Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 10

Đạm Ngọc: Đôi khi ta chỉ ước một ngày của bản thân có thể có đến 48 tiếng đồng hồ… Như vậy ta sẽ tha hồ sống 2 cuộc sống của ta, một nửa ta dành cho những thứ không dính gì đến văn chương và nghệ thuật, một nửa còn lại là một dreamer một kẻ thích ngồi thơ thẩn và viết ra những thứ linh tinh.

Ta cảm giác được mỗi lần ta trễ post bài đều khiến cho bản thân ta và cho các bạn nhỏ của ta thất vọng. Lòng ta thật áy náy vô cùng…

Hy vọng sắp tới này thi xong rồi ta sẽ có thêm thời gian post bài cho mọi người a. Yêu tất cả nhiều lắm. Hy vọng tác phẩm này sẽ được mọi người đón nhận và yêu thích a. <3 <3 <3

Chương 10:

 

Hôm nay tôi đến lớp Judo trễ. Tất cả cũng là do ông anh báo hại. Ông ấy rõ ràng là đàn anh ưu tú của trường, lại còn giỏi đều tất cả các môn. Thế nhưng cứ đúng Toán A1, A3 lúc người ta cần dạy thì ông ấy liền bảo quên cha nó hết rồi.

Đó là chưa kể mớ bài tập dài lằng nhằng mà ông thầy giao cho trước lúc kiểm tra học kỳ nữa. Bổn cô nương phải làm cho xong trước khi đến lớp học, nếu không thì kỳ học bổng lần này coi như đi tong rồi.

 

  • Băng Nhi.
  • ?

 

Tôi quay lại nhìn. Hóa ra là Tiêu Phong, đàn anh khóa trên của tôi, cũng là thực tập sinh đang làm việc ở công ty của anh tôi.

 

  • Sao ạ?
  • Nghe nói Nhi đang cần ôn thi Toán A1, A3?
  • Phải. Thì sao?

 

Quên nói tôi vốn dĩ là nữ hoàng băng giá của trường. Trừ những trường hợp đặc biệt cần giao tiếp, hoặc là đang crush ai đó, còn lại tôi rất ít tiếp chuyện với các huynh trưởng khóa trên, cũng như các bạn đồng học của mình.

 

  • Có lẽ những cuốn sách này Nhi cần.

 

Tôi nhìn chồng sách trong tay vị huynh trưởng ấy. Xong nở một nụ cười.

 

  • Là anh hai em nhờ anh đem sách đến cho em ạ?
  • Không. Chỉ là tình cờ tôi nghe anh Hạo Tuấn bảo Nhi đang cần trợ giúp để vượt qua kỳ thi Toán A1, A3. Anh ấy không kêu tôi mang sách đến. Chỉ là hỏi xem tôi còn nhớ gì không, nói sơ lại kiến thức cho anh ấy nghe.

 

Cái ông già này… Vậy mà làm bộ như ta đây chẳng thèm quan tâm.

Tôi khẽ cười trong lòng.

 

  • Em đã biết. Cảm ơn anh.

 

Tôi giơ tay ôm lấy chồng sách lớn vào lòng.

Cha nó, thế là phải đi bộ về nhà để cất sách nữa rồi.

Mặc dù hơi phiền, thế nhưng người ta đã có tâm ý tốt chẳng lẽ lại không mời người ta về nhà uống ly nước dùng một ít bánh ngọt?

 

  • Nhà em ở gần đây, anh có muốn ghé chơi một lát không?
  • Có lẽ để dịp khác. Vì hôm nay tôi phải lên lớp.
  • Lên lớp?
  • Phải. Hôm nay là buổi đầu tiên tôi dạy Judo. Không thể đến trễ được.

 

Tiêu Phong khẽ nhếch môi cười xong liền quay đầu chiếc xe Sh lại, rồi hai ngón tay lắc nhẹ thay lời chào tạm biệt.

 

  • Gặp lại sau Băng Nhi.

 

Tôi cầm chồng sách đứng đơ ra tại chỗ không biết nói sao. Mãi đến khi người ta đi xa rồi thì tôi mới hoàn hồn mà ôm chồng sách quay ngược về nhà.

 

Sau khi tôi đến nơi thì…

 

  • Oa oa oa…
  • Đẹp trai quá…
  • Có cả ba anh đẹp trai ở đây, đủ mọi thể loại, làm sao con sống đây trời ơi…

 

Tiếng xôn xao vang lên cả một góc lớn. Khỏi nói, hiểu luôn. Trước đây chỉ có mỗi thầy huấn luyện mà đã nháo lên tận trời rồi. Thêm ông anh trai của tôi vào lại còn thêm chuyện lộn xộn, giờ lại có cả huynh trưởng Tiêu Phong vào. Thôi tôi không dám nghĩ đến cuộc chiến hoa hồng này sẽ diễn ra như thế nào đâu. Dù sao đi nữa tôi cũng không muốn chết sớm. Tránh xa họ ra là tốt nhất.

 

Nhưng mà bất công quá đi nha, thầy Thượng Vân đang là crush của tôi mà. Huhuhu cuộc chiến mà trở nên ác liệt hơn thì làm sao tôi giành lấy sự chú ý của thầy được?

 

 

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 9

Đạm Ngọc: Sài Gòn cuối cùng cũng đã vào mùa mưa rồi. Ta tự hỏi những lúc thế này ta muốn làm gì nhất? Ngạc nhiên là vào mùa mưa ta lại rất muốn rất muốn tìm đến nơi nào đó cực kỳ yên tĩnh, như chỗ ta đang ở hiện tại đây, có cửa sổ để có thể ngắm mưa rơi, lại có một khoảng xanh nhỏ trước mắt. 

Ta dạo gần đây phi thường bận. Và cũng sắp phải thi tiếp nữa rồi. Thế nên… Hy vọng ta giữ được phong độ 2 tuần một chap mới/1 truyện ngắn a. Còn nếu giai đoạn ta thi, có thể sẽ có chậm trễ đôi chút trong việc post truyện. Mọi người ráng kiên nhẫn kiên nhẫn a.

Yêu tất cả thật nhiều <3 <3 <3

 

 

Chương 9: Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Tại sao tôi phải đi uống nước với y? Tính ra nếu không phải vì lần vật tay thua do y cố tình chơi xấu thì tôi đã không phải ra ngoài vào lúc này rồi.

Hiện cũng không quá sớm, không quá trễ, chỉ vào khoảng 8h tối. Mà hiển nhiên bình thường thì giờ này tôi đang nằm nhà ôm cái ti vi hoặc là đang cầm cuốn sổ tay để nghiên cứu một chút về thuật toán trong machine learning. Bất quá chính là, lúc này tôi đang phải ở ngoài đường, à không, là trong quán cà phê và ngồi đối diện tôi là một thằng nhóc khóa dưới với nụ cười đói đòn thường trực.

 

Chẳng rõ đám nữ sinh nhìn sao mà lại bảo nụ cười của y vừa ngọt ngào lại vừa mê chết người. Có lẽ đám nữ sinh này lậm phim Hàn Quốc quá nên mắt bị hỏng cả rồi.

 

  • Hai anh dùng gì ạ?

 

Cô bé phục vụ thỏ thẻ bên tai y. Xong chỉ chờ y nở một nụ cười cô bé ấy liền đỏ mặt và đưa tay ôm ngực. Tôi khẽ thở dài.

 

  • Sinh tố dâu. Làm ơn.
  • Sinh tố dâu?
  • Thì sao hả?

 

Thằng nhóc khóa dưới ấy liền nở một nụ cười trông có vẻ rất ngây thơ vô tội mà hỏi:

 

  • Tôi nghĩ đàn anh như anh phải uống café hoặc dùng một ít cocktail chứ. Sinh tố dâu?
  • Ai cấm đàn ông không được uống sinh tố dâu hả? Thêm nữa, cậu có khùng không mà giờ này còn uống café? Muốn tối nay thức sáng đêm luôn à?
  • Tôi quen rồi.

 

Y nở một nụ cười hiền lành mà nhìn cô bé phục vụ.

 

  • Một capuchino, cảm ơn.
  • Thưa, nóng hay đá ạ?
  • Nóng.

 

Tôi khẽ liếc nhìn thằng nhóc kém tôi 2 tuổi ấy mà bảo.

 

  • Cho mụn chết cậu luôn.
  • Da tôi rất sạch và láng. Không tin anh sờ thử xem.
  • Quỷ mới thèm sờ.

 

Thằng nhóc cười một cách đắc ý. Khi phục vụ bưng nước ra y không quên nhìn chằm chằm vào ly nước sinh tố của tôi mà cười đểu.

 

  • Dễ thương thật.
  • Tin tôi sẽ đánh cậu thật không?
  • Chỗ công cộng, nếu anh dám ngày mai sẽ có rất nhiều trang báo mạng đăng tin, cặp đôi cãi nhau tại quán café, người vợ không kiềm được cơn giận đã đánh chồng của mình.
  • Cậu nói cái quỷ gì thế hả?

 

Tôi không tin bản thân lại bị thằng nhóc khóa dưới chọc đến không kiềm chế được. Thế nên tôi cố gắng nhịn. Thế nhưng càng nhịn thì y càng được nước lấn tới.

 

Thừa dịp tôi không để ý, y liền kéo ghế đến ngồi ngay bên cạnh tôi.

 

  • Sao hả?
  • Không có gì.

 

Y nhìn tôi mỉm cười, rồi lại nhấp một ngụm café.

 

  • Tại sao cậu không muốn học tiếp?

 

Tôi khẽ đảo mắt và chuyển đề tài.

 

  • Tại sao phải học tiếp?
  • Cậu không thích học lên cao sao?
  • Ai cũng thích tìm hiểu cái mới. Tôi đoán, cùng là dân công nghệ, anh và tôi không khác nhau.
  • Vậy tại sao cậu từ chối lời đề nghị của trường?
  • Vì tôi muốn tự mình học. Thật sự kiến thức trong trường đơn thuần chỉ là lý thuyết. Tôi muốn tạo dựng nên những thứ mà tay con người có thể sờ được, cũng như các xúc giác của chúng ta có thể cảm nhận được nó. Nó phải sống, chứ không được ngủ đông hay nằm đó chờ được xét duyệt như trong những bộ hồ sơ hoàn tất bộ môn thường gặp của các nghiên cứu sinh.
  • Như Wall-E hả?
  • Phải. Nghe có vẻ điên rồ hả?

 

Y hớp tiếp một ngụm café mà hỏi.

 

  • Không. Hay mà.
  • Tôi đang làm chủ một start up nhỏ. Chỉ nhỏ thôi chứ không lớn. Và tôi không thích tự gọi mình là ông chủ. Tôi chỉ là một thủ lãnh, một người truyền lửa. Hiện công ty phát triển cũng khá tốt. Sắp tới chúng tôi sẽ nhận một vài dự án về trí tuệ nhân tạo. Khi ấy anh có rảnh mời anh ghé tham quan.
  • Nghe có vẻ cool đấy.
  • Thì tôi vốn dĩ rất cool mà. Anh mới nhận ra sao?

 

Ý nháy mắt với tôi mấy cái.

 

  • Đúng là chó không thể học khôn được.
  • Sai rồi. Khoa học đã chứng minh, não bộ của chó tương ứng với một đứa trẻ 2 tuổi rưỡi. Tức là có thể nói, chó có trí khôn ngang ngửa với một đứa nhỏ. Nhưng còn tùy là anh dạy nó như thế nào và thưởng nó ra làm sao thôi.
  • Cậu.
  • Ví dụ như cho phép nó liếm anh chẳng hại.

 

Y khẽ liếm môi và nhìn tôi cười một cách đầy ẩn ý.

Không hiểu sao lúc này tôi như quên mất mình đang là đai đen Judo, tôi có thể quật ngã thằng nhóc đàn em này chỉ trong một ngón đòn. Bất quá tôi chính là đang sợ hãi ánh nhìn của y. Ánh nhìn đầy khao khát sở hữu, cũng như sâu bên trong chính là ánh sáng lấp lánh (mà sau này tôi mới biết chỉ có những người yêu nhau thì trong mắt mới có ánh sao như vậy).

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 8

Choco: Tình cờ ta nghe lại được bài hát: “Summer kisses, winter tears” làm lòng ta hơi xao động. Có lẽ ta đã quá lâu mới tìm được nguồn cảm hứng mới tuyệt như vậy. Cũng đã quá lâu ta chưa quay trở lại chủ đề Vampire rồi.

Tuy nhiên với lịch làm việc và học hành như vậy ta không dám hứa trước một điều gì cả. 🙁

Chỉ hy vọng winter holidays năm nay sẽ có một bất ngờ mới cho mọi người. <3 <3 <3

Vẫn câu nói cũ, yêu tất cả nhiều lắm a.

Chương 8

Ông anh tôi đã bắt đầu choàng vai thầy ấy và rủ rê ra ngoài uống nước nói chuyện riêng rồi. Thật là gian xảo. Không biết có phải ông ấy đang muốn điều tra nhân thân của “em rể tương lai” hay không nữa?

 

Thật là xấu hổ quá đi mà…

 

Nhóm con gái tụi tui cũng đã từng thử tiến đến gần thầy ấy sau giờ học để rủ rê thầy ấy vào quán uống nước. Bất quá thì thầy ấy đã từ chối (tôi đoán là vì ngại ngùng). Nhưng thầy cũng đã nở một nụ cười rất có lực sát thương với chúng tôi a.

 

Có lần tôi đánh bạo hỏi thầy:

 

  • Thầy ơi, thầy có bạn gái chưa ạ?

 

Thầy ngẩn người. Nhỏ bạn tập chung đứng đối diện tôi cũng ngẩn người. Anh tôi ở đằng xa làm bộ không để ý thế nhưng tôi biết ông ấy là đang vểnh tai lên để nghe chuyện đằng này.

 

  • Chưa nhóc.

 

Thầy thoáng trấn tĩnh rồi trả lời tôi. Xong như bắt gặp ánh mắt như điện xẹt của ai đó. Thầy dừng lại và bẻ hướng tiến sang nhóm nam để quan sát.

 

  • E hèm, học không lo học nhé.

 

Giờ nghỉ ngơi giữa tiết anh tôi tiến đến gần tôi và hắng giọng.

 

  • A A A A…

 

Không rõ ổng có biết gương mặt lấm tấm mồ hôi kèm cái khăn lông vắt ngang cổ của ổng rất có lực sát thương hay không, lại còn cố ý lượn lờ sang nhóm nữ bên này nữa chứ.

 

  • Anh ấy đẹp trai quá đi…
  • Anh Hạo Tuấn thật là đẹp…
  • Anh ơi, đừng quan tâm Băng Nhi, em cần được quan tâm hơn nè.

 

Lạy thím, đó là anh hai con chứ không phải là crush của con. Thím mê giai quá nên bấn rồi à?

 

Tôi khẽ liếc mắt nhìn đám con gái đang nhao nhao vì anh tôi. Chắc cũng cỡ cấp ba là cùng. Bất quá tôi quên mất chính là hình như ở trong này, tôi chưa từng nhận Hạo Tuấn là anh trai, cũng chưa từng gọi một tiếng “Anh hai” ở nơi công cộng.

 

Mà làm sao trách tôi được? Có trách thì trách cái số kiếp đào hoa vượng của ông ấy, đi đến đâu liền kéo theo cả đám yến yến oanh oanh tước tước tê tê. Cả đám em gái mưa cứ chờ dịp là nhảy vào đòi làm chị dâu của tôi. Thôi thì không nhận bà con, không có quan hệ vẫn là tốt nhất.

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 7

Đạm Ngọc: Xin chào, có ai nhớ ta không? Ta vẫn đang chuẩn bị cho đoản văn kia… Bất quá ta dạo này hơi bận nên các tình yêu thông cảm cho ta nha. Yêu mọi người nhiều lắm. <3 <3 <3

Hè đến rồi, mọi người nghỉ hè vui vẻ a. Đặc biệt các bé còn đang đi học, hãy tranh thủ tận hưởng một mùa hè thật sảng khoái trước khi các em tốt nghiệp. Tin ta đi, sau khi tốt nghiệp rồi các em sẽ bị cuốn vào cơ hồ là những việc không tên, sẽ không còn nhiều thời gian mà tận hưởng mùa hè được như thời còn đi học đâu a.

 

Chương 7: Từ góc nhìn của Thượng Vân

 

Không hiểu tại sao y lại đâm đầu vào học khóa Judo này? Trong này thì có gì vui? Thêm nữa theo thông tin từ vị giáo sư đang hướng dẫn tôi cho biết thì y chính là một sinh viên ưu tú của trường. Vốn dĩ trường đã mời y ở lại để làm nghiên cứu sinh cao học. Bất quá y nói hoài bão của y chính là gây dựng một đế chế riêng, một công ty IT thuần Việt hoàn toàn. Và tất nhiên không thầy cô nào dám đứng ra ngăn cản hoài bão ấy cả.

 

Từ khi y bước vào lớp học cả đám nữ sinh đều đổ dồn về phía y. Người thì tự nguyện đem dư chai nước, người thì đem theo khăn lông. Nhìn thật sự rất chướng mắt.

 

Y có cơ bắp. Nhưng người y gầy thế nên nếu không phải do các động tác tay mạnh làm vạt áo mở bung ra thì hoàn toàn sẽ không để ý đến. Khối cơ của y cũng khá hoàn mỹ. Chỉ là hình như y chuyên làm việc về đêm nên hai quầng thâm mắt nhìn thấy rõ ràng. Tuy vậy khi y nở nụ cười thì hầu như xung quanh y toát lên một vầng hào quang nhẹ.

 

Y rất thích làm phiền người khác. Đặc biệt là khi tôi đang tập trung chỉ động tác cho nhóm nữ. Thế nhưng trước mặt người khác tất nhiên tôi không thể tỏ thái độ với y được. Chỉ là gượng cười xong sau đó đè y ra làm bao cát.

 

Bất quá khả năng chịu đựng của y cũng khá tốt. Sức bật cũng như sức bền đều tốt. Cho nên dù tôi có bắt nhóm nam hít đất 100 cái với y đều là chuyện nhỏ.

 

Cho đến hiện tại tôi vẫn đang tìm cách chỉnh chết y. Bất quá mỗi lần giơ nắm đấm đến gần mặt y thì y liền nở một nụ cười kèm theo đó là tiếng la hét của đám nữ sinh xung quanh. Cảm giác của tôi chính là chỉ cần làm bị thương gương mặt này thì cuộc đời của tôi coi như xong.

 

Tôi để mặc y đứng đó ngây ngốc hoặc gây sự chú ý. Bất quá càng ngày y càng bám dính lấy tôi không buông. Lại còn tìm cách học nhanh hơn các động tác vật nữa chứ.

 

Ở khía cạnh nào đấy y cũng thuộc loại người có thiên phú khá tốt. Biết đâu đấy một ngày kia y có khả năng lấy được đai đen như tôi hoặc hạ gục tôi cũng không chừng.

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 6

Đạm Ngọc: Tình hình là dạo này ta phi thường bận. Khả năng hàng tuần đều post bài như trước hơi bị khó rồi a. Bất quá ta sẽ ráng, để hai tuần ta sẽ up một bài mới lên cho mọi người nhoa. 

Về đoản văn mà ta đã hứa, xem ra là phải chờ đến ngày lễ ta mới có thời gian để hoàn thành a… 🙁

Vẫn câu nói cũ, ta yêu tất cả nhiều lắm. <3 <3 <3

Chương 6

Thầy huấn luyện đặc biệt ưu ái ông anh tôi hơn những học viên khác. Hay nói đúng hơn chính là, thầy thường xuyên tìm đến ông ấy để làm mẫu. Nhưng dù có muốn mạnh tay hơn một chút thì cả đám con gái sẽ nhao nhao lên:

 

  • Thầy ơi, đừng làm bị thương anh ấy…
  • Huhuhu thầy, cẩn thận mặt của anh ấy a.

 

Tôi hiểu, làm huấn luyện viên cho ổng cũng thật rất áp lực nha.

 

Không hiểu ổng có rõ là việc mình tồn tại sẽ gây cản trở lớn cho việc cưa đổ thầy huấn luyện của con em gái ổng không? Tôi đoán là ông ấy không quan tâm. Bởi mỗi khi thầy tiến đến gần nhóm nữ chúng tôi để quan sát các tư thế thì ổng liền quay sang đây nở một nụ cười thiên chân vô tà, để rồi kêu tên thầy ấy đến mà hỏi một vài vấn đề vớ vẩn gì đấy liên quan đến Judo.

 

Còn thầy thì rất nhiệt tình trả lời ông anh tôi mới đau chứ.

Thầy à, đừng tin vẻ mặt thiên chân ấy. Ác quỷ đột lớp thiên thần đó nha…

 

Trong lòng tôi gào thét không dưới một vạn lần. Thế nhưng tôi và thầy hoàn toàn không có thần giao cách cảm, thật là đau lòng quá đi mà.

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 5

Đạm Ngọc: Một tuần một tuần trôi qua thật nhanh. Có ai đó nhớ ta không? Có thể lần sau sẽ là một đoản văn nhé. Mọi người cho ta biết cảm nhận về truyện mới này đi a…

Vẫn là câu nói cũ, hy vọng mọi người thích truyện này nhé. Yêu tất cả nhiều lắm <3 <3 <3

Chương 5: Từ góc nhìn của Thượng Vân

 

Lớp Judo dạo này có thêm một cô bé xinh xắn đáng yêu đúng là làm cho bầu không khí sinh động hơn hẳn.

Hình như cô nhóc này là sinh viên khóa dưới thì phải? Có thể sau này sẽ rơi vào lớp tôi đứng trợ giảng không chừng.

Hôm nay lại muộn lớp. Vì đi nhanh quá mà lỡ va phải một cậu thanh niên đi ngược hướng.

 

  • Xin lỗi.

 

Cậu thanh niên nở một nụ cười tỏa nắng mà nhìn tôi.

 

Tôi vì trễ lớp dạy mà đang muốn bỏ đi thật nhanh, mặc kệ cậu thanh niên ấy, dù gì đụng có một chút chắc chắn sẽ không chết.

Nhưng cậu thanh niên ấy níu lấy tay tôi mà nở một nụ cười ôn hòa.

 

  • Anh làm rớt đồ này.

 

Là con thú bông màu hồng mà đứa học trò trong lớp thực hành đã nhét vào balô của tôi. Nữ sinh dạo này rất mạnh dạn, hoàn toàn khác với khái niệm khép nép ngày xưa của những năm tôi còn học đại học.

 

  • Con trai lại đi để móc khóa hình heo hồng? Dễ thương thật.
  • Ê.

 

Lúc này tôi mới để ý kỹ gương mặt nhìn có vẻ thánh thiện ngây thơ này… Nhưng nhìn sao đi nữa cũng thấy rất rõ là y đang cố tình trêu chọc tôi.

Y lại tiếp tục nở một nụ cười nhìn rất đói đòn như chờ tôi trả lời.

 

  • Chuyện của tôi ảnh hưởng méo gì đến cậu hả?
  • Thì tôi có nói gì đâu. Là tại anh nhận mình dễ thương đó thôi.

 

Tôi có cảm giác cơ mặt mình co giật. Kèm theo đó chính là cảm giác nóng đến chết người.

 

  • Cậu nhìn kỹ coi ai mới dễ thương hả?
  • Là anh.

 

Y nở một nụ cười và mặc kệ cái túm cổ áo của tôi. Rồi y không nhanh không chậm nhìn về phía hội trường mà nói.

 

  • Tôi bận rồi. Hẹn anh lại bữa sau sẽ tiếp tục câu chuyện của chúng ta nhé.
  • Cậu…

 

Tôi tức đến muốn đấm vào mặt ai đó một cái. Bất quá chính là, tôi không thể tùy tiện đánh sinh viên. Nếu không chính là việc lấy bằng thạc sĩ của tôi coi như xong. Cũng như việc bảo vệ luận văn hay tiếp tục nghiên cứu tại trường đều bị vứt vào sọt rác.

Một dấu đen về việc đánh học trò cũng đủ khiến cho tương lai của tôi bị hủy hoại. Thế nên, tôi bất lực mà buông cổ áo đối phương ra.

 

  • Hẹn gặp lại.

Y vẫy tay một cái xong bước đi thật hào sảng. Trên tay y hình như đang cầm bảng điểm thì phải? Là sinh viên đã tốt nghiệp sao?

 

Không rõ tại sao trong lòng tôi lại nảy sinh một cảm giác chờ mong…

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 4

Đạm Ngọc: Xin chào, ta đã trở lại rồi đây. Dạo này ta thật sự rất siêng năng đó. Có ai thưởng cho ta không?

Cuối tuần vui vẻ nha các tình yêu. Mong mọi người sẽ thích dự án truyện thanh xuân mới này.

Yêu tất cả rất nhiều. <3 <3 <3

Chương 4

Thầy huấn luyện hôm nay cười nhiều hơn. Bất quá gương mặt lạnh lùng nghiêm khắc với đám nam sinh thật sự là mê chết người đi a… Làm sao bây giờ? Hình tượng thục nữ để xây dựng được phải rất khó khăn nha, không thể vì crush thầy ấy mà gào tên thầy ấy như đám fan cuồng được nha.

 

Hôm nay thầy huấn luyện đặc biệt để tôi tập chung với một bạn nữ khác (à, sau này tôi mới biết thật ra Judo thực chiến đều sẽ để nam đấu với nam, nữ đấu với nữ, vì các tư thế trong Judo khá nhạy cảm nên phải sắp xếp như thế).

 

Bất quá tôi rất muốn được chạm vào thầy nha. Nhưng tôi đã kiềm chế rất tốt rồi. Chí ít là không chảy máu cam mỗi khi thầy tiến đến gần, cũng không có gào ầm lên xin số điện thoại hay facebook của thầy như những đứa con gái khác.

 

Nhưng thực chất là khi về nhà. Tôi lên mạng lục tìm gần chết cái tên của thầy. Cái tên Thượng Vân tưởng dễ mà khó. Hóa ra người trùng tên rất nhiều… Thế nên lại cứ hy vọng, rồi click vào, rồi thất vọng, rồi tìm tiếp, rồi lại hy vọng…

 

Điệp khúc ấy vốn dĩ rất dài, rất dài… Cho đến khi…

 

  • Nhóc.
  • Dạ?

 

Ông anh thình lình xông vào phòng tôi mà không gõ cửa.

 

  • Anh hai sẽ đi học Judo chung với mày.
  • Cái gì?

 

Lạy Chúa, lạy thánh Ala, lạy Phật Tổ, lạy… Ông ấy đòi đi học Judo?

 

Chính xác là ông ấy khi rảnh có chơi bóng rổ (đó là lý do giải thích cho chiều cao của ông ấy) thế nhưng còn Judo sao?

 

  • Anh mà bị trầy mặt hay bầm tay là đám bạn em nó sẽ cào rách mặt em mất. Bỏ đi hai. Có những người không thích hợp để luyện võ đâu.
  • Anh hai mày muốn là đều sẽ được.
  • Đạo lý con cá bơi, con khỉ trèo cây, hai nghe qua chưa?
  • Cái đó hình như do anh dạy mày mà?

 

Anh hai tôi được một cái, chính là tính cách rất cương quyết, lại cực kỳ bá đạo. Ông ấy đã quyết thì đừng có mà can ngăn. Không có kết quả đâu.

 

Thế nên ngày hôm sao…

 

A… A… A…

 

Tôi nghe tiếng hét của đám phụ nữ học lớp khiêu vũ, cả đám phụ nữ học thể dục nhịp điệu, cả đám phụ nữ ít ỏi học Judo nữa…

Đảm bảo ngày hôm nay có nhiều đứa con gái rụng trứng lắm. Thật là tội lỗi quá đi mà.

 

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 3

Đạm Ngọc: Xin chào, ta đã trở lại rồi đây. Cuối tuần rồi, chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ a.

Yêu tất cả thật nhiều. <3 <3 <3

Cảm ơn bé Ruby đã cho sis biết một series phim hay cực đỉnh và kết quả là chỉ trong vài ngày ngắn ngủi sis đã luyện hết luôn rồi a… <3 <3 <3

 

Chương 3

 

Lớp học Judo rất tốt. Thầy huấn luyện sao? Rất đẹp trai.

Này, tôi đang nói đây là vẻ đẹp trai đầy nam tính, da màu đồng, lại kèm theo nụ cười răng khểnh chết người đó a….

Nhưng đáng tiếc là thầy rất ít khi cười.

 

Hình như thầy là dân học thạc sĩ của trường tôi thì phải. Tôi còn biết thầy cũng là đàn anh của anh trai tôi nữa. Bất quá hình như thầy thích thiên về hướng nghiên cứu nên đã xin ở lại trường để học tiếp.

 

Học thạc sĩ vốn đã rất bận rộn rồi, thế mà còn dùng thời gian rảnh để đi dạy Judo nữa chứ.

 

Thật ra hiện tại có rất nhiều người thích các bộ phim ngôn tình của Trung Quốc, tôi cũng không ngoại lệ. Bất quá tôi cảm thấy nam chính trong tất cả các bộ phim đa phần đều giống với anh trai tôi.

Tức là trắng quá, gầy quá, lại còn đẹp rạng ngời nữa chứ. Thật sự bạn nghĩ nếu như một ngày kia bạn nắm tay một người như thế ra đường, thì không chỉ là nữ, mà còn cả nam đều sẽ nghĩ cách giành lấy anh ta từ tay bạn.

 

Hoàn toàn không có cảm giác an toàn nha.

 

Thế nên, người đàn ông chân chính phải là người có làn da bánh mật thế kia… Í da anh ấy để vạt áo hở… Bụng có múi kìa… Nhìn gợi cảm quá đi…

 

Máu mũi tôi sắp chảy ra đến nơi rồi. Phải đi tìm khăn giấy đã…

 

Ông anh tôi dạo gần đây siêng đưa rước tôi hơn hẳn. Tất nhiên là đưa rước đến lớp học Judo chứ không phải đưa rước đến trường. Dù rằng lớp học Judo cách nhà có mấy bước chân. Còn trường thì cách nhà những 5 cây số.

Tôi có lần hỏi. Bất quá ông ấy bảo:

 

  • Tiện thôi mà.

 

Ờ thì tiện. Biết làm sao giờ? Chả lẽ để ông ấy đi không về không.

Bất quá hôm nay tôi cũng đã bắt chuyện được với thầy huấn luyện rồi nha… Thầy ấy nghiêm quá đi… Lại còn ít nói nữa chứ.

Tại sao cứ phải tiếc nụ cười với tôi nhỉ?

…………………

Ông anh tôi lại vừa từ chối thêm một cô em gái mưa nữa.

 

Thật ra cô nàng đã liên tục đến nhà tìm anh trai tôi, thế nhưng ông ấy luôn viện cớ là bản thân còn phải lo cho sự nghiệp không muốn bàn tính đến chuyện yêu đương, để rồi từ chối người ta. Vì người ta là người mẫu ảnh cho tạp chí nổi tiếng thế nên việc chịu thua đâu có dễ dàng. Và cuối cùng là hôm nay ông ấy buộc phải đối mặt để bày tỏ thẳng thắng rằng: “Anh chỉ xem em như là em gái.”

 

Bất quá đàn ông là vậy, khi họ không có hứng thú với bạn, họ sẽ tìm đủ mọi lý do để từ chối bạn. Đừng tin vào những lý do như bận chuyện riêng, lo cho sự nghiệp, hoặc là bị gia đình ngăn cản… Chủ yếu chỉ là người ta không muốn tìm cách đến với bạn mà thôi.

Thế nên từ kinh nghiệm nơi các em gái mưa, chị gái bão, em gái mây của ông ấy mà tôi đã tích cóp được không ít bài học cho bản thân mình.

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 2

Đạm Ngọc: Xin chào, ta đã trở lại rồi đây. Như đã nói, sau này ta sẽ siêng up bài mới lên hơn. Thế nên mọi người hãy thường xuyên vào xem để ủng hộ ta nhé.

Trang bên dưới chính là trang Fanpage của ta, mọi người có thể vào đấy xem các thông tin liên quan đến truyện mới của ta cũng như lịch up bài.

Link: Nhậm Đạm Ngọc

Vẫn là yêu mọi người rất nhiều. <3 <3 <3

PS: Ta vẫn luôn yêu thích và chờ đợi các comments của mọi người a… 

Chương 2

Nếu như bạn có một ông anh trai, bạn sẽ nghĩ đến gì? Cặp đôi anh trai quốc dân cùng em gái đáng yêu như trên màn ảnh Hoa ngữ? No no no. Sai bét. Là bạn có thêm một người bố trẻ. Lại còn thích quản chuyện riêng của bạn. Lâu lâu thì lại mò đến tận trường đại học của bạn chỉ để tỏ vẻ ta đây đã từng học qua trường này, là đàn anh rất thành công, rất được hâm mộ để rồi lừa gạt bao nhiêu trái tim thiếu nữ (vốn dĩ đã hiếm muốn chết trong cái trường toàn đực rựa này).

 

Ông ấy hôm nay sau khi đi làm về liền nhanh chóng tiến vào phòng tôi mà hỏi dồn.

 

  • Nghe nói em đăng ký học lớp Judo?
  • Phải. Thì sao?
  • Tốt thôi. Anh hai sẽ đưa đón em đi học.
  • Thôi khỏi, hai mà đưa em đi thì còn khuya em mới có bạn trai được.
  • Tao biết tao đẹp.

 

Ông ấy lại giở ra cái bảng mặt tự sướng muôn đời ấy.

 

  • Vấn đề không phải như vậy. Vẻ đẹp của hai nó… Nói sao nhỉ? Hơi nữ tính. Giống kiểu mấy hoa hoa công tử trong phim á. Em sợ đám con trai nó sẽ bỏ em mà theo đuổi hai mất.
  • Con bà mày.

 

Ổng ghét nhất là ai nói ổng nữ tính. Mà ai bảo ổng có gương mặt baby làm gì? Tất nhiên không phải ai có gương mặt baby cũng đều nữ tính, hoặc là nam phụ ngôn tình như các phim vẫn hay đề cập đến. Ông anh tôi nghĩ đến ngày ông ấy làm nam phụ cho người khác ư? Mới nghĩ đến gương mặt lúc bày mưu tính kế của ông ấy thôi là đã thấy khả năng đó là cực thấp rồi.

 

Quên nói, ông anh tôi đang là leader của một nhóm chuyên nhận các dự án freelance về lập trình. Nghe đồn nhóm toàn thần đồng. Bất quá thần đồng thường chỉ lo học nên nhan sắc đa phần đều là tầm tầm bậc trung. Thế nên tôi auto bỏ qua, chẳng khi nào muốn đi theo ổng đến chỗ phòng trọ (IT đại bản doanh) của ổng cùng đám bạn.

 

Mà khoan, đây là nhật ký là của tôi. Tôi phải là nhân vật chính chứ nhỉ?

 

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 1

Đạm Ngọc: Xin chào, ta trở lại rồi đây. Lần này ta đem đến cho mọi người một luồng gió mới, và luồng gió đó có tên là thanh xuân.

Có ai đấy đã từng nói: “Tháng năm như nước chảy, thanh xuân không hối hận.” 

Trong chúng ta, Đạm Ngọc tin rằng hầu hết đều đã hoặc đang trải qua một quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp. Thanh xuân như một cơn mưa rào, để khi trải qua rồi lại muốn có được cảm giác ướt mưa thêm một lần nữa.

Thế nên truyện mới này sẽ đưa chúng ta trở lại quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp ấy. Mong rằng các tình yêu vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ cho dự án mới này của ta nhé.

Yêu tất cả thật nhiều <3 <3 <3

Chương 1

Tôi, Trần Ngọc Băng Nhi, là sinh viên năm nhất của trường Đại Học Bách Khoa thành phố. Bề ngoài hả? Có thể nói là do gen di truyền tốt nên cả nhà đều trắng trẻo dễ thương. Ngay cả ông anh Trần Hạo Tuấn của tôi cũng thuộc loại boy over flowers. Nhưng nói về ông ấy thì…

 

  • Ê, lấy cho anh hai cái khăn coi.
  • Ê, làm trứng ốp la lên ăn coi nhóc.
  • Ê…

 

Riết tôi cũng không biết có phải mẹ tôi đã chuyển tên tôi thành Ê rồi hay không mà ổng cứ suốt ngày Ê Ê. Nghe mà bực, chỉ muốn đập chết ổng như đập một con gián. Bất quá chính là…

 

  • Ê, lùn, lấy cho anh hai ly nước.

 

Ông ấy ngoại trừ cái vẻ ngoài cộng thêm chiều cao đột biến gen ra, các thứ còn lại như tính cách nhân phẩm, đều thuộc loại ngoại hạng. Vừa lười, à chỉ có kiếm tiền là siêng, vừa bầy hầy, còn hay thích vứt đồ lung tung khắp nhà. Còn nữa chưa hết đâu, ông ấy rất thích sai bảo người khác. Bà chị dâu nào mà lấy phải ổng thì đúng thật là vô phúc.

 

Không kể về ổng nữa. Bất quá nhờ phúc của ông anh tôi mà đám bạn từ hồi cấp ba đến đại học đều dòm ngó để được đến nhà tôi học nhóm cùng, còn không thì cứ kiếm cớ chạy sang nhà tôi để rủ tôi đi học. Mà toàn canh giờ có ông ấy ở nhà mới đến rủ cơ chứ. Thật ra âm mưu của tụi nó tôi đều biết tỏng. Căn bản vì sao ư? Vì tôi là fan ngôn tình mà lị.

 

Thật ra tôi cũng đã từng rất nhiều lần nghĩ đến, không biết sau này người yêu của mình sẽ xuất hiện trong hoàn cảnh như thế nào? Có vài lần tôi nghĩ, có thể tôi sẽ gặp được một học trưởng đẹp trai, phong độ lại lãng mạn. Mà thôi, bỏ qua. Trai Bách Khoa chúng nó đẹp trai thì có, bất quá lầy và bựa thì rất nhiều. Lấy đâu ra Tiêu Nại để mà mơ. Mặc dù tôi cũng cảm thấy mình cũng phần nào giống với Bối Vy Vy lắm… Nhưng chỉ giống về khoản trắng trẻo, dễ thương lại thích chơi game. Còn vòng 1 thì… Khó quá, bỏ qua đi.

 

Thực tế trong cuộc sống lúc nào cũng sẽ khiến cho mộng tưởng của chúng ta tan vỡ. Điều này sẽ được chứng minh trong khoảng thời gian tới.