Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Đại gia tộc (P1)


Choco: Ta vốn tính ngày hôm qua sẽ đăng một bài mới lên, thế nhưng lại chậm trễ đến tận hôm nay. Chính là ta đã rất cố gắng giữ đúng tiến độ rồi nha. Có ai còn nhớ ta không? Hay ta lặn lâu quá mọi người quên ta mất tiêu rồi?

Chap này dành tặng cho những fans đáng yêu của ta, chúc mọi người một tháng 10 vui vẻ. Hy vọng rằng Halloween này ta sẽ kịp có quà cho mọi người.

Lời cuối vẫn là ta yêu mọi người rất rất nhiều a. ❤ ❤ ❤

 

Ngoại truyện: Đại gia tộc

Thời gian bao giờ cũng là thứ tốt nhất để chứng minh tất cả. Cho dù đó là tình yêu, tình bạn hay là quyền lực, nếu qua một đoạn thời gian dài, điều đó có thể chứng minh được rằng thứ mà ngươi có chính là thứ tốt nhất.

 

Tại sân bay Hồng Kông, lúc này Minh Ngọc đã trở thành một đại thúc tuấn mỹ đang đứng tại quầy thức ăn nhanh mà suy nghĩ liệu nên chọn đại món gì đó để ăn hay nên chờ lên máy bay ăn luôn thể.

 

  • Ngọc nhi.

 

Một đại thúc tuấn mỹ ở đằng sau ôm chặt lấy Minh Ngọc mà khẽ đặt lên môi y một nụ hôn nồng nhiệt, xong liền nhìn thẳng hướng mà Minh Ngọc đang nhìn, không ngại cất tiếng hỏi.

 

  • Đang muốn ăn gì sao?
  • Anh tới vừa kịp lúc. Em đang phân vân, liệu có nên chờ lên máy bay hãy ăn luôn không?
  • Câu trả lời là không nên.

 

Đại thúc tuấn mỹ, nhìn gương mặt thật sự ánh lên vẻ cương quyết tuấn lãnh, khung xương gò má kèm đôi mắt sáng như chim ưng càng tăng lên phần khí phách của y. Y vẫn là ôm chặt lấy ái nhân vào lòng mà thầm thì vào tai ái nhân.

 

  • Đồ ăn trên máy bay thật sự rất dở.

 

Chất giọng trầm ấm như pha thêm rượu của y thật khiến người ta say đắm. Bất quá chính là y chỉ dùng chất giọng này với đúng duy nhất một người trên đời mà thôi.

 

  • Vậy anh phải kiểm điểm lại hãng hàng không của mình rồi.

 

Minh Ngọc phì cười liếc mắt một cái. Không nhanh không chậm mà order lấy vài món yêu thích của mình. Xong cũng không quên order cho ai đó một tách cappuchino như thường lệ cũng như đặt lên má của ai đó một nụ hôn đầy trân trọng.

 

  • Cà phê của quý khách sẽ có trong vòng 5 phút nữa ạ.

 

Tại thời điểm này thì dù là bất cứ ai, bất cứ giới tính nào đều có quyền thể hiện tình yêu nơi công cộng. Có thể nói thế giới đã dần thay đổi theo chiều hướng tốt hơn trước rất nhiều. Con người ta có nhiều quyền tự do hơn để làm thứ mà người ta muốn, để sống theo quyền lợi chính đáng của một con người. Việc yêu nhau đồng tính, dị tính hay ở bất kỳ tuổi tác nào, thì cũng không còn ai quan tâm đến nữa. Đề tài mà họ, những con người lúc này bàn tán thường xuyên nhất chính là nguồn lương thực vô cơ, năng lượng từ rác thải cũng như việc khoa học đã tìm ra liều thuốc chữa tận gốc căn bệnh ung thư chính là điều mà nhiều người quan tâm đến nhất.

 

  • Anh nói xem Khanh Nhân và Thiên Tuấn có biết chuyến bay của chúng ta bị hoãn lại một tiếng không?
  • Thiên Tuấn chắc chắn không bao giờ xem bảng tin, còn Khanh Nhân thì có.

 

Thiết “đại thúc” tuấn mỹ đang rất lười biếng nhấp một ngụm cà phê mà kéo người bạn đời của mình tiến vào phòng chờ VIP.

 

Nói đến Khanh Nhân, quả thật khiến cho người ta ngưỡng mộ không thôi. Vị thái tử của tập đoàn lớn không những không dính vào các scandals ăn chơi sa đọa hoặc tiêu tiền như rác, nhưng trái lại chính là ngôi sao ở các bảng tin chứng khoán, nhà đất cùng các bảng tin ngắn về các dự án hợp tác đa quốc gia. Thiết Khanh Nhân thực tế từ lâu đã trở thành soái ca trong mắt của giới diễn viên người mẫu trên cả nước. Bất quá chính là, thời gian rảnh của thái tử không nhiều, có được liền dùng nó để bồi đệ đệ. Hai huynh đệ chính là có một đống hình đi khắp nơi trên thế giới, rồi cùng nhau ăn hết các đặc sản của địa phương. Quả thật khiến cho đám nữ nhân ghen tỵ đến chết.

 

 

  • Alo…
  • Papa, con nhớ người nha…

 

Thiên Tuấn tại đầu dây bên kia đang gào lên. Minh Ngọc mỉm cười di dời điện thoại ra xa lỗ tai một chút. Ngẫm nghĩ lại, vẫn là nên để loa ngoài sẽ an toàn hơn…

 

  • Hình Hòa sao rồi? Hiện tại đừng nói với ta là nó đang bỏ đi chơi nhé?
  • Dạ không ạ. Đệ ấy đang ngồi làm bài tập đây, để con kêu đệ ấy ra nghe điện thoại.
  • Không cần. Ta chỉ hỏi vậy thôi.

 

Minh Ngọc mỉm cười mãn nguyện mà tiếp tục trò chuyện cùng Thiên Tuấn.

 

  • Con nghe tin bên ấy có bão, thật sự con lo lắm a… Lại nghe tin chuyến bay phải hoãn lại…
  • Khờ quá, chính vì có bão nên chuyến bay mới phải hoãn. Ta sẽ sớm trở về, và đã chuẩn bị rất nhiều quà cho con.
  • Papa là nhất.

 

Phía bên kia gương mặt anh tuấn của Khanh Nhân xuất hiện. Y mỉm cười chào hỏi Minh Ngọc.

 

  • Papa hảo. Con có nói Thiên Tuấn đừng cứ ngồi trực điện thoại suốt như thế. Papa về liền sẽ có người đến đón. Thế nhưng em ấy vẫn nhất định dặn dò nhân viên khi chuyến bay của papa gần về đến liền phải chở em ấy ra sân bay đón. Khi nãy nghe tin chuyến bay phải hoãn lại em ấy gấp đến độ giơ chân đòi con phải chở đến trạm điều hành không lưu để hỏi xem lý do tại sao? Papa xem, em ấy lo cho papa còn hơn cả phụ thân nữa.

 

Khanh Nhân vẫn là cưng chiều liếc nhìn tiểu Tuấn mà nói.

 

  • Không được nói xấu em.

 

Thiên Tuấn khẽ bĩu môi làm nũng. Xong liền chụp lấy điện thoại mà cười hì hì với Minh Ngọc.

 

  • Papa, tác phẩm mới của con mới vừa được ra mắt, papa biết chưa ạ?
  • Con của ta làm chuyện gì, tất nhiên là ta biết. Ta đã mua một quyển rồi đây. Tác phẩm “Lên tận mây xanh” của con rất hay và ý nghĩa. Lần này về đến, con phải cho ta xin chữ ký đấy.
  • Papa làm con ngại quá nha…
  • Ta thích nhất câu: “Dũng khí đã có, mong sao lúc gió nổi lên, ta có thể bay lên thật cao, thành tích vượt ngoài mong đợi.”

 

Minh Ngọc đọc một trích dẫn trong sách.

  • Thật ra khi con viết quyển sách này, con nghĩ đến việc ước mơ làm phi công của mình, dù là không thực hiện được, nhưng con vẫn muốn ghi lại trải nghiệm của một phi công, được ngắm nhìn cả thế giới trên tận chín tầng mây, được sống và được trải nghiệm khắp các nền văn hóa khác nhau. Quả thật để viết được quyển sách này, con đã phải đi khá nhiều.
  • Và Khanh Nhân là nhà tài trợ chính cho con đúng không?

 

Minh Ngọc phì cười hỏi.

  • Hihihi sao papa biết hay thế a…
  • Con và Khanh Nhân năm nay đã đi được những đâu rồi?
  • Con chỉ mới đi có vài nơi thôi à… Ấn Độ, Nepal, Pháp, Thụy Điển, còn lại Nhật Bản do lần trước daddy call gọi về gấp quá nên không kịp qua đấy.
  • Con đó, đừng cứ mãi đi hoài. Lâu lâu cũng dừng lại để thường xuyên về nhà ăn cơm với gia đình. Con bắt chước chú con là không tốt.

 

Nói đến chú Sĩ Nghị và “thím” Tam Nguyên, quả thật cũng là một câu chuyện truyền kỳ trong ngành du lịch a. Hai người bọn họ là vì giữ vị trí đại sứ trong ngành du lịch quốc gia, thế nên hầu như tháng nào cũng phải xếp lịch để đi khắp nơi. Nhưng vấn đề nghiêm trọng hơn chính là hai người bọn họ rất thích mua sắm các thứ đặc sản bát quái tại địa phương. Thế nên hiện giờ trong nhà chính lẫn Hạ phủ đều chất đầy các món hàng lưu niệm.

 

Riêng với Hình Hòa thì…

 

  • Hình Hòa, Hình Hòa ở đấy kìa mọi người…

 

Lượng fans hâm mộ của Hình Hòa trong trường học quả thật không nhỏ.

 

Minh Ngọc vì không thích để Hình Hòa quá tách biệt với thế giới xung quanh, lại được hưởng quá nhiều ưu đãi của gia tộc, thế nên Minh Ngọc dùng cả cương lẫn nhu ép buộc chuẩn phụ thân Thiết Hạo Phong phải cho Hình Hòa đến học tại trường quốc tế tư thục Glory Dragon của gia tộc. Việc Hình Hòa đi học vốn dĩ là được giữ kín với báo giới và các nhóm chó săn. Thế nhưng tất nhiên Thiết phụ thân vẫn phải họp kín với ban giám hiệu và các thầy cô giáo, nội dung cuộc họp là gì thì chúng ta cũng không rõ, chỉ biết ngay sau buổi họp, các thầy cô liền xoắn xuýt đi mua các loại snack, trái cây và kẹo bánh để phòng sẵn trong người…

 

Ngày mà Hình Hòa đi học tất nhiên các thầy cô đều dòm bé bằng ánh mắt tràn đầy sủng ái, ngoại trừ vì xuất thân của bé, mà còn vì bé thật sự rất xinh xắn cứ như một tiểu thiên sứ. Bé lại rất ngoan, đôi khi chạy quanh nghịch ngợm nhưng cũng không đến mức làm phiền đến các thầy cô giáo. Bé rất lễ phép nên ngay cả các cô lao công, cô phụ bếp cũng đặc biệt ưu ái bé hơn, lúc nào cũng cho bé phần đùi gà to nhất.

 

Và tất nhiên, thời gian luôn là bạn đồng hành tốt nhất của bé con Hình Hòa… Mỗi năm số lượng fans hâm mộ bé ngày một tăng theo cấp số nhân.

……………………

Năm nay Hình Hòa lên 14 tuổi, cũng là ở độ tuổi thiếu niên tràn đầy năng lượng, cậu bé con ngày nào giờ đã trở thành thiếu niên trắng như sữa, đôi mắt mở to, ngày thường không có gì làm thì gục đầu xuống bàn mà ngủ. Không phải cậu nhóc không có bạn, mà chính là vì có quá nhiều bạn để chơi, nhưng cậu nhóc thì tính cách hướng nội, lại thích ở một mình, thế nên giờ giải lao chính là để cậu nhóc làm bạn với cái bàn nha.

 

  • Hình Hòa, tớ có mua cho cậu chai nước ngọt này.
  • À, cảm ơn nha, tiểu Thiền.

 

Cậu nhóc mắt nhắm mắt mở đưa tay cầm lấy chai nước ngọt ướp lạnh mà để qua một bên.

 

  • Không thích à?
  • Không phải. Buồn ngủ nha…
  • Tối qua cậu lại làm bài đến khuya à?
  • Phải… Tối qua còn một mớ từ vựng Anh văn, papa tớ gửi cho tớ bắt phải học thuộc hết.
  • Papa cậu đó, luôn tạo nhiều áp lực cho cậu. Tớ cảm thấy Anh văn của cậu đã tốt lắm rồi.
  • Không tốt đâu. Papa bảo giao tiếp thường ngày thì ok, nhưng nếu bàn về các lĩnh vực chuyên môn như y tế, chính trị và xã hội thì tớ chịu thua.
  • Papa cậu đúng là thiên tài mà, học thiên về các từ chuyên môn vậy chẳng khác nào đòi hỏi cậu học chương trình Anh ngữ của đại học?
  • Chính là papa tớ nói, ngoại ngữ chính là cầu nối quan trọng của tri thức. Đặc biệt người phương Tây có rất nhiều thành tựu trong khoa học và họ còn có một bề dày đặc biệt sâu về hội họa, mỹ thuật và âm nhạc nữa.

 

Hình Hòa vì mãi mê nói chuyện nên cũng tỉnh ngủ hẳn. Vừa ngay lúc đó thì giáo sư bước vào.

 

  • Chào mọi người, tôi tên Lam Vận Vanh, là lão sư môn sử học Trung Hoa.
  • Lam lão sư hảo.

 

Lam Vận Vanh, con trai của một nhà tài phiệt người Hồng Kông, đĩnh đạc, anh tuấn, nhưng là dạng người biến thái ngầm. Y chính vì mấy tháng trước vừa gặp đã thích tiểu Hình Hòa, thế nên y nhất định đòi vào làm lão sư dạy sử học Trung Hoa tại trường của Hình Hòa đang học.

 

  • Thằng con ngỗ nghịch này, mày có công ty không đi làm lại đi đòi làm giáo sư sử học?

 

Cha y, lão tài phiệt Lam Vận Tứ đang vừa thở dốc vừa mắng đứa con độc tôn của mình.

 

  • Con vẫn từ xa quản lý công ty thôi, dù sao đi nữa con đã đưa được công ty vào quỹ đạo rồi, thiếu con vài buổi công ty cũng không sụp đổ được. Con chính là đang muốn bắt cóc một nàng dâu về cho cha, cha còn không ủng hộ con sao?
  • Ủng hộ? Mày có biết đó là con trai cưng của lão đại Thiết Hạo Phong, cũng là đối tác lớn của nhà chúng ta không hả?
  • Con biết chứ. Là Thiết Hình Hòa, đứa con cưng của Hạ Minh Ngọc và Thiết chủ tịch, giai thoại này trong ngành tài chính ai lại chẳng biết đến.
  • Thế mà mày còn đụng vào? Thằng bé này không phải thứ để mày có thể đùa giỡn đâu a.

 

Lam lão gia nhăn mặt nói.

 

  • Con đâu có đùa giỡn. Nhìn con có vẻ không nghiêm túc sao?

 

Y hất mái tóc lãng tử cùng giương lên vẻ tự đắc.

 

  • Con tự tin vào nhan sắc cùng tài năng của mình, thế nào em ấy cũng sẽ đổ trước con.

 

À, chính là Lam Vận Vanh cái gì cũng tốt, chỉ có một chút kiêu ngạo, một chút biến thái cùng một chút tự cho là mình đúng, còn lại thì, nếu xét về vẻ ngoài, có thể nói là hoàn hảo nha.

 

…………………….

Lam Vận Vanh cố tình khi giảng bài đều nhìn về phía bàn của Hình Hòa, thế nhưng người tính không bằng trời tính, lúc nào Hình Hòa cũng chăm chú ngồi ghi ghi chép chép, còn không chính là ăn vụng một chút bánh ngọt trong lớp.

Nhìn cái miệng nhỏ nhắn cứ nhóp nhép trong giờ học khiến cho Vận Vanh mỗi lần đứng lớp đều liên tục phải nuốt nước bọt…

“Phải chi đôi môi xinh xắn cùng cái lưỡi nhỏ bé ấy lúc này đang ở bên dưới mà…”

 

Lam lão sư không rõ có tự thấy bản thân mình đang ở giữa ban ngày mà nằm mộng quá sớm hay không, bất quá chính là, với ánh mắt như lang như sói cứ nhìn vào bé Hình Hòa của chúng ta, làm cậu bé ăn cũng không ngon miệng nha.

 

“Lão sư này bị sao vậy nhỉ? Chẳng lẽ là đang đói bụng sao? Có nên chia cho y bịch bánh ngọt này không a?”

 

Chính xác thì y đang đói đấy bé con à, nhưng không phải là y muốn ăn bánh đâu nga…

 

Lam lão sư sau một khoảng thời gian dài, chừng vài tháng vẫn là không được người đẹp để mắt đến, nhưng thư tình của các nữ sinh thì đến quá đông đến cỡ y có thể gôm thành một đống để nướng khoai được. Thế nên y quyết định phải đổi chiến thuật, mỗi ngày y đều đến sớm hơn đầu tiết của mình, chỉ để ngồi cạnh mỹ nhân, ngắm mỹ nhân ngủ, và cả việc đem đồ ăn đến cho mỹ nhân ăn ngay sau khi tỉnh dậy.

 

  • Lão sư…
  • Ngoan, ngủ tiếp đi.
  • Nga…

 

Có lẽ do từ nhỏ Hình Hòa đã được sủng ái, xung quanh lại toàn là người yêu thương bé, thế nên bé không ý thức được vị lão sư đang ngồi kế mình này là có ý định gì. Bé chỉ cảm thấy chỗ ngồi rộng thì cũng đừng nên keo kiệt mà không cho người ta đến ngồi bên cạnh.

 

  • Hình Hòa ngoan, thích ăn gì chút nữa tan học?
  • Dạ? Con…
  • Con? Ta lớn hơn cậu cũng chỉ khoảng 10 tuổi thôi nha.

 

Lam lão sư nở nụ cười tự cho là đầy ma lực lên tiếng.

 

  • Vậy, con… Phải gọi lão sư là?
  • Cứ gọi là ca ca, xưng em như bình thường.
  • Như vậy có hơi…
  • Không sao. Tính ra, ta chính là bằng tuổi các ca ca nhóc, đừng gọi là thầy khi xung quanh không có ai cả. Được không?
  • Dạ.

 

Bé rất ngoan, thế nên không phải câu nệ quá nhiều tiểu tiết đương nhiên là tốt.

 

  • Thế tan học em muốn ăn gì?
  • Nhưng mà, em còn phải về nhà làm mớ bài tập…
  • Đừng lo, ta sẽ chỉ em một chút là xong, về bài tập của em, ta cảm thấy không quá khó với ta.

 

Tất nhiên là không quá khó rồi. Căn bản Lam lão sư từng đứng nhất lớp các năm học liên tiếp từ sơ trung đến cao trung mà. Những bài tập dạng này làm sao làm khó được y chứ.

 

  • Nhưng mà, em có người nhà đến đón.
  • Đừng lo, việc đấy ca ca lo được, cứ cho người đến đón đi về, một chút nữa anh sẽ chở em về nhà.
  • Vậy a?

 

Hình Hòa có hơi do dự, Vận Vanh liền bồi thêm một đòn hiểm.

 

  • Lẩu kem nhé? Ca ca biết có một quán kem khá nổi tiếng, quán đấy mới mở và đã mời được một sư phụ làm kem người Nhật, món kem Nhật thì phải nói là cực kỳ ngon.
  • Oa… Vậy thì đi ngay ạ…

 

Tất nhiên chuyện gì đến cũng sẽ đến, việc Thiên Tuấn thường xuyên báo cáo cho Minh Ngọc rằng Hình Hòa rất ngoan, đi học về liền ngồi vào làm bài cũng chỉ là che mắt được khi Minh Ngọc và Thiết chủ tịch đang ở xa thôi. Còn khi họ về thì…

 

Tại Thiết gia, tòa biệt thự chính…

 

  • Thiên Tuấn, Khanh Nhân, xem ta mang gì về cho hai đứa này…

 

Minh Ngọc từ xa đã gọi, tất nhiên Thiên Tuấn đã muốn đi đón nhưng Minh Ngọc nhất quyết yêu cầu y phải ở nhà chờ, thế nên y liền tranh thủ gọi gấp cho Hình Hòa, nhắn cậu nhỏ phải trong vòng 10 phút có mặt tại nhà lớn. Và tất nhiên, điều may mắn là Hình Hòa cũng vừa đang trên đường về.

 

  • Ở nhà có gì xảy ra không? Mọi thứ vẫn ổn nhỉ?
  • Vâng ạ.

 

Thiên Tuấn vừa ôm chằm lấy Minh Ngọc vừa lo lắng nhìn ra cửa. Tất nhiên điều này không qua mắt được Thiết chủ tịch, y không nhanh không chậm mà tiến đến nói với Minh Ngọc.

 

  • Em ôm lâu vậy không mệt sao nhóc?

 

Đối với Thiết chủ tịch thì vĩnh viễn Minh Ngọc vẫn chỉ là một cậu bé con thích làm nũng cùng y. Minh Ngọc dịu dàng đáp lại.

 

  • Không mệt. Nhìn thấy đám nhỏ liền sẽ không mệt.
  • Nhưng em vẫn nên vào phòng tắm rửa thay bộ đồ này ra, hiện quản gia đang chờ chúng ta tẩy trần xong sẽ dọn bàn tiệc tại sảnh lớn.

 

Thiết chủ tịch dịu giọng, cũng không quên hôn nhẹ lên trán mỹ nhân mà bảo.

 

  • Ư…
  • Ngoan, nhanh rồi ra ăn nào. Anh đói rồi…

 

Thiết chủ tịch cố tình nhấn mạnh chữ “đói” khiến Minh Ngọc không khỏi ngượng ngùng trước mặt tụi nhỏ mà liếc nhẹ y một cái. Xong y vẫn là nghe lời xoay người lên lầu để thay đồ.

 

  • Nào, giờ thì hai đứa nói xem, Hình Hòa đâu rồi?

 

Thiết chủ tịch ngay khi Minh Ngọc vừa rời khỏi đã thay đổi gương mặt, từ dịu dàng thành nghiêm nghị mà hỏi hai đứa nhỏ.

 

  • Hình Hòa dạo này sau giờ học liền đi cùng với lão sư, con đảm bảo em ấy không phải là đi chơi đâu ạ…
  • Lam Vận Vanh?

 

Thiết chủ tịch thật sự không phải là một ngọn đèn cạn dầu, dù muốn hay không y chính là đã phái người theo sát Hình Hòa, chỉ là y vẫn muốn cho Hình Hòa có một không gian riêng, không phải ép buộc đứa nhỏ quá mức, cũng là để Hình Hòa tìm thấy được niềm vui cùng những người bạn thật tâm với mình. Tất nhiên nếu gặp phải những kẻ muốn lừa gạt hay hãm hại Hình Hòa, Thiết lão đại căn bản đã dẹp yên ngay từ đầu rồi.

 

  • Vâng ạ, con cảm thấy y không có ý xấu, có lẽ chỉ là muốn tiếp cận để làm thân với Hình Hòa. Thế nên con cũng không ngăn cản.
  • Phái người theo sát y, nếu y có bất kỳ hành vi quá trớn nào, chặt đứt người y ra.

 

Thiết chủ tịch không nhanh không chậm nói. Thế nhưng Khanh Nhân cũng đã ngay từ đầu phái người theo sát Hình Hòa, chỉ là Lam Vận Vanh rất nhạy bén, y đã sớm nhắn tin báo với Khanh Nhân rằng y rất có nhã ý muốn làm bạn với Hình Hòa, còn bảo Khanh Nhân được hãy nói giúp một tiếng cùng phụ thân, rằng y hoàn toàn là không có ý xấu. Y sẵn sàng nhường hai đại dự án đất vàng ở khu trung tâm cho Thiết gia làm chủ, chỉ cần không cản trở y quen với Hình Hòa.

Quả thật nếu so ra với vị trí thương gia của y, đây chính là đã nhường nhịn đại giới a.

 

  • Nhanh lên nha.

 

Một chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc, lúc này Lam lão sư thấy khó cũng không hoảng, chỉ là không muốn thấy mỹ nhân phải lo lắng thế nên vẫn là chiều ý phóng nhanh một chút.

 

Cảm thấy có gì không đúng, Minh Ngọc lúc này vội đi xuống lầu hỏi thăm…

 

  • Hình Hòa đâu a? Sao ta về mà nó không ra đón?
  • Papa

 

Hình Hòa từ phía ngoài chạy gấp lên cầu thang mà ôm chầm lấy y.

 

  • Con bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn hấp tấp như con nít vậy?

 

Minh Ngọc sủng ái nhìn đứa con cưng cả tháng trời chỉ được gặp qua webcam, cảm giác đứa nhỏ chỉ có càng ngày càng đáng yêu hơn, y kiêu hãnh đặt lên trán con một nụ hôn.

 

  • Ngoan, có nhớ ta và cha con không?
  • Có ạ. Papa có mua quà cho con không?
  • Tất nhiên là có. Và có cho cả bạn của con nữa. Vì sao bạn đến nhà chơi mà không mời vào?

 

Minh Ngọc nhìn ra hướng ngoài cửa và mỉm cười. Toàn bộ Thiết gia đều bất ngờ mà nhìn theo hướng tầm mắt y.

 

  • Con… Chào hai bác…

 

(Còn tiếp)

 

Advertisements

Bá đạo tình nhân – Phiên ngoại: Hổ phụ sinh hổ tử


Ngoại truyện: Hổ phụ sinh hổ tử

Thiên Tuấn là một hài tử phi thường phi thường khả ái. Ngay từ lúc Thiết Hạo Phong gửi Tiểu Tuấn vào trường tư thục quốc tế, hầu hết các nam sinh lẫn nữ sinh đều xuất hiện thứ khao khát muốn bảo hộ tiểu bảo bối đáng yêu này. Đó là chưa kể các lão sư, ai nấy đều phi thường hăng hái không biết liệu bảo bối có học lớp của mình không! Bất quá có một điểm… Đó chính là đại ca của bảo bối rất thường xuyên dẫn bảo bối ra ngoài, thậm chí ngay cả trong giờ học nếu cần cũng chẳng nể nang ai mà dẫn người đi. Quả thật là hổ phụ sinh hổ tử, thái tử gia rất có khí phách của Thiết chủ tịch, khiến cho các lão sư dù thâm tâm cảm thấy bất bình cũng không dám lên tiếng phản đối.

 

  • Tiểu Tuấn, hình như đại ca cậu lại đến đón kìa.

 

Bạn học Ất lên tiếng gọi cậu bé khả ái đang ngồi đung đưa trên xích đu của trường.

  • A…

 

Buông vội quyển truyện vừa mới mượn của một tiểu bằng hữu, Thiên Tuấn vội vàng chạy đến chiếc xe BMW màu đen có rèm che, cửa vừa bật mở liền có một đôi tay ôm lấy cậu nhóc kéo vào trong.

 

  • Ca…

 

Cậu vùi đầu vào cổ kẻ vừa kéo cậu vào trong ấy mà nhõng nhẽo, cũng là tranh thủ lấy lòng người mà một lát nữa đây sẽ dẫn cậu đi ăn kem a.

 

  • Có một sư phụ nấu lẩu mới được mời đến làm việc tại nhà hàng của lão cha, anh muốn dẫn em đi ăn thử.
  • Chẳng phải mình sẽ đi ăn kem sao?
  • Trưa rồi, phải ăn món chính trước rồi mới ăn kem được.
  • Nhưng đầu giờ chiều em còn có tiết học.
  • Bỏ đi, anh sẽ dạy lại em.
  • Nhưng mà…

 

Căn bản thì với lượng kiến thức mà Khanh Nhân phải học từ trước đến nay thì chương trình học của Thiên Tuấn cũng chỉ là trò trẻ con với cậu. Mục đích cho Tiểu Tuấn đi học chỉ là để lão cha không thể nói rằng Khanh Nhân đang dùng quyền lợi của thái tử mà dung túng Tiểu Tuấn. Bất quá hằng ngày phải xa Tiểu Tuấn một khoảng thời gian, lại còn nhìn đám lang sói cứ vờn quanh cậu bé. Quả thật Khanh Nhân lòng không cách nào yên tâm được. Dù nói rằng Tiểu Tuấn lúc này chỉ mới mười ba tuổi thôi, nhưng đôi mắt to tròn kèm theo dáng vẻ đáng yêu của cậu, ai đảm bảo được là không có lão sư nào mang tà tâm chứ?

“Bất quá cẩn trọng vẫn hơn. Nhất định phải nói Đinh lão sư gửi bài thi đến để Tiểu Tuấn trực tiếp làm bài tại nhà, còn phần hiệu trưởng thì yêu cầu y phải bảo lưu tên Tiểu Tuấn như một học sinh đang theo học lớp chính quy, khi nào có họp lớp gì đấy thì cho Tiểu Tuấn ghé đến tham dự để có hình chụp về làm bằng chứng cho lão cha là được.”

Suy tính ổn thỏa kèm theo quyết tâm, thế là Khanh Nhân không hai lời mà bắt đầu tiến hành chiến thuật dụ dỗ. Căn bản vẫn là lấy đồ ăn làm nền tảng trước. Bất quá vừa định mở lời thì Thiên Tuấn đã lên tiếng.

 

  • Hay chúng ta đi ăn chỗ nào gần thôi, để chiều nay mới đi ăn nhà hàng của lão ba, được không ca?

 

Khanh Nhân khẽ nở nụ cười đầy ma lực, tay chạm nhẹ vào cằm của tiểu bảo bối, nhưng hai mắt vẫn lạnh lùng thay cho câu trả lời.

Thiên Tuấn biết rằng mình không thuyết phục được đại ca, nên đành im lặng quay đầu nhìn sang hai bên đường.

“Đáng ghét thật a… Chẳng hiểu tại sao mỗi khi ca nhìn mình với ánh mắt này mình đều cảm thấy tim đập nhanh hơn…”

 

Khanh Nhân vốn là người không dễ mềm lòng trước những suy nghĩ của người khác. Ngay cả khi đó là suy nghĩ của người mà y rất yêu quý. Vốn dĩ y được dạy bảo chỉ cần thứ mình muốn đều phải đạt được trong tay, bất kể người khác nghĩ gì. Thế nên căn bản chiếc xe vẫn là lao thẳng đến nhà hàng Thái Lan mà không cần phải bàn cãi thêm. Cậu nhỏ Thiên Tuấn lòng chỉ nghĩ đến việc bỏ tiết của lão sư liền cảm thấy bất an, nhưng mà Khanh Nhân rất biết cách chuyển dời sự chú ý của cậu nhóc sang một chủ đề khác. Hoàn hảo khiến cậu nhóc quăng hẳn ý nghĩ về tiết học kia ra sau đầu.

 

  • Tiểu Tuấn có muốn theo ca sang Anh học hỏi thêm cái mới không?
  • Có… Nhưng mà… Tháng sau người ta phải thi học kỳ rồi, không đi đâu. Em muốn đạt hạng nhất lần này.
  • Ngốc quá. Kêu lão sư gửi bài thi đến cho em làm là được. Em chỉ cần cố gắng làm, còn lại bài vở ca sẽ đem những lão sư giỏi nhất trực tiếp đến dạy cho em. Chẳng phải học một mình sẽ thích hơn sao?
  • Phải thì phải. Nhưng mà…
  • Thiên Tuấn không thích ca ca sao?

 

Khanh Nhân làm ra vẻ đau lòng hỏi.

 

  • Không có a. Người em thương nhất trong nhà là ca mà.
  • Vậy tại sao lại không đi cùng ca sang Luân Đôn? Chẳng phải Tiểu Tuấn rất muốn ăn lại những món bánh ngọt trước đây từng ăn sao?
  • Rất muốn. Nhưng mà, còn bạn bè và các lão sư, xa họ khiến em có chút tưởng niệm a…

 

Ánh mắt Khanh Nhân bỗng dưng đen đến mức không thấy đáy.

 

  • Tưởng niệm bằng hữu sao?
  • Ca… Anh làm sao vậy? Anh ôm em chặt quá rồi…

 

Thiên Tuấn khẽ vùn vẫy thoát ra khỏi cái ôm của ca ca. Nhưng Khanh Nhân càng ôm chặt hơn.

 

  • Không bàn cãi nữa. Ngày mai theo ca sang Anh.
  • Ca… Anh không thể chuyên chế như vậy a…

 

Mặc kệ sự phản đối của Thiên Tuấn, căn bản là Khanh Nhân đã đặt vé máy bay, lại còn sắp đặt sẵn sàng mọi thứ cả rồi, nói không với Khanh Nhân căn bản chỉ là một hành động dư thừa, thà để dành năng lượng ấy làm việc khác xem ra còn hợp lý hơn.

 

Hồng Kông, 8 giờ sáng.

 

  • Khanh Nhân đã sang Luân Đôn rồi à ?
  • Dạ vâng thưa lão gia.
  • Còn Thiên Tuấn?
  • Như lão gia dự đoán, tiểu thiếu gia cũng đi theo thiếu gia. Có cần…
  • Không cần.

 

Hạo Phong tay đeo chiếc nhẫn đại biểu cho người đứng đầu gia tộc khẽ phất tay.

 

  • Cho Khanh Nhân học cách bảo vệ người nó yêu cũng tốt. Dù gì sau này nó cũng phải đứng ra lo liệu dàn xếp chuyện trong nhà. Có chút việc nhỏ này mà làm không được thì nó không xứng đáng giữ vị trí thái tử nữa.

 

Hạo Phong đưa tay nhấc lấy ly rượu tinh xảo nhìn sơ cũng biết rằng xuất xứ của nó đã có từ rất lâu đời, là một trong tứ đại kỳ bảo của Giang Tô, không nghĩ đến Thiết chủ tịch lại đang dùng kỳ bảo để đựng rượu. Thật quá dọa người rồi.

 

  • Người ta muốn điều tra đã có thông tin chưa?

 

Hạo Phong quay sang hỏi nam thư ký nãy giờ vẫn cầm xấp hồ sơ lẳng lặng đứng bên cạnh.

 

  • Dạ, đây là toàn bộ thông tin của bác sĩ Hạ.
  • Toàn bộ sao? Ít vậy à?
  • Dạ, vì người này vốn dĩ tính cách điềm đạm, hằng ngày ngoại trừ đi làm rồi về ra thì hoàn toàn sinh hoạt không có điểm nào đặc biệt.
  • Không có điểm yếu?
  • Dạ có, là quá mềm lòng với kẻ thù. Có một bác sĩ thường xuyên nói xấu y với giám đốc bệnh viện, kèm theo rủ rê bè phái lén lút ném đá giấu tay sau lưng y. Sau này y biết cũng không làm gì vị bác sĩ đó, chỉ lặng lẽ cho qua.
  • Nhân từ với kẻ thù chính là tự giết bản thân mình.
  • Dạ, chủ tịch dạy phải.
  • Y có sở thích gì đặc biệt không?
  • Y thường thích giúp đỡ người khác. Lại hay ra tay nghĩa hiệp với kẻ yếu. Thứ bảy, chủ nhật y sẽ đến một nhà thờ gần đấy khám bệnh miễn phí cho người nghèo. Địa điểm đã được đánh dấu trong tờ thứ hai màu vàng ạ.
  • Là một kẻ tử vì đạo!

 

  • Nhưng là một kẻ tử vì đạo xinh đẹp.

 

Tam Nguyên nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Không nói hai lời liền ngồi xuống sopha vị trí đối diện Thiết Hạo Phong. Anh như cười như không nhìn vị chủ tịch mặt không biểu cảm.

  • Nên nói là anh nào em đó nhỉ?

 

Thiết chủ tịch mặt vẫn không biểu cảm phun ra một câu, liền khiến cho Tam Nguyên nhăn nhó.

 

  • Đừng nhắc đến tiểu yêu tinh đấy lúc này được không?
  • Tự đem đá buộc chân mình, không ngờ tướng quân phong lưu một thời của tập đoàn Phi Long lại biết cái gì là rung động đầu đời.

 

Hạo Phong khẽ nhếch môi bảo.

  • Lão đại à, dù muốn hay không cũng làm ơn cho người ta một ít mặt mũi đi a. Tôi đi tìm thêm thông tin về mỹ nhân cho anh cũng cực lắm đấy. Xém nữa là bị tiểu mỹ nhân nghi ngờ là tên biến thái rồi.
  • Vốn dĩ là vậy mà.

 

Thiết chủ tịch môi nở nụ cười như có như không, vô vị trả lời.

 

  • Hai vị, tôi xin phép ra ngoài làm việc.

 

Hạo Phong phất tay cho phép nam thư ký rời khỏi khu vực đang bàn việc « chính sự ».

 

  • Minh Ngọc hiền ngoan bao nhiêu thì Sĩ Nghị lại khó tính khó chiều chuộng bấy nhiêu. Có lần tôi đến để thử khám bệnh cùng y, quả nhiên là một bác sĩ có tâm, lại còn rất dịu dàng đối xử với bệnh nhân nữa.
  • Để ý rồi sao ?

 

Ánh mắt Hạo Phong toát lên ánh nguy hiểm bên trong.

 

  • Có cho gia tài bạc tỷ cũng không dám a. Là thứ dâng lên cho lão đại thì dù có cho vàng anh em tốt như ta cũng không dám động đến đâu a.
  • Hừ.

Hạo Phong không nói gì chỉ lẳng lặng cầm ly rượu lên uống.

 

  • Chứng đau đầu của anh vẫn còn, hạn chế uống rượu vẫn tốt hơn.
  • Quan tâm tốt đến công việc của cậu đi.

 

Hạo Phong ghét nhất là người ngăn cản sở thích của mình. Rượu và mỹ nhân, vốn dĩ là hai thứ mà đàn ông trong thiên hạ đều trầm luân vào nó. Hạo Phong cũng không phải là ngoại lệ. Tuy nhiên y vẫn biết điểm dừng. Cái y cần chính là một người có thể khiến y bỏ hết tất cả những đam mê của mình, toàn tâm toàn ý mà yêu thương bảo hộ.

« Chìa khóa duy nhất chỉ có một nếu muốn nắm trọn trái tim của người đàn ông. Riêng chìa khóa ấy cất ở đâu thì đó còn tùy thuộc vào mỗi người. Riêng với tôi, khi nào tìm được người phù hợp, chính tay tôi sẽ giao nó ra cho em ấy. »

Trích bài phỏng vấn : « Làm thế nào để nắm bắt được trái tim của vị tổng tài giàu có và quyền lực bậc nhất Trung Hoa đại lục ? » – tạp chí Phụ Nữ Trung Hoa

 

  • Haiz… Tôi chỉ là quan tâm đến tương lai của mình a. Sếp tốt như anh mà có gì thì lính lác như tôi làm sao mà sống tốt được đây.
  • Cậu quản kỹ nửa người dưới là được rồi. Đừng làm ra trò ngu ngốc gì để rồi « bảo bối nhỏ » của cậu lại đòi từ chức nữa.
  • ………..

 

Cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông kéo dài đến tận nửa khuya. Sau đấy vì có cuộc gọi từ thái tử nên Tam Nguyên tạm dừng việc trao đổi công việc với Thiết chủ tịch mà lui về khách sạn nghỉ ngơi.

« Xem ra bảo bối nhỏ càng lúc càng đáng yêu hơn rồi. Chỉ cần lơ là em ấy một chút em ấy lại tạo nên một ít sóng gió để người khác phải chú ý đến. Quả nhiên là chỉ có Hạ Sĩ Nghị mới đủ sức gây sự chú ý lớn mạnh đến với Trần Tam Nguyên ta thôi hahahahaha….»

Không rõ nửa đêm Sĩ Nghị có ách xì hoặc nằm mơ thấy ác mộng không, chỉ biết rằng hôm sau có người đem cặp mắt gấu trúc đến công ty. Sau đó khi nhận lại đơn từ chức từ phía kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, liền nhịn không nổi đi thẳng một mạch vào phòng riêng của mình mà gào thét a.

 

Hoàn ngoại truyện

Choco: Ta bị thích các ngoại truyện đáng yêu như thế này. Bất quá chương sau ra mắt vào dịp 25/12 – 28/12 sẽ tiếp tục câu chuyện của chúng ta. Nhưng mà có một bé xinh đẹp đã kêu ta tiếp tục Cám dỗ. Bất quá ta vẫn còn chưa biết cách nào hoàn thành cả hai cùng lúc được. Nên mọi người thông cảm cho ta, phải chờ ta một chút a.

Thêm nữa, Giáng Sinh vui vẻ. Bất quá ta sẽ có quà Giáng Sinh và năm mới cho mọi người. Chờ ta nhé ❤ ❤ ❤

Iu lắm na…

nhung-loi-chuc-giang-sinh-ngo-nghinh-hai-huoc-hay-nhat-nam-2015-2016-1

Bá đạo tình nhân – Phiên ngoại: Một ngày đẹp trời


Phiên ngoại : Một ngày đẹp trời

Thiết Hạo Phong có tất cả mấy người con ? Điều này quả thật là một câu hỏi mà báo giới vốn dĩ đã muốn khui ra từ rất lâu rồi. Vị chủ tịch đào hoa vốn dĩ đã có con riêng từ khi còn rất trẻ. Đó là chưa kể đến những đứa con nuôi mà tình cờ Thiết chủ tịch cảm thấy có thể đào tạo được liền nhận về. Phải nói rằng con số hiện tại là trên mười, nhưng con số chính thức là bao nhiêu thì quả thật còn là một bí ẩn.

 

Nói một chút về Thiết Khanh Nhân, vốn dĩ là con của một cựu hoa hậu xứ Cảng Thơm, thông minh lanh lợi, hoàn toàn là một bản sao hoàn hảo của Thiết chủ tịch. Nghe nói Thiết Hạo Phong đầu tư vào vị thiếu gia nhỏ tuổi này rất nhiều, việc phải thường xuyên di chuyển qua lại giữa các đất nước mà cậu đang theo học, cùng lúc mướn thật nhiều gia sư người nước ngoài về đào tạo riêng, những kỳ thi mang tính chất quốc tế hàng tháng đều phải tham dự. Có thể nói làm con Thiết chủ tịch sướng chính là muốn gì được đó. Nhưng đòi hỏi kèm theo yêu cầu lại phi thường cao, nếu không đáp ứng được tức là đã không đạt được kỳ vọng của cha, cũng chính là sẽ bị phạt.

 

« Thương và sủng là hai khái niệm khác nhau. Đối với con cái chỉ được thương, không được sủng.»

 

Trích câu nói của Thiết chủ tịch trong bài trả lời phỏng vấn về vấn đề giáo dục con cái.

 

Thiết Khanh Nhân, thái tử của Thiết gia, cũng là người chưa từng một lần khiến cha phải thất vọng. Chính xác là vì vị thiếu gia trẻ tuổi này rất kiên cường, chưa bao giờ chấp nhận thua cuộc. Nói cậu là bản sao, vì cậu chính là người có thể vì mục tiêu của bản thân mà bất chấp tất cả. Cậu hoàn toàn không có tuổi thơ bình thường như bao đứa trẻ đồng trang lứa khác, vì lượng thời gian hạn hẹp, kèm theo đó là lịch học cùng lịch làm việc dày đặc. Tại sao làm việc ư? Vì Thiết chủ tịch ngay sinh nhật lần thứ 14 của cậu đã giao một công ty con cho cậu, bảo cậu từ từ học cách quản lý nó. Một đứa trẻ 14 tuổi lên làm chủ tịch cho một công ty có vài trăm nhân viên bên dưới. Quả thật là một áp lực không hề nhỏ dành cho Thiết Khanh Nhân. Thế mà hằng quý phía công ty cậu vẫn có thể báo cáo về công ty mẹ lợi nhuận tăng lũy tiến. Điều này quả thật là Thiết chủ tịch phi thường hài lòng.

 

Thiết Khanh Nhân không có bạn, hoàn toàn là một con sói nhỏ cô độc, nhưng may mắn thay đến một ngày cậu gặp được Thiết Dương Thiên Tuấn.

 

Vốn dĩ ngày hôm ấy chính là:

 

  • Xin chào !

 

Một bàn tay nhỏ chìa ra bắt lấy tay cậu, cậu khẽ chau đôi mày đẹp nhìn cậu nhóc lúc này đây là đang mặc áo khoác gấu panda mà đứng trước mặt mình.

Miêu tả hoàn cảnh lúc này một chút, Khanh Nhân vừa định sẽ nắm mắt dưỡng thần trước khi bắt đầu cuộc họp với nhóm người quản lý Wind Soul. Cậu chính là đang dựa hẳn người vào ghế sopha mà thả lỏng.

 

  • Chào anh, sau này xin chỉ dạy thêm.

 

Gấu panda nhỏ, nở nụ cười khả ái ngọt ngào làm nhất thời cậu cảm thấy tim mình như lỗi mất một nhịp. Tuổi nhỏ chắc chắn rằng cậu cũng chưa thể biết được đó có phải là chân ái hay không, nhưng ngay tại thời điểm ấy cậu đã xác định rằng mình phải có được vật nhỏ này, bằng bất cứ giá nào.

 

  • Thiên Tuấn không phải là con ruột của lão gia, nhưng lão gia vì nhất thời động lòng nên đã thu nhận. Thiếu gia, tôi vẫn nghĩ là nên để Thiên Tuấn trở về tòa biệt viện dành cho dưỡng tử…

Quản gia chính là cảm nhận được sự thể đang tiến triển dần đến mức kỳ lạ, khi mà vị thiếu gia trẻ tuổi thường xuyên ôm cậu bé con đến ngơ ngẩn cả người. Chưa kể chính là có bao nhiêu đồ ăn ngon liền nhường cả cho cậu nhóc. Vậy chẳng phải cậu nhóc này đang được hưởng quyền lợi của thái tử sao?

 

  • Không cần. Thiên Tuấn cứ việc ở cùng với ta.
  • Nhưng mà…
  • Nếu cha có hỏi ta sẽ tự giải thích, ông không phải lo.
  • Vâng, nếu thiếu gia đã nói vậy, cứ tùy ý cậu vậy.

 

————————–

Quay trở lại thời gian trước kia, vì sao Thiết chủ tịch lại nhận Thiết Dương Thiên Tuấn làm con? Vốn dĩ hôm ấy là một ngày trời âm u, hoàn hảo với việc Thiết chủ tịch vừa thu mua được một công ty nhỏ thuộc một nước Đông Nam Á. Tâm trạng Thiết chủ tịch lúc này là không tệ như thời tiết, bất quá chính là cô tình nhân nhỏ của y vừa được dịp làm loạn với báo chí một phen khiến y phải đứng ra thu dọn tàn cuộc.

 

  • Thiết chủ tịch, là Ngô tiểu thơ gọi…
  • ……
  • Ngài có muốn trả lời không ạ ?
  • Trực tiếp chặn số của cô ta. Không có việc gì tôi không muốn nghe ai nhắc đến cái tên Ngô Mỹ Liên nữa.
  • Vâng.

 

Thư ký cúi người xuống tỏ ý đã minh bạch, liền vội vàng bước ra ngoài giải quyết một số việc với người phụ nữ mà cách đây nửa tiếng còn huênh hoang rằng cô ta chính là nữ chủ nhân tương lai của Thiết gia, nay lại trở về dáng vẻ tệ hại của một cô hoa hậu bị ruồng bỏ. Quả thật thế thái nhân tình chính là như vậy…

 

…………………

Trên đường ra sân bay…

« Muốn nắm bắt trái tim một người chính là việc phải trao đi trái tim của bản thân trước. »

 

Trích một đoạn phỏng vấn từ tạp chí Heart của Hạ Minh Ngọc.

 

Không biết có tính là tình cờ hay nên gọi đó là định mệnh, Thiết chủ tịch trong một chuyến công tác đã vô tình thấy được bài phỏng vấn, cùng với hình chụp vị bác sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết này.

 

“Trao trái tim sao?”

Khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ. Lúc này thư ký đi cùng khẽ nhìn trên tay của chủ tịch, liền mỉm cười gợi chuyện.

 

  • Bác sĩ Hạ quả thật tuổi trẻ tài cao, cười lên lại có bao nhiêu là mị lực, khả năng trong vòng mười năm nữa chính anh ta sẽ nằm trong danh sách top mười nam thần quyến rũ phái nữ nhất Châu Á đấy ạ.
  • Cô có vẻ rành về người này nhỉ?

 

Không rõ là do áp thấp từ chủ tịch phát ra, hay do máy lạnh được chỉnh xuống quá thấp rồi. Nữ thư ký mẫn cán vẫn cố giữ nụ cười chuyên nghiệp mà trả lời.

 

  • Là do tình cờ em nghe những nữ đồng nghiệp bàn tán về dự án “Trái tim yêu thương” do bác sĩ Hạ đứng ra tổ chức, là quyên tiền ủng hộ các em nhỏ bị bệnh tim bẩm sinh. Bác sĩ giỏi em gặp nhiều rồi nhưng bác sĩ vừa trẻ vừa thu hút lại còn có tính cách tốt như vậy quả thật là vạn kim chỉ mong tìm được một thôi ạ.

 

Thiết chủ tịch chỉ im lặng nhìn hình chụp trên bìa tạp chí, cảm giác thú vị dâng lên khiến khóe miệng không tự chủ được mà vẽ lên một đường cong hoàn mỹ. Ở một thế giới mà từng giây từng phút đều muốn tranh nhau cướp đoạt quyền lợi, lại có một người nghĩ muốn trao tâm cho người khác.

 

« Nên nói là ngốc nghếch hay nói là đơn thuần nhỉ ? »

 

Bỗng đâu chiếc xe thắng gấp lại.

 

  • Chuyện gì vậy ?
  • Dạ, thưa chủ tịch, hình như phía trước có một em bé.

 

Tài xế vừa kịp thắng gấp nhưng vẫn chưa thể hoàn hồn vội vàng lên tiếng trả lời vị chủ nhân đáng kính tâm trạng đang rất tệ phía sau.

 

  • Làm ơn…
  • Cậu bé, sao con lại đứng chặn xe như thế này ? Có biết là nguy hiểm lắm không ?

 

Nữ thư ký nhìn thấy một cậu bé khả ái đang mặc đồ ếch con hai mắt rưng rưng, tránh không khỏi phát sinh tình mẫu tử a.

 

  • A di, có thể chỉ con đường về nhà không ?
  • Hả ?
  • Con đứng đây chờ cả nửa buổi rồi, ba con nói một lúc sẽ có người dẫn con về nhà… Nhưng tới giờ vẫn không có ai cả…
  • Đâu ? Đưa chị xem xem…

 

Nữ thư ký cầm lấy tờ giấy đã bị cầm đến nhàu mà cố gắng đọc a đọc…

 

Đây rõ ràng là một địa chỉ ma, khu vực này làm sao có số nhà lên tới mấy ngàn thế này, lại cố tình viết thiếu nét của tên đường nữa, phi thường rõ ràng là một âm mưu bỏ rơi trẻ con mà.

 

Nữ thư ký khó xử cầm tờ giấy mà không biết phải giúp cậu nhóc thế nào…

 

« Thật không đành lòng nhìn bé con cứ đứng đây chờ thế này… Hay là giao bé cho cảnh sát ? Ông chủ có vẻ tâm tình đang không tốt, giờ phải làm sao đây ? Hay là gọi cho sở phúc lợi xã hội ? »

 

  • Bảo đứa nhỏ lên xe đi.
  • Dạ ?

 

Nữ thư ký lúc này còn chưa hết ngạc nhiên, liền bị câu nói tiếp theo của chủ tịch dọa sợ.

 

  • Theo lộ trình cũ, hướng sân bay.
  • Nhưng chủ tịch, còn đứa bé ?
  • Chẳng phải chúng ta đi chuyên cơ riêng sao ?
  • Nhưng mà… Đây là…
  • Nếu đã vô tâm không muốn tiếp tục duy trì quan hệ, thì việc ta thu nhận cũng bình thường thôi.
  • Nhưng mà đứa bé này không rõ lai lịch.
  • Thế sao ?

 

Thiết chủ tịch hơi nhướng mày nhìn đứa bé đang mặc áo khoác hình con ếch, hỏi.

 

  • Tên ?
  • Vương… Vương Thiên Tuấn a.
  • Tuổi?
  • Con… 6 tuổi ạ.
  • Nếu cha nhóc đã vứt bỏ nhóc, vậy nhóc có đồng ý theo ta không?
  • Ba ba bỏ con a? Ba ba sẽ không bỏ con đâu huhuhuhu ba ba có uống rượu nhiều một chút nhưng sẽ không bỏ con đâu a…

 

Cậu nhóc càng khóc càng thương tâm, đến mức Thiết chủ tịch phải dùng tay xoa xoa mi tâm, lên tiếng với nữ thư ký.

 

  • Dỗ nó nín đi.
  • Nhưng mà…
  • Tôi còn một số thứ phải xem xét lại trước năm giờ chiều nay, nếu làm trễ chuyến bay tôi sẽ sa thải cô đấy.
  • Ân, đã biết ạ.

 

“Rõ ràng là ép người quá đáng. Thu nhận bé con này cũng là ngài, giờ làm nó khóc cũng là ngài. Trễ chuyến bay đâu có liên quan gì đến tôi đâu cơ chứ?”

Dù lòng đang gào thét nhưng vẫn không dám hé môi nửa lời, rõ ràng con người ngồi cạnh bên nàng lúc này không phải là dạng người có thể nghe người ta thương lượng hay trách móc đâu a.

 

…………………..

Biệt viện Thiết gia, 9 giờ tối…

Bác sĩ Mạch Khắc, giờ đang đau đầu nhìn đứa nhỏ khả ái đã được tắm rửa sạch sẽ đang ngồi tại sopha trước mặt mình, nước mắt ngắn dài…

 

  • Nói nghe này Hạo Phong, thình lình cậu có tốt bụng cũng có thể đừng phiền nhiễu đến ngày nghỉ của người khác được không? Báo hại tôi và bảo bối khó khăn lắm mới sắp xếp được ngày để cùng đi Châu Âu du lịch, bị một cuộc gọi của cậu mà tất cả phải hủy hết. Cậu nói xem cách nào để tôi bồi tội với bảo bối đây?
  • Chẳng phải chi phiếu đã đưa đủ rồi sao?

 

Thiết Hạo Phong không lạnh không nhạt trả lời.

 

  • Thế cậu nghĩ có tiền là giải quyết được tất cả á?
  • Thế thì cậu trả lại chi phiếu đây. Bất quá, đứa nhỏ này, không làm cho nó vui vẻ lại được thì bảng hiệu của cậu dẹp luôn đi là vừa.
  • Cậu có thôi cái giọng lúc nào cũng thích ra lệnh cho người khác đi được không? Thật chẳng hiểu tôi bị sao quả tạ gì chiếu trúng mà lại đi kết thân với một lão đại như cậu nữa. Căn bản, lần này tôi phải thu gấp đôi chi phí, kèm theo phí tổn vé máy bay và khách sạn nữa.
  • Tùy cậu.

 

Thiết Hạo Phong cầm theo ly rượu chuẩn bị rời khỏi phòng, liền nghe Mạch Khắc nói vọng theo.

 

  • Chứng cuồng công việc, cuồng áp đặt của cậu căn bản vẫn có thể chữa được á. Hay là cậu nghĩ nghĩ một chút, cùng tôi tiến hành vài cái nghiên cứu xem. Biết đâu sau này từ mặt than cậu biết thành mặt phật ba thước liền cười thì sao?
  • Mạch Khắc…
  • Ai… Biết rồi biết rồi, đúng là… Nói cho nhóc nghe nhé, dưỡng phụ của nhóc chính là người có bệnh mà không chịu chữa, càng lúc càng nặng đấy.
  • Quên nói với cậu, chính là trong phòng có thiết bị thu phát âm thanh, cẩn thận lời nói của cậu.

 

Tiếng Hạo Phong từ đâu đó vang ra khiến cho Mạch Khắc không khỏi cảm thấy lạnh người.

  • Cậu biến đi chỗ khác chơi, càng lúc cậu càng giống âm hồn hơn a… Ai mà chịu nổi cậu thì không phải bị điên cũng sẽ bị cậu bức cho điên.

 

Thực tế đã chứng minh tâm lý học có thể giúp con người ta xoa dịu đi nỗi buồn, cũng như thuốc có thể giúp con người ta an tĩnh hơn. Bác sĩ tâm lý giỏi nhất cũng tức là người có thể xoa dịu nhân tâm của người khác, hay nói khác hơn, chính là lấy một cái mới thế vào chỗ cái cũ đã hư nát, dần giúp cho người ta quên đi cái hư cũ ấy, toàn tâm toàn ý cảm thụ lấy cái mới, từ từ cùng nó hòa thành một thể.

 

Cho nên mới nói, bác sĩ tâm lý là giúp người, cũng có thể là hại người, nếu như vị bác sĩ ấy đạt đến một trình độ nhất định của thôi miên và ám thị, liền có thể khiến cho đối phương quên đi phần tiềm thức không đáng phải nhắc đến, giúp họ quên đi quá khứ, cũng tức là xóa sạch phần ký ức của họ. Làm điều này sẽ tốt đối với người muốn đón nhận cái mới, nhưng sẽ là xấu đối với những gì thuộc về ký ức của họ. Có ai nghĩ rằng nếu một ngày quá khứ tìm lại để gặp gỡ tương lai, vậy thì phải đối mặt làm sao bây giờ? Câu trả lời có lẽ còn để đấy, dùng hai chữ duyên phận để định đoạt.

 

Thiên Tuấn được Mạch Khắc tạo cho một ký ức giả, khiến bé con tin tưởng rằng mình chính là được sinh ra tại Anh quốc, là do đứa em họ xa của Thiết chủ tịch sinh ra. Nhưng bé con không may khi cả cha lẫn mẹ đều đã qua đời khi cậu vừa mới được một tuổi, vậy nên cậu được Thiết Hạo Phong nuôi dưỡng, là tình cảm cha con phi thường tốt, phụ từ tử hiếu.

Sau đó thì Thiết Hạo Phong liền để cho tiểu Tuấn học tại Anh quốc vài năm, rồi chuyển cậu sang Mỹ vốn là để tạo cho cậu nhóc một môi trường mới kèm theo đấy chính là để hợp thức hóa phần ký ức cho cậu. Ý định của Thiết chủ tịch thành công tốt đẹp vì cậu nhóc vừa bước chân đến nơi xa lạ liền ngay lập tức hòa đồng cùng đám bạn học, sau đấy thì cậu nhỏ bắt đầu nói tiếng Anh còn nhiều hơn cả tiếng Trung, và hậu quả thì ai cũng có thể thấy được, đến một ngày đẹp trời Thiết chủ tịch nổi bão khi nghe lão sư báo cáo lại rằng thằng bé nói chuyện với Khanh Nhân một câu đã phải dùng đến hơn mười từ tiếng nước ngoài.

 

  • Vậy mà thiếu gia vẫn rất vui vẻ trả lời cậu bé, lại còn cưng chiều dung túng hơn cả khi Thiên Tuấn sống ở biệt viện dành cho dưỡng tử nữa a.

 

Lão sư có vẻ ngại không đủ nên cũng lặng lẽ góp chút gió đông…

 

  • Được rồi. Ta đã biết. Nói với Khanh Nhân, ta không quản nó làm cách nào, nếu Thiên Tuấn một ngày xuất hiện trước mắt ta mà nói toàn tiếng ngoại lai, ta liền sẽ để Thiên Tuấn quay trở lại tòa biệt viện dành cho nó.
  • Dạ, lão gia.

 

Xem ra thật sự thì lão gia đã nắm được điểm yếu của thiếu gia rồi a… Thật không hổ là lão đại mà…

Lão sư già hai mắt rưng rưng thán phục.

 

————————-

 

  • Thiên Tuấn, dừng bút đi, đến đây ăn nào.
  • Ca ca kool nhất a…
  • Phải nói là ca ca hảo soái.
  • Ca ca hảo soái, hảo soái.

 

Thiên Tuấn càng lớn càng đáng yêu, ánh mắt khi cười lên đặc biệt khiến cho người khác phải cưng chiều. Khanh Nhân càng ngày càng cảm thấy đau đầu, chẳng lẽ mình đang dưỡng một tiểu hồ ly, nhất cử nhất động đều câu nhân như vậy sao a?

 

 

Tiểu hồ ly Thiên Tuấn vừa được khen ngoan liền cười híp cả mắt. Sau đó cầm lấy dĩa trái cây mà lảnh đến sopha, tay không nhàn rỗi liền cầm remote mà bật lên kênh Disney Chanel mà cậu yêu nhất.

 

  • Tiểu Tuấn này.
  • Dạ?
  • Chữ thủy có dư dấu chấm.
  • A…
  • Chữ mã, lại thiếu một chấm.
  • Hehehe lần sau sẽ để ý kỹ hơn a.

 

Tiểu Tuấn đỏ mặt đáp lại.

“Ngốc quá, lại để đại ca phát hiện mình viết sai chính tả nữa rồi a.”

 

  • Có gì đâu mà phải xấu hổ? Bị ca ca phát hiện để sửa lại, chẳng phải hay hơn là để lão sư phát hiện rồi sẽ méc cha sao?

 

Khanh Nhân như đọc được trong đầu Thiên Tuấn đang nghĩ điều gì, liền không nhanh không chậm lên tiếng.

 

  • Ca nói đúng. Bất quá, kem Baskin tối nay không thể vì thế mà mất được.
  • Thật ra trong đầu em ngoại trừ ăn ra còn có gì khác không?

 

Khanh Nhân bất mãn lên tiếng.

Thiên Tuấn lúc này không còn để ý đến màn hình ti vi nữa, liền quay đầu lại nhìn vị ca ca đang nổi bão kia.

 

  • Còn mà…
  • Còn gì?

 

Khanh Nhân dịu dàng nở nụ cười. Là đang cố gắng dụ bé con nói ra lòng mình nha.

 

  • Còn có phim hoạt hình, game, bài tập về nhà, weibo…
  • Kem Baskin, căn bản không cần nghĩ đến nữa.

 

Khanh Nhân xoay người đi thẳng vào trong bếp.

 

  • Ca… Anh không thể nói không giữ lời a…
  • ………
  • Ca…
  • ………
  • Ca… Chẳng lẽ anh giận sao?
  • ………
  • Mà anh giận gì mới được chứ?

 

Thiên Tuấn còn quá ngây thơ để biết được trong lòng đại ca đang nghĩ điều gì, bất quá đại ca sau một hồi nổi bão liền kiềm lòng không nổi nhào đến ôm bảo bối vào lòng.

 

  • Anh không được nuốt lời đâu đó.

 

Bảo bối xị mặt lên bảo.

 

  • Vậy trong lòng em, thức ăn quan trọng hơn hay đại ca quan trọng hơn?
  • Tức nhiên là…

 

Khanh Nhân nhướng một bên mày lên chờ đợi, Thiên Tuấn thức thời thấy được biểu cảm này liền nhanh chóng nói.

 

  • Ca quan trọng hơn rồi.
  • Vì sao?
  • Vì ca thương tiểu Tuấn nhất…
  • Vậy nếu như tiểu Tuấn phải đến một hoang đảo thật xa thật xa, vậy tiểu Tuấn sẽ mang gì theo? Thức ăn, hay đại ca?

 

Cằm tì vào đầu củ hành của em nó, miệng khẽ nín cười mà hỏi một câu hỏi ngốc xít mà trước đây Khanh Nhân nghe được trên một đài phát thanh trung ương. Chính bản thân y đã từng nói đứa nào hỏi câu này quả thật IQ chỉ có hai chữ số, bất quá hiện tại chính y là đang hỏi câu hỏi ngốc xít này.

 

  • Em sẽ đem theo đồ ăn.
  • Tại sao?

 

Vòng tay quanh người Thiên Tuấn khẽ siết chặt lại.

 

  • Em không muốn ca phải chịu khổ a. Với lại anh ở đất liền sẽ có thể năn nỉ lão cha giúp em mau thoát khỏi hình phạt, hằng ngày còn có thể gửi kem Baskin, bánh Oreo, pizza và những thứ khác đến cho em. Như vậy chẳng phải tốt hơn cả hai người cùng chịu khổ sao a?
  • Em đó…

 

Khanh Nhân thật không biết nói làm sao với cậu nhóc này. Bất quá, cậu bé lúc này đây chỉ mới có mười ba tuổi. Tư tưởng nhỏ bé thế mà đã hiểu rằng không để cho ca chịu khổ, vậy cũng tính là trong lòng cậu nhóc, Khanh Nhân thật sự thật sự rất quan trọng.

 

Khả năng AQ của những kẻ đang sủng ái một người quả thật rất phi thường. Nhưng nguyên tắc chính của tiểu công vẫn là dưỡng cho trắng mập rồi sẽ đem đi làm thịt. Thật không rõ cặp đôi Nhân Tuấn này có nằm ngoài công thức ấy không a?

 

Hồi sau sẽ rõ.

 

Hoàn ngoại truyện

 

Choco: Tin tưởng mọi người đã chờ rất cực khổ rồi a… Thật là có lỗi quá… Ta biết ta hứa một tháng mà cuối cùng cũng kéo dài đến hai tháng. Quả thật là đau lòng.

Hiện tại ta đảm nhận hơi nhiều việc, nên thời gian đặc biệt eo hẹp, khi rảnh liền sẽ ngồi vào bàn viết viết một chút. Đôi khi ta cảm thấy ta cũng bị bệnh cuồng công việc rồi a.

Nói mới nhớ, mọi người nhớ chúc ta thi tốt a… Thứ 4 này ta thi rồi. À, phần ai add face ta, xin để lại message để ta biết mà add nhé.

Thật sự ta nhớ mọi người lắm. Lần sau có thể sẽ là một phiên ngoại SCI theo yêu cầu của một bé đáng yêu hỏi ta về Triệu Tước. Ta cũng phi thường thích nhân vật này, nên chắc ta sẽ viết 1 viết ngoại cho y. 

Nói mới nhớ, mọi người thi ra sao rồi? Tốt cả chứ? Giữ gìn sức khỏe a. Bước vào mùa mưa rồi đó…

Yêu tất cả nhiều nhiều nhiều ❤ ❤ ❤

Ta phát hiện năm nay chỉ mới post có 6 bài lên thôi. Quá ít nhỉ? Thiệt thòi cho mọi người quá… Cuối năm thời gian nghỉ lễ ta sẽ bù lại cho mọi người. Để ta từ từ chuẩn bị đã a…

Hẹn gặp lại tháng 9 😉 

120708afamily-KT-trang-tri-nha-bang-long-treo-vai-hinh-dam-may-12_33ac2

Bá đạo tình nhân – Ngoại truyện: Thiên Tuấn, Khanh Nhân – Gặp mặt


Ngoại truyện: Thiên Tuấn, Khanh Nhân – Gặp mặt

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, trời trong, rất thích hợp để đi dạo mát với tình nhân. Đúng ra là Minh Ngọc đã sớm chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi. Nhưng là vì ai kia còn bận rộn đối phó với các mỹ nhân của cuộc thi hoa hậu thế giới, vì thế nên thời gian rảnh không thể dành hết cho tiểu Ngọc được.

 

  • Hạ tiên sinh, tiên sinh có muốn dừng lại tại thương xá này không?

 

Một gã vệ sĩ giữ nhiệm vụ lái xe chở Minh Ngọc đi dạo lên tiếng.

 

  • Cũng được. Dù gì hôm nay cũng rảnh mà.

 

Minh Ngọc hơi buồn khi nói điều đó. Dù thực tâm cậu biết tình cảm Thiết Hạo Phong dành cho mình, nhưng những lúc thế này cũng tránh không khỏi chút ủy khuất trong tâm. Ai biết được rằng trong số những đối tượng dự thi hoa hậu ấy lại không có những tình nhân cũ của y.

 

“Ta có muốn quản cũng quản không nổi con người đào hoa ấy.”

 

Minh Ngọc khẽ nhếch môi vẽ nên nụ cười u uất.

 

“Không rõ từ bao giờ mà mình lại trở nên yếu đuối như vậy! Tình yêu rõ ràng chính là điểm yếu của con người mà.”

 

Tự giễu chính mình, vì trước đây việc vui buồn bản thân cậu không hề do người khác quản hay quyết định được. Nhưng giờ đây khi hãm sâu vào thứ tình cảm này, cậu không thể khống chế bản thân để ngừng nhớ về người ấy, lại càng không thể khiến bản thân mình vui hơn khi không có người ấy bên cạnh. Đây chính là cái mà người ta gọi nó là tình yêu…

 

  • Ai da…

 

Mãi mê suy nghĩ miên man khiến Minh Ngọc không để ý mà va phải một cậu bé con.

 

  • Tôi xin lỗi… Em có làm sao không?

 

Người bạn nhỏ này không những không hoảng sợ sau khi va phải người lạ. Mà trái lại, như là cố ý chạm để làm quen. Y nhẹ cất tiếng cười mà nói.

 

  • Anh thật là cute a.

 

Minh Ngọc khẽ nhíu mày nhìn xem tiểu thiên thần này có bị làm sao không liền bị lời nói của tiểu thiên thần hù cho hoảng sợ.

 

  • Bạn nhỏ, sao lại nói với anh những lời này. Anh là nam nhân, nếu em muốn chính là phải dùng chữ anh tuấn mới đúng nha…

 

  • Em chỉ nói sự thật thôi mà, dù sao đi nữa thì anh vẫn không phải dạng thuộc dạng handsome đâu a.

 

 

  • Này, bạn nhỏ, chính là mỗi người đều có vẻ đẹp trai riêng nha. Nếu dùng cho nam thì phải gọi là anh tuấn, em đã hiểu chưa?

Tiểu Ngọc bắt được một người bạn nhỏ hoạt bát lanh lợi thật cảm thấy vui vẻ mà tranh luận cùng y. Hơn nữa, y chính là đang nói với tiểu Ngọc bằng thứ tiếng phổ thông không chuẩn. Có lẽ chính là con lai, hoặc do y đã lớn lên từ nhỏ tại nước ngoài.

 

  • Hahaha như cha mới có thể gọi là anh tuấn.

 

Người bạn nhỏ chu môi lên bảo.

 

  • Hảo. Vậy còn anh thì sao ?

 

Tranh thủ véo nhẹ vào mũi y mà trêu chọc. Nhưng rõ ràng trong mắt vẫn là đang mong chờ đứa nhỏ gọi mình một tiếng « soái ca » nha.

 

  • Anh thật sự rất là khả ái ah… Nhớ rồi, phải dùng chữ khả ái mới đúng.

 

Liên tục bị một đứa nhỏ nói mình khả ái ở chốn đông người, lòng Minh Ngọc không khỏi có chút ngượng ngùng.

 

  • Hahahaha you are really adorable. Tránh không được…

 

  • Em vừa nói gì vậy?

 

Minh Ngọc giật mình khi nghe những lời nói lý ra là của người lớn lại được cất lên từ miệng của một cậu bạn nhỏ.

 

  • Gặp lại anh sau nhé.

 

Tiểu bảo bối sau khi mi một cái lên má của Minh Ngọc liền chạy ngay về phía chiếc xe màu đen có rèm che kín. Nhưng khi cửa xe mở ra thì Minh Ngọc vừa dịp thấy được một bàn tay thon dài đã túm lấy cậu nhóc và kéo nhanh vào bên trong.

 

  • Hạ tiên sinh, khi nãy có bị hoảng hốt không?

 

Hai vệ sĩ đang đứng phía xa quan sát khi vừa thấy được cảnh kinh thế hãi tục kia liền vội vàng chạy đến hỏi thăm.

 

  • Tôi không phải tiểu thư khuê các.

 

Minh Ngọc nghiêm giọng nhắc nhở.

Dù gì đi nữa thì cậu cũng là thân nam tử hán, chẳng lẽ chỉ vì một đứa nhỏ mà làm cho hoảng hốt sao?

 

  • Vâng.

 

  • Tôi muốn qua bên kia hít thở không khí một chút. Các anh đừng đi theo nhé.

 

  • Thưa không được ạ.

 

  • Hai anh có thể vào quán café phía trước ngồi chờ, tôi về sẽ không nói lại với Hạo Phong đâu.

 

  • Hạ tiên sinh, vì Thiết chủ tịch quan tâm đến an toàn của ngài, kèm với việc đám chó săn dạo này đang săn lùng ráo riết về đời tư của ngài ấy. Nên ngài ấy hoàn toàn không muốn cuộc sống cá nhân của ngài vì đám chó săn này mà bị đảo lộn. Vì thế nên ngài vui lòng cho phép chúng tôi theo sát để bảo vệ. Đây cũng là chức trách của vệ sĩ, và chúng tôi nhận lương cũng vì để hoàn thành tốt công việc này. Nếu ngài không cho chúng tôi theo cũng tức là gián tiếp đuổi việc chúng tôi.

 

  • Thôi thì tùy các anh vậy.

 

“Chính xác là không bị đám thợ săn ảnh làm đảo lộn cuộc sống, mà là bị anh cùng đám thuộc hạ của anh làm cho cuộc sống bị đảo lộn a.”

Minh Ngọc dù sao đi nữa cũng là một người rất tốt và rất có nghĩa khí. Cậu không muốn gây khó xử cho người khác, đành rằng cậu phải dẫn theo vài ba người đi dạo cùng (chỉ một vài người ra mặt, còn những người kia chính xác là bao nhiêu cậu cũng không biết). Bởi lẽ có lần cậu đã được nghe Thiết chủ tịch nói về việc sẽ cử một nhóm tinh anh theo bảo vệ cậu, hòng tránh cho cậu bị thương tổn gì đó về mặt tinh thần hay thể xác.

Hôm ấy quả thật cậu bị lùng bùng lỗ tai vì mớ lý thuyết lằng nhằng mà cậu từ đó đến nên mới nghe đến lần đầu.

Trước nay Hạ Minh Ngọc một thân một mình đi lại có sao đâu, nay bỗng chốc trở thành người quan trọng được săn đón thế này, dù muốn hay không cũng cảm thấy không quen.

“Chẳng hiểu vì sao các minh tinh điện ảnh lại thích được đem theo cả đám vệ sĩ bên mình. Là phô trương thân thế hay họ cảm thấy tự do của họ cũng không có gì đáng quan trọng bằng hình ảnh bên ngoài?”

 

Lúc này đây cậu chỉ cầu xin đừng có tay thợ săn ảnh nào đi qua tình cờ chụp lại cảnh cậu cùng những người vệ sĩ áo đen đang đi cùng nhau. Vì cậu không muốn ngày mai báo đài thành phố sẽ giật tít…

 

“Hạ Minh Ngọc từ một bác sĩ nâng tầm minh tinh quốc dân?”

“Hạ Minh Ngọc một bác sĩ nay thành một yếu nhân?”

“Hạ Minh Ngọc, cái tên không quen thuộc của giới thượng lưu và màn ảnh.”

 

“Lạy hồn, làm ơn làm phước đừng ai đi ngang sẵn tiện chụp một tấm hình làm kỷ niệm nha. Người ta không muốn chỉ sau một ngày đã nổi tiếng đâu a.”

 

Tại tòa biệt thự…

 

  • Lão sư à, người ta phải chép phạt đến bao giờ đây?

 

Lão nhân gia già cả lấy khăn lau vội mồ hôi đang tuôn rỉ rả trên trán. Đây là lần thứ hai mươi tiểu thiếu gia hỏi ông câu tương tự như thế rồi.

 

  • Tiểu thiếu gia à, không phải lão sư là muốn làm khó cậu. Nhưng mà lão gia đã có dặn…
  • Cha là ăn hiếp người ta…

 

Thiên Tuấn vừa nhăn nhó vừa loay hoay chép phạt tam tự kinh…

 

  • Thời đại gì rồi còn học ba cái này nữa…

 

Khanh Nhân tay cầm dĩa trái cây bước ra, gương mặt âm trầm nhìn không rõ cảm xúc.

 

  • Chẳng phải vì ai đó không chịu nghe lời chạy lung tung nên bây giờ mới bị phạt sao?
  • ..

 

Thiên Tuấn buông hẳn cây bút đang viết ra nhào hẳn vào lòng Khanh Nhân.

 

  • Có thể cho Tiểu Tuấn nghỉ tay được rồi lão sư.
  • Nhưng mà…
  • Có gì chính tôi sẽ nói chuyện với cha. Ông không phải sợ trách nhiệm.
  • Dạ, cậu chủ, vậy tôi xin phép.

 

Vị lão nhân gia già cả vội vàng xách cặp táp rời khỏi căn phòng sang trọng, nhường chỗ lại cho hai cậu trai trẻ.

 

  • Lần này em đã biết sai chưa?
  • Là lão cha đáng ghét, lại keo kiệt, nhìn một chút cũng không cho…
  • Là em tự ý ra ngoài, kéo theo đó là đám paparazzi ùa theo còn chụp cả một mớ hình. Cha chỉ bắt em ghi lại Hán văn cổ đã là nương tay lắm rồi đấy.
  • Nhưng mà…

 

Gương mặt như vừa chịu sự ủy khuất nặng nề, đáng thương níu lấy áo cardigan của đại ca mà lôi kéo.

 

  • Người ta biết lỗi rồi ca…

 

Khẽ mỉm cười hôn nhẹ lên tóc bảo bối nhỏ. Khanh Nhân liền đổi đề tài.

 

  • Chẳng phải ai đó nói muốn ăn lệ chi sao?
  • A… Em muốn… Cho em…

 

Khanh Nhân giơ cao dĩa trái cây lên nghiêm mặt nói:

  • Không có lần sau nữa.
  • Sẽ không.
  • Em hứa thật không?
  • Thật mà.

Khanh Nhân không nói gì, dùng tay chỉ chỉ gò má mình.

 

  • Moa…

 

Khanh Nhân xoay người Thiên Tuấn lại hôn vào má cậu một cái. Tay còn lại đưa dĩa trái cây cho Thiên Tuấn.

Thiên Tuấn vui vẻ đón lấy rồi vội vàng bóc ra một trái vải thật to mà cho vào miệng.

 

  • Ngọt ghê đi.
  • Thật không?

 

Khanh Nhân dịu dàng nhìn về phía khóe miệng của Thiên Tuấn mà hỏi.

 

  • Thật mà, anh không tin thì ăn thử đi…

 

Thiên Tuấn cũng không quá mức keo kiệt mà không chia sẻ với anh mình vài quả lệ chi đúng không?

 

  • Bỏ đi.

 

Khanh Nhân thở dài, xoay đầu đi nơi khác, liền ngay sau đó ánh mắt trở lại thâm trầm.

 

  • Em còn nhỏ quá.
  • Em lớn rồi mà.
  • Ngốc, đừng đưa dê vào miệng cọp. Ngoan, ăn xong thì viết thêm một chút nữa. Chữ viết của em vẫn chưa cải thiện được. Cha chính vì thấy em toàn dùng tiếng Anh để nói chuyện nên cha đã buộc em phải học cổ văn Trung Quốc đấy.
  • Nhưng em sinh ra ở Anh cơ mà. Với lại em nói anh cũng hiểu.
  • Chính là người Trung Quốc phải biết tiếng Trung Quốc. Em hiểu không?
  • Đầu óc cổ hủ…

 

Thiên Tuấn vừa nói xong câu đó liền bị Khanh Nhân đè xuống:

 

  • Em vừa nói gì thế?
  • Em… Là giỡn a…
  • Không được nói giỡn kiểu ấy trước mặt cha, có biết hay không?
  • Dạ.

 

Thiên Tuấn sợ hãi vội vàng gật gật đầu không dám cãi lời.

 

  • Ngu ngốc. Lại sợ đến như vậy a? Người em không nên sợ hãi chính là anh mới đúng…

 

Khanh Nhân hôn lên trán Thiên Tuấn xong liền cụng nhẹ vào đầu cậu nhóc một cái.

 

  • Anh dữ không khác gì cha… Đúng là hổ phụ sinh hổ tử a.
  • Anh có dữ với em khi nào? Mà tự nhiên Thiên Tuấn của chúng ta lại thuộc ngạn ngữ ? Quả thật chép phạt cũng có tác dụng rất tốt nha.

Khanh Nhân sủng ái nhéo nhẹ vào mặt Thiên Tuấn.

 

  • Hứ, còn nói là không có dữ với người ta. Anh mau đi ra đi…
  • Hảo.

 

Khanh Nhân vốn dĩ là sủng ái Thiên Tuấn nhất trong tất cả những người em cùng cha khác mẹ của mình, chỉ cần là Thiên Tuấn nói một tiếng không muốn liền sẽ dừng lại.

 

  • Ngoan, chút nữa có muốn ăn kem dâu không ?
  • Muốn a.

 

Thiên Tuấn rõ ràng vẫn còn rất trẻ con, lại rất háu ăn nữa. Tránh không được bị Khanh Nhân nắm được điểm yếu mà bắt nạt.

 

  • Vẫn là phải ghi một phần để nộp cha, phần còn lại để anh sẽ ghi hộ.
  • Thật a ? Nhưng mà chữ viết của anh với em đâu có giống nhau.
  • Đây rõ ràng là cha muốn phạt cả anh nữa, vì đã không quản được để em chạy lung tung. Với số lượng trang phải viết nhiều vậy làm sao một mình em có thể viết hết được?
  • Ca, anh là tốt nhất trên đời a…

 

…………………..

 

Câu chuyện trước khi Thiên Tuấn va phải tiểu Ngọc…

 

  • Em muốn đi qua chỗ kia xem gấu bông…
  • Hảo.

 

Khanh Nhân cưng chiều dẫn Thiên Tuấn đến quầy thú bông. Thiên Tuấn chụp ngay một con gấu dễ thương đầu đội nón tiểu hổ đưa qua cho Khanh Nhân.

 

  • Ca, anh xem xem có giống anh không này ?
  • Tiểu Tuấn thích à ?
  • Khả ái lắm a…
  • Vậy được rồi. Gói lại đi.

 

Khanh Nhân quả không hổ danh là đại ca. Vốn dĩ mới chỉ mười lăm tuổi thôi mà khí thế đã ngất trời thế này rồi. Chẳng rõ sau này lớn lên khi kế thừa sự nghiệp của tập đoàn sẽ còn soái đến mức nào nữa.

 

  • Khu thương mại phía trước như vừa mới lắp hệ thống gắp thú mới, em muốn qua đó chơi.
  • Được, anh dẫn em qua.

 

Khanh Nhân vừa nói vừa cầm lấy gói đồ của Thiên Tuấn, quay lại thì Thiên Tuấn đã chạy xa một đoạn. Khanh Nhân chỉ biết mỉm cười giao lại túi quà nhỏ ấy cho vệ sĩ đi bên cạnh, thân là đại ca đôi lúc cũng phải thả lỏng dây cho đệ đệ được tự do bay lượn trong khuôn phép a.

 

Và chuyện gì đến cũng phải đến.

Khanh Nhân đứng một góc lo lắng, vội vàng điều người lái xe đến rồi dùng điện thoại cá nhân gọi ngay cho Tiểu Tuấn…

 

« Ai nha, không vui gì hết, mới vừa gặp người đó thì đã bị ca tóm về rồi. »

 

Trong xe…

  • Các người không được báo cáo lại chuyện ngày hôm nay cho cha ta nghe. Đã rõ chưa ?
  • Dạ rõ, cậu chủ.

 

Khanh Nhân cảm thấy phiền phức sắp kéo đến rồi, nhưng thân là đại ca vẫn cố gắng gánh lấy đại cuộc, liền gọi điện cho người quản lý nhóm vệ sĩ đang bảo vệ Hạ Minh Ngọc. Sau một hồi đàm phán, người quản lý ấy liền nhận mệnh yêu cầu thuộc hạ ký vào điều khoảng giữ bí mật cho tất cả những gì đã diễn ra trong ngày hôm nay. Nhưng tiếc rằng tay mắt xung quanh vẫn là rất nhiều. Đại thiếu gia như cậu vẫn chưa đủ bản lĩnh của một lão đại để có thể một tay che trời. Cuối cùng thì…

 

  • Vâng, con đã rõ.

 

Cuộc điện thoại ngắn ngủi cũng đủ khiến cho Khanh Nhân đau đầu. Căn bản lão cha không hề nhắc gì về sự cố gặp mặt này, chỉ nói đơn giản :

 

  • Càng trân trọng, càng phải học cách bảo vệ.

 

Câu chuyện lúc sau thế nào thì tất cả cũng đã rõ rồi.

 

Hoàn phiên ngoại

 

Choco: Xin chào, lâu quá rồi ta mới ngoi lên được. Khi vừa vào trang nhà ta thấy được lượt theo dõi tăng lên đáng kể, ta vui lắm a… Yêu mọi người thật nhiều ❤ ❤ ❤

Cảm ơn bé yêu của ta đã nhắc nhở ta từ tháng 3 đến giờ chưa post bài nào cả. Ta đang cố gắng ôn thi nên tình hình viết truyện có hơi bê trễ… Ta thật không muốn để mọi người phải chờ lâu như vậy… Cho ta xin lỗi na *cảm giác tội lỗi*

Câu cuối cùng ta muốn nói là… Hẹn gặp lại mọi người vào tháng sau nhé. Ta sẽ cố gắng giữ tiến độ mỗi tháng một chương mới (hoặc truyện ngắn), mong tất cả sẽ ủng hộ ta nha.

PS: Tình hình ta đang rất thích nhóm TFBoys, sẵn câu chuyện giữa Khanh Nhân và Tiểu Tuấn đang ngọt ngào thế này, ta post tặng mọi người bài hát Sủng ái ah…