Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Đại gia tộc (Phần kết)


Choco: Xin chào, năm mới đến rồi… Cả nhà ơi, Choco quay lại rồi đây. Chúc cả nhà năm mới vui vẻ, bình an và tràn đầy hạnh phúc nhé.

Trong năm mới này, Choco có một tin vui đến cho cả nhà. Đó chính là Choco sẽ viết nhiều hơn. Up đều đặn hơn, có thể 1 tháng 2 kỳ hoặc 3 kỳ. Hy vọng rằng cả nhà sẽ tiếp tục ủng hộ Choco nhé.

Chúc bé yêu Ruby, bé Nhím càng ngày càng xinh đẹp. Chúc các bạn fans đang sống tại nước ngoài cũng sẽ đón một cái tết thật bình an, thật hạnh phúc nhé.

Mãi yêu cả nhà.

Ngoại truyện  – Đại gia tộc (Phần kết)

 

Bữa tiệc tất niên kết thúc bằng màn pháo hoa đặc sắc, kèm theo đó chính là tiếng rì rầm nói chuyện của “đám nhỏ” trong nhà. Hiện tại ai ai cũng đã có đôi có cặp, lại còn dắt thêm người về ăn mừng năm mới nữa chứ. Ngay cả cậu nhóc Thiết Hình Hòa cũng dần trưởng thành, đã muốn có bạn tâm giao tri kỷ rồi.

 

Minh Ngọc cảm thấy không muốn nhận là mình già cũng không được. Cậu khẽ nở một nụ cười mãn nguyện mà nhìn người đàn ông của mình.

 

  • Sao vậy?

 

Thiết Hạo Phong nhìn y mỉm cười đầy sủng nịnh mà hỏi.

 

  • Cảm thấy mình già thật rồi.

 

Minh Ngọc khẽ dụi mũi vào mũi của người nào đó mà làm nũng nói.

 

  • Tối qua vẫn còn đủ sức mà. Sao hôm nay lại…

 

Minh Ngọc liếc xéo ai đó vẫn đang nở nụ cười xấu xa.

Cậu nghĩ về quãng thời gian trước… Thật sự đời người chỉ như một giấc mơ, điều đó không sai.

 

Nhớ lại việc hai người từng sống chung, có đôi khi cũng từng cãi nhau. À không, chỉ là có những lúc cậu nổi nóng và giận dỗi, còn riêng ai đó thì rất ít khi to tiếng với cậu. Lần to tiếng nhất là lúc y lo lắng khi cậu ngã từ trên ngựa xuống, hay chính là lúc cậu vừa sinh con xong. Những lần ấy đều là y tâm trạng hoảng loạn, sợ rằng cậu sẽ rời xa y nên mới to tiếng. Cậu hiểu rõ điều đó nên trong lòng lại càng thêm trân trọng y hơn.

 

“Đời người có được một tri kỷ đã khó, nhưng Hạ Minh Ngọc ta lại có một tri kỷ hoàn hảo thế này, quả thật chết không hối tiếc.”

 

Minh Ngọc thò tay qua nắm lấy tay to lớn của Hạo Phong, khẽ lồng ngón tay vào, nhìn y nói.

 

  • Năm mới vui vẻ, ông xã, mãi yêu anh.

 

Hạo Phong trong mắt thụ sủng nhược kinh, hiếm khi thấy được Tiểu Ngọc của y lại đi bày tỏ tình cảm trước mặt “đám nhỏ” thế này. Y chỉ có thể hít một ngụm lãnh khí mà hạ giọng nói vào tai Minh Ngọc.

 

  • Trọn đời trọn kiếp, bảo bối, năm mới vui vẻ.
  • Vâng.
  • Làm cho em hạnh phúc chính là trách nhiệm của tôi. Đây là lời hứa, không phải câu chúc.

 

Minh Ngọc cười cười rồi cụng nhẹ vào trán của ai kia. Hai bên trong mắt chỉ có đối phương đủ khiến cho những người xung quanh họ phải ghen tỵ.

 

“Đám nhỏ” lúc này làm bộ không nghe không thấy hai vị phụ huynh cứ liên tiếp mắt qua mày lại, kèm theo đó chính là cử chỉ sến súa đến nổi hết cả da gà da vịt lên…

 

Hạ Sĩ Nghị nhẹ kéo lỗ tai của Trần Tam Nguyên lại mà bảo.

 

  • Năm mới cậu dám làm phiền những lúc ông đây làm việc nữa, ông đây liền thịt cậu.
  • Mỹ nhân à, oan ức quá… Em yêu việc còn hơn mạng. Nếu không cản em lại thì sớm muộn gì em cũng bị kiệt sức mà chết.

 

Bên này Thiên Tuấn và Khanh Nhân có vẻ điềm đạm nhất. Thiên Tuấn đang lướt weibo của các công ty du lịch, tay không quên khều Khanh Nhân mỗi khi tìm được một điểm đến thú vị nào đấy.

 

Thiết Hình Hòa thì ngồi im lặng lắng nghe Vận Vanh ca ca nói về những kiến thức trong việc quản lý kinh doanh. Cậu nhóc chính là đang học theo Lam Vận Vanh về việc quản lý một công ty nhỏ.

Dù còn đang đi học nhưng cậu nhóc nghĩ đã đến lúc nên tìm người để học hỏi từ từ rồi. Bất quá khi nghe ra được ý định của cậu thì Lam ca ca sống chết bám lấy cậu, bảo rằng với tấm bằng MBA hạng ưu kèm theo đó là bảo chứng gia sản, y chính là lão sư tài giỏi và uy tín nhất cho đến thời điểm hiện tại đây.

 

Khi nghe đến việc ấy Thiết chủ tịch không lên tiếng phản đối, Khanh Nhân cũng chỉ khẽ lắc đầu nhưng không quên thòng thêm một câu:

 

  • Bản hợp đồng dự án Kingdom of the Winds, chỉ để đổi lấy vị trí lão sư này. Lam Vận Vanh quả thật là người coi trọng mỹ nhân còn hơn cả giang sơn nữa.

 

Thiên Tuấn thì tự hào vì chí ít tiểu đệ mình cũng có được một lão sư tốt để theo học a.

Những người còn lại quây quần bên cạnh nhau, người thì dựa vào ngực ái nhân, kẻ thấp giọng bàn bạc về các dự án sắp tới. Xem ra không khí cuối năm quả thật khiến cho người ta cảm thấy được gần gũi nhau hơn, cũng như cảm giác ấm áp bên cạnh những người thân yêu nhất luôn khiến cho ta thấy rằng mình thật sự hạnh phúc.

Năm mới vui vẻ, đối với người nhà họ Thiết, đó là lời hứa dành cho ái nhân, chứ tuyệt nhiên không phải chỉ là câu chúc đơn thuần.

Mong rằng những kẻ có tình rồi sẽ nên giai ngẫu.

Hoàn

 

Advertisements

Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Một ngày bình thường


Choco: Chờ ta có lâu lắm không a? Thật sự trong tháng vừa qua ta chính là bận đến không thở được luôn. Nhưng lần này vì trễ 1 tháng, nên ta sẽ ráng trong tháng 9 có 2 chương lên cho mọi người.

Vẫn câu nói cũ, yêu tất cả nhiều lắm a ❤ ❤ ❤

Chờ ta nhé. Chắc cuối tháng này ta lại sẽ trồi lên a. Hihihi

 

Ngoại truyện: Một ngày bình thường

 

Thiên Tuấn đệ đệ năm nay đã tròn 15 tuổi. Quả thật thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó mà Thiên Tuấn đã trưởng thành, cùng Khanh Nhân đã trở thành một đại soái ca vạn người mê.

Thiên Tuấn đệ đệ hiện tại đây chính là đang bước vào độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, cũng là như một trái non đang dần chín khiến bao người nhìn bằng ánh mắt thèm thuồng.

 

Hôm nay Thiên Tuấn sau khi được nghỉ hè liền chạy ngay đến căn biệt thự chính mà chơi đùa với Hình Hòa. Không hiểu sao trong tất cả các anh chị em, Thiên Tuấn vẫn là yêu thương Hình Hòa nhất.

À tất nhiên phải là sau Khanh Nhân ca ca rồi, nhưng vẫn là dành tất cả sự sủng ái cho đệ đệ nhỏ tuổi nhất cũng như moe nhất này.

 

  • Hình Hòa, cười với ca ca một cái nào!
  • Ca ca… Ta đã lớn rồi nha. Đừng hống ta như con nít có được không hả?

 

Hình Hòa làm bộ giận dỗi mà đáp. Nhưng bé cũng rất hiểu chuyện mà cười với Thiên Tuấn ca ca một cái. Nụ cười đáng yêu của bé làm cho trái tim nhỏ bé của người làm ca ca bỗng chốc tan chảy.

 

  • Hảo, là ca ca sai. Vậy Hình Hòa có muốn Thiên Tuấn ca ca dẫn đệ đi ăn kem không?

 

Vẫn là muốn hống cho bé vui vẻ… Quan trọng nhất là để cho đệ đệ vui, Thiên Tuấn ca ca sẵn sàng làm người anh nhị thập tứ hiếu a.

 

  • Có. Tất nhiên là có rồi… Nhưng mà papa đã phạt đệ, một tháng không được ăn kem, vì tội lần trước đệ ăn kem nhiều quá làm cho viêm họng a.
  • Ngốc, ta không nói, đệ không nói, papa làm sao biết được.
  • Đúng vậy a.

 

Tại quán kem Hagen Dazz lúc này có một thiếu niên trẻ tuổi dẫn theo một đứa nhỏ thập phần khả ái. Hai người gọi một phần kem lớn, để rồi ca một miếng đệ một miếng mà thưởng thức, mặc kệ những người lớn xung quanh đang dòm ngó về phía bàn của mình.

 

  • Ca, sao mà người ta cứ nhìn về phía chúng ta hoài thế?
  • Tại vì Hình Hòa rất khả ái nga…

 

Hình Hòa nhìn một vòng xung quanh, khẽ nở nụ cười, làm các a di xung quanh liền thi nhau hú hét lên.

 

  • Khả ái quá đi nha…
  • Bé ơi, bé là con ai thế a?
  • Bé ơi, quay lại đây cười với a di một cái xem nào…

 

Thiên Tuấn có lẽ cũng đã dần ý thức được mức độ nguy hiểm, thế nên với trách nhiệm của một hảo ca ca, y liền nhanh chóng kéo đệ đệ đi chỗ khác.

 

  • Nhìn xem kìa, thiếu niên đi kèm đứa nhỏ ấy cũng rất đáng yêu a…
  • Sao hôm nay lại có thể thấy được cùng lúc 2 đứa nhỏ đáng yêu như vậy a???
  • Có khi nào là huynh đệ luyến không a a a?

 

Thế giới này là của nữ nhân. Câu nói này quả thật không sai, hai huynh đệ vừa ra đến ngoài, liền gọi người đến đón để tránh làm kinh động đến báo giới các thứ. Quả thật lâu lâu mới được dịp bỏ nhà đi chơi, liền kéo theo không ít phiền phức.

 

Tại biệt thự lớn tối hôm ấy…

 

  • Hình Hòa, con nói xem hôm nay con đã làm gì?
  • Dạ, con…

 

Minh Ngọc vừa cau mày vừa hướng đứa nhỏ nghiêm giọng hỏi.

 

  • Con nói xem đoạn clip trên mạng này là thế nào?
  • Con… Papa đừng trách Thiên Tuấn ca ca a… Là do con muốn ăn kem nên mới… Oa

 

Hình Hoà còn nhỏ, vừa bị Minh Ngọc nghiêm giọng dạy dỗ liền òa lên khóc, thấy thế nên vị nghiêm phụ Thiết Hạo Phong vốn dĩ đang đứng phía sau tấm bình phong, liền nhanh chân tiến đến bế tiểu bảo bối lên mà dỗ.

 

  • Hình Hòa ngoan, daddy biết con rất ngoan, đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi, đúng không?

 

Minh Ngọc lúc này liền hướng cả hai phụ tử tỏ vẻ bất lực.

 

  • Anh càng ngày càng sủng nó, sớm muộn gì nó cũng sẽ bị chiều hư. Hình Hòa, con nói xem, con liên lụy đến Thiên Tuấn ca ca lại còn làm cho ca ca bị báo chí đưa tin nữa. Chưa kể, ta đã phạt con một tháng không được ăn kem. Chẳng lẽ con coi lời ta nói chỉ là gió thoảng?
  • Con không có… Con chỉ là… Con sai rồi papa, papa đừng giận con, đừng bỏ rơi con mà…

 

Hình Hòa chẳng hiểu vì sao mỗi khi bị Minh Ngọc la liền sẽ nghĩ ngay đến việc papa sẽ bỏ rơi mình. Mọi thứ là do một lần rất lâu trước đây bé đã rất nghịch ngợm, lại bị vú em dọa cái gì mà nếu bé còn nghịch nữa papa mà bé thương nhất sẽ bỏ rơi bé, không thương bé nữa. Hình Hòa là một cậu bé ngoan lại còn rất thông minh. Chỉ cần bé cảm thấy người lớn nói đúng bé sẽ ghi khắc vào lòng rất lâu. Cho nên nghe thế bé liền hoảng sợ, tuy nhiên bé không nói ra cho cả papa lẫn daddy là mình bị điều gì dọa cho sợ. Có lẽ bé cũng biết bản thân mình không giống với những đứa nhỏ khác, có cả mẫu thân lẫn phụ thân. Bé là có 2 người cha yêu thương bé, thế nên bé lúc nào cũng sợ hãi vì bản thân mình khác biệt nên sớm sẽ bị bỏ rơi.

 

  • Con nói sao? Ai bỏ rơi con?
  • Papa đừng bỏ rơi con… Con biết sai rồi a…

 

Hình Hòa càng khóc càng thương tâm, đến nỗi Thiên Tuấn mới vừa từ ngoài cửa bước vào liền đau lòng không thôi mà vội chạy đến xem bé.

 

  • Daddy, chuyện gì xảy ra vậy? Sao Hình Hòa lại khóc thương tâm thế kia? Tên hỗn đản nào dám chọc ghẹo đệ đệ con?

 

Hạo Phong lúc này thoáng bất lực mà nhìn Minh Ngọc, Minh Ngọc khóe mắt cũng hơi ửng hồng, tránh không khỏi công việc làm nghiêm phụ đôi lúc thật quá mức khó khăn đi.

 

Minh Ngọc giơ tay ra mà giành lấy bé Hình Hòa từ tay Hạo Phong, ôm vào lòng mà hỏi.

 

  • Là ai nói với con là con chọc tức ta thì ta liền sẽ bỏ rơi con?
  • Papa hứa đừng bỏ con đi mà…
  • Ta ngay cả sinh mạng cũng không quản mà mang con đến thế gian này, thì liệu có việc gì đáng để ta phải bỏ rơi con? Tiểu ngốc tử…

 

Minh Ngọc dù nhíu mày nhưng vẫn ẵm bé hướng ngoài sân vườn mà đi tới.

 

  • Vẫn là tiểu ngốc đáng yêu này biết cách chọc giận Minh Ngọc.

 

Hạo Phong mỉm cười đầy sủng nịnh, xong xoay người hướng phòng làm việc. Lúc này Khanh Nhân cũng vừa tới. Đưa tay cốc nhẹ vào đầu Thiên Tuấn, xong Khanh Nhân hướng nhanh đến phòng làm việc mà trực tiếp bàn bạc công việc với lão cha của mình.

 

  • Thiên Tuấn vẫn còn nhỏ, không biết cách xử lý khéo léo các vấn đề thình lình phát sinh.

 

Khanh Nhân vừa bước vào phòng liền lên tiếng. Hạo Phong khẽ nhướng mày nhìn y một cái, xong liền mỉm cười ra hiệu cho y ngồi xuống mà nói chuyện.

 

  • Xem ra con cũng rất lo lắng ta sẽ phạt Thiên Tuấn.
  • Vâng. Nhưng điều khiến con lo lắng hơn cả là việc hình ảnh của Hình Hòa và Thiên Tuấn trong lần này đã bị nhóm chó săn chụp được. Đám người đó còn đang phát tác tràn lan những hình ảnh này trên các trang mạng xã hội, và hiện tại đã lan đến các trang web ấu dâm. Việc này con đã ra lệnh xuống cho đội ngũ hackers của tập đoàn ngày đêm làm việc, truy ra chân hung, đồng thời phá nát các trang web ấy. Con cũng đã chủ động liên hệ với phía cảnh sát. Nhà họ Thiết chúng ta nhất cử nhất động đều bị phía cảnh sát dòm ngó. Thế nên con đã đưa cho luật sư trình bày đầy đủ lý do, đồng thời yêu cầu phía cảnh sát hỗ trợ giúp đỡ. Nhất định trong khoảng thời gian ngắn nhất chúng ta sẽ truy ra được kẻ đứng đằng sau giật dây cho vụ phát tán hình ảnh lần này.
  • Lúc đầu chỉ đơn thuần là một chủ ý tốt. Nhưng khi xử lý không khéo, lại dẫn đến sự thương tổn không đáng có cho những người xung quanh, đặc biệt là cho những người mà chúng ta xem trọng.

 

Thiết Hạo Phong nghiêm giọng nói.

 

  • Vâng, con đã rõ. Con sẽ cố gắng giải quyết tốt việc này. Cha yên tâm.

 

Thiết Hạo Phong từ ngày có Hình Hòa có vẻ như phần nào đã cảm nhận được cảm giác làm cha là như thế nào. Y hoàn toàn không quá mức lạnh lùng như trước kia nữa. Nhưng đã trở thành một chuẩn phụ thân. Đối với các đứa con riêng, y vẫn là đối xử dịu dàng hơn trước. Thái tử Thiết Khanh Nhân là người đầu tiên cảm thấy bị shock trước sự thay đổi này. Nhưng dần dần cậu thích nghi và bắt đầu hiểu được cảm giác ấm áp khi ở cạnh người thân là như thế nào.

Riêng với những đứa nhỏ khác, chỉ cần Thiết chủ tịch không quá mức nghiêm khắc là đã rất hạnh phúc rồi. Với Thiên Tuấn thì lại là một trường hợp đặc biệt. Càng lúc cậu nhóc ấy càng bám dính lấy Minh Ngọc. Có lẽ Thiên Tuấn là loại người chỉ cần biết người đó tốt với mình liền mặc kệ hết thảy mọi thứ mà đặc biệt quấn lấy người đấy. Và điều này làm cho Minh Ngọc rất vui, vì tự dung lại có một đứa nhỏ yêu quý mình như vậy. Nhưng vẫn là làm cho Thiết chủ tịch phải ăn dấm chua nhiều phen a.

 

Trong sân vườn rộng lớn, lúc này Minh Ngọc đang ngồi trên chiếc xích đu trắng mà bế lấy tiểu Hình Hòa đang thiêu thiêu ngủ, riêng nhóc Thiên Tuấn là đang ngồi ở chiếc bàn trà tinh xảo mà bất mãn nhìn về hướng Minh Ngọc hỏi.

 

  • Papa, ai đã nói với Hình Hòa là người sẽ bỏ y?

 

Hình Hòa vừa mới chợp mắt không lâu, mi mắt vẫn còn đang ngọ ngoạy, thế nhưng Thiên Tuấn vẫn không kiềm được xúc động muốn đánh người mà trực tiếp truy hỏi Minh Ngọc.

 

  • Ta cũng không rõ.

 

Minh Ngọc khẽ lắc đầu. Đôi mày xinh đẹp khẽ chau lại.

 

  • Nhưng chắc chắn là những người thường tiếp xúc với nó, lại hay dùng điều này để hù dọa nó, vậy nên mới khiến nó sinh ra ám ảnh. Đó là dấu hiệu không tốt cho sức khỏe tâm thần của đứa nhỏ.
  • Papa, người… Có giận con không?

 

Thiên Tuấn bỗng chốc thay đổi chủ đề mà đi đến bên chỗ Minh Ngọc đang ngồi, quỳ một chân ngước lên nhìn Minh Ngọc với ánh mắt long lanh…

 

  • Tiểu ngốc tử, ta không bao giờ trách con cả, cũng không bao giờ trách Hình Hòa. Chỉ là ta buộc lòng phải làm một nghiêm phụ. Daddy con đã nuông chiều nó đến vô pháp vô thiên rồi, nếu ta còn nuông chiều nó nữa, sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành một tiểu bá vương.

 

Minh Ngọc khẽ nhíu mày bất đắc dĩ mà nhìn đứa con lớn nói.

 

  • Sẽ không sẽ không. Hình Hòa vừa đáng yêu lại vừa hiểu chuyện. Con đảm bảo em sẽ không thành một tiểu bá vương đâu a.
  • Con giỏi nhất là bênh vực nó.

 

Minh Ngọc giơ tay cốc nhẹ vào đầu đứa nhỏ mà nói.

 

  • Được rồi. Nhưng lần sau cả hai đừng đến nơi quá đông người như vậy. Tụi con vẫn đang là những mục tiêu gây chú ý của nhóm paparazzi. Hạn chế đi lại vào thời điểm này vẫn là tốt hơn. Nếu cần gì thì có thể nhờ quản gia đi mua về.
  • Nhưng ra ngoài ăn vẫn là có thú riêng của nó a.

 

Thiên Tuấn khẽ bĩu môi đáp. Minh Ngọc chỉ mỉm cười và cốc nhẹ một cái nữa vào đầu đứa nhỏ khả ái này.

 

  • Con đó, Khanh Nhân chắc đang lo sốt vó rồi. Ta đã dặn Hạo Phong đừng tạo quá nhiều áp lực cho các con. Nhưng con vẫn là một đứa nhỏ cứ thích tùy ý hành động, đôi khi chính ta cũng phải đau đầu vì con a.
  • Con không có. Papa chỉ nói quá đi…

 

Thiên Tuấn vùi đầu vào lòng của Minh Ngọc mà nhõng nhẽo. Xong như nhớ ra cái gì đó, cậu liền cho tay vào túi quần mà giơ ra trước mặt Minh Ngọc.

 

  • Con tìm thấy một thứ khá dễ thương. Con nghĩ rằng papa sẽ thích, thế nên con mới tranh thủ mua ngay trên đường đến đây ạ.
  • Con là đứa con ngoan nhất của ta.

 

Minh Ngọc nở một nụ cười hạnh phúc và nhẹ xoa đầu đứa nhỏ nhõng nhẽo này.

  • Còn Hình Hòa nữa ạ…
  • Hình Hòa dạo này rất hay tranh thủ sự sủng ái của những “đại nhân” xung quanh nó. Càng ngày ta càng cảm thấy phương pháp giáo dục của ta có vấn đề. Hoặc do ở daddy nó có vấn đề.

 

Minh Ngọc lắc đầu thầm than. Có lẽ lúc này cậu đang tự trách bản thân vì sao trước đây lại nói với vị đại nhân nào đó nhất định phải sủng ái Hình Hòa lên tận trời.

“Lời nói ra để rồi bây giờ rút lại không được, y chính là đang sủng Hình Hòa lên tận trời. Cứ kiểu này chắc chắn Hình Hòa sẽ hư mất.”

 

Có vẻ Minh Ngọc lo hơi xa, bất quá nếu cần phải lo lắng nên là lo lắng cho vị vú em lúc này đang co rúm sợ hãi nơi sopha, lúc này thì các vị đại nhân vật Trần Tam Nguyên, Hạ Sĩ Nghị, Thiết Khanh Nhân và cả vị chuẩn phụ thân Thiết Hạo Phong cùng đang đen mặt mà nhìn y.

 

  • Tôi, là tôi không cố ý… Lão gia, đại thiếu gia… Hai người khoan hồng độ lượng, đừng chấp… Đừng chấp vú em ít học này…

 

Vú em người Malay đang cố gắng năn nỉ các vị đại nhân lúc này đang tức đến muốn bóp chết y.

 

  • Hết việc hù dọa rồi sao lại đi hù dọa Hình Hòa kiểu đấy?

 

Hạ Sĩ Nghị xem ra vẫn còn là người lý trí nhất lúc này. Y lên tiếng hòng để phá tan cục diện đang rất căng thẳng.

 

  • Do hôm ấy tiểu thiếu gia chơi đùa ngoài sân, mà trời đang nắng rất to… Tôi là sợ thiếu gia đổ bệnh lão gia lại phạt chúng tôi trông chừng cậu không tốt… Cho nên khi bắt được tiểu thiếu gia tôi… Tôi liền nghĩ sẽ hù dọa để cậu ấy không tiếp tục nghịch ngợm nữa.
  • Cô có biết một câu nói của người lớn có thể cho đó là vô hại. Nhưng với con nít thì khác. Não bộ của trẻ nhỏ đang ở giai đoạn phát triển chính là dễ ghi khắc những nỗi sợ vô cớ vào lòng. Không những thế, có khi chỉ vì những nỗi sợ vô cớ này mà dẫn đến tâm bệnh khó chữa khi đứa bé khi trưởng thành. Đến lúc đó, cô có chịu trách nhiệm về việc này không?

 

Hạ Sĩ Nghị vẫn là yêu chết đứa cháu trai khả ái của mình, tất nhiên khi nghĩ đến cảnh cháu mình có khả năng vì bị dọa sợ thành bệnh liền rất bất mãn. Các vị đại nhân khác cấp độ bất mãn có thể nói chỉ có hơn chứ không kém.

 

  • Mọi người tụ tập hết ở đây làm gì thế?
  • Ngọc nhi…
  • Minh Ngọc…

 

Minh Ngọc ôm đứa nhỏ vào, liền cảm giác được bầu không khí tràn ngập mùi thuốc súng này, cậu không nói hai lời liền đưa Hình Hòa cho Thiên Tuấn ôm lên lầu.

 

  • Con giúp ta trông chừng em.
  • Dạ.

 

Thiên Tuấn rất ngoan ngoãn mà ẵm Hình Hòa lên lầu. Cậu không hỏi lý do, vì căn bản thường ngày Thiên Tuấn đã tập thành một thói quen là Khanh Nhân vị ca ca hòa ái ấy vẫn là có một số việc không muốn để cậu biết đến. Nhưng Thiên Tuấn hoàn toàn không muốn tìm hiểu đến những vấn đề ấy. Vì đối với Thiên Tuấn, cậu là tin tưởng tuyệt đối vào Khanh Nhân cũng như phụ thân, papa, chú Sĩ Nghị và chú Tam Nguyên. Cậu biết là những gì bọn họ muốn chia sẻ liền sẽ chia sẻ, còn những gì không thể, căn bản vẫn là không biết vẫn tốt hơn.

 

  • Có việc gì mà nhìn mọi người có vẻ nghiêm trọng vậy?

 

Minh Ngọc mỉm cười pha trò. Quả thật lúc này nếu không pha trò thì bầu không khí quỷ dị này đủ để dọa chết những người giúp việc xung quanh. Riêng với vú em người Malay thì hiện đang rét run cả người. Dù rằng Minh Ngọc là rất thiện lương, nhưng những người xung quanh cậu thì không phải đâu a. Thêm nữa cho dù Minh Ngọc có cầu tình, thì còn phải coi vị chuẩn daddy có đồng ý hay không nữa.

………………..

Sau khi nghe xong câu chuyện vì sao lại phát hiện ra vú em này chính là người đã thường xuyên hù dọa bé cưng của mình, kèm theo đó chính là những hình phạt mà các vị đại nhân đề xuất, Minh Ngọc chỉ khẽ thở dài lắc đầu.

 

  • Bỏ qua đi, dù gì cô ta cũng không muốn như vậy.

 

  • Minh Ngọc, chính em cũng đã nói nếu không chữa trị tận gốc nỗi sợ của tiểu Hòa, e rằng cháu nó sẽ bị ám ảnh tâm lý. Vậy tại sao em lại…

 

Sĩ Nghị bất bình lên tiếng. Ngó qua vị chuẩn daddy mặt đang đen lại nhìn về phía người vú em bằng một ánh mắt bất thiện.

 

  • Dù lời hù dọa là xấu, nhưng căn bản do Mary không biết. Không thể trách cô ấy hoàn toàn được. Được rồi, Mary, cũng trễ rồi, cô lên nghỉ đi. Việc này tôi sẽ nghĩ hình phạt dành cho cô sau.

 

Vú em Mary nhìn Minh Ngọc như vị bồ tát sống, xong nhanh chóng cúi đầu cảm ơn bằng đủ thứ ngôn ngữ loạn xạ mà cô ta học được. Xong cô ta vội quẹt nước mắt mà cúi đầu đi thẳng về phía cầu thang.

 

  • Tối nay cô không được vào phòng của Hình Hòa.
  • Dạ… Lão gia…

 

Vú em vừa lau nước mắt vừa cúi đầu đi về hướng ngược lại.

 

Minh Ngọc lúc này nhìn các vị đại nhân vật đang thể hiện rõ nét bất mãn mà khẽ mỉm cười.

 

  • Hình Hòa là đứa con do đích thân em sinh ra, chẳng lẽ nó bị dọa sợ đến mức chỉ cần lớn tiếng la mắng nó liền sẽ khóc nháo và van xin em đừng bỏ rơi nó, chẳng lẽ em không biết sao? Chẳng lẽ em lại không xót cho những đêm con nó nằm mơ gặp ác mộng rồi lại gào lên cái gì mà “Papa, daddy đừng bỏ con…” cùng những câu nói vô nghĩa ấy? Chỉ là, sau khi tìm ra được căn nguyên em lại không cách nào giận ghét được người vú em này. Cô ta đã rất tận tụy chăm sóc cho Hình Hòa. Điều cô ta mong muốn chỉ là cho con nó bớt nghịch ngợm, nhưng do cô ta thiếu kiến thức. Lỗi do vấn đề kiến thức có thể sửa được. Mà cũng không phải là do cô ta muốn như thế. Mọi người có thể nhìn vấn đề theo hướng khách quan hơn không?

 

Minh Ngọc vẫn là tiến hành bước thuyết phục đầy khó khăn dành cho vị chuẩn phụ thân đang đen mặt đứng một bên có vẻ không mấy quan tâm này. Vì cậu hiểu trước khi y đại khai sát giới chính là một biểu cảm dửng dưng thế này đây.

 

  • Hạo Phong, chuyện này không cần làm quá lớn đâu. Hiện tại cô ta đã biết sợ, anh chỉ cần cắt thưởng cô ta liền sẽ hiểu ra sau này chắc chắn không dám tái phạm nữa. Làm ơn đừng làm ra vẻ mặt đáng sợ ấy được không a? Sẽ dọa chết những người xung quanh a.
  • Em nói tôi có một bộ mặt đáng sợ sao?

 

Hạo Phong không nóng không lạnh kề sát tai Minh Ngọc mà hỏi.

 

  • Hì hì, thì rõ ràng anh là đang rất tức giận mà còn gì… Hảo, là anh lớn lên anh tuấn khí khái, khi giận lên cũng có đủ khí chất của bá vương một phương, nói như vậy anh sẽ bỏ qua cho cô ta nhé?

 

 

Minh Ngọc rõ ràng là một người có tâm tư rất thiện lương. Tiếc là anh trai của cậu thì không được thật thà như vậy. Y khẽ đưa mắt nhìn về Tam Nguyên mà nheo lại một chút.

 

“Con bà nó, sao bao nhiêu năm rồi mà mị nhãn của hồ ly tinh này vẫn khả ái chết đi được…”

 

  • Làm sao, bà xã?

 

Sĩ Nghị đánh nhẹ vào vai Tam Nguyên sau khi cảm giác được con cẩu lớn đang vẫy đuôi mà nhìn anh. Anh khẽ rướn người kề sát lỗ tai y nói nhỏ vài câu gì đó. Minh Ngọc nhìn thoáng qua liền đoán được tâm tư, cậu liền tằng hắng.

 

  • Chuyện vợ chồng người ta, bây là người ngoài đừng nên xen vào.

 

Sĩ Nghị giơ tay che chắn trước mặt Tam Nguyên, tõ rõ thái độ ta đây liều chết bảo vệ thứ sở hữu của mình càng khiến Minh Ngọc cảm thấy thật hảo ngoạn. Cậu bật cười liền đáp.

 

  • Không ai rảnh mà xen vào chuyện nhà của anh. Ca, nhưng em nói trước, anh cùng anh rể không được làm bậy. Em mà hay có chuyện gì xảy ra sau lưng em, em liền đăng tin tuyệt giao với anh đấy.
  • Mày phản rồi à?

 

Sĩ Nghị tức đến giơ chân. Thằng em vô lương tâm vẫn cứ đứng đó mà cười hì hì. Rõ ràng Minh Ngọc hiểu rõ tính Sĩ Nghị sợ nhất là bị hù như thế, cho nên cậu liền đem chiêu này ra để dùng. Tiếc cho người anh cả cưng chiều đứa em như trứng mỏng, mới nghe đến em trai đòi tuyệt giao liền quẳng hết việc trả đũa qua một bên. Riêng với thái tử nhà họ Thiết, Minh Ngọc vẫn là đang không có biện pháp…

 

  • Khanh Nhân…

 

Minh Ngọc khẽ cất tiếng gọi.

 

  • Con hiểu rồi. Con sẽ không tìm vú em gây khó dễ. Papa người yên tâm đi.

 

Khanh Nhân mỉm cười hòa ái.

 

  • Vậy con có thể lên lầu gặp Thiên Tuấn và Hình Hòa không ạ?
  • Được. Con cứ lên.

 

Minh Ngọc thở dài như vừa trút được một gánh nặng lớn. Nhưng chính là không nhìn kịp ánh mắt của Khanh Nhân khi vừa đi ngang qua Hạo Phong, y là khẽ nháy mắt bảo phụ thân cứ yên tâm giao lại những việc cỏn con này cho y giải quyết.

 

“Riêng phần đám chó săn cùng những tên mũ đen đáng chết… Ta xem lần này các ngươi sẽ chết như thế nào.”

 

Khanh Nhân vừa đi vừa thầm nghĩ… Khoa học đã chứng minh, lôi lệ phong hành chính là có di truyền qua huyết thống. Bất quá không rõ, Hình Hòa khi lớn liệu tâm cơ có nặng như Khanh Nhân hay không, nhưng chỉ biết, hiện tại bé đang ngủ rất ngon, vì bé tin tưởng bé đang được rất nhiều thiên thần lớn nhỏ bảo vệ nha.

 

Hoàn ngoại truyện

Bá đạo tình nhân: Ngoại truyện – Thiết Hình Hòa


Choco: Xin chào, ta đã trở lại rồi đây. Có ai nhớ ta không a?

Trong suốt thời gian vừa qua ta phi thường phi thường bận rộn… Hết phải chụp ảnh, đến viết bài PR cho store sắp khai trương. Thế nhưng ta nghĩ, dù bận cách mấy giá nào cũng không thể quên các tình yêu của ta được. Và ta đã cố gắng viết một ngoại truyện nhỏ này, dành tặng cho các tình yêu của ta. Nhưng vẫn đặc biệt hơn nữa chính là dành tặng cho một bé fan đang trải qua giai đoạn khá áp lực trong cuộc sống. Mong là em sẽ sớm vượt qua được… Nhớ là dù sao đi nữa, sis vẫn luôn muốn nhìn thấy gương mặt tươi cười của em, bé à.

PS: Mỗi ngày khi sis nhận được câu hỏi khi nào up chương mới lên của em, sis đều có thêm động lực để sáng tác nha…

À quên nữa, khoe với mọi người, đây là store sắp khai trương và ta chính là hình ảnh đại diện cho store ấy.

https://www.facebook.com/vsstore2017/

Lời cuối vẫn là, ta yêu cả nhà nhiều lắm ❤ ❤ ❤

 

Ngoại truyện: Thiết Hình Hòa

 

Con là con của papa Hạ Minh Ngọc và daddy Thiết Hạo Phong, năm nay con năm tuổi. Con nghe chú Sĩ Nghị bảo con là kết tinh cho tình yêu của hai người, là công khó mà daddy đã mặt dày mày dặn để cưa đổ papa con…

 

Nói về việc làm sao con xuất hiện nga… Đề tài này thì con phi thường không rõ ràng, chỉ là mỗi lần con hỏi papa thì papa lại đỏ mặt và bảo con được tiên hạc mang đến. Nhưng những lúc như thế daddy thường bảo papa không nên nói dối con nít, để rồi daddy bị papa đá cho một cước… Sau đó papa giận dỗi bỏ vào phòng, còn daddy thì làm dấu victory rồi cũng ung dung bước vào sau đó.

 

Thường những lúc như vậy thì cả hai phải lâu lắm mới trở ra ngoài. Và một khi ra ngoài thì sẽ có hai trường hợp có thể xảy ra. Một là papa và daddy cùng dẫn con đi ăn nhà hàng, còn không thì sẽ là:

 

  • Tử sắc lang…
  • Tiểu Ngọc à, đã có với nhau một mặt con rồi, chi bằng ta tranh thủ.
  • Anh đi chết đi.

 

Nói rồi papa bỏ cả bữa ăn để hù dọa daddy. Nhưng nói đến đây con cũng chú thích một chút, papa con đã lén giấu trong phòng chocolate và cả chocopie nữa. Vậy nên papa nói là nhịn đói chứ thật chất vẫn sẽ ăn uống chút đỉnh. Chỉ tội cho daddy nhìn papa như vậy liền không màn ăn uống mà lo lắng dỗ dành papa. Còn papa sau một hồi liền ngồi vào lòng daddy mè nheo làm nũng.

 

Xem ra trong nhà thì papa con thật rất có uy nha.

 

Còn về tình địch. Tình địch của papa con phi thường nhiều, hình như là do daddy cứ như một hũ mật ong lớn ấy, chú Sĩ Nghị hay bảo cái gì mà oanh oanh yến yến nhiều đến mức có thể mở một vũ hội lớn suốt ba ngày ba đêm… Nhưng papa con không thèm ghen với những mỹ nhân xung quanh daddy. Vì papa tin tưởng daddy lắm.

 

Nhưng daddy lại là người phi thường thích ăn dấm chua với papa. Mỗi khi có một mỹ nhân thầm thương trộm nhớ daddy con xuất hiện, mà chỉ cần là lúc ấy có mặt papa, papa chỉ vừa mỉm cười chào hỏi thì daddy đã muốn dùng một cước mà tiễn biệt nàng sang tận bờ tây Thái Bình Dương rồi. Câu nói này của chú Sĩ Nghị, không phải của con nha.

 

  • Hòa Hòa, con mang đến cho daddy của con nè.

 

Papa dạo này đang tập làm ít món bánh ngọt, nhưng chỉ là tính người hay mắc cỡ nên không dám đưa tận tay cho daddy. Vì thế nên mỗi khi cần đến người đều dùng con làm bồ câu đưa thư. Daddy dư biết ai là người đứng đằng sau con mỗi khi con cầm dĩa bánh đến. Thế nhưng người vẫn mỉm cười ôn nhu và hỏi.

 

  • Ai làm mà trông ngon vậy tiểu Hòa?
  • Dạ, người đó không cho con nói nha…

 

Con làm ra vẻ bối rối. Nhưng thật con dư biết daddy sắc lang của mình đã sớm bắt gặp tiểu thỏ trắng là đang núp đằng sau mỉm cười vui vẻ rồi.

Từ khi con ý thức được mọi việc, con mới biết thì ra sói và thỏ vẫn có thể chung sống hòa thuận với nhau a.

Mà cuối tuần này con được papa dẫn đến một tiệm bán thú kiểng, papa nói con nên tập nuôi một con vật nhỏ trong nhà, như thế sẽ nảy sinh tính cách hiền hòa và nhân hậu hơn.

………………………

Còn về chú Sĩ Nghị và “thím” Tam Nguyên sao? Hai người bọn họ đều đang tranh nhau ở vị trí gia trưởng của con. Con nhớ lần trước papa và daddy đang ngồi bàn với nhau việc chọn trường cho con, thì chú Sĩ Nghị và “thím” Tam Nguyên liền nhào vào và bảo rằng để cho bọn họ chọn. Vì như thế sẽ thuận tiện hơn cho việc họ đi họp phụ huynh và sắp xếp lịch học phù hợp cho con. Bọn họ đều muốn tham dự các cuộc họp phụ huynh của con, với lý do là:

 

  • Tiểu Hình Hòa người gặp người yêu, cho nên gia trưởng đi họp nhất định sẽ được bầu làm hội trưởng, lại còn được các phụ huynh khác nhìn với ánh mắt thèm thuồng ngưỡng mộ nữa chứ.

 

Chú Sĩ Nghị lòng đầy nhiệt huyết giành lấy vai trò làm gia trưởng. Riêng “thím” Tam Nguyên thì bảo:

 

  • Tiểu Hình Hòa rất đáng yêu, đôi mắt to tròn kèm theo gương mặt ngây ngô, rất dễ bị các tiểu sắc lang bắt nạt. Căn bản là gia trưởng phải là người có khả năng bảo vệ cho bảo bối. Thêm nữa, các nữ sắc lang dạo này cũng đông không kém.

 

Nói đến đó “thím” liền dùng ánh mắt bi phẫn mà liếc chú của con a. Riêng chú Sĩ Nghị thì rất vui vẻ dạy con hát một bài đồng dao nhi đồng… Hình như là, chú Sĩ Nghị rất hay làm lơ “thím” Tam Nguyên thì phải nga.

 

Nói đến gia đình con, quả thật con có rất đông anh chị em nha. Đôi lúc con cũng cảm thấy chính bản thân mình thật sự không cách nào nhớ hết tên của bọn họ được. Duy chỉ có Khanh Nhân ca ca là người đặc biệt giống daddy nhất. Ca ca Thiên Tuấn thì rất thích bế bế con lên cùng con chơi đùa. Lại còn rất hay mua kẹo bánh cho con.

Nhưng duy chỉ những lúc Thiên Tuấn ca ca bế con thì Khanh Nhân ca ca đều xụ mặt xuống. Khanh Nhân ca ca thật sự rất nghiêm khắc. Bất quá đối với con, ca ca rất giống một bậc gia trưởng thưởng phạt phân minh. Ca ca cũng rất hay dạy bảo con đạo lý làm người, triết học, nhân sinh quan các thứ… Bất quá con đều cảm thấy rất chán rất chán nha. Chơi với Thiên Tuấn ca ca vẫn là tốt hơn.

 

Các ca ca, tỷ tỷ còn lại thật sự đều rất yêu thương con. Bất quá con nghe nói đó chính là do gương mặt con rất giống papa, thêm nữa chính là nghe nói rằng daddy đã ra lệnh cho trong “nhà” nếu ai dám làm cho con khóc liền sẽ bị phạt nặng. Nhưng sau đó con cũng nghe nói là papa đã “cấm vận” daddy suốt cả tháng trời chỉ vì mệnh lệnh ấy. Còn “cấm vận” là gì? Con phi thường không rõ ràng nha.

 

Dạo thời gian gần đây papa đã yêu cầu lão sư phải dạy con Hán tự. Thêm nữa chính bản thân papa và chú Sĩ Nghị ngồi luyện Anh văn với con. Quả thật áp lực rất lớn nha.

Học với chú Sĩ Nghị còn đỡ, vì chú thật sự rất sủng rất sủng con nha. Con bảo mệt chú liền ngưng và kêu người đem lên cơ nào bánh và trà sữa cho con. Riêng học với papa thì rất rất mệt. Papa không chút nương tay, lúc nào cũng ép con phải nhớ hết các con chữ.

 

Người ta vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn a…

Daddy thật sự còn sủng con hơn hết thảy mọi thứ. Nhưng tất nhiên vẫn là, con không được phép làm cho papa nổi giận, còn không daddy cũng sẽ phạt con a.

 

Con lại phải viết tiếp bài văn 1000 chữ nộp cho papa ngày mai nữa. Papa a, người thật sự không có thiên lý, rõ ràng là lần trước người bảo con tả sinh hoạt về đêm của gia đình, con liền tả buổi tối hôm đấy khi con tỉnh dậy đi vệ sinh liền thấy cảnh tượng daddy đang nằm trên người của papa ở ngay tại sopha khách phòng. Con nhớ con chỉ miêu tả có nhiêu đấy thôi vì sau đó là papa phát hiện ra con, liền cố gắng đẩy daddy ra. Sau đó thì daddy lớn tiếng kêu quản gia ẵm con đi nơi khác. Sau đó… Không có sau đó… Vì quản gia ngồi cả buổi trong phòng canh cho con ngủ, cũng như đọc rất nhiều truyện cổ tích cho con nghe nha.

 

Con chỉ viết có vậy, thế mà papa đã đỏ mặt còn dùng xấp bài của con mà ném vào người daddy nữa… Sao đó papa có mắng cái gì mà “sắc lang, sắc quỷ” gì đấy… Bất quá chính là quản gia đã bịt tai con lại không cho con nghe tiếp nha.

 

Thôi con dừng bút ở đây. Còn còn phải viết bài nữa. Nếu không ngày mai papa sẽ lại giao thêm 1000 chữ nữa cho con a…

 

Hoàn ngoại truyện

Bá đạo tình nhân – Chương 14


Choco: Trở lại rùi đây… Tròn 1 tháng rồi nhỉ? Tha lỗi cho ta, ta bận, rất bận, phi thường bận… Ta chỉ vừa mới thi xong Toefl, giờ ta ngồi chờ kết quả để tiếp tục lấy tiếp 1 bằng nữa. Ôi con đường học vấn gian nan của ta…

Lời nhắn cho các fan của ta, yên tâm ta sẽ ráng giữ 1 tháng 1 chap nè. Nếu thấy ta lâu ra chap mới quá thì nhớ nt cho ta qua Face hay trang nhà ta sẽ thấy mà mò lên nhoa.

Ta đạc biệt iu bé Ruby và Nhím, vì hai bé rất thường đốc thúc con sâu lười là ta đây… 

Lời nhắn cuối, yêu tất cả nhiều nhiều nhiều lắm, nhờ mọi người mà ta có động lực viết tiếp a.

lam-thiep-valentine-trai-tim-trong-lo-thuy-tinh_4

Chương 14

 

Tại Hạ gia.

 

  • Tam Nguyên, tên yêu nghiệt ngươi đứng lại đó, lão tử phải thiến ngươi.
  • Vợ yêu à, sao những hai năm rồi mà em còn nóng nảy như thế chứ ?
  • Đứa chết tiệt nào dám chuốc say ông để ông không thể đi họp lớp được hả ?
  • Họp lớp có gì vui ? Em lại đó lại kéo thêm một mớ oanh oanh yến yến.
  • Ai mới là kéo oanh yến ? Còn không nói cậu đi Trần tổng, cậu đi đến đâu cả đám chân dài đều kéo đến bâu lấy cứ như ruồi…
  • Ngoan, bà xã. Em rõ ràng biết đám bạn ấy của em có vài tên vẫn chưa chết tâm mà.

 

Tam Nguyên vội vàng chụp lấy vòng eo của bà xã mà kéo người ta ngồi xuống. Tay nhanh chóng quàng qua người y mà vỗ về.

 

  • Thế thì có liên quan gì đến cậu mà cậu bày ra cái trò đen tối này hả ?
  • Là người ta càng già càng mặc cảm tuổi tác, biết đâu đấy một ngày kia người ta bị bỏ rơi thì sao ?

 

Tam Nguyên làm ra vẻ đầy đau khổ ôm lấy mặt. Tựa như một chú cún con bị chủ bỏ rơi… Cảm giác của Sĩ Nghị đang từ người bị hại bỗng trở thành bị cáo khiến y không thể thốt nên lời.

 

  • Cậu… Cậu… Lại giở cái chiêu này…
  • Anh không thương người ta nữa…
  • Cậu… Có ai nói là không thương cậu đâu hả ?

 

Chuyện này phải kể về quá trình 2 năm trước đây, một chuyện kinh thiên địa nghĩa đã xảy ra, anh hùng cứu mỹ nhân, lại được mỹ nhân đem thân đền đáp, kèm theo đó chính là tên anh hùng mặt dày ngày ngày đều ăn mặn lại giả vờ là hòa thượng tốt bụng, suốt đời chỉ biết tụng kinh gõ mõ cầu cho quốc thái dân an. Quả thật là một biên niên tình sử a.

…………………..

Quay về lại câu chuyện của hai năm về trước.

 

  • Việc ấy thế nào rồi ?
  • Được, cứ giải quyết như thế.

 

Hạo Phong lặng lẽ cúp điện thoại. Hai mắt sâu thẳm nhìn về cảnh biển đêm đằng xa, trong lòng không khỏi hàm chứa những tính toán.

 

Tình cảm của y và tiểu thỏ vốn dĩ là đang tốt đẹp, thế nhưng từ đâu lại lọt ra một bản di chúc từ đời ông nội y, bảo rằng y đặc biệt phải chiếu cố đến hậu nhân của gia tộc họ Từ, vì vốn dĩ nhà họ Thiết đã nợ nhà họ Từ quá nhiều. Nhưng trong di chúc còn ghi rõ, người thừa kế đời sau của nhà họ Thiết nhất định phải lấy người nhà họ Từ, đời đời cho hưởng vinh hoa phú quý để chuộc lại lỗi lầm cũ. Đây mới chính là điều khiến cho Thiết chủ tịch đau đầu nhất.

 

Từ Hiền Phi chính là đời sau cùng của nhà họ Từ, cùng lúc tuổi đời vừa được đôi mươi, lại là người xinh đẹp dịu dàng. Các lão nhân trong gia tộc đang tranh thủ vì điều này mà gây áp lực không nhỏ cho y.

 

Điều làm y phải suy nghĩ không phải chính là đám ruồi muỗi già nua ấy, mà chính là Minh Ngọc của y. Khó khăn lắm Minh Ngọc mới chịu tin tưởng mà giao tâm cho y, tìm được người đến với y vì tiền bạc, địa vị và củng cố gia tộc là điều rất dễ, nhưng một người sẵn sàng yêu y ngay cả khi y không có những thứ ấy trong tay mới là điều đáng quý.

 

« Có lẽ chỉ có tiểu thỏ ngốc của ta mới tin rằng người đến với người bằng tình yêu chân thật mà không hề có chút toan tính gì trong đầu. Mà có lẽ cũng vì vậy mà ta mới sủng ái y nhiều đến thế… »

 

Y khẽ thở dài…

 

« Dù sao đi nữa thì đây chính là điểm yếu và cũng là chấp niệm duy nhất trong cuộc đời của Thiết Hạo Phong ta.»

 

Thiết chủ tịch một lần nữa lấy điện thoại ra gọi cho dãy số quen thuộc.

 

  • Ha, anh đoán xem, hôm nay em làm món gì ?

 

Giọng nói đáng yêu này vừa nghe là biết của ai rồi. Hạo Phong khẽ cười mà trầm thấp giọng trả lời.

 

  • Là món gì tiểu Ngọc làm cũng đều ngon cả. Còn hơn cả đầu bếp khách sạn làm… Tôi nghĩ chắc hẳn phải đuổi việc lão đầu bếp vô dụng ấy rồi.
  • Cấm đấy. Anh mà dám làm người khác mất việc từ đây em sẽ không vào bếp nữa. Em chỉ làm vài món đơn giản thôi. Anh về nhanh để ăn thử nhé.
  • Tất nhiên rồi, nương tử của ta.
  • Anh… Ăn nói lung tung. Được rồi, không nói nữa.

 

Minh Ngọc cúp máy và mỉm cười một mình nhìn vào nồi canh mình vừa chế biến. Dù là màu sắc có vẻ không ổn lắm, nhưng mùi vị cũng không đến nỗi. Thế nên Ngọc nhi tự tin rằng sẽ khiến cho ai đó phải mở miệng khen mình.

Vừa nghĩ vừa vui vẻ cười một mình, đôi khi hạnh phúc đơn giản chỉ là làm một món ăn cho người mà mình yêu, cảm nhận được khi người ấy dùng món mà mình nấu, lại thấy được nụ cười của người ấy, chỉ vậy thôi đã là định nghĩa trọn hảo cho hai chữ hạnh phúc rồi.

Tiếc rằng cái gọi là hạnh phúc với thế gian này nếu như có thể đơn giản được như vậy thì đã không có chiến tranh, không có tang thương, cũng không có cảnh người hãm hại nhau chỉ để tranh đoạt cái gọi là « hạnh phúc » của nhau.

 

  • Từ tiểu thư, đây là tài liệu tiểu thư muốn có.
  • Cảm ơn, anh có thể ra ngoài rồi.

 

Vị Từ tiểu thư này bề ngoài có nét sắc sảo xinh đẹp, lại đáng yêu động lòng nhân, nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn có khí chất của yêu nghiệt, là dáng người chỉ thích hợp làm bồ nhí, không thể làm vợ cũng không phải là người biết an phận. Tờ di chúc này thật chất cũng là do Từ Hiền Phi cố tình kiếm người làm giả một cách tài tình, vốn dĩ trước lúc Thiết gia gia mất có một quãng thời gian ông bị bệnh dẫn đến việc lú lẫn, lúc bấy giờ nhà họ Từ hay chính xác hơn chính là cha của Từ Hiền Phi đã cố gắng tác động bằng cách dùng các loại thuốc khiến cho trí óc của Thiết gia gia thêm mụ mẫm, lại đi viết một tờ di chúc nực cười như thế.

 

Nếu nói là nợ, có lẽ đúng là Thiết gia nợ nhà họ Từ một ân huệ, nhưng trong thương trường chuyện thắng thua nhau là chuyện thường tình, nếu xét nợ theo cách ấy có lẽ ngàn đời nhà họ Thiết cũng không có đủ con cháu để gả đến cho các dòng họ khác. Vì họ Thiết vốn dĩ trong kinh doanh chính là loại người không từ thủ đoạt để đạt được mục đích, lại càng không vì lòng thương xót mà tha cho đối phương một con đường sống. Có lẽ cũng vì gieo quá nhiều ác nghiệt nên khi về già các thành viên trong gia tộc thường rất mụ mẫm, hoặc giả là mắc căn bệnh mất trí nhớ. Lúc bấy giờ đám con cháu sẽ tiến hành một cuộc nội chiến trong tộc hòng dành được vị trí thủ lãnh.

 

Nếu nói gia tộc họ Thiết chính là gia tộc của sói, quả thật không sai. Vì với sói, chính là con mạnh nhất sẽ nắm quyền, các con còn lại hoặc là phục tùng, còn không chính là bị đuổi khỏi đàn, hoặc nếu có ý dẫn địch lại xâm lăng lãnh thổ, thì kết cuộc cuối cùng vẫn là một cái chết được định sẵn.

 

Nhà hàng Vive la French, 10h tối.

 

  • Từ tiểu thư, chủ tịch đang đợi cô.
  • Vâng.

 

Hiền Phi dịu dàng trong chiếc áo đầm dạ hội màu tím pastel, theo bước chân người phục vụ mà tiến sâu vào đại sảnh.

 

  • Xin chào, Hạo Phong ca.

 

Thiết chủ tịch không đáp mà chỉ khẽ gật đầu. Anh ra hiệu cho người đối diện ngồi xuống.

 

  • Anh hẹn em ra đây có phải là để bàn về vấn đề kết hôn không?
  • Cô cũng biết về di chúc của ông tôi?

 

Thiết chủ tịch vốn dĩ đã cảm thấy cô tiểu thư họ Từ này không đơn giản, qua cách nói chuyện còn khẳng định hơn nữa điều mà y đã nghĩ đến.

 

  • Cô nói xem, cô muốn bao nhiêu?
  • Hạo Phong ca, sao anh lại hỏi em như vậy? Em chỉ là theo ý của các bậc trưởng bối trong nhà mà làm, chẳng lẽ lại sai sao?

 

Hiền Phi nếu có thể nên đi học tại trường Điện Ảnh Trung Ương, vì diễn xuất cũng là một trong những sở trường của nàng. Tiếc là với một người vây quanh mình là mỹ nhân đủ mọi quốc gia, thì việc các mỹ nhân có đóng kịch giỏi đến cỡ nào, qua mắt được y là điều không thể.

 

  • 50 triệu Mỹ kim, một căn nhà tại Thụy Sỹ. Thế nào?
  • Em không cần tiền của anh.

 

Từ tiểu thư xoắn nhẹ khăn tay mà lên tiếng.

 

“Xem ra cuộc đàm phán này còn phải diễn ra lâu hơn so dự tính…”

Cuộc đấu trí giữa sói và hồ ly vẫn tiếp tục diễn ra, mặc kệ thời gian đã quá nửa đêm… Có lẽ đây là một đêm dài nhất đối với tiểu Ngọc, nhưng là một đêm đầy hy vọng đối với Từ Hiền Phi… Hãy cứ để ai kia ôm mối hy vọng, nhưng càng hy vọng bao nhiêu thì bộ dáng khi thất vọng thật sự rất càng đáng thương bấy nhiêu.

 

Hoàn chương 14

Bá đạo tình nhân – Phiên ngoại: Hổ phụ sinh hổ tử


Ngoại truyện: Hổ phụ sinh hổ tử

Thiên Tuấn là một hài tử phi thường phi thường khả ái. Ngay từ lúc Thiết Hạo Phong gửi Tiểu Tuấn vào trường tư thục quốc tế, hầu hết các nam sinh lẫn nữ sinh đều xuất hiện thứ khao khát muốn bảo hộ tiểu bảo bối đáng yêu này. Đó là chưa kể các lão sư, ai nấy đều phi thường hăng hái không biết liệu bảo bối có học lớp của mình không! Bất quá có một điểm… Đó chính là đại ca của bảo bối rất thường xuyên dẫn bảo bối ra ngoài, thậm chí ngay cả trong giờ học nếu cần cũng chẳng nể nang ai mà dẫn người đi. Quả thật là hổ phụ sinh hổ tử, thái tử gia rất có khí phách của Thiết chủ tịch, khiến cho các lão sư dù thâm tâm cảm thấy bất bình cũng không dám lên tiếng phản đối.

 

  • Tiểu Tuấn, hình như đại ca cậu lại đến đón kìa.

 

Bạn học Ất lên tiếng gọi cậu bé khả ái đang ngồi đung đưa trên xích đu của trường.

  • A…

 

Buông vội quyển truyện vừa mới mượn của một tiểu bằng hữu, Thiên Tuấn vội vàng chạy đến chiếc xe BMW màu đen có rèm che, cửa vừa bật mở liền có một đôi tay ôm lấy cậu nhóc kéo vào trong.

 

  • Ca…

 

Cậu vùi đầu vào cổ kẻ vừa kéo cậu vào trong ấy mà nhõng nhẽo, cũng là tranh thủ lấy lòng người mà một lát nữa đây sẽ dẫn cậu đi ăn kem a.

 

  • Có một sư phụ nấu lẩu mới được mời đến làm việc tại nhà hàng của lão cha, anh muốn dẫn em đi ăn thử.
  • Chẳng phải mình sẽ đi ăn kem sao?
  • Trưa rồi, phải ăn món chính trước rồi mới ăn kem được.
  • Nhưng đầu giờ chiều em còn có tiết học.
  • Bỏ đi, anh sẽ dạy lại em.
  • Nhưng mà…

 

Căn bản thì với lượng kiến thức mà Khanh Nhân phải học từ trước đến nay thì chương trình học của Thiên Tuấn cũng chỉ là trò trẻ con với cậu. Mục đích cho Tiểu Tuấn đi học chỉ là để lão cha không thể nói rằng Khanh Nhân đang dùng quyền lợi của thái tử mà dung túng Tiểu Tuấn. Bất quá hằng ngày phải xa Tiểu Tuấn một khoảng thời gian, lại còn nhìn đám lang sói cứ vờn quanh cậu bé. Quả thật Khanh Nhân lòng không cách nào yên tâm được. Dù nói rằng Tiểu Tuấn lúc này chỉ mới mười ba tuổi thôi, nhưng đôi mắt to tròn kèm theo dáng vẻ đáng yêu của cậu, ai đảm bảo được là không có lão sư nào mang tà tâm chứ?

“Bất quá cẩn trọng vẫn hơn. Nhất định phải nói Đinh lão sư gửi bài thi đến để Tiểu Tuấn trực tiếp làm bài tại nhà, còn phần hiệu trưởng thì yêu cầu y phải bảo lưu tên Tiểu Tuấn như một học sinh đang theo học lớp chính quy, khi nào có họp lớp gì đấy thì cho Tiểu Tuấn ghé đến tham dự để có hình chụp về làm bằng chứng cho lão cha là được.”

Suy tính ổn thỏa kèm theo quyết tâm, thế là Khanh Nhân không hai lời mà bắt đầu tiến hành chiến thuật dụ dỗ. Căn bản vẫn là lấy đồ ăn làm nền tảng trước. Bất quá vừa định mở lời thì Thiên Tuấn đã lên tiếng.

 

  • Hay chúng ta đi ăn chỗ nào gần thôi, để chiều nay mới đi ăn nhà hàng của lão ba, được không ca?

 

Khanh Nhân khẽ nở nụ cười đầy ma lực, tay chạm nhẹ vào cằm của tiểu bảo bối, nhưng hai mắt vẫn lạnh lùng thay cho câu trả lời.

Thiên Tuấn biết rằng mình không thuyết phục được đại ca, nên đành im lặng quay đầu nhìn sang hai bên đường.

“Đáng ghét thật a… Chẳng hiểu tại sao mỗi khi ca nhìn mình với ánh mắt này mình đều cảm thấy tim đập nhanh hơn…”

 

Khanh Nhân vốn là người không dễ mềm lòng trước những suy nghĩ của người khác. Ngay cả khi đó là suy nghĩ của người mà y rất yêu quý. Vốn dĩ y được dạy bảo chỉ cần thứ mình muốn đều phải đạt được trong tay, bất kể người khác nghĩ gì. Thế nên căn bản chiếc xe vẫn là lao thẳng đến nhà hàng Thái Lan mà không cần phải bàn cãi thêm. Cậu nhỏ Thiên Tuấn lòng chỉ nghĩ đến việc bỏ tiết của lão sư liền cảm thấy bất an, nhưng mà Khanh Nhân rất biết cách chuyển dời sự chú ý của cậu nhóc sang một chủ đề khác. Hoàn hảo khiến cậu nhóc quăng hẳn ý nghĩ về tiết học kia ra sau đầu.

 

  • Tiểu Tuấn có muốn theo ca sang Anh học hỏi thêm cái mới không?
  • Có… Nhưng mà… Tháng sau người ta phải thi học kỳ rồi, không đi đâu. Em muốn đạt hạng nhất lần này.
  • Ngốc quá. Kêu lão sư gửi bài thi đến cho em làm là được. Em chỉ cần cố gắng làm, còn lại bài vở ca sẽ đem những lão sư giỏi nhất trực tiếp đến dạy cho em. Chẳng phải học một mình sẽ thích hơn sao?
  • Phải thì phải. Nhưng mà…
  • Thiên Tuấn không thích ca ca sao?

 

Khanh Nhân làm ra vẻ đau lòng hỏi.

 

  • Không có a. Người em thương nhất trong nhà là ca mà.
  • Vậy tại sao lại không đi cùng ca sang Luân Đôn? Chẳng phải Tiểu Tuấn rất muốn ăn lại những món bánh ngọt trước đây từng ăn sao?
  • Rất muốn. Nhưng mà, còn bạn bè và các lão sư, xa họ khiến em có chút tưởng niệm a…

 

Ánh mắt Khanh Nhân bỗng dưng đen đến mức không thấy đáy.

 

  • Tưởng niệm bằng hữu sao?
  • Ca… Anh làm sao vậy? Anh ôm em chặt quá rồi…

 

Thiên Tuấn khẽ vùn vẫy thoát ra khỏi cái ôm của ca ca. Nhưng Khanh Nhân càng ôm chặt hơn.

 

  • Không bàn cãi nữa. Ngày mai theo ca sang Anh.
  • Ca… Anh không thể chuyên chế như vậy a…

 

Mặc kệ sự phản đối của Thiên Tuấn, căn bản là Khanh Nhân đã đặt vé máy bay, lại còn sắp đặt sẵn sàng mọi thứ cả rồi, nói không với Khanh Nhân căn bản chỉ là một hành động dư thừa, thà để dành năng lượng ấy làm việc khác xem ra còn hợp lý hơn.

 

Hồng Kông, 8 giờ sáng.

 

  • Khanh Nhân đã sang Luân Đôn rồi à ?
  • Dạ vâng thưa lão gia.
  • Còn Thiên Tuấn?
  • Như lão gia dự đoán, tiểu thiếu gia cũng đi theo thiếu gia. Có cần…
  • Không cần.

 

Hạo Phong tay đeo chiếc nhẫn đại biểu cho người đứng đầu gia tộc khẽ phất tay.

 

  • Cho Khanh Nhân học cách bảo vệ người nó yêu cũng tốt. Dù gì sau này nó cũng phải đứng ra lo liệu dàn xếp chuyện trong nhà. Có chút việc nhỏ này mà làm không được thì nó không xứng đáng giữ vị trí thái tử nữa.

 

Hạo Phong đưa tay nhấc lấy ly rượu tinh xảo nhìn sơ cũng biết rằng xuất xứ của nó đã có từ rất lâu đời, là một trong tứ đại kỳ bảo của Giang Tô, không nghĩ đến Thiết chủ tịch lại đang dùng kỳ bảo để đựng rượu. Thật quá dọa người rồi.

 

  • Người ta muốn điều tra đã có thông tin chưa?

 

Hạo Phong quay sang hỏi nam thư ký nãy giờ vẫn cầm xấp hồ sơ lẳng lặng đứng bên cạnh.

 

  • Dạ, đây là toàn bộ thông tin của bác sĩ Hạ.
  • Toàn bộ sao? Ít vậy à?
  • Dạ, vì người này vốn dĩ tính cách điềm đạm, hằng ngày ngoại trừ đi làm rồi về ra thì hoàn toàn sinh hoạt không có điểm nào đặc biệt.
  • Không có điểm yếu?
  • Dạ có, là quá mềm lòng với kẻ thù. Có một bác sĩ thường xuyên nói xấu y với giám đốc bệnh viện, kèm theo rủ rê bè phái lén lút ném đá giấu tay sau lưng y. Sau này y biết cũng không làm gì vị bác sĩ đó, chỉ lặng lẽ cho qua.
  • Nhân từ với kẻ thù chính là tự giết bản thân mình.
  • Dạ, chủ tịch dạy phải.
  • Y có sở thích gì đặc biệt không?
  • Y thường thích giúp đỡ người khác. Lại hay ra tay nghĩa hiệp với kẻ yếu. Thứ bảy, chủ nhật y sẽ đến một nhà thờ gần đấy khám bệnh miễn phí cho người nghèo. Địa điểm đã được đánh dấu trong tờ thứ hai màu vàng ạ.
  • Là một kẻ tử vì đạo!

 

  • Nhưng là một kẻ tử vì đạo xinh đẹp.

 

Tam Nguyên nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Không nói hai lời liền ngồi xuống sopha vị trí đối diện Thiết Hạo Phong. Anh như cười như không nhìn vị chủ tịch mặt không biểu cảm.

  • Nên nói là anh nào em đó nhỉ?

 

Thiết chủ tịch mặt vẫn không biểu cảm phun ra một câu, liền khiến cho Tam Nguyên nhăn nhó.

 

  • Đừng nhắc đến tiểu yêu tinh đấy lúc này được không?
  • Tự đem đá buộc chân mình, không ngờ tướng quân phong lưu một thời của tập đoàn Phi Long lại biết cái gì là rung động đầu đời.

 

Hạo Phong khẽ nhếch môi bảo.

  • Lão đại à, dù muốn hay không cũng làm ơn cho người ta một ít mặt mũi đi a. Tôi đi tìm thêm thông tin về mỹ nhân cho anh cũng cực lắm đấy. Xém nữa là bị tiểu mỹ nhân nghi ngờ là tên biến thái rồi.
  • Vốn dĩ là vậy mà.

 

Thiết chủ tịch môi nở nụ cười như có như không, vô vị trả lời.

 

  • Hai vị, tôi xin phép ra ngoài làm việc.

 

Hạo Phong phất tay cho phép nam thư ký rời khỏi khu vực đang bàn việc « chính sự ».

 

  • Minh Ngọc hiền ngoan bao nhiêu thì Sĩ Nghị lại khó tính khó chiều chuộng bấy nhiêu. Có lần tôi đến để thử khám bệnh cùng y, quả nhiên là một bác sĩ có tâm, lại còn rất dịu dàng đối xử với bệnh nhân nữa.
  • Để ý rồi sao ?

 

Ánh mắt Hạo Phong toát lên ánh nguy hiểm bên trong.

 

  • Có cho gia tài bạc tỷ cũng không dám a. Là thứ dâng lên cho lão đại thì dù có cho vàng anh em tốt như ta cũng không dám động đến đâu a.
  • Hừ.

Hạo Phong không nói gì chỉ lẳng lặng cầm ly rượu lên uống.

 

  • Chứng đau đầu của anh vẫn còn, hạn chế uống rượu vẫn tốt hơn.
  • Quan tâm tốt đến công việc của cậu đi.

 

Hạo Phong ghét nhất là người ngăn cản sở thích của mình. Rượu và mỹ nhân, vốn dĩ là hai thứ mà đàn ông trong thiên hạ đều trầm luân vào nó. Hạo Phong cũng không phải là ngoại lệ. Tuy nhiên y vẫn biết điểm dừng. Cái y cần chính là một người có thể khiến y bỏ hết tất cả những đam mê của mình, toàn tâm toàn ý mà yêu thương bảo hộ.

« Chìa khóa duy nhất chỉ có một nếu muốn nắm trọn trái tim của người đàn ông. Riêng chìa khóa ấy cất ở đâu thì đó còn tùy thuộc vào mỗi người. Riêng với tôi, khi nào tìm được người phù hợp, chính tay tôi sẽ giao nó ra cho em ấy. »

Trích bài phỏng vấn : « Làm thế nào để nắm bắt được trái tim của vị tổng tài giàu có và quyền lực bậc nhất Trung Hoa đại lục ? » – tạp chí Phụ Nữ Trung Hoa

 

  • Haiz… Tôi chỉ là quan tâm đến tương lai của mình a. Sếp tốt như anh mà có gì thì lính lác như tôi làm sao mà sống tốt được đây.
  • Cậu quản kỹ nửa người dưới là được rồi. Đừng làm ra trò ngu ngốc gì để rồi « bảo bối nhỏ » của cậu lại đòi từ chức nữa.
  • ………..

 

Cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông kéo dài đến tận nửa khuya. Sau đấy vì có cuộc gọi từ thái tử nên Tam Nguyên tạm dừng việc trao đổi công việc với Thiết chủ tịch mà lui về khách sạn nghỉ ngơi.

« Xem ra bảo bối nhỏ càng lúc càng đáng yêu hơn rồi. Chỉ cần lơ là em ấy một chút em ấy lại tạo nên một ít sóng gió để người khác phải chú ý đến. Quả nhiên là chỉ có Hạ Sĩ Nghị mới đủ sức gây sự chú ý lớn mạnh đến với Trần Tam Nguyên ta thôi hahahahaha….»

Không rõ nửa đêm Sĩ Nghị có ách xì hoặc nằm mơ thấy ác mộng không, chỉ biết rằng hôm sau có người đem cặp mắt gấu trúc đến công ty. Sau đó khi nhận lại đơn từ chức từ phía kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, liền nhịn không nổi đi thẳng một mạch vào phòng riêng của mình mà gào thét a.

 

Hoàn ngoại truyện

Choco: Ta bị thích các ngoại truyện đáng yêu như thế này. Bất quá chương sau ra mắt vào dịp 25/12 – 28/12 sẽ tiếp tục câu chuyện của chúng ta. Nhưng mà có một bé xinh đẹp đã kêu ta tiếp tục Cám dỗ. Bất quá ta vẫn còn chưa biết cách nào hoàn thành cả hai cùng lúc được. Nên mọi người thông cảm cho ta, phải chờ ta một chút a.

Thêm nữa, Giáng Sinh vui vẻ. Bất quá ta sẽ có quà Giáng Sinh và năm mới cho mọi người. Chờ ta nhé ❤ ❤ ❤

Iu lắm na…

nhung-loi-chuc-giang-sinh-ngo-nghinh-hai-huoc-hay-nhat-nam-2015-2016-1