Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 19


Đạm Ngọc: Sắp tới là một kỳ nghỉ lễ thật dài thật dài. Mọi người nhớ thường xuyên ghé nhà ta để ủng hộ các dự án của ta nha. Yêu mọi người thật nhiều ❤ ❤ ❤

 

Chương 19: Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Chính tôi cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra nữa. Hôm đấy thằng nhóc… à… là bạn trai của tôi hẹn tôi ra một hội trà quán ngoại thành.

 

Đến nơi tôi thấy y đang mặc một chiếc áo phông trắng rộng rãi cùng quần mềm mặc nhà. Y nở nụ cười dịu dàng vươn tay ra đón lấy tôi mà kéo lại gần y.

 

  • Thấy nơi này thế nào?
  • Khá là… Thanh tĩnh…

 

Ngoài sân vườn chính là một tượng phật ngồi trên tòa sen ở giữa hồ. Phía dưới nước hồ xanh màu rêu phong cũ kỹ. Những con cá chép nhỏ tung tăng bơi lội thỉnh thoảng lại ngoi lên bờ để đớp bong bóng.

 

  • Không ngờ gu của cậu lại tốt như vậy.
  • Người yêu của anh mà lại.

 

Y vui vẻ kéo tôi vào gian giữa, xong liền đứng ở quầy pha chế mà tự tay pha cho tôi ly trà bá tước.

 

  • Sao cậu có vẻ như là ông chủ nơi này thế?
  • Không phải hoàn toàn là chủ nhân, nhưng một nửa thì phải.

 

Y khẽ mỉm cười nhìn tôi còn tay thì tiếp tục cầm bình nước nóng mà đổ một lớp nước mỏng tráng nhẹ nơi đáy ly.

 

  • Một nửa?

 

Tôi không khỏi ngạc nhiên hỏi y.

 

  • Khi ấy mảnh đất này còn rất rẻ. Khu vực này vẫn còn chưa có đông dân cư thành thị đến nghỉ dưỡng như hiện tại. Và tôi thì vừa lấy được một hợp đồng lớn, thế nên tôi mua luôn mảnh đất này.
  • Cái gì?

 

Miếng đất rộng đủ để xây một resort mà y nói cứ như mua một mảnh đất nhỏ để mở một sạp bán trái cây không bằng.

 

  • Sau đó thì tôi cùng người bạn hợp tác. Việc thiết kế, xây dựng và vận hành trà quán này giao cho y. Tôi chỉ là chủ đất, và một nửa cổ đông của trà quán.
  • Thì ra người yêu của tôi lại giàu như thế. Cậu nói thử xem như vậy làm sao tôi nỡ bỏ cậu đây?

 

Tôi nở nụ cười trêu chọc y.

  • Chính vì tôi không muốn anh bỏ tôi nha.

 

Y cười đáp lại một cách xấu xa.

Tôi quên mất là tên này dây thần kinh xấu hổ vốn dĩ đã bị đứt từ lâu lắm rồi.

…………….

Chúng tôi ngồi cạnh hồ nước mà bàn đủ thứ chuyện từ trên trời xuống dưới đất. Mãi đến một lúc sau khi tôi bắt đầu nhàm chán và lôi điện thoại ra nghịch… Thì y bỗng dưng cúi người xuống và gối đầu vào chân tôi.

 

  • Hình như lâu lắm rồi anh không cập nhật trạng thái của bản thân nhỉ?
  • Mạng xã hội? Facebook?
  • Đúng vậy.
  • Hahaha cái đó chỉ dành để đọc tin tức và trò chuyện với đám học trò thôi. Không nên tiết lộ quá nhiều thông tin cá nhân lên mạng xã hội. Chẳng lẽ cậu không biết điều đấy sao?

 

Y nhìn tôi mỉm cười, để rồi y dịu dàng bảo.

 

  • Nhưng việc xác nhận mối quan hệ, cũng là để cho đối phương biết anh đang tự hào về người ấy. Chẳng lẽ anh không muốn mọi thứ được official sao?

 

Y nhìn tôi nửa như trách móc nửa như chờ đợi tôi trả lời.

 

  • Thì…
  • Anh sợ chúng ta không tiến xa được sao?
  • P…Phải…

 

Tôi khẽ liếc sang chỗ khác mà né ánh nhìn của y. Thật ra tôi vốn là trai thẳng, mãi cho tới khi gặp được y mới biến thành cong… Còn y… Tôi không nghĩ y cong ngay từ đầu…

 

  • Vậy để tôi tự cập nhật vậy. Tôi sẽ cố gắng trong mối quan hệ này, sẽ không làm anh cảm thấy chán và sẽ không buông tay anh ra. Đây là lời hứa chân thành nhất từ đáy tim tôi. Tôi nghĩ anh cảm nhận được nó. Phải không?

 

Y nắm lấy tay tôi và đặt lên ngực y.

 

  • Tôi…

 

Tôi hơi đỏ mặt, nhưng rồi tôi lấy hết can đảm nhìn y mà bảo:

 

  • Tôi cũng sẽ cập nhật.
  • Hả? Anh nói thật à?
  • Ừ. Sợ cậu sao?

 

Y khẽ mỉm cười đắc ý. Xong hai người chúng tôi cùng nhìn vào điện thoại mà cập nhật trạng thái của bản thân. Chừng một phút sau y hớn hở giơ điện thoại lên cho tôi xem.

 

  • Biết bao nhiêu người vào chúc phúc cho chồng của anh này.
  • Cái gì mà… Đính hôn hả?
  • Thế anh tưởng khi nãy là tôi nói giỡn á?
  • Tôi hỏi cậu… Cái này không phải là trong mối quan hệ sao? Đính hôn là sao hả?

 

Tôi nắm cổ áo y lắc kịch liệt.

  • Ý anh là thiếu nhẫn và hoa?
  • Tôi không phải phụ nữ.
  • Vậy là được rồi, nhưng…

 

Y vừa nói vừa đút tay vào túi quần và lôi ra một chiếc hộp nhỏ xinh.

 

  • Đồng ý làm người yêu của tôi, làm người cùng tôi đi hết quãng đường phía trước này.

 

Y mở chiếc hộp ra. Chiếc nhẫn bên trong toát lên nét cổ xưa nhưng lại cực kỳ trang trọng. Là một chiếc nhẫn nam…

 

  • Đồng ý đeo nó cùng tôi nhé.

 

Y mỉm cười cầm lấy tay tôi nhưng vẫn là chờ tôi gật đầu đồng ý.

 

  • Quãng đường phía trước, là bao xa? Sẽ đi trong bao lâu?
  • Đi đến hơi thở cuối cùng của cuộc đời tôi, khi ấy tôi sẽ buông tay anh ra để anh đi kiếm người khác, toàn tâm toàn ý yêu thương chăm sóc cho anh.
  • Không được nói gở.

 

Tôi che miệng y mà mắng, nhưng y là vẫn vui vẻ mà cầm tay tôi như chờ đợi. Tôi khẽ gật đầu.

 

  • Tốt rồi.

 

Y ôm chằm lấy tôi rồi đặt vội lên trán tôi, lên môi tôi những nụ hôn nóng bỏng. Để rồi y di chuyển xuống phía xương quai xanh mà cắn nhẹ.

 

  • Nhột. Cậu là cẩu sao?
  • Ừ…

 

Y tiếp tục thổi vào xương quai xanh của tôi, lại còn đưa lưỡi liếm nhẹ lên đấy.

 

  • Đủ rồi, còn quấy nữa tôi giận thật đấy.
  • Ừ.

 

Y cười khẽ rồi lại gặm một cái nữa vào ngực tôi rồi buông ra.

 

………………….

Y thật sự rất khôn ngoan khi chuyển đề tài sang vấn đề đầu tư và bất động sản. Ngay sau đó khi trời tối y liền đưa tôi về một nhà hàng lớn trong nội thành để dùng bữa tối dưới ánh nến. Phải nói rằng y là một người rất giỏi về những tài vặt, ví dụ như làm ảo thuật, ví dụ như là tạo sự bất ngờ…

Không rõ vì sao một bông hoa xinh đẹp lại đầy nguy hiểm như vậy lại chọn tôi?

Tối hôm ấy sau khi hôn tạm biệt y thì tôi cảm giác chắc rằng hôm nay mình sẽ mất ngủ cả đêm. Liệu rằng tại sao y lại chọn tôi? Chuyện tình này sẽ kéo dài được bao lâu? Riêng về phần tôi gia đình đã ra định cư nước ngoài hoàn toàn rồi, còn ba mẹ cũng có gia đình riêng của mình. Còn phần y, gia đình y sẽ nói sao đây? Có chấp nhận y quen với một con trai khác không?

 

 

Advertisements

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 7


Đạm Ngọc: Xin chào, có ai nhớ ta không? Ta vẫn đang chuẩn bị cho đoản văn kia… Bất quá ta dạo này hơi bận nên các tình yêu thông cảm cho ta nha. Yêu mọi người nhiều lắm. ❤ ❤ ❤

Hè đến rồi, mọi người nghỉ hè vui vẻ a. Đặc biệt các bé còn đang đi học, hãy tranh thủ tận hưởng một mùa hè thật sảng khoái trước khi các em tốt nghiệp. Tin ta đi, sau khi tốt nghiệp rồi các em sẽ bị cuốn vào cơ hồ là những việc không tên, sẽ không còn nhiều thời gian mà tận hưởng mùa hè được như thời còn đi học đâu a.

 

Chương 7: Từ góc nhìn của Thượng Vân

 

Không hiểu tại sao y lại đâm đầu vào học khóa Judo này? Trong này thì có gì vui? Thêm nữa theo thông tin từ vị giáo sư đang hướng dẫn tôi cho biết thì y chính là một sinh viên ưu tú của trường. Vốn dĩ trường đã mời y ở lại để làm nghiên cứu sinh cao học. Bất quá y nói hoài bão của y chính là gây dựng một đế chế riêng, một công ty IT thuần Việt hoàn toàn. Và tất nhiên không thầy cô nào dám đứng ra ngăn cản hoài bão ấy cả.

 

Từ khi y bước vào lớp học cả đám nữ sinh đều đổ dồn về phía y. Người thì tự nguyện đem dư chai nước, người thì đem theo khăn lông. Nhìn thật sự rất chướng mắt.

 

Y có cơ bắp. Nhưng người y gầy thế nên nếu không phải do các động tác tay mạnh làm vạt áo mở bung ra thì hoàn toàn sẽ không để ý đến. Khối cơ của y cũng khá hoàn mỹ. Chỉ là hình như y chuyên làm việc về đêm nên hai quầng thâm mắt nhìn thấy rõ ràng. Tuy vậy khi y nở nụ cười thì hầu như xung quanh y toát lên một vầng hào quang nhẹ.

 

Y rất thích làm phiền người khác. Đặc biệt là khi tôi đang tập trung chỉ động tác cho nhóm nữ. Thế nhưng trước mặt người khác tất nhiên tôi không thể tỏ thái độ với y được. Chỉ là gượng cười xong sau đó đè y ra làm bao cát.

 

Bất quá khả năng chịu đựng của y cũng khá tốt. Sức bật cũng như sức bền đều tốt. Cho nên dù tôi có bắt nhóm nam hít đất 100 cái với y đều là chuyện nhỏ.

 

Cho đến hiện tại tôi vẫn đang tìm cách chỉnh chết y. Bất quá mỗi lần giơ nắm đấm đến gần mặt y thì y liền nở một nụ cười kèm theo đó là tiếng la hét của đám nữ sinh xung quanh. Cảm giác của tôi chính là chỉ cần làm bị thương gương mặt này thì cuộc đời của tôi coi như xong.

 

Tôi để mặc y đứng đó ngây ngốc hoặc gây sự chú ý. Bất quá càng ngày y càng bám dính lấy tôi không buông. Lại còn tìm cách học nhanh hơn các động tác vật nữa chứ.

 

Ở khía cạnh nào đấy y cũng thuộc loại người có thiên phú khá tốt. Biết đâu đấy một ngày kia y có khả năng lấy được đai đen như tôi hoặc hạ gục tôi cũng không chừng.

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 6


Đạm Ngọc: Tình hình là dạo này ta phi thường bận. Khả năng hàng tuần đều post bài như trước hơi bị khó rồi a. Bất quá ta sẽ ráng, để hai tuần ta sẽ up một bài mới lên cho mọi người nhoa. 

Về đoản văn mà ta đã hứa, xem ra là phải chờ đến ngày lễ ta mới có thời gian để hoàn thành a… 😦

Vẫn câu nói cũ, ta yêu tất cả nhiều lắm. ❤ ❤ ❤

Chương 6

Thầy huấn luyện đặc biệt ưu ái ông anh tôi hơn những học viên khác. Hay nói đúng hơn chính là, thầy thường xuyên tìm đến ông ấy để làm mẫu. Nhưng dù có muốn mạnh tay hơn một chút thì cả đám con gái sẽ nhao nhao lên:

 

  • Thầy ơi, đừng làm bị thương anh ấy…
  • Huhuhu thầy, cẩn thận mặt của anh ấy a.

 

Tôi hiểu, làm huấn luyện viên cho ổng cũng thật rất áp lực nha.

 

Không hiểu ổng có rõ là việc mình tồn tại sẽ gây cản trở lớn cho việc cưa đổ thầy huấn luyện của con em gái ổng không? Tôi đoán là ông ấy không quan tâm. Bởi mỗi khi thầy tiến đến gần nhóm nữ chúng tôi để quan sát các tư thế thì ổng liền quay sang đây nở một nụ cười thiên chân vô tà, để rồi kêu tên thầy ấy đến mà hỏi một vài vấn đề vớ vẩn gì đấy liên quan đến Judo.

 

Còn thầy thì rất nhiệt tình trả lời ông anh tôi mới đau chứ.

Thầy à, đừng tin vẻ mặt thiên chân ấy. Ác quỷ đột lớp thiên thần đó nha…

 

Trong lòng tôi gào thét không dưới một vạn lần. Thế nhưng tôi và thầy hoàn toàn không có thần giao cách cảm, thật là đau lòng quá đi mà.

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 4


Đạm Ngọc: Xin chào, ta đã trở lại rồi đây. Dạo này ta thật sự rất siêng năng đó. Có ai thưởng cho ta không?

Cuối tuần vui vẻ nha các tình yêu. Mong mọi người sẽ thích dự án truyện thanh xuân mới này.

Yêu tất cả rất nhiều. ❤ ❤ ❤

Chương 4

Thầy huấn luyện hôm nay cười nhiều hơn. Bất quá gương mặt lạnh lùng nghiêm khắc với đám nam sinh thật sự là mê chết người đi a… Làm sao bây giờ? Hình tượng thục nữ để xây dựng được phải rất khó khăn nha, không thể vì crush thầy ấy mà gào tên thầy ấy như đám fan cuồng được nha.

 

Hôm nay thầy huấn luyện đặc biệt để tôi tập chung với một bạn nữ khác (à, sau này tôi mới biết thật ra Judo thực chiến đều sẽ để nam đấu với nam, nữ đấu với nữ, vì các tư thế trong Judo khá nhạy cảm nên phải sắp xếp như thế).

 

Bất quá tôi rất muốn được chạm vào thầy nha. Nhưng tôi đã kiềm chế rất tốt rồi. Chí ít là không chảy máu cam mỗi khi thầy tiến đến gần, cũng không có gào ầm lên xin số điện thoại hay facebook của thầy như những đứa con gái khác.

 

Nhưng thực chất là khi về nhà. Tôi lên mạng lục tìm gần chết cái tên của thầy. Cái tên Thượng Vân tưởng dễ mà khó. Hóa ra người trùng tên rất nhiều… Thế nên lại cứ hy vọng, rồi click vào, rồi thất vọng, rồi tìm tiếp, rồi lại hy vọng…

 

Điệp khúc ấy vốn dĩ rất dài, rất dài… Cho đến khi…

 

  • Nhóc.
  • Dạ?

 

Ông anh thình lình xông vào phòng tôi mà không gõ cửa.

 

  • Anh hai sẽ đi học Judo chung với mày.
  • Cái gì?

 

Lạy Chúa, lạy thánh Ala, lạy Phật Tổ, lạy… Ông ấy đòi đi học Judo?

 

Chính xác là ông ấy khi rảnh có chơi bóng rổ (đó là lý do giải thích cho chiều cao của ông ấy) thế nhưng còn Judo sao?

 

  • Anh mà bị trầy mặt hay bầm tay là đám bạn em nó sẽ cào rách mặt em mất. Bỏ đi hai. Có những người không thích hợp để luyện võ đâu.
  • Anh hai mày muốn là đều sẽ được.
  • Đạo lý con cá bơi, con khỉ trèo cây, hai nghe qua chưa?
  • Cái đó hình như do anh dạy mày mà?

 

Anh hai tôi được một cái, chính là tính cách rất cương quyết, lại cực kỳ bá đạo. Ông ấy đã quyết thì đừng có mà can ngăn. Không có kết quả đâu.

 

Thế nên ngày hôm sao…

 

A… A… A…

 

Tôi nghe tiếng hét của đám phụ nữ học lớp khiêu vũ, cả đám phụ nữ học thể dục nhịp điệu, cả đám phụ nữ ít ỏi học Judo nữa…

Đảm bảo ngày hôm nay có nhiều đứa con gái rụng trứng lắm. Thật là tội lỗi quá đi mà.

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 2


Đạm Ngọc: Xin chào, ta đã trở lại rồi đây. Như đã nói, sau này ta sẽ siêng up bài mới lên hơn. Thế nên mọi người hãy thường xuyên vào xem để ủng hộ ta nhé.

Trang bên dưới chính là trang Fanpage của ta, mọi người có thể vào đấy xem các thông tin liên quan đến truyện mới của ta cũng như lịch up bài.

Link: Nhậm Đạm Ngọc

Vẫn là yêu mọi người rất nhiều. ❤ ❤ ❤

PS: Ta vẫn luôn yêu thích và chờ đợi các comments của mọi người a… 

Chương 2

Nếu như bạn có một ông anh trai, bạn sẽ nghĩ đến gì? Cặp đôi anh trai quốc dân cùng em gái đáng yêu như trên màn ảnh Hoa ngữ? No no no. Sai bét. Là bạn có thêm một người bố trẻ. Lại còn thích quản chuyện riêng của bạn. Lâu lâu thì lại mò đến tận trường đại học của bạn chỉ để tỏ vẻ ta đây đã từng học qua trường này, là đàn anh rất thành công, rất được hâm mộ để rồi lừa gạt bao nhiêu trái tim thiếu nữ (vốn dĩ đã hiếm muốn chết trong cái trường toàn đực rựa này).

 

Ông ấy hôm nay sau khi đi làm về liền nhanh chóng tiến vào phòng tôi mà hỏi dồn.

 

  • Nghe nói em đăng ký học lớp Judo?
  • Phải. Thì sao?
  • Tốt thôi. Anh hai sẽ đưa đón em đi học.
  • Thôi khỏi, hai mà đưa em đi thì còn khuya em mới có bạn trai được.
  • Tao biết tao đẹp.

 

Ông ấy lại giở ra cái bảng mặt tự sướng muôn đời ấy.

 

  • Vấn đề không phải như vậy. Vẻ đẹp của hai nó… Nói sao nhỉ? Hơi nữ tính. Giống kiểu mấy hoa hoa công tử trong phim á. Em sợ đám con trai nó sẽ bỏ em mà theo đuổi hai mất.
  • Con bà mày.

 

Ổng ghét nhất là ai nói ổng nữ tính. Mà ai bảo ổng có gương mặt baby làm gì? Tất nhiên không phải ai có gương mặt baby cũng đều nữ tính, hoặc là nam phụ ngôn tình như các phim vẫn hay đề cập đến. Ông anh tôi nghĩ đến ngày ông ấy làm nam phụ cho người khác ư? Mới nghĩ đến gương mặt lúc bày mưu tính kế của ông ấy thôi là đã thấy khả năng đó là cực thấp rồi.

 

Quên nói, ông anh tôi đang là leader của một nhóm chuyên nhận các dự án freelance về lập trình. Nghe đồn nhóm toàn thần đồng. Bất quá thần đồng thường chỉ lo học nên nhan sắc đa phần đều là tầm tầm bậc trung. Thế nên tôi auto bỏ qua, chẳng khi nào muốn đi theo ổng đến chỗ phòng trọ (IT đại bản doanh) của ổng cùng đám bạn.

 

Mà khoan, đây là nhật ký là của tôi. Tôi phải là nhân vật chính chứ nhỉ?