Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 12


Đạm Ngọc: Ta vừa đi biển về từ tuần trước nên việc post bài có phần chậm trễ… Hiện tại cả người ta vẫn còn đang ê ẩm a… Mọi người có ai nhớ ta không?

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ. Vẫn câu nói cũ, yêu cả nhà nhiều lắm. Tiếp tục ủng hộ các dự án khác của ta nữa nhé. ❤ ❤ ❤

 

Chương 12: Dưới góc nhìn của Hạo Tuấn

 

Hôm đấy là một dịp tình cờ tôi về trường lấy bảng điểm cũng là để apply thử một học bổng của Pháp. Vì loại học bổng này cho phép vừa học vừa làm. Chỉ khoảng ba tháng cuối cùng khi bảo vệ luận văn thì sinh viên buộc phải sang Pháp để chuẩn bị. Nhưng vấn đề đó không nghiêm trọng. Vì căn bản tôi dang rất muốn có cơ hội đi một nước nào đấy một thời gian để lấy thêm dự án mới về cho nhóm. Những dự án hiện tại đang phát triển rất tốt, thế nhưng chúng đều phải thông qua một công ty trung gian. Và hiển nhiên điều ấy sẽ khiến cho phần tiền dự án nhận được sẽ giảm đi rất nhiều.

 

Việc mở rộng khách hàng nếu không sớm thực hiện được thì công ty sẽ không thể mở rộng ra hơn nữa. Thế nên cũng đã đến lúc chính mình thử theo đuổi một văn bằng mới, sẵn tiện đi đến một quốc gia mới để quen biết thêm với các doanh nghiệp địa phương là một ý tưởng không tồi chút nào.

 

 

  • Xin lỗi.

 

Tôi va phải một thanh niên đi ngược hướng. À, chính xác là một giảng viên trong trường. Anh ta có lẽ là đàn anh khóa trên của tôi. Hình như trước đây anh ta đã từng đứng ra tổ chức buổi lễ chào đón tân sinh viên của khóa tôi thì phải.

 

  • Con trai lại đi dùng móc khóa heo hồng sao?

 

Anh ta có làn da màu mật, thế nhưng khi bị tôi hỏi câu ấy liền đỏ cả hai tai mà giật lấy móc khóa rồi bỏ đi.

Tôi tự hỏi tại sao ngày trước tôi lại bỏ qua một đàn anh dễ thương đến thế nhỉ? Có lẽ khi ấy tôi quá bận với hàng loạt các dự án freelance, thế nên các buổi họp mặt tôi đều trốn cả.

 

……………..

 

Nhỏ em đòi đi học Judo, và anh ta là thầy hướng dẫn cho lớp. Có vẻ sẽ thú vị lắm đây… Thế nên mỗi ngày tôi từ chỗ làm liền phi thẳng đến lớp học của nhỏ em để đón y. Bất quá chính là…

 

  • Anh hai không được đứng ở gần cổng chính đâu, đứng ở cổng phụ ấy. Em không muốn để người ta hiểu lầm hai là bạn trai em đâu. Em còn phải có bồ nữa.

 

Chịu không nổi với nhỏ em. Bất quá chính là, hình như anh ta cũng thường xuyên ra về bằng cổng phụ. Tốt thôi, biết đâu có dịp lại sẽ gặp nhau, chàng trai heo hồng.

………………

 

Dạo này tôi đặc biệt nhàn hạ, tất nhiên là sau khi từ chối xong một vài cô nàng đáng yêu. Có người bảo tôi là một flirty person, là người mà các cô gái sẽ tự động đổ, không cần phải cưa cẩm ai cả.

 

Có lẽ ngoại trừ vì bề ngoài ưa nhìn thì bản năng dịu dàng của người đàn ông không cho phép người yếu hơn mình gặp tổn thương. Thế nên những điều căn bản cần làm của người đàn ông tôi đều làm rất tốt. Và vì thế nên có nhiều cô bé mới thích tôi đến như vậy.

 

Tôi quyết định đăng ký lớp học Judo chung với Băng Nhi. Căn bản không phải là theo dõi nó. Vì tôi cũng đoán được nó là người rất lý trí, nó sẽ không tùy tiện đi thích một ai, người mà nó yêu thích chắc chắn phải là một người rất đặc biệt. Và vài hôm trước tôi thấy khi nó về nhà việc đầu tiên của nó là lên mạng tra cho bằng được cái tên Thượng Vân.

Cái con bé ngốc ấy học IT mà tra mỗi cái tên người cũng làm không xong…

 

 

Và hiển nhiên sau khi có kết quả tôi cũng không đưa cho nhóc. Tại sao phải đưa cho nhóc trong khi mà y vẫn còn đang học đại học??? Cái y cần lúc này chính là sự tập trung hoàn toàn và cái bằng tốt một chút. Vì tôi biết y cũng không hứng thú vào làm chung một công ty với anh của mình. Băng Nhi là một đứa nhỏ rất cứng đầu. Thế nên tôi tin nhóc biết nhóc cần phải làm những gì. Và hiển nhiên, yêu đương lúc này là không thích hợp.

 

Còn vì sao mà không hợp? Tôi không suy nghĩ sâu xa hơn. Chỉ là, với Thượng Vân thì không được.

 

Thượng Vân đặc biệt ngạc nhiên khi tôi xuất hiện trong lớp học. Gương mặt y lúc đấy thật rất đáng yêu. Hai gò má, nhìn chỉ muốn cấu một phát.

 

Thượng Vân hôm nay thay đồ ngay trong phòng học. Cả đám nữ sinh được dịp ồ lên. Thích khoe da thịt như thế sao? Được thôi.

 

 

  • Oa oa oa oa…

 

Cả phòng tập như vỡ tung khi tôi cởi nhanh chiếc áo thun ra và khoác áo đồng phục Judo vào.

 

  • Hạo Tuấn.
  • Sao?

Tôi mỉm cười đầy khiêu khích.

 

  • Sau này không được phép thay đồ trong phòng tập nữa. Phòng thay đồ ở đấy sao không dùng?
  • Thì chẳng phải anh cũng thế sao?

 

 

Tôi nhướng mày hỏi y.

 

  • Tôi…

 

Biểu cảm lúng túng của y càng khiến cho người ta muốn véo má y nhiều hơn.

 

  • Sau này không một ai được thay đồ trong phòng tập nữa. Đã rõ chưa?

 

Y lớn tiếng ra lệnh. Cả lớp lúc này đều lên tiếng đáp.

 

  • Đã rõ.

 

Tôi mỉm cười nhìn y. Xong rồi quay sang hướng khác tự thắt đai cho mình.

 

Tôi quên nói rằng trước khi chơi trong đội bóng rổ, tôi cũng đã từng có thời gian tập Karatedo, dù không được lên đến đai đen, nhưng đai nâu tôi cũng đã đạt được rồi. Thế nên sức bền và khả năng chịu đựng của tôi đều khá tốt. Và hiển nhiên điều đó giúp ích rất nhiều mỗi khi bị y phạt phải chống đẩy 100 lần.

 

Advertisements

Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 11


Đạm Ngọc: Cuối tuần vui vẻ a. Xin lỗi đã để các tình yêu của ta phải đợi lâu… 

Vẫn câu nói cũ, yêu mọi người nhiều lắm. Tiếp tục ủng hộ ta nhé. 😉 ❤ ❤ ❤

Chương 11: Dưới góc nhìn của Thượng Vân

 

Từ ngày có Tiêu Phong vào thì lượng việc của tôi được giảm hẳn. Hay chính xác hơn là Tiêu Phong rất được lòng các học viên nữ, lại còn rất dịu dàng hướng dẫn từng ly từng tí. Thế nên nhóm nữ mỗi khi không thực hiện được động tác khó liền tìm đến y để hỏi thăm.

Riêng tôi có lẽ vẫn như cũ, không có duyên với con gái cho lắm. Thế nên tôi thường hay quanh quẩn khu vực tập của nam mà hướng dẫn cho các nam học viên.

Đa phần đều rất ngoan. Chỉ trừ một học viên cá biệt…

 

  • Hôm nay chúng ta sẽ tập Kỹ thuật đè – Osaekomi waza. Hai người một cặp. Tiêu Phong.
  • Vâng.

 

Tiêu Phong nhanh chóng bước qua để cùng tôi làm mẫu. Bất quá…

 

  • Tôi có ý kiến. Động tác hai người làm quá nhanh, tôi hoàn toàn không theo kịp được.

 

Bà nó chứ, ông đây chỉ mới làm một vài động tác cơ bản, đã làm gì nhanh đâu mà y đã vội lên tiếng rồi.

 

Tôi trừng mắt nhìn Hạo Tuấn mà khẽ nói trong đầu.

 

“Cậu còn làm rộn nữa một chút ra ngoài sẽ xử lý cậu.”

 

  • Mọi người chỉ cần hiểu được động tác này như thế nào. Một chút nữa tôi sẽ ghé đến từng bạn để hướng dẫn.
  • Vâng ạ.

 

Cả lớp đồng thanh đáp lại một cách ngoan ngoãn. Chỉ riêng có ai đó thì mặt vẫn cứ bí xị như ăn phải mướp đắng. Con bà nó chứ ông đây đã làm gì sai hả?

 

Phần làm mẫu diễn ra nhanh chóng đến mức người thường chỉ kịp đếm đến ba thì cả hai chúng tôi đã buông nhau ra rồi. Sau đó Tiêu Phong không nhanh không chậm mà tiến đến nhóm nữ để quan sát các bạn thực hành. Riêng tôi thì tiến về phía nhóm nam như thường lệ.

 

  • Tay để sai vị trí rồi. Em phải để như vậy mới đúng.
  • Cảm ơn thầy.

 

Thật sự nhóm nam cũng rất ngoan ngoãn. Chỉ trừ ai kia.

 

  • Tại sao không bắt đầu tập?

 

Tôi cảm thấy bản thân quả thực rất bất lực với cậu học viên này… Trái tim bỗng chốc đập nhanh hơn, riêng mồ hôi đã bắt đầu chảy dọc xuống hai bên thái dương, tôi cố gắng giữ cho chất giọng không nhanh không chậm mà hỏi.

 

  • Tôi bị thiếu bạn tập cùng. Anh cũng thấy mà.
  • Tôi thấy.

 

Mắt tôi có bị mù đâu mà không thấy. Y lại mỉm cười như thế có ý là gì?

 

  • Cậu lại đây tập chung với tôi.
  • Ok.

 

Y tiến đến nhanh chóng và nắm lấy vạt áo của tôi.

 

  • Cậu phải nằm xuống trước đã.
  • Ok.

 

Y ngoan ngoãn một cách đáng ngờ. Nhưng vì công việc giảng dạy, tôi bỏ qua ánh mắt mang ý cười của y mà cúi xuống tập cùng y.

 

Hơi thở y phả vào cổ tôi nóng bỏng. Tôi cố trấn tĩnh để thoát khỏi cảm giác ngại ngùng mà tiếp tục đóng vai trò của một người thầy tận tâm hướng dẫn cho y.

 

  • Tay của cậu đặt sai rồi. Không phải nắm sát vào bên trong như vậy, như thế cậu sẽ không có thế để đè người khác. Hiểu không?
  • Hiểu.

 

Y ngoan ngoãn để tay sát ra nắm bên ngoài cổ áo. Xong tay còn lại y đặt ở thắt lưng của tôi. Rất đúng tiêu chuẩn.

 

Một lúc sau…

 

  • Tư thế của cậu đã đúng.

 

 

Tôi vừa định đứng dậy thì y đã nắm cổ áo của tôi và vật xuống, sau đó y nằm đè lên trên.

 

  • Là như vậy. Phải không?
  • Cậu… Thật sự tôi chưa dạy tư thế này, sao cậu lại biết?
  • Tôi là tự học.

 

Y khẽ liếm môi, xong lại nở nụ cười đáng ghét như thường lệ mà đáp.

 

  • Gi…Giỏi.
  • Cảm ơn thầy.

 

Y nhanh chóng cúi xuống đặt một cái hôn lên gò má của tôi.

 

  • Cậu…

 

Tôi gào lên. Làm cho cả lớp học đang xì xào nói chuyện bỗng trở nên yên tĩnh.

 

  • Sao?

 

Y làm ra vẻ vô tội, còn dùng ánh mắt cún con mà nhìn tôi.

 

  • Thầy ơi, nếu bạn Hạo Tuấn làm sai thầy cũng không thể phạt bạn ấy được.

 

Một đứa trong nhóm nam lên tiếng.

 

  • Thầy không được phạt anh ấy. Anh ấy chỉ mới học có hai tháng. Còn chưa hiểu rõ các động tác đâu ạ…

 

Nhóm nữ cũng xôn xao lên tiếng.

 

  • Trần Hạo Tuấn, ra góc kia hít đất 100 cái cho tôi. Ngay lập tức.
  • Ok.

 

Y nhìn tôi mỉm cười, xong đứng dậy và đi ra góc phòng bắt đầu thực hiện hình phạt tôi dành cho y.

 

  • Thầy ác quá à.

 

Nhóm nữ có người lên tiếng phản ứng. Tôi làm bộ không nghe mà tiếp tục đi một vòng giảng giải… Nhưng sao mặt tôi vẫn nóng quá… Tôi đoán lỗ tai tôi cũng đã đỏ lên cả rồi.

 

Ở một góc, ai đó là đang vừa hít đất vừa quan sát về hướng này và hiển nhiên trên đôi môi quyến rũ ấy chính là một nụ cười đắc ý.