Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 17 (P2)


Đạm Ngọc: Tháng này Ngọc sẽ cố gắng post 2 hoặc 3 chap mới lên. Ngọc đang muốn kết thúc năm nay (âm lịch nhé) sẽ xong bộ tiểu thuyết này và ta sẽ bắt tay một dự án khác hoặc sẽ làm tiếp một dự án còn dang dở nào đấy. Mọi người nhớ ủng hộ Ngọc nhé 😉

Cuối năm, sắp bận chết rồi a…

Nhớ mọi người nhiều, like cho Ngọc nhé. Yêu tất cả thật nhiều ạ ❤ ❤ ❤

 

Chương 17 (P2): Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Thật ra tôi không biết từ bao giờ mà mọi chuyện lại diễn ra như vậy.

Từ khi nào y đã bước vào thế giới của tôi?

Hiện tại lúc này tôi khẽ đưa mắt nhìn sang sườn mặt của y. Y thật sự rất đẹp. Nét đẹp của y mang tính ma mị cũng đầy quyến rũ, giống giống như một đóa hoa ăn thịt người. Y cười lên tỏa nắng, không ai phản đối điều đó. Nhưng đằng sau nụ cười của y chính là đôi mắt đen sâu không thấy đáy.

Y là một doanh nhân, hay nói đúng hơn chính là một ông chủ của một công ty nhỏ. Y nhận dự án về cho nhóm. Y hiện tại đã tự chủ được tài chính của mình.

Y còn được rất nhiều phái nữ mến mộ.

Y là một kẻ thích đi chinh phục người khác.

Y… Như một bông hoa ăn thịt. Y dùng khả năng và sắc đẹp của mình để dụ dỗ con mồi. Để khi con mồi rơi vào vùng đất của y, y liền sẽ tùy ý ăn thịt… Hoặc là… Vứt bỏ.

Có lẽ, cảm giác khi yêu một người, đấy chính là tự ti.

 

Điều đó có nghĩa là tôi đã rơi vào bẫy của y rồi, đúng không?

 

Y quay sang nhìn tôi khẽ mỉm cười thật dịu dàng nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đấy chính là sự chiếm hữu. Mỗi khi bị y nhìn như thế, tôi liền có cảm giác mình chính là món đồ sứ sang trọng đã bị y nhìn trúng.

Việc tôi đứng gần Laughing, hay bất kể một người con trai nào khác, chỉ cần có y bên cạnh, tôi liền cảm giác được một thứ bức bách không nói nên lời… Cứ như có một ánh mắt đang bao trọn lấy bản thân cũng như mỗi một hành động đều bị ánh mắt ấy theo dõi… Ánh mắt của y, chính là nói lên, tôi vốn dĩ thuộc sở hữu của y…

 

Tôi đang bận suy nghĩ miên man thì y đã khom người cúi xuống lấy một túi bánh tây rồi chuyền sang cho tôi.

 

  • Ăn một chút đi. Còn lâu nữa mới tới. Hiện tại vẫn còn cách trung tâm thành phố hơn 100 cây số.
  • Ăn mấy cái này sẽ dễ tích mỡ ở bụng…

 

Tôi khẽ nhăn mặt đẩy ra.

 

  • Không sao. Về nhà vận động nhiều chút sẽ ổn.

 

Y nhìn tôi cười một cách ôn nhu, nhưng không rõ vì sao tôi cảm giác được đằng sau nụ cười của y là đang chứa đựng một âm mưu đen tối nào đấy khiến cho tôi bất giác cảm thấy sợ.

 

Chính là hiện tại có cảm giác như thế, có phải đã muộn rồi không?

Tôi âm thầm cười khổ…

 

 

Advertisements

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 17 (P1)


Đạm Ngọc: Nguyên tuần vừa rồi quả thật ta bận đến không còn chút hơi tàn nào để mở máy up truyện nữa a… May mà hiện tại ta đã sắp xếp ổn công việc cá nhân rồi nên vội up chương mới lên đây. Ta thực sự quan tâm đến việc mọi người có thích truyện này không a…

Vẫn câu nói cũ, yêu tất cả thật nhiều na…

PS: Lâu rồi đúng là không có viết chút gì xôi thịt cả… Cảm thấy viết lại có phần hơi không quen tay nha… Đó là spoil cho những chương sắp tới hahahaha… ❤

 

 

Chương 17 (P1): Dưới góc nhìn của Hạo Tuấn

 

Cuối cùng chuyến đi cũng hạnh phúc viên mãn. Và tôi đã có thể ôm được em ấy vào lòng. Em ấy thật sự rất đáng yêu. Nhìn gần một chút lại thấy hàng mi em ấy rất dài, rất dày. Nếu so ra với những bạn gái cũ trước đây của tôi thì em ấy hoàn toàn khác biệt. Em ấy có sự mạnh mẽ của nam giới, nhưng tính cách nội tại lại có chút yếu đuối, dỗi hờn của một nữ nhân. Ngay từ lúc đầu thấy được cảnh em ấy xù lông đã khiến tôi nghĩ đến việc nhất định không buông tay với con nhím ngốc này. Những lúc em ấy cuộn tròn lại xù lông lên cũng là lúc em ấy đáng yêu nhất. Bất quá chính là, em ấy không nhận biết điều đó mà thôi.

 

Chúng tôi đang ngồi cạnh nhau trên hành trình về lại thành phố. Có vẻ tối qua em ấy đã rất mệt. Thế nên hiện tại em ấy đang dựa đầu vào vai tôi và ngủ một cách ngon lành.

 

Lúc đi thì quả thật mọi người đều hăng hái, nhưng đến lúc về, có vẻ như là vì mệt mỏi, tối qua lại còn đốt lửa trại đến gần sáng thế nên ai nấy đều gục ở một góc, chẳng ai buồn đếm xỉa đến việc ca hát suốt dọc đường về. Thế nên không gian đặc biệt yên tĩnh đến dị thường.

 

  • Anh hai…
  • Gì?

 

Tôi khẽ nhíu mày nhìn con bé Băng Nhi mà thấp giọng hỏi.

 

  • Anh có muốn đổi chỗ không? Tại… Em thấy tối qua hai không có về phòng sớm. Thầy Thượng Vân có vẻ sẽ còn ngủ lâu, em sợ hai sẽ mệt.

 

Con nhóc này, đừng tưởng tôi không biết tỏng ý định của nó. Tôi khẽ nhếch môi cười với nhóc mà trả lời:

 

  • Không lo. Tiêu Phong đằng kia hình như tối qua cũng gần sáng mới được đi nghỉ. Em tốt bụng thì ở cạnh cậu ấy cho cậu ấy mượn vai để dựa một lát đi.
  • Em…
  • Về chỗ đi.

 

Tôi nhắm mắt lại như muốn nói với nhóc, không cò kè mặc cả nữa.

Con nhóc cũng biết điều nên xoay người về chỗ trống bên cạnh Tiêu Phong mà ngồi xuống. Tôi khẽ nhếch môi để rồi đưa tay đặt nhẹ đầu của Thượng Vân dựa sát vào cổ tôi thêm một chút.

 

  • Ư…
  • Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi.
  • Ai ngoan hả?

 

Thượng Vân rất không khách khí mà hừ một tiếng. Dù rằng cậu ta vẫn đang mắt nhắm mắt mở thế nhưng cũng đã xù lông lên cả rồi.

 

  • Là tôi ngoan, tôi là một người rất ngoan a.

 

Tôi khẽ cười và trả lời.

 

Nhìn thấy cảnh Thượng Vân ngồi thẳng dậy và xoay mặt đi chỗ khác, vành tai cũng có chút ửng hồng khiến tôi không khỏi trong bụng có chút nhộn nhạo.

 

  • Hiện tại đã tới trạm tiếp nhiên liệu, mọi người tranh thủ có muốn xuống mua quà gì thì mua nha.

 

Tài xế lên tiếng nói. Cả đám nhóc như nghe được tiếng kẻng báo cơm liền tranh nhau ào xuống đến quầy bánh kẹo đặc sản địa phương mà tranh nhau mua.

 

Tôi cũng đi theo đám nhóc, nhìn lại thì thấy Thượng Vân vẫn ngồi yên tại chỗ mà khẽ xoa mi tâm. Có lẽ y vẫn còn chưa hết cơn choáng váng do ngủ không đủ giấc gây nên. Tôi thấy thế liền tiến đến quầy sinh tố giải khát.

 

  • Anh, anh không mua quà gì về sao?

 

Một đứa nhóc học chung lớp Judo nhìn tôi hai tay chỉ cầm hai ly sinh tố mà hỏi.

  • Không cần.

Con bé Băng Nhi chắc chắn sẽ khuân hết tất cả các mọi đặc sản địa phương về. Hiện tại đi cạnh nó đang là Tiêu Phong, một cu li sẵn có vậy nó không tranh thủ bóc lột sức lao động mới là lạ.

 

  • Uống chút nước cho đỡ nhức đầu.

 

Tôi đưa ly sinh tố dâu cho y. Y khẽ ngạc nhiên pha chút ngượng ngùng, nhưng vẫn là cầm lấy mà uống một ngụm.

 

  • Ngon không?
  • Nước của cậu là gì thế?
  • Sinh tố cà rốt không đường.
  • Cái món lạt nhách ấy có gì mà ngon.
  • Tốt cho mắt. Do ngành nghề của chúng ta đều phải dùng mắt nhiều. Tôi lại càng không muốn phải đeo kiếng.
  • Cậu kỳ thị người đeo kiếng à?
  • Tôi làm sao kỳ thị người tôi yêu được.

 

Thật ra tôi biết Thượng Vân là bị cận nhẹ, ngày thường rất ít khi đeo kiếng, thế nhưng khi tập trung làm việc liền sẽ đeo. Lúc ấy phải nói sao nhỉ? Cả một bầu trời học thuật như bừng sáng. Y chính là khi làm việc liền rất tập trung, có lần lên văn phòng chính của trường tôi bắt gặp cảnh y đang ngồi ở một bên máy vi tính. Tay thoăn thoắt ghi chú, tay còn lại thì gõ bàn phím. Cặp kiếng trên mặt càng làm cho y toát lên vẻ thư sinh yếu ớt. Y đôi lúc liền dừng lại một chút với tay lấy ly nước sinh tố dâu gần đó mà uống.

 

Lúc ấy y không biết rằng tôi là đang đứng ở một góc đằng xa mà thầm quan sát y. Làn da y lúc ấy trắng hồng rất đáng yêu. Thế nhưng chỉ sau vài tháng gặp lại có vẻ y đã cố tình để cho làn da của mình đen đi. Có lẽ là để tránh bị nói là thư sinh đi. Thế nhưng nhìn vẻ ngoài này của y lại càng làm cho tôi thích được ôm y vào lòng hơn. Chẳng rõ là tại sao…

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 16


Đạm Ngọc: Cuối năm rồi, mọi người có đang mong chờ 1 truyện ngắn đón Giáng Sinh của ta không a? Ta thật ngóng đến thời khắc cuối năm ghê đi.

Mọi người vẫn sẽ ủng hộ dự án này của ta nhé. Cảm ơn tất cả vì những lời hối ra chap mới a. Ta yêu mọi người nhiều lắm ạ. ❤ ❤ ❤

Chương 16: Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Con bà nó chứ, ông đây thèm vào mà để ý đến chuyện của thằng nhóc ấy.

Vốn dĩ mọi khi tôi không thèm để ý đến trò đùa và thái độ trêu chọc của y, bất quá lúc nãy rõ ràng y và cô bé Băng Nhi chính là một loại quan hệ rất ám muội. Nữ sinh chỉ khi nào với người rất thân thiết mới để lộ ra ba lô và túi xách. Vì bên trong khả năng rất cao sẽ có những món đồ dành riêng cho phái nữ. Điều này tôi biết là do một nữ giảng viên hôm ấy có việc xin về sớm, thế nhưng lại để quên túi xách trên bàn. Sau đấy dù các nam giảng viên có nói sẽ giúp đem túi xách ra trước nhà giữ xe, thế nhưng cô ta vẫn không chịu và nhất định phải tự mình vào trong lấy. Sau này mới biết túi xách là một món đồ cấm kị của phái nữ. Họ sẽ không tùy tiện đưa cho bạn nam giữ hộ, cũng không tùy tiện mở ra trước mặt một người khác giới. Trừ khi họ rất tin tưởng người bạn khác giới ấy.

 

Băng Nhi ngay từ đầu đã cho tôi cảm nhận về một khí chất cao ngạo. Thế nhưng có vẻ cô bé khá yêu mến bộ môn Judo này. Nên cô bé rất hay hỏi về các tư thế cũng như ý nghĩa của những cái tên đấy.

 

Thế nhưng Băng Nhi trong lớp chưa từng cùng Hạo Tuấn thân thiết. Hay nói đúng hơn chính là Băng Nhi trong lớp hoàn toàn làm ra vẻ không quen biết với cái thằng nhóc chết tiệt ấy.

 

Nghĩ kỹ lại, sau khi Băng Nhi tham gia lớp Judo không lâu thì Hạo Tuấn cũng đăng ký học. Chẳng lẽ là… Do ghen sao?

 

Tôi càng nghĩ càng thấy khó chịu. Thế nên tôi liền nhờ Laughing quản việc đốt lửa trại. Còn mình thì trốn ra một góc mà ngắm mặt biển rộng, cùng nghe tiếng sóng biển rì rào. Nghe thì có vẻ lãng mạn đấy, thế nhưng hiện giờ biển chỉ còn toàn một màu đen kịt giống như tâm trạng của tôi lúc này…

 

Từng quen biết nhau, đã từng cùng nhau dệt mộng lẽ ra phải là một đôi

Tuổi trẻ thanh xuân như người trong mộng, để rồi cũng phải tỉnh lại mà nhìn đời

Thường những gì đã qua, thường những gì không có, hóa ra với mình lại phù hợp

Việc cũ người xưa, gương mặt người từng cười với ta, ta đã khắc sâu trong tâm khảm

Cõi trần mênh mông, thiên ý nan giải, chia cách ta và người

Có duyên không phận, nắm chặt hai tay để rồi ly biệt, yêu được rồi lại mất

Mười năm sau sánh bước, vạn năm sau bên nhau, thế nhưng có thấy đâu…

 

  • Cậu…

 

Y là vừa ôm cây đàn guitar vừa hát bài nhạc kinh điển này, thật khiến cho tâm người ta xao động.

 

  • Sao lại trốn ở đây một mình?

 

Y nhìn tôi đầy vẻ quan tâm sủng nịnh mà hỏi.

 

  • Can gì đến cậu?

 

Tôi không rõ có phải là do gió biển lạnh làm cho giọng tôi bỗng trở nên khào hơn hay không, nhưng nghe cứ như tôi đang chuẩn bị khóc ấy.

 

Y khẽ thở dài, xong cởi áo sơ mi bên ngoài ra mà khoác vào cho tôi.

 

  • Tôi không phải Băng Nhi…

 

Tôi vung tay để thoát khỏi nhã ý tốt của y.

Y khẽ phì cười, xong y vòng tay ôm mạnh tôi vào lòng mà dịu giọng bảo:

 

  • Nếu anh là Băng Nhi, tôi đã trực tiếp bảo: Đi về phòng, ăn mặc kiểu này mà dám ra ngoài biển đứng một mình. Có tin anh hai về nói với ba mẹ sẽ cấm túc em một tuần không?
  • Cái gì? Anh hai?

 

Tôi mở to đôi mắt ra mà nhìn y.

 

  • Băng Nhi là em gái tôi. Tôi là anh trai của y. Sao? Nhìn không ra hay do tôi quá trẻ đi?
  • Không nghĩ đến…

 

Tôi khẽ đỏ mặt quay đi chỗ khác.

 

  • Tôi biết, bản thân mình rất đẹp trai, nói ra có một đứa em gái, thật sự cũng không ai tin…

 

Tôi phì cười vì độ tự luyến của thằng nhóc trước mặt này mà bảo:

 

  • Đẹp trai thì ảnh hưởng gì đến việc có em gái hay không?
  • Không cần có liên quan, chỉ cần chọc anh cao hứng là được rồi.
  • Cậu… Ngu ngốc…

 

 

Tôi lần nữa xoay mặt đi chỗ khác để tránh phải nhìn thấy nụ cười đáng ghét của y.

 

  • Buông tôi ra. Cậu không nóng sao?

 

Tôi cảm thấy được y ôm lấy mình vào lòng, cằm khẽ tựa vào vai của tôi rồi cùng tôi hướng nhìn mặt biển.

 

  • Không nóng. Một chút cũng không nóng. Nếu có thể ôm anh như vậy cả đời, có chết tôi cũng nguyện ý.

 

Tôi lấy tay cốc vào trán y một cái và nhăn mũi bảo:

 

  • Sau này không cho nói gở nữa.
  • Không nói không nói.

 

Y cười như bắt được vàng. Mà chính bản thân tôi cũng không rõ sao lúc này trong lòng mình đang dâng trào một cảm giác hạnh phúc không tên. Biết là việc hai thằng đàn ông ôm nhau ngoài biển là không bình thường. Thế nhưng… Hiện tại tôi cũng đang tham luyến thân nhiệt này mà không muốn y buông tay ra.

Mà chẳng lẽ… Tôi có khuynh hướng đồng tính sao?

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 13


Đạm Ngọc: Xin chào, lại một cuối tuần nữa và sắp kết thúc tháng 8 rồi… Mọi người chờ ta có lâu không ạ? Chân thành cảm ơn bé Ruby đã thường xuyên nhắc ta post bài mới lên. Quả thật dạo này ta đang mê chơi quá nên quên hết cả nhiệm vụ. 

Hiện tại ta sẽ cố gắng sắp xếp để bản thân không quá xao nhãng đi nhiệm vụ up bài của mình, cũng như mong mọi người có thể tiếp tục ủng hộ ta nhé.

Yêu tất cả thật nhiều nhoa… ❤ ❤ ❤

Chương 13: Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Tôi hiện tại đang xin phía trung tâm cho phép tổ chức một buổi cắm trại cho đám học viên. Bất quá thủ tục hành chính có phần khó khăn. Thêm nữa các em đa phần đều từ tuổi 15 trở lên, nên về phía phụ huynh, việc đảm bảo an toàn rất được coi trọng.

Vì đa phần ở lứa tuổi này đã bắt đầu có tư tưởng phản nghịch với ý kiến của cha mẹ, thế nên việc gửi thư mời kèm thuyết phục các bậc phụ huynh cho phép các em tham gia khóa dã ngoại kèm rèn luyện này là phi thường khó khăn.

 

 

  • Thượng Vân, tôi nghĩ chúng ta nên bỏ ý định này đi.

 

Laughing, tên thật của y là Thiên Hoa, bất quá y chính là thích mọi người gọi y là Laughing, lên tiếng.

 

  • Năm nào câu lạc bộ Judo cũng tổ chức được một buổi dã ngoại kèm rèn luyện thể lực, để nhờ đó mà đám học viên có thể hiểu hơn về tinh thần của Judo, lấy nhu chế cương, cũng là để các em được trưởng thành hơn và biết cách làm việc chung với nhau thông qua các trò chơi tập thể. Ý nghĩa của việc này đâu phải ông không biết.

 

Tôi xoa xoa hai bên thái dương vì vừa phải nghe thầy quản lý rầy rà về việc này mà giờ y lại còn nhắc đến nữa.

 

  • Tình hình các thanh niên thường nhân cơ hội đi chơi rồi phê cỏ, hay nói là sinh hoạt bầy đàn, gây ra tai nạn, rồi lại đánh nhau… Hằng ngày báo chí đăng tin đầy ra. Phụ huynh những năm gần đây đa phần đều không muốn cho con cái rời xa khỏi tầm mắt họ. Thêm nữa internet quá phát triển. Họ xem một clip xấu liền liên tưởng đến có một ngày con mình sẽ đóng vai chính trong clip ấy. Thế nên năm ngoái việc có đủ 30 học viên đăng ký tham gia đã khiến cho chúng ta phải đau đầu lắm rồi. Nếu năm nay chúng ta không có đủ số lượng học viên tham gia, kèm theo đấy chính là các luồng ý kiến trái chiều từ phía các huấn luyện viên khác, tôi e rằng sớm hay muộn thầy quản lý CLB sẽ hủy luôn vụ đi cắm trại này cho xem.
  • Đó chính là điều mà tôi không muốn trông thấy nhất.

 

Tôi chau mày đáp.

  • Thực sự cũng nhờ lần tham gia khóa cắm trại cùng lớp Judo mà tôi được dịp quen với nhóm của ông. Từ đó tôi mới hiểu ra được chân lý: “Không có điên nhất, chỉ có càng lúc càng điên hơn.”
  • Hahahaha chẳng phải cậu vì câu slogan đó mới xin gia nhập nhóm sao?

 

Laughing thời điểm hiện tại đang là huấn luyện viên của lớp Kendo bên cạnh. Y cũng đang muốn cho lớp đi dã ngoại. Và tất nhiên y cũng gặp vấn đề tương tự như tôi…

 

Thế nhưng sau một hồi thảo luận chúng tôi lại nảy ra ý tưởng là lần này cho kết hợp cả hai lớp cùng đi dã ngoại chung như thế sẽ đảm bảo được số lượng học viên tham gia. Kèm theo đó chính là mục đích giao lưu học hỏi của hai bộ môn có cùng nguồn gốc.

 

  • Nếu lần này chúng ta thuyết phục được thầy quản lý, mỗi lớp chỉ cần khoảng 20 học viên đăng ký tham dự, tổng cộng là 40 người. Có lẽ việc xin đi chơi không còn là vấn đề nữa.
  • Ừ. Cố lên thôi.
  • Nhớ là còn phải tìm các huynh trưởng, những người có đủ tố chất để phụ chúng ta quản lý các nhóm nhỏ. Hiện tại bên tôi đã có hai ứng viên khá tốt cho vị trí huynh trưởng… Đến lúc đấy sẽ cho ông gặp.

 

Tôi không rõ sao mình lại cười tít cả mắt khi nhớ về tên ngốc kia. Lần này cho y cơ hội làm huynh trưởng, để xem y thể hiện như thế nào.

 

  • Tôi thấy ông làm giảng viên cũng đặt hết tâm tư tình cảm vào, làm huấn luyện viên Judo cũng rất có tâm. Thế nhưng trong đời sống cá nhân ông lại…
  • Không nhắc chuyện bồ bịch vợ con, cẩn thận tôi trở mặt nha.

 

 

Tôi giả vờ làm mặt thanh niên nghiêm túc mà bảo.

 

  • Tôi không nhắc vợ con. Bất quá tìm người yêu cũng đâu có gì là sai. Như tôi đây… Xem cục cưng của tôi lại gọi cho tôi nữa này.

 

Laughing lại đem cục cưng của y ra khoe khoang. Tôi vốn dĩ không còn lạ lẫm gì cái tên thích đem bạn trai ra khoe này nữa. Mà bạn trai của y là người Nhật, hai mắt lại to, thế nên nhìn sao đi nữa cũng rất giống một tiểu thiên sứ. Tránh không được y hằng ngày đều video call nói chuyện, chưa kể đến việc đem hình người yêu làm cover, còn để hình ngưòi ấy trong bóp… Phải nói là sủng lên tận trời, ngọt đến sâu răng a.

 

  • Hai người có thôi bày trò ân ân ái ái trước mặt người khác không hả?

 

Tôi nhăn mặt nhìn cái tên đang video call còn cười nhăn nhở thế kia.

 

  • Ghen tỵ à? Ghen tỵ thì đi kiếm người yêu đi.

 

Y giơ điện thoại lại gần tôi và tiểu bảo bối của y đầu bên kia đang vẫy tay chào tôi. Theo phép lịch sự tôi liền đáp lại. Xong tôi quay sang y mà bảo.

 

  • Ông đây thèm vào.

 

Tôi bỏ mặc cái tên trọng sắc khinh bạn ấy qua một bên, nhanh chóng bước vào lớp học. Xem ra hôm nay lại có tin tức mới để thông báo nữa rồi.

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 12


Đạm Ngọc: Ta vừa đi biển về từ tuần trước nên việc post bài có phần chậm trễ… Hiện tại cả người ta vẫn còn đang ê ẩm a… Mọi người có ai nhớ ta không?

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ. Vẫn câu nói cũ, yêu cả nhà nhiều lắm. Tiếp tục ủng hộ các dự án khác của ta nữa nhé. ❤ ❤ ❤

 

Chương 12: Dưới góc nhìn của Hạo Tuấn

 

Hôm đấy là một dịp tình cờ tôi về trường lấy bảng điểm cũng là để apply thử một học bổng của Pháp. Vì loại học bổng này cho phép vừa học vừa làm. Chỉ khoảng ba tháng cuối cùng khi bảo vệ luận văn thì sinh viên buộc phải sang Pháp để chuẩn bị. Nhưng vấn đề đó không nghiêm trọng. Vì căn bản tôi dang rất muốn có cơ hội đi một nước nào đấy một thời gian để lấy thêm dự án mới về cho nhóm. Những dự án hiện tại đang phát triển rất tốt, thế nhưng chúng đều phải thông qua một công ty trung gian. Và hiển nhiên điều ấy sẽ khiến cho phần tiền dự án nhận được sẽ giảm đi rất nhiều.

 

Việc mở rộng khách hàng nếu không sớm thực hiện được thì công ty sẽ không thể mở rộng ra hơn nữa. Thế nên cũng đã đến lúc chính mình thử theo đuổi một văn bằng mới, sẵn tiện đi đến một quốc gia mới để quen biết thêm với các doanh nghiệp địa phương là một ý tưởng không tồi chút nào.

 

 

  • Xin lỗi.

 

Tôi va phải một thanh niên đi ngược hướng. À, chính xác là một giảng viên trong trường. Anh ta có lẽ là đàn anh khóa trên của tôi. Hình như trước đây anh ta đã từng đứng ra tổ chức buổi lễ chào đón tân sinh viên của khóa tôi thì phải.

 

  • Con trai lại đi dùng móc khóa heo hồng sao?

 

Anh ta có làn da màu mật, thế nhưng khi bị tôi hỏi câu ấy liền đỏ cả hai tai mà giật lấy móc khóa rồi bỏ đi.

Tôi tự hỏi tại sao ngày trước tôi lại bỏ qua một đàn anh dễ thương đến thế nhỉ? Có lẽ khi ấy tôi quá bận với hàng loạt các dự án freelance, thế nên các buổi họp mặt tôi đều trốn cả.

 

……………..

 

Nhỏ em đòi đi học Judo, và anh ta là thầy hướng dẫn cho lớp. Có vẻ sẽ thú vị lắm đây… Thế nên mỗi ngày tôi từ chỗ làm liền phi thẳng đến lớp học của nhỏ em để đón y. Bất quá chính là…

 

  • Anh hai không được đứng ở gần cổng chính đâu, đứng ở cổng phụ ấy. Em không muốn để người ta hiểu lầm hai là bạn trai em đâu. Em còn phải có bồ nữa.

 

Chịu không nổi với nhỏ em. Bất quá chính là, hình như anh ta cũng thường xuyên ra về bằng cổng phụ. Tốt thôi, biết đâu có dịp lại sẽ gặp nhau, chàng trai heo hồng.

………………

 

Dạo này tôi đặc biệt nhàn hạ, tất nhiên là sau khi từ chối xong một vài cô nàng đáng yêu. Có người bảo tôi là một flirty person, là người mà các cô gái sẽ tự động đổ, không cần phải cưa cẩm ai cả.

 

Có lẽ ngoại trừ vì bề ngoài ưa nhìn thì bản năng dịu dàng của người đàn ông không cho phép người yếu hơn mình gặp tổn thương. Thế nên những điều căn bản cần làm của người đàn ông tôi đều làm rất tốt. Và vì thế nên có nhiều cô bé mới thích tôi đến như vậy.

 

Tôi quyết định đăng ký lớp học Judo chung với Băng Nhi. Căn bản không phải là theo dõi nó. Vì tôi cũng đoán được nó là người rất lý trí, nó sẽ không tùy tiện đi thích một ai, người mà nó yêu thích chắc chắn phải là một người rất đặc biệt. Và vài hôm trước tôi thấy khi nó về nhà việc đầu tiên của nó là lên mạng tra cho bằng được cái tên Thượng Vân.

Cái con bé ngốc ấy học IT mà tra mỗi cái tên người cũng làm không xong…

 

 

Và hiển nhiên sau khi có kết quả tôi cũng không đưa cho nhóc. Tại sao phải đưa cho nhóc trong khi mà y vẫn còn đang học đại học??? Cái y cần lúc này chính là sự tập trung hoàn toàn và cái bằng tốt một chút. Vì tôi biết y cũng không hứng thú vào làm chung một công ty với anh của mình. Băng Nhi là một đứa nhỏ rất cứng đầu. Thế nên tôi tin nhóc biết nhóc cần phải làm những gì. Và hiển nhiên, yêu đương lúc này là không thích hợp.

 

Còn vì sao mà không hợp? Tôi không suy nghĩ sâu xa hơn. Chỉ là, với Thượng Vân thì không được.

 

Thượng Vân đặc biệt ngạc nhiên khi tôi xuất hiện trong lớp học. Gương mặt y lúc đấy thật rất đáng yêu. Hai gò má, nhìn chỉ muốn cấu một phát.

 

Thượng Vân hôm nay thay đồ ngay trong phòng học. Cả đám nữ sinh được dịp ồ lên. Thích khoe da thịt như thế sao? Được thôi.

 

 

  • Oa oa oa oa…

 

Cả phòng tập như vỡ tung khi tôi cởi nhanh chiếc áo thun ra và khoác áo đồng phục Judo vào.

 

  • Hạo Tuấn.
  • Sao?

Tôi mỉm cười đầy khiêu khích.

 

  • Sau này không được phép thay đồ trong phòng tập nữa. Phòng thay đồ ở đấy sao không dùng?
  • Thì chẳng phải anh cũng thế sao?

 

 

Tôi nhướng mày hỏi y.

 

  • Tôi…

 

Biểu cảm lúng túng của y càng khiến cho người ta muốn véo má y nhiều hơn.

 

  • Sau này không một ai được thay đồ trong phòng tập nữa. Đã rõ chưa?

 

Y lớn tiếng ra lệnh. Cả lớp lúc này đều lên tiếng đáp.

 

  • Đã rõ.

 

Tôi mỉm cười nhìn y. Xong rồi quay sang hướng khác tự thắt đai cho mình.

 

Tôi quên nói rằng trước khi chơi trong đội bóng rổ, tôi cũng đã từng có thời gian tập Karatedo, dù không được lên đến đai đen, nhưng đai nâu tôi cũng đã đạt được rồi. Thế nên sức bền và khả năng chịu đựng của tôi đều khá tốt. Và hiển nhiên điều đó giúp ích rất nhiều mỗi khi bị y phạt phải chống đẩy 100 lần.