Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Đại gia tộc (P2): Duyên phận (2)


Đạm Ngọc: Các fans yêu mến của ta, ta đã trở lại rồi đây. Một mùa đông nữa lại đến và lời hứa cuối năm kết thúc bộ truyện này cũng đã gần kề. Mọi người nhớ cầu chúc cho ta có đủ sức khỏe để thực hiện a.

Bé Ruby yêu mến, giữ sức khỏe em nhé. Cuối năm rồi, còn phải đi chơi và sắm Tết nữa a.

Thương hết tất cả các fans gần xa của ta ❤ chúc tất cả một buổi tối an lành vui vẻ.  

 

Ngoại truyện: Đại gia tộc (P2) – Duyên phận (2)

Người mà em yêu nhất, yêu bằng cả trái tim

Bên nhau mãi mãi, từ nay em sẽ chỉ yêu mỗi mình anh

Cảm giác mỗi ngày được ở bên anh, nghĩ đến thôi cũng đủ làm em cao hứng

Oh baby I love you

I love you everyday

 

Chiêu Nhân vừa nhịp chân theo lời bài hát Biết ơn vì đã gặp được anh vừa mỉm cười. Y là đang nghĩ đến sắp tới sẽ có cơ hội được hợp tác với Win, lại nghĩ đến số tiền mà thương vụ lần này mang lại, y không khỏi muốn ngửa mặt lên trời cười lớn…

 

“Tại sao trời lại sinh ra ta vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi như vậy chứ? Hahahahaha…”

 

Bỏ qua việc Chiêu Nhân đang tự sướng lúc này, nói đến Tư Đồ Duyệt – Victor là đang trên đường đến chỗ hẹn, bỗng không biết vì sao mí mắt y lại khẽ giật vài cái.

 

“Xem ra cuộc hẹn lần này sẽ rất thú vị đây.”

 

Victor khẽ nhếch môi cười, mắt không nhàn rỗi mà lướt nhanh mớ tư liệu về nhà thiết kế trẻ này.

 

  • Xin chào Victor, lâu lắm rồi mới thấy cậu hạ cố đến thăm kẻ hèn này.
  • Khách sáo quá rồi Vương Húc. Tôi với cậu xa lạ đến mức ấy sao?

 

Victor khẽ nhướng đôi mày tuấn lãnh lên làm một bộ dáng tức giận.

 

  • Nào phải, xem nào tôi đã sớm chuẩn bị một bàn tiệc Tứ Xuyên chính gốc cho cậu rồi. Đảm bảo cậu sẽ cay đến tê người.
  • Hảo.

 

Victor khẽ huýt sáo mà bước chân nhanh vào trong thang máy.

 

Lúc này Louis – Chiêu Nhân vừa nhìn đồng hồ vừa lẩm bẩm:

“Sắp trễ 10 phút rồi… Có phải là muốn giỡn mặt với ông đây không a?”

 

Cửa phòng Vip vừa mở ra, một bóng dáng cao lớn tuấn lãnh nhanh chóng tiến vào. Khóe miệng y khẽ cười mà nhỉn về phía sâu bên trong căn phòng, nơi mà lúc này Chiêu Nhân đang nhíu đôi mày đẹp mà nhìn một cách thất thần về ngọn giả sơn phía dưới vườn thượng uyển. Một tay y vẫn là đang cầm điện thoại, tai nghe thì đang đeo vào, nhạc thì đang bật, và hiển nhiên là y không hay biết gì là lúc này đã có một nhóm người bước vào phòng.

 

  • E hèm…

 

Chiêu Nhân vẫn đang thẫn thờ nhìn mấy con khổng tước đang rỉa lông.

 

Vừa lúc Lucas cũng bước vào. Khi nãy là do cậu phải đi một vòng về lấy các bảng phát thảo mà tên chết tiệt, à không, là ông trời con nhà cậu bỏ quên ấy.

“Sự thật đã chứng minh là khi chủ soái là tên nhị hóa thì đám lính lác dưới quyền thực chất còn phải cày cực hơn cả chó nữa a.”

 

Cậu khẽ than thở mà bước vào cùng với đám khách hàng lớn. Bất quá khi vừa đến nơi thì thấy ngay cảnh ông trời con này đang thất thần.

“Chiêu Nhân ơi Chiêu Nhân… Quả thật cậu rất đáng bị ăn đập a…”

 

Lucas thề với lòng là cậu rất muốn dùng cả tập hồ sơ trên tay mà ném vào đầu tên khùng ấy. Bất quá cậu vẫn đủ lãnh tĩnh để bước nhanh về phía chủ của mình, khi đến nơi thì tay cậu cũng đã giật đi cái tai nghe chống ồn mà tên khùng ấy đang đeo.

 

  • Lucas?
  • Chiêu Nhân, nhóm người của tập đoàn Win đã phải đứng chờ cậu nãy giờ rồi a.

 

Lucas nói khẽ, đầu lắc nhẹ về hướng cửa chính. Chiêu Nhân quay lại thì thấy Victor  – Tư Đồ Duyệt là đang nheo mắt cười mà nhìn về phía này. Và hiển nhiên, đám nhân viên đứng phía sau y hoàn toàn không nhìn ra được biểu tình gì. Có lẽ cũng đã được huấn luyện để trải qua đủ mọi loại tình huống rồi.

 

  • Xin chào ông Tư Đồ.

 

Chiêu Nhân dù đôi lúc có nhị hóa thì căn bản vẫn là một người đủ điềm tĩnh và đã kinh qua hết những rắc rối trong cuộc sống rồi. Và hiển nhiên với một chút thất thố này thì y chỉ cần dùng một nụ cười diễm tuyệt là có thể đánh lạc hướng sự chú ý của đối phương ngay.

 

  • Xin chào, Chiêu Nhân.

 

Tư Đồ Duyệt không gọi y là nhà thiết kế Louis hay là Thiết công tử, nhưng gọi thẳng bằng tên, chứng tỏ y không muốn giữ một khoảng cách hoặc dùng cách khách sáo mà tiếp cận với con hồ ly xinh đẹp này.

 

  • Nghe nói tiên sinh đây là có nhã ý muốn dùng những thiết kế mới nhất của tôi vào chương trình Talent Shows mà quý tập đoàn cùng đài truyền hình trung ương đã và đang đứng ra tổ chức?
  • Xem ra Chiêu Nhân đã có chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi đến đây rồi.
  • Tất nhiên.

 

Chiêu Nhân nở một nụ cười khẽ, đồng thời cầm lấy tập bản thảo mà tiểu trợ lý Lucas đưa đến.

 

Buổi nói chuyện diễn ra hoàn hảo, sau khi kết thúc, theo thông lệ trong kinh doanh chính là bên được đầu tư sẽ chủ động mời nhà đầu tư một bữa ăn thân mật. Bất quá chính là…

 

“What the fuck…”

 

Chiêu Nhân nhìn một bàn toàn là màu đỏ của ớt. Xong nhìn về phía Tư Đồ Duyệt mặt không lộ một biểu tình gì mà đang chăm chú quan sát mình.

Y cố gắng đằng hắng để lấy lại phong độ, đồng thời mỉm cười mà nhìn họ Tư Đồ.

 

  • Tiên sinh, ngài xác định ngài thích ăn một bữa tiệc toàn các món gây hại cho dạ dày kèm với tác dụng phụ là làm cho da nổi mụn này chứ?
  • Thật ra thì quê hương của gia phụ chính là ở Tứ Xuyên, nên từ nhỏ tôi đã quen với việc dùng ớt cho các bữa ăn. Sao thế? Chúng ta có cần đổi thực đơn?
  • Thế à? Thôi vậy tôi sẽ chiều ý tiên sinh.

 

Chiêu Nhân cười nhăn nhở, xong y dời từ chỗ ngồi đối diện đi đến bên cạnh Tư Đồ Duyệt. Xong sau đấy y ngồi xuống và đem ly rượu khẽ cụng một cái vào ly của họ Tư Đồ.

 

  • Cheers! Chúc cho hợp tác của chúng ta đem lại được doanh thu cao nhất.
  • Cheers!

 

Chiêu Nhân sau khi bỏ ly rượu xuống liền thuận tay gắp thức ăn cho Victor. Đồng thời cũng không quên múc cho y một muỗng đầy ớt.

 

  • Tiên sinh cứ tự nhiên.

 

Căn bản chính là từ nhỏ Chiêu Nhân đã rất ghét ăn ớt. Mỗi khi y ăn vào chính là không tự chủ được hai gò má sẽ đỏ hồng lên, còn ăn nhiều hơn chút chính là toàn thân đều là một màu đỏ hồng diễm lệ. Thế nên có chết Chiêu Nhân vẫn là né tránh các món ăn có ớt. Tuy nhiên với hồ tiêu thì y vẫn có thể ăn được bình thường.

 

“Một bàn đầy món ngon mà ông đây chẳng đụng đũa vào được. Con bà nó chứ, hôm nay nhất định phải cay chết ngươi…”

 

Nhìn một vòng xung quanh nào là King Crab, nào là tôm hùm Canada… Chiêu Nhân chỉ có thể nghiến răng mà nhịn xuống. Tất nhiên ai mà bắt y nhịn không ăn các món ngon thì y nhất định phải trả đũa cho xứng đáng.

 

Lucas lúc này chỉ đóng vai trò là người qua đường mà chăm chỉ gắp thức ăn vào chén của mình. Vì cậu biết trước sau gì tên chủ nhân đầy phiền toái của mình cũng rước thêm một vài rắc rối vì cái tính vừa kiêu ngạo lại vừa khùng khùng thế này.

 

  • Đừng mãi lo gắp cho tôi như vậy, cậu cũng ăn một chút đi.

 

Victor cũng không phải là đèn cạn dầu. Y đưa tay gắp lấy một miếng thịt tôm hùm mà đặt vào chén của Chiêu Nhân. Chiêu Nhân nhìn miếng thịt tôm mà trong lòng thầm gào thét.

 

“Con bà nó, nếu đây không phải là nhà đầu tư thì ông đã đập cái chén vào đầu hắn rồi ra ngoài kêu ngay vài con tôm hùm ăn cho bõ tức rồi.”

 

  • Cảm ơn tiên sinh, tôi tự lo được rồi.

 

Không ngoài dự đoán, chính là một vài miếng đã thấy được hiệu quả. Chiêu Nhân thỉnh thoảng liếc nhìn mình qua mặt gương điện thoại nhưng vẫn là không thể xem được tình hình, chỉ thấy tiểu trợ lý lúc này vẻ mặt có vẻ như đang cố kiềm nén để không bật cười. Y xoay mặt lại thì nhìn thấy Victor nhẹ che miệng cười, xong đưa tay nựng khẽ vào mặt y mà bảo.

 

  • Thật sự rất diễm lệ.
  • Shhhh…

 

Bản chất con người chính là thứ gì đó rất đặc biệt, nếu người đó chính là một người tao nhã, thì chính là tại mọi thời điểm người đó vẫn sẽ rất tao nhã. Nhưng nếu kẻ ấy là một tên nhị hóa, kèm theo hay tạc mao, thì hiển nhiên việc y nổi điên mà mắng người đến cẩu huyết thì cũng là rất bình thường.

Bất quá y vừa muốn mở miệng để nói trọn vẹn chữ “Shit” thì Lucas không biết từ khi nào đã rất nhanh tiến đến bên cạnh mà cho nguyên con tôm xào sa tế vào để chặn họng y lại.

 

  • Nóng… Nóng… Nóng… Cay… Cay… Cay….

 

Y vùng dậy gấp gáp vơ lấy chiếc ly thủy tinh đặt ngay trước mặt mà uống như điên. Ngay khi vừa đặt chiếc ly xuống, y liền liếc Lucas như thể muốn mần thịt tại chỗ cái tên đồng bọn ngu như heo này.

 

  • Không sợ kẻ thù mạnh như thần, chỉ sợ đồng bọn ngu như lợn.

 

 

Chiêu Nhân vì ăn ớt cay mà ngay cả giọng chửi người cũng khào khào một cách đầy gợi cảm. Ngay lúc Chiêu Nhân là đang muốn tạc mao mà làm thịt Lucas tại chỗ thì Victor đã đỡ lời.

 

  • Hay là cậu dùng thử món beefsteak bò Úc, món này đảm bảo sẽ không cay.

 

Chiêu Nhân khẽ nheo đôi phượng nhãn mà nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Duyệt.

“Đây rõ ràng là cố ý. Biết ông đây không ăn được cay mà còn gọi cả bàn đồ cay thế này muốn hại ông. Được lắm, thù này không báo tuyệt đối lão tử sẽ đổi sang họ của ngươi.”

 

Chiêu Nhân nở một nụ cười gian xảo, còn Tư Đồ Duyệt chỉ khẽ mỉm cười mà gắp cho y một miếng thịt bò vào chén.

 

Lúc này thì Lucas vừa đóng vai là người qua đường xem kịch, vừa âm thầm thở dài.

“Xem ra thế cuộc đã định, ân oán này nhất định có ngày tên nhị hóa sẽ tìm cách trả.”

 

…………….

Vài ngày sau đó….

 

Tại căn biệt thự xa hoa của Thiết Chiêu Nhân, tên yêu nghiệt nào đấy là đang nằm đắp mặt nạ dưỡng nhan…

 

Lucas thân ôm cả đống hồ sơ đến tìm y. Vì Lucas vừa là trợ lý, lại còn là bạn thân của y, thế nên lúc nào cậu cũng có sẵn chìa khóa để vào nhà.

 

Tên yêu nghiệt nào đấy là đang nằm trên sopha bọc bằng lông cừu trắng, hai mắt đang đắp dưa leo, còn lại toàn bộ gương mặt là được bao phủ bởi thứ chất lỏng màu xanh bơ, chẳng hiểu y pha chế bằng cách nào. Bất quá chính là bên cạnh y lúc này đang có một máy xông hương tinh dầu, y là dùng loại tinh dầu jasmine khiến cho cả phòng đều thơm nồng mùa hoa.

 

Có tiếng ong ong không biết từ đâu phát ra, Lucas vốn dĩ đã quá quen thuộc với cá tính của y chỉ khẽ thở dài.

 

  • Lão tử đẹp trai nhất thiên hạ, lão tử đẹp trai nhất thiên hạ, lão tử đẹp trai nhất thiên hạ…

 

Chiêu Nhân là đang chăm chỉ niệm chú. Lucas cảm thấy nếu không phải do nhân sinh có vấn đề thì chính là bản thân đã quá dễ dãi mà làm bạn với tên khùng này. Chí ít là, tên khùng chủ y này, ngoại trừ tính cách 24 tiếng thì có 12 tiếng ngơ ngẩn ra, còn lại thì khi làm việc hay phát thảo các mẫu thiết kế y đều rất chuyên nghiệp. Có thể nói, y chính là loại thiên kiêu chi tử mà người đời rất hay ganh tỵ. Trong khi người khác hằng ngày làm từ 12 đến 16 tiếng chỉ để kiếm đủ sống và để dành được chút ít. Còn y hằng ngày chính là làm khoảng 4 tiếng, thời gian còn lại là ngồi nghe nhạc, xem phim, tìm hiểu các nền văn hóa, suy nghĩ xem nên đi đâu du lịch, còn không y chính là ngồi bấm điện thoại tán gẫu với bạn bè, trả lời thư cho các fans của y…

 

“Được cái là y rất biết quan tâm đến người hâm mộ, rất hay biết cách tạo các events lớn, cùng các chiêu thức khuyến mãi, cho nên giới trẻ càng lúc càng tôn thờ y như thần.”

 

Lucas dọn dẹp đám tạp chí vứt lung tung trên bàn. Xong tìm một chỗ trống ngồi xuống.

 

Hầu như ngày nào y cũng than bận chết, nhưng thật ra chính là y bận chăm chút cho bản thân mình. Tên yêu nghiệt này không bỏ một ngày nào không đắp mặt nạ dưỡng da, lại còn tự kỷ cao độ nữa chứ. Thế mà ông trời lại ưu ái cho y tài năng, kèm theo cái gọi là ưu đãi từ gia tộc, cho nên không có một nhà thiết kế mới nổi nào có thể sánh ngang với y được.

Lucas nhìn tên thiên kiêu chi tử trước mặt này mà khẽ mỉm cười. Bất quá may mắn, y không có hư hỏng, có tiền cũng chỉ mua sắm lung tung, lại có tật thích tặng quà cho mọi người. Thức uống có cồn y cũng hạn chế vì sợ hại cho da, thức khuya tiệc tùng càng không vì sẽ nhanh lão hóa da. Y yêu cái đẹp như sinh mạng vậy.

“Mà y lại còn là một ông chủ tốt, và là một thằng bạn cực tốt nữa chứ.”

 

Lucas mỉm cười xoa xoa mi tâm vì bị mấy câu khẩu huyết niệm chú của Chiêu Nhân làm cho đau cả đầu.

Ding…

Lucas nhanh chóng lấy điện thoại ra xem.

 

“Từ: Victor Tư Đồ

Chuyện tôi nói cậu, suy nghĩ thế nào rồi?”

 

Lucas nhanh chóng bấm tin nhắn trả lời.

 

Phía đầu bên kia tại một căn biệt thự hướng biển.

“Từ: Lucas

Không đồng ý!!! Muốn lấy được trái tim của người đẹp thì cái giá phải trả cũng không hề rẻ. Muốn tôi làm tay trong à? Đừng mơ…”

 

  • Xem ra ngay cả trợ lý riêng mà cũng có cá tính như vậy. Thật sự em đào tạo người cũng rất giỏi đó tiểu hồ ly à.

 

Tư Đồ Duyệt khẽ nâng ly rượu lên ngửi mùi thơm, rồi lắc nhẹ, xong nhấp lấy một ngụm.

 

  • Sớm muộn gì cũng bắt được em thôi, nhóc con.

 

Victor lúc này là đang nhìn vào khung hình của một cậu thiếu niên trẻ trung mặc một bộ đồ ngủ pajama màu xanh dương có tai gấu, một tay y đang che miệng ngáp, tay còn lại là đang chống cằm nhìn chằm chằm về hướng đối diện.

 

Không sai, cậu thiếu niên ấy chính là Thiết Chiêu Nhân. Năm ấy Chiêu Nhân là tham gia vào nhóm tình nguyện viên xuyên biên giới giúp đỡ các trẻ em bị tự kỷ. Y nhớ nụ cười dịu dàng, tính cách đôi khi ngây ngô nhưng cũng rất chu đáo của ai kia đối với đứa cháu nhỏ của mình. Y không khỏi muốn nói lời cảm ơn với Chiêu Nhân vào giai đoạn ấy, chỉ tiết là nhóm tình nguyện viên khi tham gia giúp đỡ các trẻ em tự kỷ đều phải giữ kín thân phận. Thêm nữa họ tiếp xúc với các trẻ tự kỷ chủ yếu là dựa vào internet hơn là nói chuyện trực tiếp. Trong suốt quá trình sinh hoạt hai bên đều phải cam kết không dùng bất kỳ thiết bị nào ghi hình lại.

 

Tiếc là cam kết thì cam kết, nhưng gia tộc Tư Đồ làm sao lại để đứa cháu nhỏ của mình một mình với một tình nguyện viên xa lạ. Và hiển nhiên sau khi Tư Đồ Duyệt điều tra gia thế, cũng như thu lại không ít hình chụp tự động từ máy tính cá nhân của đứa nhỏ.

Đứa nhỏ quả thật rất thích Chiêu Nhân. Chiêu Nhân tính cách nếu không muốn nói là hòa đồng với con nít thì chính là cực kỳ giống con nít. Thế nên đã chọc cho Tư Đồ Duyệt ước muốn sở hữu từ rất lâu. Tiếc là mãi đến sau này họ Tư Đồ mới có thể danh chính ngôn thuận mà nói chuyện với mỹ nhân.

 

Xem ra quá trình theo đuổi mỹ nhân đầy chông gai này tương lai sẽ thế nào, tất cả còn phải chờ xem vào vận số của Tư Đồ Duyệt, cũng như vào khả năng cào người của hồ ly Chiêu Nhân a.

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Đại gia tộc (P2): Duyên phận (1)


Choco: Xin chào cả nhà, ta đã quay trở lại rồi đây. Ta phát hiện ra dạo này mọi người ít để lại comment cho ta quá đi a… T_T

Chúc mọi người tối cuối tuần vui vẻ. Sắp tới Giáng Sinh rồi, hy vọng ta sẽ chuẩn bị kịp chương cuối để hoàn tất Bá đạo tình nhân cho trọn vẹn năm nay luôn a.

Lời cuối, vẫn là yêu mọi người rất nhiều ❤ ❤ ❤

 

Ngoại truyện: Đại gia tộc (P2) – Duyên phận (1)

Bỏ qua việc tại biệt thự chính lúc này đang có một vị khách đặc biệt ghé thăm. Chúng ta hãy cùng đi một chuyến sang Ma Cau để thăm một người con khác của Thiết chủ tịch.

Lúc này tại quảng trường chính đang diễn ra một show thời trang lớn.

 

  • Cindy, lẹ lên, cái này còn phải dùng cho buổi diễn.
  • Vâng.
  • Mọi người, vui lòng chú ý, hiện tại không phải là diễn tập, cũng không có cơ hội làm lại lần hai, làm ơn tập trung làm tốt công việc của mình.
  • Vâng ạ.

 

Tiếng ồn ào bên trong báo hiệu giờ khai mạc đã gần kề. Các người mẫu nổi tiếng từ khắp năm châu vì nể mặt nhà thiết kế danh tiếng Thiết Chiêu Nhân – Louis mà đến. Và hiển nhiên là lý do đằng sau vẫn là tiền catxe, dù gì với khoảng tiền như thế thì một nhà thiết kế mới nổi vĩnh viễn không thể trả được.

 

Louis lúc này đang nhìn về hướng sân khấu. Chân mày khẽ chau lại một chút rồi nhanh như cắt, y phóng lên bệ mà gào vào trong.

 

  • Lucas, cậu đừng có đùa với tôi, tới hiện tại mà bảng hiệu tên của chương trình vẫn bị lệch thế này thì trình diễn làm cái b*p gì nữa.

 

Lucas, tiểu trợ lý riêng của y khẽ nhìn trời than thở. Rõ ràng là đã chỉnh ngay ngắn lắm rồi thế mà ông trời con này vẫn nhìn ra độ lệch của nó. Hiển nhiên cái này không phải do lỗi của viên trợ lý, nhưng là lỗi của khâu chế tác hình ảnh sân khấu. Bất quá với những người thưởng lãm bình thường hẳn sẽ không bao giờ để ý quá nhiều mấy chuyện cỏn con thế này, chỉ là boss của cậu chính là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ tiêu chuẩn a.

  • Louis, thông cảm nào, tôi đã nói với cậu từ trước là bảng tên hiệu có chút vấn đề, nhưng do yếu tố thời gian nên chúng ta vẫn không thể thay thế bằng cái khác được. Điều duy nhất có thể làm ở đây chính là tìm cách trang trí để che đi khuyết điểm ấy.
  • Thế thì làm nhanh lên.
  • Vâng, đang làm đây, đại thiếu gia. Cậu không thấy nãy giờ chân tôi cũng muốn mọc thành bốn cái rồi à?

 

Lucas trợ lý riêng của Louis vốn đã quen tính cách lâu lâu lại chửi bậy của boss nhà mình, nên hiển nhiên cậu cũng dễ dàng cho qua. Đồng thời huýt nhẹ vào boss một cái mà nói.

 

  • Thời gian review lương của tôi cũng gần đến rồi. Có phải xong show này tôi có đủ điều kiện để làm đơn kiến nghị tăng lương không nha?
  • Cậu mà làm không xong tôi có mà đem cậu đi câu cá ở Thái Bình Dương ấy.

 

Louis bật cười xoa đầu cậu nhỏ thấp hơn mình một cái đầu kia. Vốn dĩ từ nhỏ Louis đi học Lucas đã lẽo đẽo theo đằng sau làm chân sai vặt. Louis cần bất cứ điều gì không cần nói ra thì Lucas cũng đã đưa đến sẵn. Nói là trợ lý riêng, chi bằng nói là huynh đệ thân thiết vào sinh ra tử còn đúng hơn.

 

Louis tính tình nghịch ngợm từ nhỏ, vốn dĩ đã gây ra không ít chuyện, lão cha đặc biệt sai người quản lý y kỹ hơn hết những đứa con khác. Thế nhưng may mà còn có Lucas chịu đứng ra cùng điên với y, cùng y gánh hết những lời trách mắng đồng thời mang đến trò chơi để y tiêu khiển vào những ngày bị cấm túc. Quả thật là huynh đệ vào sinh ra tử a.

 

  • Làm xong show này chúng ta sẽ cùng về thăm daddy và papa.
  • Cậu sẽ dẫn tôi theo à?

 

Lucas làm ra vẻ mặt không tin mà làm bộ hỏi.

 

  • Con bà nó, ông đây có mình cậu là bạn thân nhất từ nhỏ đến giờ. Mỗi khi về thăm nhà không dẫn cậu theo chẳng lẽ dẫn chó theo à?
  • Haiz… Tôi biết tính cậu tốt. Thế cơ mà, cậu cứ tiếp tục mở miệng ra là tạc mao như vậy thì sớm muộn gì cũng…
  • Sớm muộn gì cũng thế nào?

 

Chiêu Nhân – Louis nhướng một bên chân mày diễm lệ, hướng ánh nhìn nguy hiểm về phía Lucas.

 

  • Cũng gặp một tức phụ đanh đá, còn không chính là gặp một người còn cao cơ hơn cậu để chỉnh chết cậu nha.
  • Cậu dám nói thế với tôi à?

 

Louis đang chuẩn bị đem cây gậy dùng làm đạo cụ ra để rượt Lucas, thế nhưng lúc này đạo diễn sân khấu đứng ra gào ầm lên.

 

  • OMG, giờ này mà hai người còn đứng trên sân khấu, hai người muốn hủy luôn show diễn này đúng không hả?

 

Đạo diễn có một cái trán bóng loáng kèm theo bụng mỡ vừa chỉ lên sân khấu vừa gào. Louis cảm thấy hình ảnh này thật quá là đẹp mắt đi. Y liền quay sang hỏi Lucas đang lo lắng kéo y đi vào sâu trong cánh gà.

 

  • Nên chụp cảnh này lại không? Vài năm sau ông ta nổi tiếng hơn liền đem ra để uy hiếp, chúng ta có thể kiếm được một mớ đấy.
  • Tôi lạy cậu. Cậu là boss của tôi mà cậu lại tùy tiện thế này. Chẳng lẽ cậu không nhớ đến tầm quan trọng của show diễn lần này à?
  • Nhớ chứ. Anyway, mọi người đã làm rất tốt. Let’s relax and party later, ok?

 

Lucas gật đầu, nhưng rồi Louis quay sang nhìn dàn người mẫu. Xong lại quay về nhìn Lucas mà hỏi bằng chất giọng địa phương.

 

  • Cậu nói là tìm cho tôi những người đẹp nhất mà?
  • Thế những người này không đẹp à? Toàn siêu mẫu quốc tế cả đấy.
  • Nhìn không khác nào các bộ xương di động, đẹp chỗ nào? Nhìn chẳng toát ra chút thần thái nào. Trông cứ y như zombie sổng chuồng.
  • Thế rõ ràng lần trước ai bảo là miễn đẹp là được? Còn kêu tôi tìm các cô da trắng tóc vàng cao cao chút đủ để thể hiện thần thái của bộ sưu tập, giờ cậu lại chê à…

 

Lucas thật sự cũng khá bó tay với tính khí lúc này lúc khác của Louis, thế nhưng cũng đành chịu, dù gì người ta cũng là nhà thiết kế. Mà phần đông những người làm nghệ thuật tính cách đều thay đổi rất nhanh. Đó là chưa kể người ta còn là boss của cậu nữa nha. Cậu không cách nào cãi nên chỉ có thể mắng thầm trong lòng. Bất quá chính là cậu còn có thỉnh thoảng cầu xin bỗng đâu một vị cứu tinh nào từ trên cao phi thẳng xuống bắt cóc tên huynh đệ tính khí càn rỡ này của cậu đi. Tốt nhất là chỉnh y một chút để y chừa bớt thói đói đòn này.

 

“Nhìn chung cũng là do Hạ Minh Ngọc quá nuông chiều đám con riêng của Thiết chủ tịch, vì y nghĩ những đứa trẻ này thiếu thốn tình thương của mẹ, nên đều cố gắng chiếu cố đám nhỏ thật tốt. Bất quá chính là đã vô tình dưỡng ra một tiểu ma tinh thế này đây.”

 

Lucas nhìn về phía Louis đang bĩu môi nhìn các người mẫu đang thử đồ mà tự dằn vặt bản thân.

 

“Thật sự muốn đánh cho y vài cái quá đi nha.”

 

Hóa ra quyển sổ định mệnh đã ghi sẵn những bí mật

Duyên phận gắn chặt hai ta giữa thời gian và không gian nơi này…

 

  • Này lời bài hát hay đấy…

 

Chiêu Nhân – Louis vừa quan sát buổi diễn vừa nói nhỏ vào tai trợ lý riêng của mình.

 

  • Dĩ nhiên rồi. Tôi vì cậu mà tìm cho bằng được các loại bài hát về chủ đề số mệnh, luân hồi như cậu đã yêu cầu… Không dễ dàng vì nhạc nước ngoài thì không thể truyền tải được nội dung mà cậu mong muốn, riêng nhạc trong nước thì số lượng bài về đề tài này quá ít ỏi đi. Cậu đã làm tôi phải cực khổ chạy đi chạy lại giữa các nơi, cũng như phải liên hệ với các gã nhạc sĩ gàn dở… Tóm lại, tôi ăn không ít đắng a…
  • Biết mà. Tôi hứa sẽ đền bù xứng đáng cho công lao cậu bỏ ra. Anh em có kiếp này cũng không có kiếp sau đâu.

Louis vừa vỗ vai trợ lý riêng vừa cười rạng rỡ khi thấy được những tràng vỗ tay không ngừng từ phía khán giả.

 

  • Rõ ràng là kiếp trước vẫn còn nợ cậu, nên kiếp này phải cày trả nợ cậu mà.
  • Tôi không hẳn là tin vào số mệnh đâu. Số mệnh vốn dĩ là do tay con người định đoạt mà.
  • Thế sao cậu lại có một bộ sưu tập về chủ đề này?
  • Không rõ nữa. Tự dung trong đầu nảy ra ý tưởng thôi.

 

Chính xác là chuyện của 3 tháng trước lúc ấy Chiêu Nhân là đang ngồi đối mặt trước một mớ giấy trắng, mà bên dưới chân cậu thùng rác đã chứa đầy các bản phát thảo bị hư. Lúc này cậu đang vò đến rối tung cả đầu tóc vẫn không tìm ra được một ý tưởng nào mới…

“Shit, nếu không có bản thảo thì làm sao để tổ chức show diễn đây? Mọi thứ đều đã được hoàn tất khâu hậu cần xong rồi. Con bà nó chứ…”

 

  • Ý tưởng đâu ra đây ra đây ra đây nha…

 

Chiêu Nhân – Louis lúc này đang vừa đi qua đi lại vừa gào thét một mình giữa căn phòng xa hoa rộng lớn được thiết kế dành riêng cho bản thân. Y là đang nổi điên lên nên phải đi lòng vòng quanh bàn làm việc để tìm kiếm ý tưởng, sẵn cũng là để hạ bớt nhiệt hỏa trong người. Bất quá chính là y vô tình vấp phải tờ giấy mà mình vứt lung tung khi nãy… Thế nên…

 

Bốp

 

Thiếu gia nhà họ Thiết bị ngã một cú chổng vó, lại còn bị đập ngay vào đầu. Và tất nhiên là không còn nghĩ ra được điều gì nữa, vì giờ đây y là đang hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.

 

…………………….

 

Tại một không gian xa xôi lắm, y cảm thấy mình là đang đi lạc vào một cái thế giới nào đấy thật xa lạ. Lúc này vùng ánh sáng mờ dần thế nên y thấy được hình như có hai người đang nắm tay nhau, chẳng rõ là bao lâu, chỉ cảm giác được sự bình yên trong cái nắm tay đơn thuần ấy.

 

  • Ngươi nói xem, kiếp sau chúng ta liệu có còn gặp lại nhau hay không?
  • Ta tin dù là ngươi đi đến đâu, ta vẫn cứ kiên trì bám riết lấy ngươi không buông.
  • Dù bị ta đánh cho bầm mắt à?
  • Ừ, chỉ cần ngươi đừng chơi tuyệt chiêu cũ là được.

 

Người nhỏ nhắn khả ái bên cạnh khẽ cười. Xong y xoay người lại hôn lên đôi môi của người kia một cái rồi khẽ khép mắt lại.

 

  • Thật sự bị sốt đúng là khó chịu lắm. Bất quá ngủ một giấc dậy sẽ khỏe hẳn thôi. Ngủ ngoan bảo bối. Ta là ở đây canh giấc ngủ cho ngươi.

 

Y bước đi thêm vài bước liền cảm thấy một vùng ánh sáng bao phủ lấy y, lần này thì hình như khung cảnh ban nãy đã hoàn toàn thay đổi. Là một đám tang trịnh trọng theo nghi lễ hoàng tộc đang diễn ra…

 

  • Ngoan, ta đã hứa ta sẽ gọi ngươi dậy, cho đến khi ngươi mở mắt ra lần nữa thì ta vẫn sẽ ở bên cạnh nắm lấy tay ngươi.

 

Một lão nhân lúc này tuổi tác đã cao, y phục cực trân quý, nhìn gương mặt vẫn là còn vẻ tuấn lãnh. Chỉ tiếc thời gian là không tha cho bất kỳ một người nào. Y thực tế đã già, và ái nhân của y có lẽ đã là người đang ở trong quan tài lúc này.

 

Chiêu Nhân bước gần hơn để nhìn vào quan tài. Dù gì từ đó đến giờ y vẫn nổi tiếng là to gan.

Một dung mạo dù đã có dấu hiệu của tuổi tác cũng vẫn còn vương nét xinh đẹp, tựa như đang ngủ say của một trung niên nam tử. Y nhìn kỹ nét mặt ấy và thoáng tò mò.

 

“Thiết, sao lại giống ta thế chứ? Vậy chẳng lẽ khi ta già bộ dáng đại biểu sẽ là một dạng thế này sao?”

 

Chiêu Nhân nhìn kỹ gương mặt ấy một chút nữa nhưng rồi tiếp tục một luồng ánh sáng mới lại bao phủ y, kéo y về với thời dân quốc.

 

  • Đại soái, người phải đứng ra chủ trì công đạo cho bọn ta a…
  • Phải.

 

Khí thế gào thét ngất trời của đám thuộc hạ, đại soái lúc này thân hình uy vũ xoay người lại nhìn đám tay chân bộ hạ đang gào thét đòi lấy lại công bằng mà khẽ nhướng cao đôi mày anh tuấn.

 

  • Y cùng lắm là đánh các ngươi có vài cái. Mới chịu đòn có một ít đã đòi ta đứng ra chủ trì rồi sao?
  • Đại soái, nhưng rõ ràng phó thống lĩnh đã rất tùy tiện…
  • Ngưng. Bổn soái không muốn nghe nữa. Có chuyện bẩm báo, không có chuyện thì cút.

 

Tiếng bước chân càng lúc càng nhanh vang lên ở đằng xa.

 

  • Ê…

 

Một thanh niên trẻ tuổi thoáng cái đã nhảy phóc lên người của đại soái.

 

  • Đã dặn biết bao nhiêu lần, trước mặt các thuộc hạ không được tùy tiện như vậy a.

 

Đại soái dù muốn cau mày cũng khẽ nhéo nhẹ vào mũi ái nhân mà bảo.

 

  • Ta thích, ai biểu ngươi bắt nạt ta. Ngươi lại nhốt ta trong này không thả ta về nhà. Ta muốn về nhà.
  • Nhưng phụ thân ngươi vẫn là sẽ phản đối chuyện của ngươi và ta. Mà quan trọng hơn nữa chính là, y sẽ làm đau ngươi.
  • Ngươi xót ta sao?

 

Thanh niên trẻ tuổi có gương mặt vài phần tương tự Chiêu Nhân khẽ cười đầy ma mảnh mà kéo hai bên mặt của đại soái mà lắc.

 

  • Ta không xót.
  • …….

 

Thanh niên kia khẽ bĩu môi tỏ vẻ hờn dỗi.

 

  • Ta là đau lòng.
  • Ngu ngốc.

 

Thanh niên diễm tuyệt ấy khẽ phì cười hài lòng.

 

Thân là phó thống lĩnh, cũng chỉ là người hằng ngày có thể tùy tiện xuất hiện bên cạnh y, nghe những quân lệnh mà y ban xuống, các trận đánh nguy hiểm y cũng vẫn là bảo vệ cho cậu thanh niên này, không để cậu đụng một cái móng tay vào bất cứ chuyện gì… Chính là sủng đến vô pháp vô thiên.

 

Một luồng ánh sáng lần nữa lại kéo y đến một nơi khác…

Bất quá chính là lúc này thì Lucas đã đập bộp bộp vào vai y mà gọi y dậy…

 

  • Chuyện gì?
  • Còn chuyện gì à? Sao cậu lại nằm dưới đất thế này? Còn bảo thảo thì sao?
  • Bản thảo gì?

 

Chiêu Nhân khẽ nhíu đôi mày xinh đẹp, đồng thời đưa tay khẽ xoa xoa vùng gáy đau nhức.

 

  • Ông trời con à. Bản thảo thiết kế, cậu mà làm không xong thì buổi trình diễn sẽ đi tông luôn.
  • Phải rồi, bản thảo…

 

Chiêu Nhân lập tức bật dậy, ngay cả đánh răng rửa mặt cũng không quản mà ngồi ngay vào bàn làm việc. Lúc này đây thật sự ý tưởng đã chính thức lùa về với y, muốn cản cũng cản không được…

 

……………….

 

  • Ông chắc là muốn hợp tác với nhà thiết kế trẻ này chứ? Bên ngoài rõ ràng là có rất nhiều nhà thiết kế lừng danh đang chầu chực chỉ mong có cơ hội cùng hợp tác với Win. Thế nhưng vì sao…
  • Việc tôi làm thiết nghĩ cũng không cần phải giải thích nhiều với người khác, đúng không?

 

Người đàn ông tuấn mỹ với bộ vest được cắt may làm tôn lên từng bó cơ hoàn mỹ, y xoay người lại nhìn thẳng viên trợ lý. Lúc này viên trợ lý chỉ khẽ cúi đầu, ý chỉ bản thân sẽ phục tùng tuyệt đối những mệnh lệnh đã được của long đầu của tập đoàn giao phó.

 

  • Lấy cho tôi một cuộc hẹn với nhà thiết kế này.
  • Vâng. Tôi sẽ làm.
  • Không có gì thì ra ngoài đi.
  • Vâng, ông Tư Đồ.

 

Tư Đồ Duyệt – Victor, bề ngoài là một thương nhân đứng đắng, là chủ tịch của tập đoàn Win, chuyên về lĩnh vực giải trí, sòng bài cùng nhà hàng. Nhưng bên trong y chính là một đại ca hắc bang, chuyên về ma tuý và rửa tiền.

 

Cuộc gặp gỡ định mệnh này không biết sẽ đưa đẩy đến một kết cuộc như thế nào? Bất quá chính là duyên phận vĩnh viễn là thứ mà con người ta không thể lý giải được.

 

Ngọn lửa thiêu rụi bản thân cũng làm cho ta thua cả vận mệnh

Không hối hận hay tuyệt vọng, vì vốn dĩ ta đã dự liệu sẽ đi cùng ngươi đến khi sức cùng lực kiệt

Mỗi khi nhớ đến ngươi, ta lại quên đi chính bản thân mình

Con đường phía trước có trải đầy chông gai, ta cũng không vì thế mà tham sống sợ chết

Có sai cũng sẽ tiếp tục, mặc kệ lời dèm pha

Năm tháng còn lại trong cuộc đời, ta sẽ cùng ngươi tung bay

Toàn tâm toàn ý phối hợp cùng ngươi, cùng ngươi khóc, cùng ngươi cười…

 

 

 

Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Đại gia tộc (P1)


Choco: Ta vốn tính ngày hôm qua sẽ đăng một bài mới lên, thế nhưng lại chậm trễ đến tận hôm nay. Chính là ta đã rất cố gắng giữ đúng tiến độ rồi nha. Có ai còn nhớ ta không? Hay ta lặn lâu quá mọi người quên ta mất tiêu rồi?

Chap này dành tặng cho những fans đáng yêu của ta, chúc mọi người một tháng 10 vui vẻ. Hy vọng rằng Halloween này ta sẽ kịp có quà cho mọi người.

Lời cuối vẫn là ta yêu mọi người rất rất nhiều a. ❤ ❤ ❤

 

Ngoại truyện: Đại gia tộc

Thời gian bao giờ cũng là thứ tốt nhất để chứng minh tất cả. Cho dù đó là tình yêu, tình bạn hay là quyền lực, nếu qua một đoạn thời gian dài, điều đó có thể chứng minh được rằng thứ mà ngươi có chính là thứ tốt nhất.

 

Tại sân bay Hồng Kông, lúc này Minh Ngọc đã trở thành một đại thúc tuấn mỹ đang đứng tại quầy thức ăn nhanh mà suy nghĩ liệu nên chọn đại món gì đó để ăn hay nên chờ lên máy bay ăn luôn thể.

 

  • Ngọc nhi.

 

Một đại thúc tuấn mỹ ở đằng sau ôm chặt lấy Minh Ngọc mà khẽ đặt lên môi y một nụ hôn nồng nhiệt, xong liền nhìn thẳng hướng mà Minh Ngọc đang nhìn, không ngại cất tiếng hỏi.

 

  • Đang muốn ăn gì sao?
  • Anh tới vừa kịp lúc. Em đang phân vân, liệu có nên chờ lên máy bay hãy ăn luôn không?
  • Câu trả lời là không nên.

 

Đại thúc tuấn mỹ, nhìn gương mặt thật sự ánh lên vẻ cương quyết tuấn lãnh, khung xương gò má kèm đôi mắt sáng như chim ưng càng tăng lên phần khí phách của y. Y vẫn là ôm chặt lấy ái nhân vào lòng mà thầm thì vào tai ái nhân.

 

  • Đồ ăn trên máy bay thật sự rất dở.

 

Chất giọng trầm ấm như pha thêm rượu của y thật khiến người ta say đắm. Bất quá chính là y chỉ dùng chất giọng này với đúng duy nhất một người trên đời mà thôi.

 

  • Vậy anh phải kiểm điểm lại hãng hàng không của mình rồi.

 

Minh Ngọc phì cười liếc mắt một cái. Không nhanh không chậm mà order lấy vài món yêu thích của mình. Xong cũng không quên order cho ai đó một tách cappuchino như thường lệ cũng như đặt lên má của ai đó một nụ hôn đầy trân trọng.

 

  • Cà phê của quý khách sẽ có trong vòng 5 phút nữa ạ.

 

Tại thời điểm này thì dù là bất cứ ai, bất cứ giới tính nào đều có quyền thể hiện tình yêu nơi công cộng. Có thể nói thế giới đã dần thay đổi theo chiều hướng tốt hơn trước rất nhiều. Con người ta có nhiều quyền tự do hơn để làm thứ mà người ta muốn, để sống theo quyền lợi chính đáng của một con người. Việc yêu nhau đồng tính, dị tính hay ở bất kỳ tuổi tác nào, thì cũng không còn ai quan tâm đến nữa. Đề tài mà họ, những con người lúc này bàn tán thường xuyên nhất chính là nguồn lương thực vô cơ, năng lượng từ rác thải cũng như việc khoa học đã tìm ra liều thuốc chữa tận gốc căn bệnh ung thư chính là điều mà nhiều người quan tâm đến nhất.

 

  • Anh nói xem Khanh Nhân và Thiên Tuấn có biết chuyến bay của chúng ta bị hoãn lại một tiếng không?
  • Thiên Tuấn chắc chắn không bao giờ xem bảng tin, còn Khanh Nhân thì có.

 

Thiết “đại thúc” tuấn mỹ đang rất lười biếng nhấp một ngụm cà phê mà kéo người bạn đời của mình tiến vào phòng chờ VIP.

 

Nói đến Khanh Nhân, quả thật khiến cho người ta ngưỡng mộ không thôi. Vị thái tử của tập đoàn lớn không những không dính vào các scandals ăn chơi sa đọa hoặc tiêu tiền như rác, nhưng trái lại chính là ngôi sao ở các bảng tin chứng khoán, nhà đất cùng các bảng tin ngắn về các dự án hợp tác đa quốc gia. Thiết Khanh Nhân thực tế từ lâu đã trở thành soái ca trong mắt của giới diễn viên người mẫu trên cả nước. Bất quá chính là, thời gian rảnh của thái tử không nhiều, có được liền dùng nó để bồi đệ đệ. Hai huynh đệ chính là có một đống hình đi khắp nơi trên thế giới, rồi cùng nhau ăn hết các đặc sản của địa phương. Quả thật khiến cho đám nữ nhân ghen tỵ đến chết.

 

 

  • Alo…
  • Papa, con nhớ người nha…

 

Thiên Tuấn tại đầu dây bên kia đang gào lên. Minh Ngọc mỉm cười di dời điện thoại ra xa lỗ tai một chút. Ngẫm nghĩ lại, vẫn là nên để loa ngoài sẽ an toàn hơn…

 

  • Hình Hòa sao rồi? Hiện tại đừng nói với ta là nó đang bỏ đi chơi nhé?
  • Dạ không ạ. Đệ ấy đang ngồi làm bài tập đây, để con kêu đệ ấy ra nghe điện thoại.
  • Không cần. Ta chỉ hỏi vậy thôi.

 

Minh Ngọc mỉm cười mãn nguyện mà tiếp tục trò chuyện cùng Thiên Tuấn.

 

  • Con nghe tin bên ấy có bão, thật sự con lo lắm a… Lại nghe tin chuyến bay phải hoãn lại…
  • Khờ quá, chính vì có bão nên chuyến bay mới phải hoãn. Ta sẽ sớm trở về, và đã chuẩn bị rất nhiều quà cho con.
  • Papa là nhất.

 

Phía bên kia gương mặt anh tuấn của Khanh Nhân xuất hiện. Y mỉm cười chào hỏi Minh Ngọc.

 

  • Papa hảo. Con có nói Thiên Tuấn đừng cứ ngồi trực điện thoại suốt như thế. Papa về liền sẽ có người đến đón. Thế nhưng em ấy vẫn nhất định dặn dò nhân viên khi chuyến bay của papa gần về đến liền phải chở em ấy ra sân bay đón. Khi nãy nghe tin chuyến bay phải hoãn lại em ấy gấp đến độ giơ chân đòi con phải chở đến trạm điều hành không lưu để hỏi xem lý do tại sao? Papa xem, em ấy lo cho papa còn hơn cả phụ thân nữa.

 

Khanh Nhân vẫn là cưng chiều liếc nhìn tiểu Tuấn mà nói.

 

  • Không được nói xấu em.

 

Thiên Tuấn khẽ bĩu môi làm nũng. Xong liền chụp lấy điện thoại mà cười hì hì với Minh Ngọc.

 

  • Papa, tác phẩm mới của con mới vừa được ra mắt, papa biết chưa ạ?
  • Con của ta làm chuyện gì, tất nhiên là ta biết. Ta đã mua một quyển rồi đây. Tác phẩm “Lên tận mây xanh” của con rất hay và ý nghĩa. Lần này về đến, con phải cho ta xin chữ ký đấy.
  • Papa làm con ngại quá nha…
  • Ta thích nhất câu: “Dũng khí đã có, mong sao lúc gió nổi lên, ta có thể bay lên thật cao, thành tích vượt ngoài mong đợi.”

 

Minh Ngọc đọc một trích dẫn trong sách.

  • Thật ra khi con viết quyển sách này, con nghĩ đến việc ước mơ làm phi công của mình, dù là không thực hiện được, nhưng con vẫn muốn ghi lại trải nghiệm của một phi công, được ngắm nhìn cả thế giới trên tận chín tầng mây, được sống và được trải nghiệm khắp các nền văn hóa khác nhau. Quả thật để viết được quyển sách này, con đã phải đi khá nhiều.
  • Và Khanh Nhân là nhà tài trợ chính cho con đúng không?

 

Minh Ngọc phì cười hỏi.

  • Hihihi sao papa biết hay thế a…
  • Con và Khanh Nhân năm nay đã đi được những đâu rồi?
  • Con chỉ mới đi có vài nơi thôi à… Ấn Độ, Nepal, Pháp, Thụy Điển, còn lại Nhật Bản do lần trước daddy call gọi về gấp quá nên không kịp qua đấy.
  • Con đó, đừng cứ mãi đi hoài. Lâu lâu cũng dừng lại để thường xuyên về nhà ăn cơm với gia đình. Con bắt chước chú con là không tốt.

 

Nói đến chú Sĩ Nghị và “thím” Tam Nguyên, quả thật cũng là một câu chuyện truyền kỳ trong ngành du lịch a. Hai người bọn họ là vì giữ vị trí đại sứ trong ngành du lịch quốc gia, thế nên hầu như tháng nào cũng phải xếp lịch để đi khắp nơi. Nhưng vấn đề nghiêm trọng hơn chính là hai người bọn họ rất thích mua sắm các thứ đặc sản bát quái tại địa phương. Thế nên hiện giờ trong nhà chính lẫn Hạ phủ đều chất đầy các món hàng lưu niệm.

 

Riêng với Hình Hòa thì…

 

  • Hình Hòa, Hình Hòa ở đấy kìa mọi người…

 

Lượng fans hâm mộ của Hình Hòa trong trường học quả thật không nhỏ.

 

Minh Ngọc vì không thích để Hình Hòa quá tách biệt với thế giới xung quanh, lại được hưởng quá nhiều ưu đãi của gia tộc, thế nên Minh Ngọc dùng cả cương lẫn nhu ép buộc chuẩn phụ thân Thiết Hạo Phong phải cho Hình Hòa đến học tại trường quốc tế tư thục Glory Dragon của gia tộc. Việc Hình Hòa đi học vốn dĩ là được giữ kín với báo giới và các nhóm chó săn. Thế nhưng tất nhiên Thiết phụ thân vẫn phải họp kín với ban giám hiệu và các thầy cô giáo, nội dung cuộc họp là gì thì chúng ta cũng không rõ, chỉ biết ngay sau buổi họp, các thầy cô liền xoắn xuýt đi mua các loại snack, trái cây và kẹo bánh để phòng sẵn trong người…

 

Ngày mà Hình Hòa đi học tất nhiên các thầy cô đều dòm bé bằng ánh mắt tràn đầy sủng ái, ngoại trừ vì xuất thân của bé, mà còn vì bé thật sự rất xinh xắn cứ như một tiểu thiên sứ. Bé lại rất ngoan, đôi khi chạy quanh nghịch ngợm nhưng cũng không đến mức làm phiền đến các thầy cô giáo. Bé rất lễ phép nên ngay cả các cô lao công, cô phụ bếp cũng đặc biệt ưu ái bé hơn, lúc nào cũng cho bé phần đùi gà to nhất.

 

Và tất nhiên, thời gian luôn là bạn đồng hành tốt nhất của bé con Hình Hòa… Mỗi năm số lượng fans hâm mộ bé ngày một tăng theo cấp số nhân.

……………………

Năm nay Hình Hòa lên 14 tuổi, cũng là ở độ tuổi thiếu niên tràn đầy năng lượng, cậu bé con ngày nào giờ đã trở thành thiếu niên trắng như sữa, đôi mắt mở to, ngày thường không có gì làm thì gục đầu xuống bàn mà ngủ. Không phải cậu nhóc không có bạn, mà chính là vì có quá nhiều bạn để chơi, nhưng cậu nhóc thì tính cách hướng nội, lại thích ở một mình, thế nên giờ giải lao chính là để cậu nhóc làm bạn với cái bàn nha.

 

  • Hình Hòa, tớ có mua cho cậu chai nước ngọt này.
  • À, cảm ơn nha, tiểu Thiền.

 

Cậu nhóc mắt nhắm mắt mở đưa tay cầm lấy chai nước ngọt ướp lạnh mà để qua một bên.

 

  • Không thích à?
  • Không phải. Buồn ngủ nha…
  • Tối qua cậu lại làm bài đến khuya à?
  • Phải… Tối qua còn một mớ từ vựng Anh văn, papa tớ gửi cho tớ bắt phải học thuộc hết.
  • Papa cậu đó, luôn tạo nhiều áp lực cho cậu. Tớ cảm thấy Anh văn của cậu đã tốt lắm rồi.
  • Không tốt đâu. Papa bảo giao tiếp thường ngày thì ok, nhưng nếu bàn về các lĩnh vực chuyên môn như y tế, chính trị và xã hội thì tớ chịu thua.
  • Papa cậu đúng là thiên tài mà, học thiên về các từ chuyên môn vậy chẳng khác nào đòi hỏi cậu học chương trình Anh ngữ của đại học?
  • Chính là papa tớ nói, ngoại ngữ chính là cầu nối quan trọng của tri thức. Đặc biệt người phương Tây có rất nhiều thành tựu trong khoa học và họ còn có một bề dày đặc biệt sâu về hội họa, mỹ thuật và âm nhạc nữa.

 

Hình Hòa vì mãi mê nói chuyện nên cũng tỉnh ngủ hẳn. Vừa ngay lúc đó thì giáo sư bước vào.

 

  • Chào mọi người, tôi tên Lam Vận Vanh, là lão sư môn sử học Trung Hoa.
  • Lam lão sư hảo.

 

Lam Vận Vanh, con trai của một nhà tài phiệt người Hồng Kông, đĩnh đạc, anh tuấn, nhưng là dạng người biến thái ngầm. Y chính vì mấy tháng trước vừa gặp đã thích tiểu Hình Hòa, thế nên y nhất định đòi vào làm lão sư dạy sử học Trung Hoa tại trường của Hình Hòa đang học.

 

  • Thằng con ngỗ nghịch này, mày có công ty không đi làm lại đi đòi làm giáo sư sử học?

 

Cha y, lão tài phiệt Lam Vận Tứ đang vừa thở dốc vừa mắng đứa con độc tôn của mình.

 

  • Con vẫn từ xa quản lý công ty thôi, dù sao đi nữa con đã đưa được công ty vào quỹ đạo rồi, thiếu con vài buổi công ty cũng không sụp đổ được. Con chính là đang muốn bắt cóc một nàng dâu về cho cha, cha còn không ủng hộ con sao?
  • Ủng hộ? Mày có biết đó là con trai cưng của lão đại Thiết Hạo Phong, cũng là đối tác lớn của nhà chúng ta không hả?
  • Con biết chứ. Là Thiết Hình Hòa, đứa con cưng của Hạ Minh Ngọc và Thiết chủ tịch, giai thoại này trong ngành tài chính ai lại chẳng biết đến.
  • Thế mà mày còn đụng vào? Thằng bé này không phải thứ để mày có thể đùa giỡn đâu a.

 

Lam lão gia nhăn mặt nói.

 

  • Con đâu có đùa giỡn. Nhìn con có vẻ không nghiêm túc sao?

 

Y hất mái tóc lãng tử cùng giương lên vẻ tự đắc.

 

  • Con tự tin vào nhan sắc cùng tài năng của mình, thế nào em ấy cũng sẽ đổ trước con.

 

À, chính là Lam Vận Vanh cái gì cũng tốt, chỉ có một chút kiêu ngạo, một chút biến thái cùng một chút tự cho là mình đúng, còn lại thì, nếu xét về vẻ ngoài, có thể nói là hoàn hảo nha.

 

…………………….

Lam Vận Vanh cố tình khi giảng bài đều nhìn về phía bàn của Hình Hòa, thế nhưng người tính không bằng trời tính, lúc nào Hình Hòa cũng chăm chú ngồi ghi ghi chép chép, còn không chính là ăn vụng một chút bánh ngọt trong lớp.

Nhìn cái miệng nhỏ nhắn cứ nhóp nhép trong giờ học khiến cho Vận Vanh mỗi lần đứng lớp đều liên tục phải nuốt nước bọt…

“Phải chi đôi môi xinh xắn cùng cái lưỡi nhỏ bé ấy lúc này đang ở bên dưới mà…”

 

Lam lão sư không rõ có tự thấy bản thân mình đang ở giữa ban ngày mà nằm mộng quá sớm hay không, bất quá chính là, với ánh mắt như lang như sói cứ nhìn vào bé Hình Hòa của chúng ta, làm cậu bé ăn cũng không ngon miệng nha.

 

“Lão sư này bị sao vậy nhỉ? Chẳng lẽ là đang đói bụng sao? Có nên chia cho y bịch bánh ngọt này không a?”

 

Chính xác thì y đang đói đấy bé con à, nhưng không phải là y muốn ăn bánh đâu nga…

 

Lam lão sư sau một khoảng thời gian dài, chừng vài tháng vẫn là không được người đẹp để mắt đến, nhưng thư tình của các nữ sinh thì đến quá đông đến cỡ y có thể gôm thành một đống để nướng khoai được. Thế nên y quyết định phải đổi chiến thuật, mỗi ngày y đều đến sớm hơn đầu tiết của mình, chỉ để ngồi cạnh mỹ nhân, ngắm mỹ nhân ngủ, và cả việc đem đồ ăn đến cho mỹ nhân ăn ngay sau khi tỉnh dậy.

 

  • Lão sư…
  • Ngoan, ngủ tiếp đi.
  • Nga…

 

Có lẽ do từ nhỏ Hình Hòa đã được sủng ái, xung quanh lại toàn là người yêu thương bé, thế nên bé không ý thức được vị lão sư đang ngồi kế mình này là có ý định gì. Bé chỉ cảm thấy chỗ ngồi rộng thì cũng đừng nên keo kiệt mà không cho người ta đến ngồi bên cạnh.

 

  • Hình Hòa ngoan, thích ăn gì chút nữa tan học?
  • Dạ? Con…
  • Con? Ta lớn hơn cậu cũng chỉ khoảng 10 tuổi thôi nha.

 

Lam lão sư nở nụ cười tự cho là đầy ma lực lên tiếng.

 

  • Vậy, con… Phải gọi lão sư là?
  • Cứ gọi là ca ca, xưng em như bình thường.
  • Như vậy có hơi…
  • Không sao. Tính ra, ta chính là bằng tuổi các ca ca nhóc, đừng gọi là thầy khi xung quanh không có ai cả. Được không?
  • Dạ.

 

Bé rất ngoan, thế nên không phải câu nệ quá nhiều tiểu tiết đương nhiên là tốt.

 

  • Thế tan học em muốn ăn gì?
  • Nhưng mà, em còn phải về nhà làm mớ bài tập…
  • Đừng lo, ta sẽ chỉ em một chút là xong, về bài tập của em, ta cảm thấy không quá khó với ta.

 

Tất nhiên là không quá khó rồi. Căn bản Lam lão sư từng đứng nhất lớp các năm học liên tiếp từ sơ trung đến cao trung mà. Những bài tập dạng này làm sao làm khó được y chứ.

 

  • Nhưng mà, em có người nhà đến đón.
  • Đừng lo, việc đấy ca ca lo được, cứ cho người đến đón đi về, một chút nữa anh sẽ chở em về nhà.
  • Vậy a?

 

Hình Hòa có hơi do dự, Vận Vanh liền bồi thêm một đòn hiểm.

 

  • Lẩu kem nhé? Ca ca biết có một quán kem khá nổi tiếng, quán đấy mới mở và đã mời được một sư phụ làm kem người Nhật, món kem Nhật thì phải nói là cực kỳ ngon.
  • Oa… Vậy thì đi ngay ạ…

 

Tất nhiên chuyện gì đến cũng sẽ đến, việc Thiên Tuấn thường xuyên báo cáo cho Minh Ngọc rằng Hình Hòa rất ngoan, đi học về liền ngồi vào làm bài cũng chỉ là che mắt được khi Minh Ngọc và Thiết chủ tịch đang ở xa thôi. Còn khi họ về thì…

 

Tại Thiết gia, tòa biệt thự chính…

 

  • Thiên Tuấn, Khanh Nhân, xem ta mang gì về cho hai đứa này…

 

Minh Ngọc từ xa đã gọi, tất nhiên Thiên Tuấn đã muốn đi đón nhưng Minh Ngọc nhất quyết yêu cầu y phải ở nhà chờ, thế nên y liền tranh thủ gọi gấp cho Hình Hòa, nhắn cậu nhỏ phải trong vòng 10 phút có mặt tại nhà lớn. Và tất nhiên, điều may mắn là Hình Hòa cũng vừa đang trên đường về.

 

  • Ở nhà có gì xảy ra không? Mọi thứ vẫn ổn nhỉ?
  • Vâng ạ.

 

Thiên Tuấn vừa ôm chằm lấy Minh Ngọc vừa lo lắng nhìn ra cửa. Tất nhiên điều này không qua mắt được Thiết chủ tịch, y không nhanh không chậm mà tiến đến nói với Minh Ngọc.

 

  • Em ôm lâu vậy không mệt sao nhóc?

 

Đối với Thiết chủ tịch thì vĩnh viễn Minh Ngọc vẫn chỉ là một cậu bé con thích làm nũng cùng y. Minh Ngọc dịu dàng đáp lại.

 

  • Không mệt. Nhìn thấy đám nhỏ liền sẽ không mệt.
  • Nhưng em vẫn nên vào phòng tắm rửa thay bộ đồ này ra, hiện quản gia đang chờ chúng ta tẩy trần xong sẽ dọn bàn tiệc tại sảnh lớn.

 

Thiết chủ tịch dịu giọng, cũng không quên hôn nhẹ lên trán mỹ nhân mà bảo.

 

  • Ư…
  • Ngoan, nhanh rồi ra ăn nào. Anh đói rồi…

 

Thiết chủ tịch cố tình nhấn mạnh chữ “đói” khiến Minh Ngọc không khỏi ngượng ngùng trước mặt tụi nhỏ mà liếc nhẹ y một cái. Xong y vẫn là nghe lời xoay người lên lầu để thay đồ.

 

  • Nào, giờ thì hai đứa nói xem, Hình Hòa đâu rồi?

 

Thiết chủ tịch ngay khi Minh Ngọc vừa rời khỏi đã thay đổi gương mặt, từ dịu dàng thành nghiêm nghị mà hỏi hai đứa nhỏ.

 

  • Hình Hòa dạo này sau giờ học liền đi cùng với lão sư, con đảm bảo em ấy không phải là đi chơi đâu ạ…
  • Lam Vận Vanh?

 

Thiết chủ tịch thật sự không phải là một ngọn đèn cạn dầu, dù muốn hay không y chính là đã phái người theo sát Hình Hòa, chỉ là y vẫn muốn cho Hình Hòa có một không gian riêng, không phải ép buộc đứa nhỏ quá mức, cũng là để Hình Hòa tìm thấy được niềm vui cùng những người bạn thật tâm với mình. Tất nhiên nếu gặp phải những kẻ muốn lừa gạt hay hãm hại Hình Hòa, Thiết lão đại căn bản đã dẹp yên ngay từ đầu rồi.

 

  • Vâng ạ, con cảm thấy y không có ý xấu, có lẽ chỉ là muốn tiếp cận để làm thân với Hình Hòa. Thế nên con cũng không ngăn cản.
  • Phái người theo sát y, nếu y có bất kỳ hành vi quá trớn nào, chặt đứt người y ra.

 

Thiết chủ tịch không nhanh không chậm nói. Thế nhưng Khanh Nhân cũng đã ngay từ đầu phái người theo sát Hình Hòa, chỉ là Lam Vận Vanh rất nhạy bén, y đã sớm nhắn tin báo với Khanh Nhân rằng y rất có nhã ý muốn làm bạn với Hình Hòa, còn bảo Khanh Nhân được hãy nói giúp một tiếng cùng phụ thân, rằng y hoàn toàn là không có ý xấu. Y sẵn sàng nhường hai đại dự án đất vàng ở khu trung tâm cho Thiết gia làm chủ, chỉ cần không cản trở y quen với Hình Hòa.

Quả thật nếu so ra với vị trí thương gia của y, đây chính là đã nhường nhịn đại giới a.

 

  • Nhanh lên nha.

 

Một chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc, lúc này Lam lão sư thấy khó cũng không hoảng, chỉ là không muốn thấy mỹ nhân phải lo lắng thế nên vẫn là chiều ý phóng nhanh một chút.

 

Cảm thấy có gì không đúng, Minh Ngọc lúc này vội đi xuống lầu hỏi thăm…

 

  • Hình Hòa đâu a? Sao ta về mà nó không ra đón?
  • Papa

 

Hình Hòa từ phía ngoài chạy gấp lên cầu thang mà ôm chầm lấy y.

 

  • Con bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn hấp tấp như con nít vậy?

 

Minh Ngọc sủng ái nhìn đứa con cưng cả tháng trời chỉ được gặp qua webcam, cảm giác đứa nhỏ chỉ có càng ngày càng đáng yêu hơn, y kiêu hãnh đặt lên trán con một nụ hôn.

 

  • Ngoan, có nhớ ta và cha con không?
  • Có ạ. Papa có mua quà cho con không?
  • Tất nhiên là có. Và có cho cả bạn của con nữa. Vì sao bạn đến nhà chơi mà không mời vào?

 

Minh Ngọc nhìn ra hướng ngoài cửa và mỉm cười. Toàn bộ Thiết gia đều bất ngờ mà nhìn theo hướng tầm mắt y.

 

  • Con… Chào hai bác…

 

(Còn tiếp)

 

Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Một ngày bình thường


Choco: Chờ ta có lâu lắm không a? Thật sự trong tháng vừa qua ta chính là bận đến không thở được luôn. Nhưng lần này vì trễ 1 tháng, nên ta sẽ ráng trong tháng 9 có 2 chương lên cho mọi người.

Vẫn câu nói cũ, yêu tất cả nhiều lắm a ❤ ❤ ❤

Chờ ta nhé. Chắc cuối tháng này ta lại sẽ trồi lên a. Hihihi

 

Ngoại truyện: Một ngày bình thường

 

Thiên Tuấn đệ đệ năm nay đã tròn 15 tuổi. Quả thật thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó mà Thiên Tuấn đã trưởng thành, cùng Khanh Nhân đã trở thành một đại soái ca vạn người mê.

Thiên Tuấn đệ đệ hiện tại đây chính là đang bước vào độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, cũng là như một trái non đang dần chín khiến bao người nhìn bằng ánh mắt thèm thuồng.

 

Hôm nay Thiên Tuấn sau khi được nghỉ hè liền chạy ngay đến căn biệt thự chính mà chơi đùa với Hình Hòa. Không hiểu sao trong tất cả các anh chị em, Thiên Tuấn vẫn là yêu thương Hình Hòa nhất.

À tất nhiên phải là sau Khanh Nhân ca ca rồi, nhưng vẫn là dành tất cả sự sủng ái cho đệ đệ nhỏ tuổi nhất cũng như moe nhất này.

 

  • Hình Hòa, cười với ca ca một cái nào!
  • Ca ca… Ta đã lớn rồi nha. Đừng hống ta như con nít có được không hả?

 

Hình Hòa làm bộ giận dỗi mà đáp. Nhưng bé cũng rất hiểu chuyện mà cười với Thiên Tuấn ca ca một cái. Nụ cười đáng yêu của bé làm cho trái tim nhỏ bé của người làm ca ca bỗng chốc tan chảy.

 

  • Hảo, là ca ca sai. Vậy Hình Hòa có muốn Thiên Tuấn ca ca dẫn đệ đi ăn kem không?

 

Vẫn là muốn hống cho bé vui vẻ… Quan trọng nhất là để cho đệ đệ vui, Thiên Tuấn ca ca sẵn sàng làm người anh nhị thập tứ hiếu a.

 

  • Có. Tất nhiên là có rồi… Nhưng mà papa đã phạt đệ, một tháng không được ăn kem, vì tội lần trước đệ ăn kem nhiều quá làm cho viêm họng a.
  • Ngốc, ta không nói, đệ không nói, papa làm sao biết được.
  • Đúng vậy a.

 

Tại quán kem Hagen Dazz lúc này có một thiếu niên trẻ tuổi dẫn theo một đứa nhỏ thập phần khả ái. Hai người gọi một phần kem lớn, để rồi ca một miếng đệ một miếng mà thưởng thức, mặc kệ những người lớn xung quanh đang dòm ngó về phía bàn của mình.

 

  • Ca, sao mà người ta cứ nhìn về phía chúng ta hoài thế?
  • Tại vì Hình Hòa rất khả ái nga…

 

Hình Hòa nhìn một vòng xung quanh, khẽ nở nụ cười, làm các a di xung quanh liền thi nhau hú hét lên.

 

  • Khả ái quá đi nha…
  • Bé ơi, bé là con ai thế a?
  • Bé ơi, quay lại đây cười với a di một cái xem nào…

 

Thiên Tuấn có lẽ cũng đã dần ý thức được mức độ nguy hiểm, thế nên với trách nhiệm của một hảo ca ca, y liền nhanh chóng kéo đệ đệ đi chỗ khác.

 

  • Nhìn xem kìa, thiếu niên đi kèm đứa nhỏ ấy cũng rất đáng yêu a…
  • Sao hôm nay lại có thể thấy được cùng lúc 2 đứa nhỏ đáng yêu như vậy a???
  • Có khi nào là huynh đệ luyến không a a a?

 

Thế giới này là của nữ nhân. Câu nói này quả thật không sai, hai huynh đệ vừa ra đến ngoài, liền gọi người đến đón để tránh làm kinh động đến báo giới các thứ. Quả thật lâu lâu mới được dịp bỏ nhà đi chơi, liền kéo theo không ít phiền phức.

 

Tại biệt thự lớn tối hôm ấy…

 

  • Hình Hòa, con nói xem hôm nay con đã làm gì?
  • Dạ, con…

 

Minh Ngọc vừa cau mày vừa hướng đứa nhỏ nghiêm giọng hỏi.

 

  • Con nói xem đoạn clip trên mạng này là thế nào?
  • Con… Papa đừng trách Thiên Tuấn ca ca a… Là do con muốn ăn kem nên mới… Oa

 

Hình Hoà còn nhỏ, vừa bị Minh Ngọc nghiêm giọng dạy dỗ liền òa lên khóc, thấy thế nên vị nghiêm phụ Thiết Hạo Phong vốn dĩ đang đứng phía sau tấm bình phong, liền nhanh chân tiến đến bế tiểu bảo bối lên mà dỗ.

 

  • Hình Hòa ngoan, daddy biết con rất ngoan, đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi, đúng không?

 

Minh Ngọc lúc này liền hướng cả hai phụ tử tỏ vẻ bất lực.

 

  • Anh càng ngày càng sủng nó, sớm muộn gì nó cũng sẽ bị chiều hư. Hình Hòa, con nói xem, con liên lụy đến Thiên Tuấn ca ca lại còn làm cho ca ca bị báo chí đưa tin nữa. Chưa kể, ta đã phạt con một tháng không được ăn kem. Chẳng lẽ con coi lời ta nói chỉ là gió thoảng?
  • Con không có… Con chỉ là… Con sai rồi papa, papa đừng giận con, đừng bỏ rơi con mà…

 

Hình Hòa chẳng hiểu vì sao mỗi khi bị Minh Ngọc la liền sẽ nghĩ ngay đến việc papa sẽ bỏ rơi mình. Mọi thứ là do một lần rất lâu trước đây bé đã rất nghịch ngợm, lại bị vú em dọa cái gì mà nếu bé còn nghịch nữa papa mà bé thương nhất sẽ bỏ rơi bé, không thương bé nữa. Hình Hòa là một cậu bé ngoan lại còn rất thông minh. Chỉ cần bé cảm thấy người lớn nói đúng bé sẽ ghi khắc vào lòng rất lâu. Cho nên nghe thế bé liền hoảng sợ, tuy nhiên bé không nói ra cho cả papa lẫn daddy là mình bị điều gì dọa cho sợ. Có lẽ bé cũng biết bản thân mình không giống với những đứa nhỏ khác, có cả mẫu thân lẫn phụ thân. Bé là có 2 người cha yêu thương bé, thế nên bé lúc nào cũng sợ hãi vì bản thân mình khác biệt nên sớm sẽ bị bỏ rơi.

 

  • Con nói sao? Ai bỏ rơi con?
  • Papa đừng bỏ rơi con… Con biết sai rồi a…

 

Hình Hòa càng khóc càng thương tâm, đến nỗi Thiên Tuấn mới vừa từ ngoài cửa bước vào liền đau lòng không thôi mà vội chạy đến xem bé.

 

  • Daddy, chuyện gì xảy ra vậy? Sao Hình Hòa lại khóc thương tâm thế kia? Tên hỗn đản nào dám chọc ghẹo đệ đệ con?

 

Hạo Phong lúc này thoáng bất lực mà nhìn Minh Ngọc, Minh Ngọc khóe mắt cũng hơi ửng hồng, tránh không khỏi công việc làm nghiêm phụ đôi lúc thật quá mức khó khăn đi.

 

Minh Ngọc giơ tay ra mà giành lấy bé Hình Hòa từ tay Hạo Phong, ôm vào lòng mà hỏi.

 

  • Là ai nói với con là con chọc tức ta thì ta liền sẽ bỏ rơi con?
  • Papa hứa đừng bỏ con đi mà…
  • Ta ngay cả sinh mạng cũng không quản mà mang con đến thế gian này, thì liệu có việc gì đáng để ta phải bỏ rơi con? Tiểu ngốc tử…

 

Minh Ngọc dù nhíu mày nhưng vẫn ẵm bé hướng ngoài sân vườn mà đi tới.

 

  • Vẫn là tiểu ngốc đáng yêu này biết cách chọc giận Minh Ngọc.

 

Hạo Phong mỉm cười đầy sủng nịnh, xong xoay người hướng phòng làm việc. Lúc này Khanh Nhân cũng vừa tới. Đưa tay cốc nhẹ vào đầu Thiên Tuấn, xong Khanh Nhân hướng nhanh đến phòng làm việc mà trực tiếp bàn bạc công việc với lão cha của mình.

 

  • Thiên Tuấn vẫn còn nhỏ, không biết cách xử lý khéo léo các vấn đề thình lình phát sinh.

 

Khanh Nhân vừa bước vào phòng liền lên tiếng. Hạo Phong khẽ nhướng mày nhìn y một cái, xong liền mỉm cười ra hiệu cho y ngồi xuống mà nói chuyện.

 

  • Xem ra con cũng rất lo lắng ta sẽ phạt Thiên Tuấn.
  • Vâng. Nhưng điều khiến con lo lắng hơn cả là việc hình ảnh của Hình Hòa và Thiên Tuấn trong lần này đã bị nhóm chó săn chụp được. Đám người đó còn đang phát tác tràn lan những hình ảnh này trên các trang mạng xã hội, và hiện tại đã lan đến các trang web ấu dâm. Việc này con đã ra lệnh xuống cho đội ngũ hackers của tập đoàn ngày đêm làm việc, truy ra chân hung, đồng thời phá nát các trang web ấy. Con cũng đã chủ động liên hệ với phía cảnh sát. Nhà họ Thiết chúng ta nhất cử nhất động đều bị phía cảnh sát dòm ngó. Thế nên con đã đưa cho luật sư trình bày đầy đủ lý do, đồng thời yêu cầu phía cảnh sát hỗ trợ giúp đỡ. Nhất định trong khoảng thời gian ngắn nhất chúng ta sẽ truy ra được kẻ đứng đằng sau giật dây cho vụ phát tán hình ảnh lần này.
  • Lúc đầu chỉ đơn thuần là một chủ ý tốt. Nhưng khi xử lý không khéo, lại dẫn đến sự thương tổn không đáng có cho những người xung quanh, đặc biệt là cho những người mà chúng ta xem trọng.

 

Thiết Hạo Phong nghiêm giọng nói.

 

  • Vâng, con đã rõ. Con sẽ cố gắng giải quyết tốt việc này. Cha yên tâm.

 

Thiết Hạo Phong từ ngày có Hình Hòa có vẻ như phần nào đã cảm nhận được cảm giác làm cha là như thế nào. Y hoàn toàn không quá mức lạnh lùng như trước kia nữa. Nhưng đã trở thành một chuẩn phụ thân. Đối với các đứa con riêng, y vẫn là đối xử dịu dàng hơn trước. Thái tử Thiết Khanh Nhân là người đầu tiên cảm thấy bị shock trước sự thay đổi này. Nhưng dần dần cậu thích nghi và bắt đầu hiểu được cảm giác ấm áp khi ở cạnh người thân là như thế nào.

Riêng với những đứa nhỏ khác, chỉ cần Thiết chủ tịch không quá mức nghiêm khắc là đã rất hạnh phúc rồi. Với Thiên Tuấn thì lại là một trường hợp đặc biệt. Càng lúc cậu nhóc ấy càng bám dính lấy Minh Ngọc. Có lẽ Thiên Tuấn là loại người chỉ cần biết người đó tốt với mình liền mặc kệ hết thảy mọi thứ mà đặc biệt quấn lấy người đấy. Và điều này làm cho Minh Ngọc rất vui, vì tự dung lại có một đứa nhỏ yêu quý mình như vậy. Nhưng vẫn là làm cho Thiết chủ tịch phải ăn dấm chua nhiều phen a.

 

Trong sân vườn rộng lớn, lúc này Minh Ngọc đang ngồi trên chiếc xích đu trắng mà bế lấy tiểu Hình Hòa đang thiêu thiêu ngủ, riêng nhóc Thiên Tuấn là đang ngồi ở chiếc bàn trà tinh xảo mà bất mãn nhìn về hướng Minh Ngọc hỏi.

 

  • Papa, ai đã nói với Hình Hòa là người sẽ bỏ y?

 

Hình Hòa vừa mới chợp mắt không lâu, mi mắt vẫn còn đang ngọ ngoạy, thế nhưng Thiên Tuấn vẫn không kiềm được xúc động muốn đánh người mà trực tiếp truy hỏi Minh Ngọc.

 

  • Ta cũng không rõ.

 

Minh Ngọc khẽ lắc đầu. Đôi mày xinh đẹp khẽ chau lại.

 

  • Nhưng chắc chắn là những người thường tiếp xúc với nó, lại hay dùng điều này để hù dọa nó, vậy nên mới khiến nó sinh ra ám ảnh. Đó là dấu hiệu không tốt cho sức khỏe tâm thần của đứa nhỏ.
  • Papa, người… Có giận con không?

 

Thiên Tuấn bỗng chốc thay đổi chủ đề mà đi đến bên chỗ Minh Ngọc đang ngồi, quỳ một chân ngước lên nhìn Minh Ngọc với ánh mắt long lanh…

 

  • Tiểu ngốc tử, ta không bao giờ trách con cả, cũng không bao giờ trách Hình Hòa. Chỉ là ta buộc lòng phải làm một nghiêm phụ. Daddy con đã nuông chiều nó đến vô pháp vô thiên rồi, nếu ta còn nuông chiều nó nữa, sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành một tiểu bá vương.

 

Minh Ngọc khẽ nhíu mày bất đắc dĩ mà nhìn đứa con lớn nói.

 

  • Sẽ không sẽ không. Hình Hòa vừa đáng yêu lại vừa hiểu chuyện. Con đảm bảo em sẽ không thành một tiểu bá vương đâu a.
  • Con giỏi nhất là bênh vực nó.

 

Minh Ngọc giơ tay cốc nhẹ vào đầu đứa nhỏ mà nói.

 

  • Được rồi. Nhưng lần sau cả hai đừng đến nơi quá đông người như vậy. Tụi con vẫn đang là những mục tiêu gây chú ý của nhóm paparazzi. Hạn chế đi lại vào thời điểm này vẫn là tốt hơn. Nếu cần gì thì có thể nhờ quản gia đi mua về.
  • Nhưng ra ngoài ăn vẫn là có thú riêng của nó a.

 

Thiên Tuấn khẽ bĩu môi đáp. Minh Ngọc chỉ mỉm cười và cốc nhẹ một cái nữa vào đầu đứa nhỏ khả ái này.

 

  • Con đó, Khanh Nhân chắc đang lo sốt vó rồi. Ta đã dặn Hạo Phong đừng tạo quá nhiều áp lực cho các con. Nhưng con vẫn là một đứa nhỏ cứ thích tùy ý hành động, đôi khi chính ta cũng phải đau đầu vì con a.
  • Con không có. Papa chỉ nói quá đi…

 

Thiên Tuấn vùi đầu vào lòng của Minh Ngọc mà nhõng nhẽo. Xong như nhớ ra cái gì đó, cậu liền cho tay vào túi quần mà giơ ra trước mặt Minh Ngọc.

 

  • Con tìm thấy một thứ khá dễ thương. Con nghĩ rằng papa sẽ thích, thế nên con mới tranh thủ mua ngay trên đường đến đây ạ.
  • Con là đứa con ngoan nhất của ta.

 

Minh Ngọc nở một nụ cười hạnh phúc và nhẹ xoa đầu đứa nhỏ nhõng nhẽo này.

  • Còn Hình Hòa nữa ạ…
  • Hình Hòa dạo này rất hay tranh thủ sự sủng ái của những “đại nhân” xung quanh nó. Càng ngày ta càng cảm thấy phương pháp giáo dục của ta có vấn đề. Hoặc do ở daddy nó có vấn đề.

 

Minh Ngọc lắc đầu thầm than. Có lẽ lúc này cậu đang tự trách bản thân vì sao trước đây lại nói với vị đại nhân nào đó nhất định phải sủng ái Hình Hòa lên tận trời.

“Lời nói ra để rồi bây giờ rút lại không được, y chính là đang sủng Hình Hòa lên tận trời. Cứ kiểu này chắc chắn Hình Hòa sẽ hư mất.”

 

Có vẻ Minh Ngọc lo hơi xa, bất quá nếu cần phải lo lắng nên là lo lắng cho vị vú em lúc này đang co rúm sợ hãi nơi sopha, lúc này thì các vị đại nhân vật Trần Tam Nguyên, Hạ Sĩ Nghị, Thiết Khanh Nhân và cả vị chuẩn phụ thân Thiết Hạo Phong cùng đang đen mặt mà nhìn y.

 

  • Tôi, là tôi không cố ý… Lão gia, đại thiếu gia… Hai người khoan hồng độ lượng, đừng chấp… Đừng chấp vú em ít học này…

 

Vú em người Malay đang cố gắng năn nỉ các vị đại nhân lúc này đang tức đến muốn bóp chết y.

 

  • Hết việc hù dọa rồi sao lại đi hù dọa Hình Hòa kiểu đấy?

 

Hạ Sĩ Nghị xem ra vẫn còn là người lý trí nhất lúc này. Y lên tiếng hòng để phá tan cục diện đang rất căng thẳng.

 

  • Do hôm ấy tiểu thiếu gia chơi đùa ngoài sân, mà trời đang nắng rất to… Tôi là sợ thiếu gia đổ bệnh lão gia lại phạt chúng tôi trông chừng cậu không tốt… Cho nên khi bắt được tiểu thiếu gia tôi… Tôi liền nghĩ sẽ hù dọa để cậu ấy không tiếp tục nghịch ngợm nữa.
  • Cô có biết một câu nói của người lớn có thể cho đó là vô hại. Nhưng với con nít thì khác. Não bộ của trẻ nhỏ đang ở giai đoạn phát triển chính là dễ ghi khắc những nỗi sợ vô cớ vào lòng. Không những thế, có khi chỉ vì những nỗi sợ vô cớ này mà dẫn đến tâm bệnh khó chữa khi đứa bé khi trưởng thành. Đến lúc đó, cô có chịu trách nhiệm về việc này không?

 

Hạ Sĩ Nghị vẫn là yêu chết đứa cháu trai khả ái của mình, tất nhiên khi nghĩ đến cảnh cháu mình có khả năng vì bị dọa sợ thành bệnh liền rất bất mãn. Các vị đại nhân khác cấp độ bất mãn có thể nói chỉ có hơn chứ không kém.

 

  • Mọi người tụ tập hết ở đây làm gì thế?
  • Ngọc nhi…
  • Minh Ngọc…

 

Minh Ngọc ôm đứa nhỏ vào, liền cảm giác được bầu không khí tràn ngập mùi thuốc súng này, cậu không nói hai lời liền đưa Hình Hòa cho Thiên Tuấn ôm lên lầu.

 

  • Con giúp ta trông chừng em.
  • Dạ.

 

Thiên Tuấn rất ngoan ngoãn mà ẵm Hình Hòa lên lầu. Cậu không hỏi lý do, vì căn bản thường ngày Thiên Tuấn đã tập thành một thói quen là Khanh Nhân vị ca ca hòa ái ấy vẫn là có một số việc không muốn để cậu biết đến. Nhưng Thiên Tuấn hoàn toàn không muốn tìm hiểu đến những vấn đề ấy. Vì đối với Thiên Tuấn, cậu là tin tưởng tuyệt đối vào Khanh Nhân cũng như phụ thân, papa, chú Sĩ Nghị và chú Tam Nguyên. Cậu biết là những gì bọn họ muốn chia sẻ liền sẽ chia sẻ, còn những gì không thể, căn bản vẫn là không biết vẫn tốt hơn.

 

  • Có việc gì mà nhìn mọi người có vẻ nghiêm trọng vậy?

 

Minh Ngọc mỉm cười pha trò. Quả thật lúc này nếu không pha trò thì bầu không khí quỷ dị này đủ để dọa chết những người giúp việc xung quanh. Riêng với vú em người Malay thì hiện đang rét run cả người. Dù rằng Minh Ngọc là rất thiện lương, nhưng những người xung quanh cậu thì không phải đâu a. Thêm nữa cho dù Minh Ngọc có cầu tình, thì còn phải coi vị chuẩn daddy có đồng ý hay không nữa.

………………..

Sau khi nghe xong câu chuyện vì sao lại phát hiện ra vú em này chính là người đã thường xuyên hù dọa bé cưng của mình, kèm theo đó chính là những hình phạt mà các vị đại nhân đề xuất, Minh Ngọc chỉ khẽ thở dài lắc đầu.

 

  • Bỏ qua đi, dù gì cô ta cũng không muốn như vậy.

 

  • Minh Ngọc, chính em cũng đã nói nếu không chữa trị tận gốc nỗi sợ của tiểu Hòa, e rằng cháu nó sẽ bị ám ảnh tâm lý. Vậy tại sao em lại…

 

Sĩ Nghị bất bình lên tiếng. Ngó qua vị chuẩn daddy mặt đang đen lại nhìn về phía người vú em bằng một ánh mắt bất thiện.

 

  • Dù lời hù dọa là xấu, nhưng căn bản do Mary không biết. Không thể trách cô ấy hoàn toàn được. Được rồi, Mary, cũng trễ rồi, cô lên nghỉ đi. Việc này tôi sẽ nghĩ hình phạt dành cho cô sau.

 

Vú em Mary nhìn Minh Ngọc như vị bồ tát sống, xong nhanh chóng cúi đầu cảm ơn bằng đủ thứ ngôn ngữ loạn xạ mà cô ta học được. Xong cô ta vội quẹt nước mắt mà cúi đầu đi thẳng về phía cầu thang.

 

  • Tối nay cô không được vào phòng của Hình Hòa.
  • Dạ… Lão gia…

 

Vú em vừa lau nước mắt vừa cúi đầu đi về hướng ngược lại.

 

Minh Ngọc lúc này nhìn các vị đại nhân vật đang thể hiện rõ nét bất mãn mà khẽ mỉm cười.

 

  • Hình Hòa là đứa con do đích thân em sinh ra, chẳng lẽ nó bị dọa sợ đến mức chỉ cần lớn tiếng la mắng nó liền sẽ khóc nháo và van xin em đừng bỏ rơi nó, chẳng lẽ em không biết sao? Chẳng lẽ em lại không xót cho những đêm con nó nằm mơ gặp ác mộng rồi lại gào lên cái gì mà “Papa, daddy đừng bỏ con…” cùng những câu nói vô nghĩa ấy? Chỉ là, sau khi tìm ra được căn nguyên em lại không cách nào giận ghét được người vú em này. Cô ta đã rất tận tụy chăm sóc cho Hình Hòa. Điều cô ta mong muốn chỉ là cho con nó bớt nghịch ngợm, nhưng do cô ta thiếu kiến thức. Lỗi do vấn đề kiến thức có thể sửa được. Mà cũng không phải là do cô ta muốn như thế. Mọi người có thể nhìn vấn đề theo hướng khách quan hơn không?

 

Minh Ngọc vẫn là tiến hành bước thuyết phục đầy khó khăn dành cho vị chuẩn phụ thân đang đen mặt đứng một bên có vẻ không mấy quan tâm này. Vì cậu hiểu trước khi y đại khai sát giới chính là một biểu cảm dửng dưng thế này đây.

 

  • Hạo Phong, chuyện này không cần làm quá lớn đâu. Hiện tại cô ta đã biết sợ, anh chỉ cần cắt thưởng cô ta liền sẽ hiểu ra sau này chắc chắn không dám tái phạm nữa. Làm ơn đừng làm ra vẻ mặt đáng sợ ấy được không a? Sẽ dọa chết những người xung quanh a.
  • Em nói tôi có một bộ mặt đáng sợ sao?

 

Hạo Phong không nóng không lạnh kề sát tai Minh Ngọc mà hỏi.

 

  • Hì hì, thì rõ ràng anh là đang rất tức giận mà còn gì… Hảo, là anh lớn lên anh tuấn khí khái, khi giận lên cũng có đủ khí chất của bá vương một phương, nói như vậy anh sẽ bỏ qua cho cô ta nhé?

 

 

Minh Ngọc rõ ràng là một người có tâm tư rất thiện lương. Tiếc là anh trai của cậu thì không được thật thà như vậy. Y khẽ đưa mắt nhìn về Tam Nguyên mà nheo lại một chút.

 

“Con bà nó, sao bao nhiêu năm rồi mà mị nhãn của hồ ly tinh này vẫn khả ái chết đi được…”

 

  • Làm sao, bà xã?

 

Sĩ Nghị đánh nhẹ vào vai Tam Nguyên sau khi cảm giác được con cẩu lớn đang vẫy đuôi mà nhìn anh. Anh khẽ rướn người kề sát lỗ tai y nói nhỏ vài câu gì đó. Minh Ngọc nhìn thoáng qua liền đoán được tâm tư, cậu liền tằng hắng.

 

  • Chuyện vợ chồng người ta, bây là người ngoài đừng nên xen vào.

 

Sĩ Nghị giơ tay che chắn trước mặt Tam Nguyên, tõ rõ thái độ ta đây liều chết bảo vệ thứ sở hữu của mình càng khiến Minh Ngọc cảm thấy thật hảo ngoạn. Cậu bật cười liền đáp.

 

  • Không ai rảnh mà xen vào chuyện nhà của anh. Ca, nhưng em nói trước, anh cùng anh rể không được làm bậy. Em mà hay có chuyện gì xảy ra sau lưng em, em liền đăng tin tuyệt giao với anh đấy.
  • Mày phản rồi à?

 

Sĩ Nghị tức đến giơ chân. Thằng em vô lương tâm vẫn cứ đứng đó mà cười hì hì. Rõ ràng Minh Ngọc hiểu rõ tính Sĩ Nghị sợ nhất là bị hù như thế, cho nên cậu liền đem chiêu này ra để dùng. Tiếc cho người anh cả cưng chiều đứa em như trứng mỏng, mới nghe đến em trai đòi tuyệt giao liền quẳng hết việc trả đũa qua một bên. Riêng với thái tử nhà họ Thiết, Minh Ngọc vẫn là đang không có biện pháp…

 

  • Khanh Nhân…

 

Minh Ngọc khẽ cất tiếng gọi.

 

  • Con hiểu rồi. Con sẽ không tìm vú em gây khó dễ. Papa người yên tâm đi.

 

Khanh Nhân mỉm cười hòa ái.

 

  • Vậy con có thể lên lầu gặp Thiên Tuấn và Hình Hòa không ạ?
  • Được. Con cứ lên.

 

Minh Ngọc thở dài như vừa trút được một gánh nặng lớn. Nhưng chính là không nhìn kịp ánh mắt của Khanh Nhân khi vừa đi ngang qua Hạo Phong, y là khẽ nháy mắt bảo phụ thân cứ yên tâm giao lại những việc cỏn con này cho y giải quyết.

 

“Riêng phần đám chó săn cùng những tên mũ đen đáng chết… Ta xem lần này các ngươi sẽ chết như thế nào.”

 

Khanh Nhân vừa đi vừa thầm nghĩ… Khoa học đã chứng minh, lôi lệ phong hành chính là có di truyền qua huyết thống. Bất quá không rõ, Hình Hòa khi lớn liệu tâm cơ có nặng như Khanh Nhân hay không, nhưng chỉ biết, hiện tại bé đang ngủ rất ngon, vì bé tin tưởng bé đang được rất nhiều thiên thần lớn nhỏ bảo vệ nha.

 

Hoàn ngoại truyện

Bá đạo tình nhân – Ngoại truyện: Tiệc cuối năm (P2)


Choco: Ta trở lại rồi đây… Rút kinh nghiệm lần sau ta sẽ không hẹn một ngày cụ thể nữa… Hic ngay hôm đấy ta bị công việc dí chạy gần chết nha nha nha…

Đây như lời đã hứa, quà tặng Valentine muộn đến cho các tình yêu của ta. Chúc mọi người một buổi tối cuối tuần vui vẻ a…

Yêu tất cả thật nhiều… ❤ ❤ ❤

PS: Cầu comment a a a….

850d2323fd9877e07d930def291f3bb0

Phần 2

Buổi tối mới bắt đầu tổ chức tiệc, thế nhưng từ đầu giờ chiều các nhân viên đã nóng lòng chuẩn bị đầy đủ phục trang cho buổi dạ tiệc tối nay. Tất nhiên các phòng ban lúc này cũng không còn ai có tâm trạng làm việc nữa. Đi một vòng quanh công ty Sĩ Nghị chỉ khẽ lắc đầu mỉm cười. Ngay sau đó anh tiến vào phòng họp cấp cao để gặp mặt vị chủ tịch đáng kính cùng các đại cổ đông của tập đoàn.

 

Buổi họp kéo dài chừng hơn hai tiếng đồng hồ. Ngay khi vừa tan họp, Sĩ Nghị liền đứng lên đề nghị về phía ban lãnh đạo công ty:

 

  • Có thể cho phép nhân viên hôm nay được về sớm hơn để họ kịp chuẩn bị không?
  • Lý do là gì?
  • Tối nay là một buổi tiệc đặc biệt của tập đoàn chúng ta, nhất là các nhân viên nữ, đa phần đều mong được đẹp nhất để giành giải Queen of the night. Nếu như chúng ta đã tổ chức giải thưởng, thì nên cho phép họ có thời gian chuẩn bị hòng có được sự cạnh tranh công bằng nhất.
  • Sĩ Nghị anh rất biết quan tâm đến các nhân viên cấp dưới của mình nhỉ?

 

Tam Nguyên không nóng không lạnh lên tiếng.

 

  • Đó chỉ là công việc cần làm.
  • Được rồi. Hiện tại cô ra ngoài gửi mail thông báo, nói rằng mọi người có thể về sớm hôm nay, tùy theo lượng công việc đang theo dõi. Chỉ cần không bỏ sót công việc thì muốn về liền cũng phê chuẩn.

 

Bản thân Hạo Phong cũng đang rất mong được về sớm để xem bảo bối của y đã chuẩn bị thế nào rồi nên y cũng không tính sẽ gây khó dễ cho người khác. Thế nên y liền ra lệnh cho thư ký riêng gửi mail thông báo đến cho toàn bộ nhân viên của tập đoàn.

 

  • Hoan hô chủ tịch.

 

Mọi người đồng thanh tung hô y. Riêng Sĩ Nghị thì vội vàng ra ngoài để chuẩn bị đồ diễn và cả đàn ukulele nữa. Hôm nay anh có một tiết mục trình diễn trước mặt cả cháu trai của mình, thế nên không thể qua loa được đâu nga.

…………………….

 

Tối hôm ấy tại sảnh lớn bar Monster, không gian như tràn ngập hương hoa hồng trắng kèm theo đó là điểm xuyến một chút hoa ly vàng, phải nói là trong sang trọng còn có cả khí phách vương giả.

 

  • Bảo bối hôm nay thật là ngoan.

 

Minh Ngọc giao bé cưng cho nhũ mẫu chăm sóc, trong lúc đấy cậu nhẹ đẩy cửa khách phòng sang trọng ra để ngắm nhìn những thực khách bên ngoài.

 

  • Khí phách không?

 

Sĩ Nghị không biết từ bao giờ đã đứng phía sau lưng Minh Ngọc mà trêu ghẹo cậu.

 

  • Thấy ông xã cưng có phải rất giàu có không? Đừng nhìn vào bill nhé, có khi sẽ ngất đấy.
  • Hạ Sĩ Nghị…
  • Hahahaha anh đây tính hát bài I’m yours, nhưng đang tìm người hát cùng. Sao? Cậu út nhà họ Hạ có muốn cùng đại ca biểu diễn tài nghệ không?
  • Hát cùng anh? Mà khoan đã, anh biết hát sao?

 

Sĩ Nghị hừ một tiếng…

 

  • Anh đây là không biểu diễn tài năng thì cả đám sẽ cho ta là mèo bệnh…
  • Được. Được. Anh nói sao cũng đúng hết…

 

Minh Ngọc do khi nãy bước hơi nhanh nên còn hơi đau vùng bụng. Dù sao đi nữa cũng là đại phẫu. Thế nên việc hồi phục hoàn toàn dù muốn hay không cũng còn phải chờ thêm thời gian nữa mới được.

 

  • Vậy thì hát cùng nhé.
  • Nhưng mà em không biết…
  • Đừng vờ vịt. Hồi trước có cả đám nữ nhân là fans hâm mộ của cậu, rồi đứng chờ trước cửa nhà, nói cái gì mà “Giọng ca của anh làm tan chảy trái tim em” còn bảo là mình không biết hát…
  • Cái đó là lần hội diễn văn nghệ của trường cấp ba, lâu lắm rồi nha…
  • Thì kệ, tóm lại em vẫn phải lên sân khấu với đại ca. Thế nhé. Ca phải đi chuẩn bị đây…

 

Nói rồi không để cho Minh Ngọc có dịp lên tiếng phản đối, Sĩ Nghị đã bước nhanh về phía quầy bar bên ngoài để yêu cầu điều chỉnh thêm về ánh sáng.

 

  • Một chút nữa cậu bé của tôi sẽ lên hát à?

 

Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đằng sau khiến Minh Ngọc giật mình.

 

  • Sao hôm nay ai cũng thích xuất hiện từ phía sau thế nhỉ?
  • Thế một lúc nữa em sẽ hát bài gì? Có cần tôi hỗ trợ điều gì không?

 

Hạo Phong hôn lên đôi môi đang khẽ bĩu của thỏ ngọc mà phì cười.

 

  • Không cần. Là do đại ca anh ấy muốn em lên “hỗ trợ”… Hy vọng em sẽ không làm cho nhân viên của anh bỏ chạy hết.
  • Sẽ không đâu. Ai dám, tôi lập tức sa thải liền.
  • Không nói lý lẽ.
  • Tôi là vậy mà. Em chính là lý lẽ của tôi.
  • Ngốc.

 

Minh Ngọc miệng khẽ mỉm cười trong càng thêm diễm lệ dưới ánh sáng tại nơi tổ chức tiệc thế này. Hạo Phong khẽ hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào đôi mắt diễm tuyệt ấy.

 

  • Nếu em không muốn tôi làm ngay tại chỗ này thì nhanh chóng thu hồi nụ cười quyến rũ chết người của em lại. Còn nữa, tôi đổi ý rồi. Em không được tham gia biểu diễn.
  • Anh… Vẫn là không nói lý lẽ a.
  • Tôi vốn dĩ là vậy mà.

 

Minh Ngọc đôi khi cũng thật bất lực với người đàn ông của mình, một khi y đã nổi tính chiếm hữu thì nói cách nào y cũng sẽ không nghe…

 

Sĩ Nghị vừa phải đi một vòng để xem xét tình hình xung quanh, cảm giác mọi thứ đều ổn thỏa y liền lén đứng ra một góc để luyện tập thì liền bị Tam Nguyên tóm lấy.

 

  • Cục cưng à, anh bỏ rơi người ta.

 

Tam Nguyên giở chất giọng nũng nịu lên tiếng.

  • Cậu… Làm ơn đừng dùng chất giọng đáng sợ ấy được không hả? Cậu muốn gì đây?
  • Anh bỏ rơi người ta…

 

Cảm giác kẻ trước mặt đáng thương hề hề như một cô vợ nhỏ bị bỏ rơi vậy. Y không khỏi thở dài vỗ nhẹ vào đầu kẻ cao hẳn hơn một thước tám ấy mà nói.

 

  • Ngoan… Đừng quấy mà…
  • Không biết. Anh phải đền bù a…

 

Chất giọng nũng nịu bỗng chốc thay bằng thứ giọng âm trầm đáng sợ. Sĩ Nghị thoáng đảo mắt một vòng vì vốn dĩ y cũng đã quá quen thuộc với cả hai chất giọng trong cùng một người đàn ông quyền lực đứng thứ nhì tập đoàn này rồi. Y kéo đầu con chó to lớn đang giận dỗi ấy xuống mà hôn một cái thật sâu.

 

  • Được chưa?
  • Chưa đủ.

 

Tam Nguyên kéo Sĩ Nghị lại thật sát và lần này là một nụ hôn mang tính chiếm hữu hoàn toàn. Hai đầu lưỡi giao thoa quấn lấy nhau đến mức Sĩ Nghị cũng cảm thấy mất dần đi ý thức xung quanh, anh là trao phó hơi thở của mình cho kẻ đối diện, người mà anh yêu nhất trên đời này… Mà phải nói đúng hơn chính là vừa yêu vừa hận nhất trên đời này.

 

  • A…

 

Một tiếng thét vang lên khiến Sĩ Nghị bừng tỉnh khỏi cơn mơ mộng vừa rồi. Anh đẩy mạnh Tam Nguyên ra, liền nhận thấy người vừa bỏ đi đấy chính là Jayson.

 

  • Lần này tiêu rồi.

 

Sĩ Nghị thì thầm, nhưng khi anh vừa nhìn đến Tam Nguyên thì thấy y đang nở nụ cười đắc thắng, như thể mọi thứ y đã có tính toán từ trước vậy.

 

  • Cậu đã tính kế bày mưu sẵn sao?
  • Cục cưng à, anh nói gì? Tôi nghe không hiểu gì hết nha.
  • Đừng có giả ngốc trước mặt tôi.

 

Sĩ Nghị nắm lấy cổ áo của Tam Nguyên, dù rằng tình thế hiện tại khá buồn cười, vì Sĩ Nghị là thấp hơn Tam Nguyên một cái đầu, thế nên cảnh anh nắm cổ áo y cứ như một chàng thanh niên chưa đủ trưởng thành nắm lấy cổ áo của một gã đàn ông thực thụ vậy.

 

  • Thực tình tôi không biết là cậu ta có sở thích dòm lén anh đấy, cục cưng à.
  • Đã thấy cậu ta sao cậu còn không dừng lại? Cậu có biết vị trí của cậu là như thế nào trong Phi Long không hả? Cậu muốn bị báo giới dòm ngó hay là bị nhân viên xì xào? Cậu nói xem tôi gây dựng danh tiếng riêng cho cậu cực khổ biết bao, giờ chỉ một thoáng cậu đã làm mất như vậy…
  • Thì ra anh là đang lo cho tôi à?

 

Tam Nguyên không khỏi giấu được cảm giác vui sướng sâu tận trong đáy mắt mà dịu dàng hai tay nâng lấy gương mặt xinh đẹp của người đối diện mà hỏi.

 

  • Không vì cậu, mà tôi phải cực khổ liên hệ với đám truyền thông… Ư…

 

Người đàn ông bá đạo đặt lên môi anh một nụ hôn đầy trân trọng, thêm nữa lại càng thể hiện rõ tính chiếm hữu, y như mặc kệ dù thế giới này có cùng đứng ra phải đối y, y vẫn là sẽ nắm tay người này đi đến cuối đời. Đây là con người mà định mệnh đã dành sẵn cho y, y tuyệt đối sẽ trân trọng người này, yêu quý người này đến hơi thở cuối cùng y, y vẫn là sẽ bảo vệ người này.

 

  • A… A…A

 

Đám hủ nữ trong công ty gào thét một cách phấn khích khi thấy hai nam nhân trong mộng của bọn họ là đang âu yếm nhau lúc này.

 

  • Cậu… Cậu không cần danh tiếng nhưng ông đây cần nhé…
  • Danh tiếng là cái thí gì? Có ăn được không?

 

Tam Nguyên bật cười cụng mũi kẻ đang đỏ mặt lên mà mắng y lúc này.

 

  • Kệ thiên hạ, chúng ta không quản hết được đâu cưng à…
  • Nhưng mà…
  • Cứ mặc kệ bọn họ. Dù sao đi nữa, đăng lên báo đài thì càng tốt chứ sao?
  • ……….
  • Còn hơn là mỗi ngày cả đám người cứ vây quanh anh như thể xem tôi như chết rồi vậy. Tôi rất lo lắng anh có ngày sẽ cho tôi đội mũ xanh nha…
  • Mũ cái đầu cậu…

 

Sĩ Nghị vừa bực mình vừa buồn cười nên gõ mạnh vào đầu cái kẻ ngu ngốc ấy.

……………………

 

Buổi tiệc diễn ra khá suôn sẻ. Tất nhiên bỏ qua phần Sĩ Nghị vừa ôm đàn vừa hát có hơi lạc nhịp, lại không có người hát phụ họa. Còn phần Jayson thì đổi bài hát từ “What makes you beautiful” thành bài “My heart will go on”, nhưng nhìn chung vẫn là góp vui cho buổi tiệc nên cũng chẳng ai để ý nhiều. Chỉ riêng Tam Nguyên lại có vẻ đã đạt được mục đích nên cứ cười tủm tỉm suốt buổi nha.

…………………..

 

À, bất quá vào cuối buổi tiệc, Minh Ngọc bỗng nổi hứng đi ra ngoài đại sảnh dạo một vòng. Tất nhiên là lúc này Thiết chủ tịch không thể nào quản cậu được vì y đang bận tiếp chuyện mấy vị khách quan trọng cũng cùng đến tham dự. Các vị khách ấy phải nói là cứ gặp Thiết chủ tịch liền bám chặt lấy không cho rời đi nửa bước. Đến mức đi vào toilet mà cũng có vài người bọn họ đòi cùng đi chung… Thế nên Hạo Phong đại lão bản của chúng ta là đang rất mất hứng mà mong cái đám lão già đang bám đuôi này sớm quy tiên, à không, là sớm hồi gia đi.

 

  • Minh Ngọc phải không?

 

Tiếng gọi lẫn vào trong đám người vang lên. Minh Ngọc xoay người lại thì nét mặt khẽ biến sắc.

 

  • Nhận ra tôi không?
  • À…

 

Minh Ngọc trong lòng rất muốn nói là “Không biết là ai.” bất quá vì không muốn mình trở nên khiếm nhã, lại thêm nữa đây chính là buổi tiệc của tập đoàn Phi Long, Minh Ngọc là không muốn làm cho ông xã nhà mình mất mặt nên chỉ nhẹ gật đầu…

 

  • Lâu quá không gặp.
  • Đúng vậy. Hiện giờ cậu cũng làm ở Phi Long sao? Là bệnh viện nào thế? Mà nói mới nhớ, ngày xưa cậu học giỏi thế nên tôi cứ tưởng cậu phải đạt được vài cái danh hiệu cống hiến quốc tế gì đó chứ…
  • ………..
  • Nói mới nhớ, quên tự giới thiệu với cậu tôi làm ở bệnh viện chuyên về thẩm mỹ cho quý bà, Beauty. Xấu hổ quá, hiện tôi cũng đã lên đến chức viện trưởng rồi. Cậu đã lên đến vị trí nào rồi?

 

Nói chuyện với những người chỉ thích khoe khoang về bản thân mình quả thật rất nhàm chán. Thêm nữa chính là Minh Ngọc có hai điều kiêng kị, một là đừng cố tỏ vẻ huyên hoang, hai là đừng quá tò mò về bản thân cậu, còn lại cậu vẫn có thể làm bạn tốt với rất nhiều người.

Bất quá cái tên trước mặt này hội đủ cả hai điều kiêng kị của cậu, thêm nữa y lại chính là người rất hay gây khó dễ cho cậu ngày cậu còn ở trên học đường y khoa thế nên cậu hoàn toàn có thể nói là rất ghét y.

 

  • Vẫn là bác sĩ bình thường thôi.
  • Thế à? Xem ra cậu phấn đấu chưa đủ nhỉ? Tôi đã nói mà, học giỏi chưa chắc sau này thành công. Hahahahaha…

 

Minh Ngọc khẽ đảo tròng mắt, xong kẻ đối diện vẫn chưa nhận ra được bản thân mình đang quấy rầy người khác như thế nào.

 

  • Nói mới nhớ, cậu đã lập gia đình chưa thế? Còn tôi thì đã lập gia đình rồi, vợ tôi là cháu gái duy nhất của dòng họ Thiết, Thiết Minh Tâm, có dịp sẽ giới thiệu cho cậu gặp. Hiện giờ tôi đã có một đứa con gái rồi.

 

Minh Ngọc cảm thấy nếu mình còn đứng đây nữa chắc cái tên này cũng sẽ đứng đây khoe hết chiến tích từ sau khi tốt nghiệp đến khi lên chức viện trưởng của y mất.

 

  • Xin lỗi, tôi sang bên kia một chút.
  • Thế à? Vừa hay, tôi cũng muốn sang bên đấy.

 

Thầm ta thán trong đầu vì sao tự dưng đâu lại ra một miếng salonpas thế này. Nhưng rồi Minh Ngọc cũng khẽ cười vì có một người đã đến giải vây cho cậu.

 

  • Minh Ngọc, em vừa đi đâu thế? Báo hại ca của em một chút nữa phải bắt loa để tìm người rồi.
  • Anh có làm quá không đấy? Mà anh ra đây thì ai ở lại trông bảo bảo?
  • Có Tam Nguyên ở trong đấy. Bất quá “em rể” của chúng ta có vẻ hơi mất hứng khi tìm không thấy em. Có vẻ sắp lật ngược cả buổi party lên để tìm người rồi nha.

 

Minh Ngọc nghe thế vội vàng gật đầu chào người đối diện theo phép lịch sự, xong cậu liền nhanh chân chạy về căn phòng VIP.

 

 

  • Em xin lỗi. Em là ra ngoài dạo một vòng…

 

Hạo Phong tiến đến ôm chầm lấy tiểu Ngọc mà siết chặt lấy. Ngay khi Minh Ngọc vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một nụ hôn có chút thô bạo liền đặt lên đôi môi của cậu. Cậu khẽ nhắm mắt để tận hưởng nó, và cũng là để cảm nhận lấy vị ngọt từ đôi môi bá đạo quen thuộc.

 

Ngay khi hai chiếc lưỡi dừng quấn lấy nhau, Hạo Phong buông nhẹ vòng tay ra và cụng vào trán cậu nói:

 

  • Sau này không cho phép bỏ đi một mình nữa.
  • Ngốc quá, đây là địa bàn của lão đại anh, có bỏ trốn cũng phải tìm chỗ khôn ngoan một chút chứ…
  • Em dám.
  • Không dám. Được chưa? Em đứng lâu nên có hơi đau một chút, có thể để em ngồi được không, chủ tịch?

 

Không nói hai lời, Thiết Hạo Phong liền bế cậu tiến đến ghế sopha khảm vàng, y khẽ liếc mắt để Tam Nguyên và Sĩ Nghị rời khỏi đấy.

 

  • Không nghĩa khí…

 

Sĩ Nghị vừa đi vừa bĩu môi nói vọng lại. Minh Ngọc khẽ bật cười vì tính cách bá đạo đáng yêu này của người y thương.

 

  • Này, bọn họ chắc bên ngoài cũng khá ồn ào nên mới vào đây lánh nạn nha.
  • Chúng ta cần nói chuyện riêng, đông người quá không tiện.
  • Chuyện riêng, có sao?

 

Minh Ngọc ngồi trên đùi Hạo Phong, tìm một chỗ thoải mái nhất mà dựa vào ngực y, tay không quên giúp y xoa xoa hai bên thái dương mà hỏi.

 

  • Tên hồi nãy là ai thế?

 

Minh Ngọc thoáng ngạc nhiên vì sao Hạo Phong lại biết chuyện mình vừa gặp ai. Nhưng khi vừa nhìn lên các màn hình vi tính treo trên tường, cậu tự động hiểu rõ… Đây chính là loại phòng thiết kế đặc biệt.

“Hèn chi Monster có thể đảm bảo được là nơi bảo vệ quyền riêng tư bậc nhất cũng như bảo vệ quyền lợi của các cuộc giao dịch ngầm nổi tiếng nhất trong cả hai giới hắc bạch lưỡng đạo.”

 

  • Ra là có camera ở khắp nơi lại có thể quan sát trực tiếp từ phòng VIP, Monster đúng là khí phách thật…
  • Người đấy quen với em?
  • Anh ghen sao?
  • Không. Nhưng là cảm giác được em khó chịu khi gặp hắn…

 

Hạo Phong dùng ánh mắt si mê mà nhìn cậu. Loại ánh mắt này rất hiếm khi Hạo Phong thể hiện ra bên ngoài, nhưng chỉ khi hai người hoàn toàn ở một nơi riêng tư, Hạo Phong sẽ không ngần ngại thể hiện ra với thỏ trắng của y rằng, y si mê cậu.

 

  • Ngốc quá. Là chuyện cũ thôi mà…
  • Kể tôi nghe xem nào…

 

Minh Ngọc khẽ bật cười. Quả thật từ ngày cậu rời đi đến giờ, Hạo Phong dù là một điều nhỏ nhặt nhất cũng sẽ chiều theo ý cậu, hầu như y không để trong lòng cậu chứa đựng một điều gì phiền não. Y như một tòa thành ma thuật, cứ cố bao phủ lấy cậu để che chở và bảo vệ cũng như giữ chặt lấy cậu không cho cậu rời khỏi đấy.

 

Cậu khẽ thở dài nhận mệnh mà kể cho y nghe chuyện quá khứ của mình.

 

…………………

 

Lúc này tại góc khuất của quầy bar…

 

  • Thêm một ly nữa…
  • Cậu chắc chứ?
  • Chắc… Tôi đang thất tình mà… Hức…

 

Một bóng dáng âm trầm đi đến, ngồi ngay bên cạnh kẻ đang cố uống hết tất cả rượu của quầy bar…

 

  • Tuệ Phong…
  • Hửm?
  • Sao để bản thân uống nhiều như vậy?

 

Bóng dáng người ấy đủ uy quyền làm các nhân viên trong quầy bar có cho tiền cũng không dám đưa đến cho cậu thanh niên trẻ thêm một ly rượu nào.

 

  • Mặc kệ tôi, anh quản cái thí…

 

Vương Tuấn Kiệt chỉ khẽ thở dài đỡ lấy cái ly thủy tinh bị cậu nhóc đang say mèm ấy đập xuống bàn.

  • Có phải tôi rất xấu xí không?
  • Là ai nói thế?

 

Vương Tuấn Kiệt khẽ phì cười mà hỏi lại… Đầu óc của cậu em họ này của anh cái gì cũng tốt, bất quá chính là về phương diện tình cảm thì ngốc đến không thể tả.

 

  • Thế thì sao mà lần nào tôi cũng thất bại cả vậy?

 

Thực ra thì lần nào cũng có Vương chủ tịch của chúng ta nhúng tay vào, nếu không thì e rằng bé hỏa hồ đáng yêu này đã bị đám sắc lang làm thịt từ đời nào rồi.

Mà nói đến đây Vương chủ tịch khẽ siết chặt tay lại nhưng ánh mắt rất nhanh lại trở về bình thường.

 

  • Thời hạn ba năm của chúng ta như hôm nay là kết thúc rồi…
  • Thế à? Thì sao nào? Hức…

 

Jayson nghiêng ngả hết bên này liền nghiêng sang bên kia, xong cậu lại ngước nhìn người trước mặt mà cười ngu ngốc…

 

  • Em phải trở thành hôn thê của anh chứ sao? Như lời hứa của chúng ta đấy…
  • Có hứa à?

 

Cậu lại tiếp tục cười ngu mà hỏi. Quả thật Vương chủ tịch đã cố gắng nhiều lắm để nén xung động muốn nhào đến đánh mông con hỏa hồ này một trận. Bất quá chính là, y là người luôn biết lấy đại cục làm trọng a.

 

  • Em quên rồi sao? Cách đây ba năm tại Ý, lúc đó em trốn một mình đi du lịch bị anh bắt gặp, rồi đêm đó…
  • A… Nhớ rồi nha… Mà anh là anh họ của tôi à? Sao anh nhìn khác hẳn với cách đây ba năm thế? Cách đây ba năm nhìn anh… Hức…Trẻ hơn bây giờ… Còn rất ngông cuồng a…
  • Anh già rồi…
  • Nhưng anh vẫn rất phong độ và lịch lãm nha…
  • Thế sao?

 

Vương chủ tịch một tay đặt vào lưng của đối phương mà đỡ lấy cậu để cậu khỏi ngã khỏi ghế.

 

  • Nhưng mẫu hình tôi thích là kiểu dễ thương cơ…Anh lại rất đàn ông, tôi không thích.
  • Em…

 

Vương chủ tịch hít một hơi lãnh khí mà trầm giọng bảo.

 

  • Tới lượt em thích hay không sao? Bản giao ước ở nhà tôi vẫn còn giữ.

 

Jayson chẳng buồn để tâm đến Vương Tuấn Kiệt đang bốc đầy hỏa khí ở đây, chỉ nghĩ đến quá khứ tình yêu đầy bi tráng của mình.

 

  • Tôi bị hơn 10 nữ nhân từ chối, 12 người đá ngay khi vừa mới gật đầu đồng ý yêu nhau, khi nãy lại vừa bị thất tình bởi một người đã có người yêu rồi… Sao số tôi nhọ thế cơ chứ???

 

“Nếu tôi không ra tay sớm, dám chắc em đã rơi vào miệng sói từ lâu rồi…”

 

Nghĩ đến quá khứ cứ gặp ai dễ thương liền rung động và chạy đến cưa cẩm của bảo bối nhà anh, anh quả thật rất muốn kéo y xuống làm cho một trận…

 

  • Bảo bối, cưng còn có anh mà…

 

Vương chủ tịch vẫn không hổ là Vương chủ tịch, y có thể lãnh tĩnh chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

 

  • Nhưng mà… Anh sẽ không đá tôi ngay sau khi tôi vừa đặt status là in the relationship đâu ha?
  • Tất nhiên là không rồi.

 

Cậu nhỏ đáng thương, bị đá riết nên tâm trạng có chút hỗn loạn, rất sợ cảm giác là người bị đá lần nữa. Mà hiển nhiên chấn thương tâm lý này là do Vương lão đại ban cho, tất nhiên y phải là người chịu trách nhiệm a.

 

  • Chúng ta sẽ lấy nhau, rồi anh sẽ dẫn em đi du lịch nhiều như ý em muốn.
  • Thật sao? Du lịch?

 

Hai mắt cậu nhỏ lấp lánh lấp lánh…

 

  • Và ăn nhiều món ngon nữa…
  • Thật sao? Vậy thì được. Dù gì tôi cũng đang rảnh, chúng ta kết hôn đi.
  • Được. Sau này cưng sẽ không còn cơ hội đổi ý nữa đâu.

 

Y vương tay đụng nhẹ vào chiếc mũi xinh xắn đang chun lại của cậu nhỏ.

 

  • Anh không được đổi ý đâu đó.

 

Cậu nhóc vẫn tiếp tục cười một cách ngây ngô và kéo đầu y xuống cụng nhẹ một cái.

 

  • Sẽ không.

 

……………………..

 

Lúc này tại phòng VIP…

 

  • Ra là thế à?

 

Hạo Phong sau khi nghe Minh Ngọc kể hết câu chuyện liền khẽ nhếch môi cười…

 

  • Vậy thì tôi sẽ có cách giúp em hả giận.
  • Vấn đề là em không có giận. Em còn có anh và bảo bối, còn có mọi người bên cạnh quan tâm chăm sóc cho em. Thế nên em không có tâm trí dành cho người dư thừa đâu.

 

Minh Ngọc cố tình nhấn mạnh chữ “dư thừa” vì cậu cũng muốn cứu ai đó một mạng. Cậu biết rằng một khi lão đại đang ngồi ở đây mà nổi nóng thì có bao nhiêu mạng thì “kẻ nào đó” cũng khó lòng mà giữ.

 

  • Ra đây với tôi, nào.

 

Thiết chủ tịch vươn tay ra để chờ đón lấy bàn tay của ái nhân, dịu dàng nắm chặt và ôm lấy cậu bước ra ngoài sảnh lớn.

 

  • Làm gì chứ?

 

Minh Ngọc bối rối lên tiếng hỏi, tay cậu muốn rút lại nhưng vẫn là bị y giữ chặt lấy.

 

  • Chủ tịch…
  • Chủ tịch hảo…
  • Chủ tịch…

 

Giữa đám đông ồn ào, y đưa cậu bước lên khán đài, MC hiểu ý liền nhìn về phía dàn nhạc đang chơi ra hiệu dừng lại.

 

Thiết chủ tịch cầm lấy micro một cách thoải mái, y trầm giọng mà nói vào đấy.

 

  • Ta có hai việc muốn thông báo.

 

Tiếng xôn xao hoàn toàn dừng hẳn. Thay vào đó mọi người liền im lặng hướng về phía khán đài lớn mà chăm chú lắng nghe.

 

  • Thứ nhất, đây chính là phu nhân của ta, Hạ Minh Ngọc. Sau này nếu có gặp y, mọi người đối xử với y như thế nào chính là đối xử với ta như vậy.
  • Oa….

 

Cả hội trường cùng vỡ òa lên, có cả tiếng vỗ tay của đám hủ nữ kèm theo tiếng khóc nấc đâu đó.

 

  • Thứ hai, sắp tới chúng ta có một hạng mục phát triển hệ thống bệnh viện tại vùng Trung Đông, nhưng điều đó vẫn còn nằm trên bản kế hoạch, thế nên, ta sẽ cử một người đến đó khảo sát tình hình.
  • Oa oa oa…

 

Lúc này cả đám cùng gào lên. Minh Ngọc vốn dĩ đứng bên cạnh cũng cảm thấy lỗ tai mình sắp nổ tung rồi. Sĩ Nghị ở gần đấy rất không nghĩa khí mà nhìn Minh Ngọc chịu trận một mình, đó là chưa kể anh còn làm mặt quỷ để trêu chọc cậu nữa chứ.

 

“Người nhà họ Hạ quả thật rất đáng yêu…”

 

Tam Nguyên đứng bên cạnh Sĩ Nghị đứa tay sửa lại cho tóc anh khỏi rối, vừa thầm nghĩ.

 

Và hiển nhiên cuối cùng thì người bị điều đi khảo sát tình hình là kẻ xấu số nào đó. Riêng Minh Ngọc thì tìm cách thuyết phục Hạo Phong rằng cái đề án kia không mấy khả thi để y có thể rút người về. Bất quá chính là, không nói ra ai cũng biết đây chính là hình thức đi đày mà chủ tịch dành để chỉnh kẻ nào đấy, thế nên cũng chẳng ai buồn góp lời vào khuyên can…

 

  • Chí ít giữ được mạng là tốt rồi nha.

 

Sĩ Nghị đứng một bên như người qua đường ăn dưa mà bảo với Minh Ngọc.

 

Câu chuyện tình yêu của bọn họ vẫn sẽ tiếp tục. Mong rằng tất cả những ai có tình trên thế gian này vào một ngày kia đều trở thành thân quyến.

 

Hoàn ngoại truyện