đáng sợ hơn a.”

 

Mà sau Trình Hiểu Chương, các đại thần khác cũng đều ra trận, có ngâm thơ, có múa kiếm, có đánh đàn, có người bày ra ma thuật tây dương. Hiển nhiên tất cả đều được khen ngợi. Số quyên ti ít hay nhiều đều tùy thuộc vào tiết mục ấy đặc sắc đến đâu. Bất quá chính là, với ai Huyền Kỳ cũng đều thưởng quyên ti cho.

 

Lúc này đây nhìn mặt Thái Tông đế quả thật rất lãnh.

 

“Tại sao càng ngày ta càng cảm thấy lạnh đi?”

 

Huyền Kỳ kéo kéo thiên áo choàng lại sát thân. Không rõ cảm giác của mình là đúng hay sai, bất quá chính là hắn cảm nhận được hoàng đế là có chút… Không bình thường đi.

 

Không ngoài dự liệu của mọi người, Trường Nhạc cùng Dự Chương công chúa cũng đã tiến lên dâng vũ. Mà điệu vũ này tuy dành cho hai vị tiểu công chúa còn nhỏ, bất quá động tác cùng thần thái quả thật khiến cho người ta không khỏi si mê, không khỏi chờ mong nhìn thấy dung mạo tương lai của hai vị tiểu mỹ nhân này.

Bất quá không ai biết được là người sáng tạo ra vũ khúc chính là Huyền Kỳ hắn đây. Hắn trong một lần phiêu về phía nam đã tình cờ thấy được một vài vũ khúc dễ thương dành cho các nữ hài, quả thật sinh động khiến lòng người vui thích, thế nên hắn liền vì tuyết yến lần này mà chuẩn bị cho nhị vị công chúa một vũ khúc tiến cống.

 

  • Hảo! Hảo! Trường Nhạc và Dự Chương công chúa đều múa thật đẹp!

 

Chúng quần thần vừa quan khán vừa không khỏi tấm tắp khen ngợi. Lúc lẵng hoa đưa đến, cơ hồ tất cả đều quyên hoa đi.

“Quả nhiên là muội muội tối đáng giá làm cho ta kiêu ngạo.”

 

Huyền Kỳ lúc này cơ hồ vì thành tựu của Trường Nhạc cùng Dự Chương mà kiêu ngạo đi. Hắn không khỏi nhớ đến kiếp trước nhị vị muội muội tối ôn nhu này đã đối tốt với hắn thế nào, cơ mà hắn vì lợi ích đã không ngừng tính kế hai người muội muội khả ái này. Sống lại một lần hiển nhiên cũng để đền bù tội lỗi bản thân, hắn là không ngừng nâng cao vị thế của hai vị muội muội này, để cho tất cả các vương tôn công tử thấy được là muốn có được hai vị muội muội đáng yêu này của hắn, là không dễ đâu nha.

 

Trưởng Tôn hoàng hậu không khỏi kiêu ngạo nhìn đến hai nữ nhi của mình. Hoàng hậu là biết ai sáng tạo ra vũ khúc này, tựa hồ không khỏi cảm thán dòng họ của nàng sao lại có nhiều phúc phận đến thế đi.

 

 

Đường Ca – Đệ tam chương


Đạm Ngọc: Xin chào, ta quay trở lại rồi đây. Có lẽ lần tới ta sẽ up bộ Nữ chính lên tiếp. Lâu quá không chăm lo cho bộ ấy rồi a.

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ ạ. Ta yêu mọi người rất nhiều ❤ ❤ ❤

Đệ tam chương

 

Thái Tông đế ngồi ở ngự thư phòng nhìn khoảng tấu chương xanh thẫm (không phải tấu chương từ các quan lại trong cung tấu trình) mà là mật chỉ từ ám vệ, càng đọc càng nhíu mày.

 

Ngày xx tháng xx năm xx

Tại Khởi Huy điện:

  • Huyền Kỳ, ngươi nói xem đây là cái gì?
  • Tam tự kinh.
  • Ngươi… Ngươi bắt ta học thuộc đám chữ đáng ghét này.
  • Căn bản là phải học hết. Thái phó đã căn dặn ngươi nha ca ca.

 

Hắn điềm đạm đáng yêu cười. Bất quá để giả trang thành hài tử, nụ cười hắn căn bản vẫn là ngây thơ đi.

 

  • Ta phải ra ngoài.
  • Ca ca, thứ tội cho ta nói thẳng, ngươi hẳn là phải học cho xong mới được đi a.
  • Huyền Kỳ… Kỳ Nhi, ngươi là đang bức ta.
  • Ta không bức ngươi, tam tự kinh, đạo đức kinh đều là thứ tốt, hẳn nhiên ngươi là phải thuộc đi.

 

Huyền Kỳ khẽ nhu đầu, có cảm giác như một lão nhân gia cùng con cháu đàm đạo (hãn).

 

  • Ngươi… Chẳng lẽ ngươi thuộc hết sao?

Thừa Kiền nhìn cuốn sách dày trên ngự án, không khỏi cố ý khiêu khích hắn.

 

  • Nhân chi sơ; tính bản thiện. Tính tương cận; tập tương viễn. Cẩu bất giáo; tính nãi thiên. Giáo chi đạo; quí dĩ chuyên…
  • Ngừng… Được rồi, ta học.

 

Huyền Kỳ một chút nữa là phá lên cười. Trong lòng không khỏi làm dấu chiến thắng.

 

“Đây căn bản là đạo đức kinh ban đầu của chúng ta. Điện hạ, ngài chỉ cần học thuộc nó, sau này hẳn là sẽ không lặp lại sai lầm cũ đi.”

 

Ngày xx tháng xx năm xx

Tại Thiều Nguyệt điện, Lý Kính điện hạ cùng Thanh Tước điện hạ là đang muốn đánh nhau đi.

 

  • Thần tham kiến Ngô vương điện hạ, tham kiến Vệ vương điện hạ.

 

Căn bản là vì lần trước Lý Thái (tức Thanh Tước) không cho y gọi mình là Vệ vương. Bất quá chính là hắn đang ở trước mặt Lý Kính điện hạ, lễ nghi hẳn là không thể bỏ đi.

 

  • Ngươi là đồ phế vật.
  • Ngươi mới đúng đồ phế vật, ta là đứa con ưu tú nhất của phụ hoàng.

 

Huyền Kỳ cảm thấy nếu không xông vào giữa, căn bản chính là sẽ nhìn thấy hai tiểu thiếu niên này đánh nhau đi.

 

  • Hai vị điện hạ thỉnh bình tĩnh lại.

 

Nghĩ xong liền hành động. Căn bản chính là tổng quản thái giám của Thanh Tước gọi hắn tới cũng là vì muốn hắn giúp đứng ra ngăn lại hai vị điện hạ đang muốn đánh nhau kia.

Căn bản chính là… Lúc này hắn cũng là một thiếu niên, sức, so ra với hai vị điện hạ đã luyện qua võ nghệ, căn bản là thừa thãi. Hắn chính là bị cả hai đẩy té xuống đất.

 

  • Ui…

 

Hắn khẽ nhíu mày nhìn tay đã bị đá xanh cào rách thịt. Lúc này Thanh Tước thoáng nhìn lại liền hơi ngẩn người, thế nên Lý Kính (Huyền Lân) liền tranh thủ đẩy y một cái.

 

  • Đau…

 

Thanh Tước là mất đà nên ngã ngồi ra phía sau. Hoàn hảo chính là đã có tiểu thái giám đứng ra đỡ lấy, người, căn bản cũng là ngã ngồi lên lưng tiểu thái giám a.

 

  • Huyền Lân, Thanh Tước, các ngươi đang làm gì?

 

Lúc này tất cả thái giám, cung nữ khi nãy vì chủ tử đang xúc động muốn đứng ra can ngăn nhưng không dám, giờ đây liền phải lộp bộp quỳ xuống, trong lòng than khổ không thôi.

 

  • Này là thế nào?

 

Hoàng hậu căn bản không hô miễn lễ. Tất cả mọi người chỉ biết quỳ đó chịu tội.

 

  • Bẩm… Hoàng dưỡng mẫu, là Ngô vương cùng Vệ vương đang luận đàm võ học, vì luận đàm hăng say nên có chút…
  • Kỳ Nhi… Hai đứa nhỏ luận võ học, còn ngươi?

 

Trưởng Tôn hoàng hậu mỉm cười điềm đạm nhìn đứa nhỏ. Đứa nhỏ này hiểu chuyện, Vệ vương Lý Thái (Thanh Tước) vốn là con y, Lý Kính là con của Dương phi, căn bản hai đứa nhỏ gây cãi trong cung cũng đều bình thường. Chỉ là… Nếu kinh động đến hoàng đế, e là, cả hai sẽ bị phạt nặng. Còn nàng, sẽ bị khiển trách là không quản được hậu cung đi.

Hoàng hậu khẽ mỉm cười. Là đứa nhỏ cấp hai điện hạ một bậc thang leo xuống, cũng là cấp cho y mặt mũi đi.

 

  • Con… Thần nhi khi nãy bắt chước một vài động tác, là không cẩn thận trượt ngã đi.

 

Huyền Kỳ tam sinh tam thế, trải qua ngàn năm vẫn là khi nói dối sẽ nhìn xuống mặt đất. Hoàng hậu khẽ thở dài nhìn y, xong liền nhìn hai đứa nhỏ lúc này vẫn còn đang hậm hực mà bảo.

 

  • Kim, Ngân, Châu Ngọc, Hồng Anh “cung thỉnh” hai vị chủ tử của các ngươi đến Dưỡng Tâm điện chép kinh phật, sau ba ngày phải chép xong 7 tập chú đại bi. Còn không căn bản đừng nghĩ ra ngoài.
  • Nhi thần cảm tạ mẫu hậu.

 

Hai vị điện hạ xanh mặt không khỏi khiếp sợ mà lủi thủi đi theo cung nữ thái giám mà đến Dưỡng Tâm điện. Còn lại mỗi mình Trưởng Tôn cùng Huyền Kỳ.

 

  • Kỳ Nhi, dưỡng mẫu cảm tạ ngươi.
  • Dưỡng mẫu, cái này, con nào có công trạng gì.

 

Huyền Kỳ vẫn là điềm đạm cười mà nhìn y. Hắn lúc này ánh mặt thiên chân lại sạch sẽ khiến cho y không khỏi tán thưởng.

 

  • Kỳ Nhi, đau không?

 

Trưởng Tôn hoàng hậu cầm lấy tay hắn mà hỏi.

  • Không đau a.
  • Đi, dưỡng mẫu cùng con về Khởi Huy điện, kêu Mỗ thái y đến chữa vết thương cho con.
  • Con không sao mà. Rửa chút nước, băng bó chút là ổn nha, không cần kêu thái y.
  • Đứa nhỏ này, sao lại sợ thái y đến như vậy a?

 

Trưởng Tôn hoàng hậu khẽ lắc đầu. Thế nhưng vẫn là cùng hắn quy hồi Khởi Huy điện.

—————–

  • Truyền Quan Âm Tì vào gặp trẫm.

 

Thái Tông đế ánh mắt âm trầm ra lệnh.

 

Hoàng hậu vừa từ Khởi Huy điện đi ra, hôm nay tay của Huyền Kỳ chính là có chút nhiễm độc đi, y lại phát sốt, thế nên nàng lo lắng không thôi.

 

Dừng ở nam tử tuấn dật thâm trầm trước mắt, trong mắt nàng là vô tâm, trong lòng nàng chính là vô ái.

 

Gả cho y, vì gia tộc. Y thú nàng, vì quyền thế.

 

Những năm gần đây, hai người tương kính như tân, hai người ăn ý vô cùng tốt, vì thế, ở trong mắt người khác, đó là phu thê ân ái tình thâm, chỉ có nàng biết, y biết, y chính là một nam tử yêu thích sắc đẹp, phong lưu đa tình, nhưng càng đa tình lại cũng tối vô tình.

Quân vương, tuyệt không thể chuyên chính một người, càng không thể tối sủng một người, nếu không đó chính là điểm yếu chí mạng của y. Cho nên, nàng chưa bao giờ đem tâm ký thác ở trên người y, huống hồ, rất nhiều năm trước, nàng đã đánh mất tâm của mình.

 

“Tâm tư con người là thứ vô thường nhất, chẳng phải sao?”

 

Nàng bỗng nhớ tới dưỡng tử của nàng, trong một lúc xuất thần nhìn cánh đào bay khắp trời đã thốt lên, tựa như một lời nhắc nhở, cũng như một lời tự giễu dành cho nhân gian này.

 

Hiện tại, nàng chỉ cần những hài tử của nàng hảo hảo, nàng chỉ cần gia tộc của nàng an ổn là đủ rồi. Nàng không quản nam nhân trước mặt này lập bao nhiêu phi tử, cũng không quản được ngày hôm nay hắn sủng ái người nào, để rồi ngày mai tùy tiện liềm biếm nàng ta vào lãnh cung.

 

Rốt cục Lý Thế Dân đang trầm tư lấy lại tinh thần, ngẩng đầu, thấy Trưởng Tôn, liền mỉm cười

  • Quan Âm Tì, hiện tại Kỳ Nhi đã khỏe hẳn chưa?

Trưởng Tôn hoàng hậu không khỏi có chút kinh ngạc, hắn chính là gọi nàng đến để bàn về chuyện của dưỡng tử. Nàng nhớ, hắn chính là chưa từng mở miệng hỏi thăm bất luận đứa con nào.

 

  • Hồi bẩm hoàng thượng, Kỳ Nhi đã khỏe.
  • Khỏe, vì sao còn phải mời thái y đến Khởi Huy điện?

 

Hắn không giận mà uy truy vấn, khiến cho hoàng hậu không khỏi trong tâm lạnh từng hồi mà đáp.

 

  • Vết thương do té ngã của Kỳ Nhi bị chút nhiễm độc, y là hơi phát sốt.

 

Hoàng thượng không nói hai lời liền xoay người rời khỏi ngự thư phòng mà tiến thẳng Khởi Huy điện.

 

Đứng trước cửa điện, y là vì tiếng nói bên trong mà chững lại.

 

  • Thanh Tước, điện hạ nói xem vì sao phải tranh cãi như vậy a?

 

Huyền Kỳ chính là phát sốt xong lại cảm thấy lạnh run mà choàng nhẹ một áo khoác bên ngoài lý y, yếu ớt dựa vào đầu giường mà nhìn Thanh Tước.

 

  • Ngươi vì một chủy thủ hoàng dưỡng phụ ban thưởng mà đi tranh giành với Huyền Lân điện hạ, chẳng phải là vô lý lắm sao?
  • Kỳ Nhi, ngươi là không bao giờ hiểu được cảm giác muốn làm đứa con ưu tú nhất của phụ hoàng đi.

 

Huyền Kỳ yếu ớt cười, sao lại không hiểu chứ? Hắn chính là kiếp trước cũng muốn nam nhân ấy một lần nhìn mình, một lần tán thưởng mình, sau đó lại điên cuồng, liều mạng giành lấy thứ vốn chẳng thuộc về hắn đâu.

 

  • Mẫn Thanh, đem ngọc như ý đến.

 

Thái Tông đế trong lòng khẽ nhíu mày, là ngọc như ý mà lần trước mình tặng cho Kỳ Nhi đi?

 

  • Ngọc như ý này là do hoàng thượng, là hoàng dưỡng phụ ban tặng.
  • Này…
  • Bất quá, nếu như nó làm cho Thanh Tước ngươi ngừng so sánh với Huyền Lân, thì ngươi cứ cầm lấy. Với ta, ngươi, Thừa Kiền, dưỡng mẫu, cùng các vị muội muội công chúa chính là người một nhà. Các ngươi chỉ cần bình an, những thứ này với ta đều là vật ngoài thân, đã là vật ngoài thân, căn bản không cần vì nó làm cho mình bị phạt. Hiểu không?
  • Kỳ Nhi, ngươi là đang…

 

  • To gan.

 

Thái Tông đế đẩy cửa bước vào, lúc này toàn bộ thái giám lẫn cung nữ trong Khởi Huy điện đều bị làm cho kinh hãi đến dập đầu liên tục. Chỉ cầu cho Huyền Kỳ công tử đừng bị biếm thành thứ dân a.

 

  • Thanh Tước, xem ra mẫu hậu ngươi vẫn là phạt ngươi quá nhẹ đi. Lui xuống, nói Trọng Hàm thừa tướng mỗi ngày giờ Mẹo đều phải dạy ngươi luyện công, không luyện đủ 3 canh giờ không được nghỉ.
  • Nhi thần, tạ ơn phụ hoàng.
  • Lui xuống.
  • Nhi thần tuân chỉ.

 

Ân điển của vua, là phạt hay thưởng, đều phải tạ ơn.

 

Huyền Kỳ trong lòng cười khổ, tự hỏi không lẽ mình sớm vậy đã phiêu trở lại địa phủ nha. Không biết Thời Không lão nhân có hay không sẽ tức chết?

 

  • Còn không đứng lên?
  • Dạ?

 

Đứa nhỏ này là phát ngốc nữa rồi nha. Bất quá như vậy, hẳn là cũng quá khả ái đi.

 

Thái Tông đế mỉm cười nhìn ngắm tiểu nhân nhi đang quỳ gối mà cúi đầu kia. Tay không nhanh không chậm kéo đi đứng dậy.

 

  • Hoàng… Dưỡng phụ…

 

Nhân nhi hoàn hảo cao đến gần ngực mình đi…

 

  • Kỳ Nhi, ngươi nói, đồ vật ta ban chính là vật ngoài thân?
  • Hoàng dưỡng phụ, ta là không có ý đó, bất quá, chính là đồ vật chính là chết đi không mang theo được nha.

 

Y làm hoàng đế, khẳng định trong lòng hiểu rõ, những đồ vật này, tối là vô nghĩa. Bất quá, những thứ này chính là để thu phục nhân tâm, riêng tiểu nhân nhi trước mắt này nhìn không vào ban thưởng của y. Không khỏi làm cho y có chút bực tức trong lòng.

 

  • Ngươi còn nói đến chữ “chết” trẫm liền đem gia tộc của ngươi biếm ra biên quan.
  • Hoàng thượng…

 

Huyền Kỳ là lo lắng thốt lên. Xong ánh mắt vô tình nhìn thẳng vào ánh mắt uy nghiêm của hoàng đế, trong lòng không khỏi đánh bộp một cái mà cụp đuôi mắt xuống.

 

  • Ngươi vừa gọi trẫm là gì, ân?
  • Hoàng… Dưỡng phụ…

 

Khẽ hừ lạnh một tiếng, xong cũng là xoay người đặt lại nhân nhi lên giường, cẩn thận lấy chăn đắp lên người hắn.

 

  • Hoàng dưỡng phụ… Con không sao a.

 

Người khác được hưởng ân điển này khẳng định là vui mừng đến chết đi. Bất quá nhân nhi là có chút thụ sủng nhược kinh, thêm nữa chính là cố ý đẩy tay mình ra mà giành lấy tấm chăn kia.

 

  • Đầu xuân năm nay, ngươi là tròn 11 tuổi đi.
  • Dạ phải.

 

Kỳ Nhi nhu thuận đáp lời. Hắn thấy Thái Tông đế không vui không buồn mà thâm trầm nhìn mình. Hắn chỉ khẽ thở dài.

 

Nếu Thái Tông đế lo lắng hắn chính là muốn kéo bè kết phái, e là quá sớm đi. Hiện tại hắn vẫn còn là một tiểu thiếu niên miệng còn hôi sữa nha, thêm nữa mấy năm nay hắn đã tận tình khuyên giải Thừa Kiền, Thanh Tước, cùng các vị công chúa điện hạ, chính là cùng một dòng máu Lý gia, căn bản kết cục không cần phải ta sống ngươi chết đi a.

 

Hắn chính là siêng năng biên soạn rất nhiều câu truyện nhỏ để kể trước lúc đi ngủ cho các vị tiểu công chúa cùng điện hạ, thêm nữa hắn cũng thường xuyên hướng Thừa Kiền đi đến Dưỡng Tâm điện tịnh tâm dưỡng thần thờ kính phật tổ đi. Căn bản hắn còn chưa kịp làm bậy gì đâu nha…

 

  • Ngoan… Nghỉ ngơi nhiều, tuyết yến năm nay, Kỳ Nhi phải tham dự.
  • Dạ.

 

Yến tuyết năm nay rơi nhằm vào sinh thần của hắn. Căn bản chính là hắn đang muốn nhân cơ hội xin hoàng dưỡng mẫu chuẩn cho rời cung về nhà bái phỏng phụ mẫu, còn là để, chúc mừng sinh thần của hắn nha.

Bất quá chính là, kế hoạch đi coi như thất bại rồi đi. Hắn khẽ thở dài trong lòng.