Đêm – Phần 5: Tấn công

Phần 5: Tấn công

Công việc thường ngày của tôi vẫn là một lễ sinh tại nhà thờ. Thế giới này trong đôi mắt tôi rất đơn giản. Đó chính là cuộc sống quay quanh nhà thờ, trường học và thư viện. Mọi thứ chỉ bắt đầu thay đổi kể từ khi tôi gặp anh… Anh đã dạy tôi những kiến thức cổ xưa nhất của loài người, từ lịch sử, văn hóa đến địa lý. Nếu trước đây có ai hỏi tôi về lịch sử thì tôi sẽ trả lời rằng: “Nó là một mớ dài ngoằn chán ngấy.” Nhưng từ sau khi được học bởi một gia sư tài năng, bằng cách giảng giải dễ hiểu, anh đã khiến tôi say mê nó. Anh đem đến cho tôi những bài học thú vị, những nhận xét tinh tế và cách cảm nhận cuộc sống rất riêng tư thi vị.

Nhưng giờ đây anh đã rời xa tôi rồi. Tôi đang tập làm quen dần với quỹ đạo cuộc sống mới, một cuộc sống mà không có anh ở đấy.

Dù sao thì tôi vẫn phải tiếp tục sống đúng không nào?

Đích đoong

Ai vậy nhỉ?

– Chào Hoài Phương.

– Ông là?

Tôi chưa hết ngỡ ngàng vì vẻ ngoài lịch lãm của quý ông đây thì đã bị cách gọi tên ấy làm cho bất ngờ.

– Là bạn của Jean. Jean có gửi lời nhắn cho cậu, hẹn cậu tối nay sáu giờ ra ngọn đồi sau núi gặp anh ấy. Nhớ là đi một mình nhé.

– Mà… Khoan đã…

Tôi còn chưa kịp hỏi thêm thì người đàn ông ấy đã phóng người vụt đi mất.

Là cùng đồng loại với anh, vampire.

Nhưng vừa rồi người ấy nhắc đến anh phải không? Là anh hẹn tôi ra gặp mặt sao? Vậy là anh đã trở về?

Cặp mắt tôi bỗng chốc nhòe đi vì xúc động… Nhưng rồi tôi lấy lại bình tĩnh mà quay vào trong… Vậy là anh đã trở về thật rồi.

Mà vì sao anh không hẹn tôi lại nhà nhỉ? Hay là vì anh cảm thấy không tiện? Nghĩ lại ngày xưa khi anh thú nhận với tôi mình là vampire cũng tại khu đồi ấy… Bây giờ anh lại hẹn tôi đến đó. Phải chăng là anh có điều gì muốn nói với tôi sao?

Tôi bắt đầu nhìn đồng hồ và đếm ngược thời gian cho mau đến chiều tối để có thể ra gặp anh. Trong đầu tôi có quá nhiều chuyện muốn hỏi anh… Nhiều đến nỗi giờ đây tôi chẳng còn tập trung vào công việc của mình được nữa.

Chiều hôm ấy tôi đi một mình ra khu đồi vắng… Đà Lạt đã gần bước vào thu nên khí trời có chút se lạnh. Giờ này đèn vẫn chưa thắp nên đoạn đường ngoằn ngoèo quen thuộc bỗng trở nên rất khó đi. Tôi phải cố hết sức để tránh những cành cây chìa ra từ hai bên…

Đôi chân tôi dẫm lên những chiếc lá khô tạo nên thứ âm thanh xào xạc khó tả. Trong đầu tôi lúc này bỗng hiện lên hình ảnh của một bộ phim kinh dị, nhân vật chính lúc ấy cũng đang trên đường đi du khảo thì gặp phải chuyện chẳng lành.

Nhớ đến đây bỗng dưng toàn thân tôi tê cứng.

Tôi khẽ lắc đầu để xua đi thứ cảm giác khó tả ấy. Và tôi tiếp tục bước về phía con đường mòn trước mặt.

– Jean?

Dáng người đàn ông lịch lãm đứng xoay mặt lại khiến tôi chẳng thể nào thấy rõ được gương mặt của anh. Tôi chỉ thấy được bóng lưng và tôi đoán đó là Jean. Vì anh cũng cao ngần ấy.

– Đúng giờ lắm cậu bé.

Giọng nói không phải của Jean. Vậy hắn ta là ai?

Tôi chưa kịp mở miệng hỏi thì đôi môi của tôi đã bị hắn áp đảo. Hắn nén mình ép sát về phía tôi. Tôi sợ hãi bước lùi mấy bước thì vấp phải cành cây khô nên toàn thân ngã bật về phía sau.

Hắn vươn tay tới giữ chặt lấy đầu tôi. Tôi biết hắn đang cố không dùng sức. Vì với những khối cơ cuồn cuộn ấy thì chỉ cần hắn nhẹ ấn sâu vào một chút thì tôi liền lập tức sẽ bể sọ ngay.

– Đáng yêu lắm… Hèn chi hắn thích cậu như vậy…

– Ông là ai? Ông muốn gì?

Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn.

– Con mồi đáng yêu à, ta cũng như hắn. Là một kẻ đi săn chính hiệu… Nhưng có lẽ điều mà cậu muốn biết nhất chính là vì sao ta dụ cậu ra đây đúng không? Hahaha có trách thì phải trách vì sao hắn lại đi bảo bối một con mồi như cậu đây.

– ………….

– Đừng nhìn ta với ánh mắt khinh ghét như vậy chứ! Nó làm ta buồn lắm đó.

Tôi khẽ nhếch môi cười.

– Ông đừng phí thời gian đóng màn kịch nhân hậu ở đây nữa.

– Con mồi này cũng gan dạ lắm nhỉ? Hiếm có ai được như cậu đấy. Vậy Jean chưa từng nếm qua máu của cậu à?

– Đừng đánh đồng anh ấy với ông. Ông không xứng đáng…

– Hahaha vậy thì để xem ta có xứng đáng không nhé.

Hắn dùng đầu ngón tay miết vào vùng da trên cổ tôi. Chỉ một cái miết nhẹ của hắn đã khiến da tôi rách ra và dòng huyết dịch bắt đầu chảy tràn ra ngoài.

Tôi đau đến muốn chảy cả nước mắt nhưng sao tôi vẫn không khóc được.

– Ta không nỡ ăn ngươi hết một lần… Con mồi ngon như vậy thật khó gặp lắm. Thôi thì để ta thưởng thức từ từ vậy nhé.

Hắn đưa đầu lưỡi lạnh giá của mình mà quét một vòng ngay trên vết thương của tôi. Đầu lưỡi tựa lưỡi rắn ấy càng liếm càng làm cho vết thương thêm sâu hơn. Lượng máu trong người tôi càng ngày càng bị rút cạn dần. Đầu óc tôi bắt đầu choáng váng, hai mắt từ từ mờ dần đi…

– Có lẽ phải cắn sâu hơn vào bên trong để lấy ra thứ dịch nóng bỏng ấy nhỉ?

Tôi chỉ kịp nghe hắn nói hết câu ấy thì bỗng đâu một tiếng động mạnh tựa như tiếng xe tải thắng gấp va thẳng vào hắn và bức hắn rời khỏi người tôi.

Tôi mơ màng nghe thấy những tiếng động lớn tựa như thân cây khô bị bẽ gẫy, rồi có cả tiếng xé lụa bên tai. Nhưng rồi tất cả đều nhường chỗ cho cơn đau đớn đang trào dâng trong người tôi…

Nóng… Nóng quá… Nóng như bị lửa thiêu vậy. Có phải ai đó đã ném mồi lửa vào người tôi không? Tôi vẫn còn sống mà…

Ai? Là ai đang ôm lấy tôi?

Đừng mà… Làm gì vậy?

Tôi mơ màng ngất đi… Trong cơn mơ tôi thấy như ngọn lửa nơi cổ tôi đã được dập tắt. Nhưng mà, tôi vẫn đau lắm.

“Jean… Cứu em với…”

– Tôi đây… Đừng sợ… Đừng sợ…

Tôi nghe có tiếng trả lời. Chất giọng êm mượt ấy thật chẳng thể lẫn vào đâu được cả… Là anh, anh thật sự đã quay trở về với tôi sao? Hay là tôi đang nằm mơ?

Tôi chìm sâu vào vô thức nhưng tôi vẫn cảm nhận được một làn hơi lạnh lẽo đang phả vào mặt tôi. Làn hơi ấy thoáng như ngừng lại chỉ vì một cái cựa mình của tôi. Chắc chắn là anh rồi… Tôi vui quá… Vui quá…

……………………..

Hết phần 5

Vậy là Choco đã repost xong HC2 rồi, giờ chỉ còn chờ ra chap mới thôi.
Hiện tại Choco muốn nhờ mọi người khi đọc truyện của Choco mà thấy có lỗi type nào xin hãy thông báo cho Choco biết nhé. Cám ơn tất cả thật nhiều. Vậy là tuần sau Choco đi học trở lại rồi, chắc sẽ không post đều đặn như vậy được nữa. Nhưng vẫn sẽ cố gắng hết sức để phục vụ mọi người mà.
@X-D: Nhớ X-D quá à, sao dạo này không vào đọc fic của Choco vậy?
@tất cả: Yêu các bạn nhiều lắm. Nếu không có các bạn thì chắc Choco cũng ngưng việc viết fic rồi. ^_^ hun nè.

Đêm – Phần 4: Xa cách…


Phần 4: Xa cách…

Một tuần trôi qua…

“Vì sao anh vẫn chưa về nhỉ? Phải chăng vì anh đang có việc rất quan trọng nên không thể về sớm hơn được? Tôi đã thử nhắn tin và gọi điện nhưng đầu dây bên kia vẫn bảo là không liên lạc được.

Hy vọng rằng anh bình an…

Mà mình ngốc thật nhỉ? Anh thì làm sao có việc gì được cơ chứ?”

Ba tuần liên tiếp trôi qua trong thinh lặng…

“Liệu anh có sao không? Vì sao chị Vy bảo tôi hãy quên anh đi? Phải chăng anh sẽ không trở về nữa?”

Một tháng rưỡi đúng kể từ ngày anh rời đi.

– Nhóc con, làm gì như người mất hồn vậy?

– À…

Cậu bé bị Khánh Phương đấm một cú rõ đau vào vai như nhắc nhở. Vì lúc này trên tay cậu đang là ống hóa chất đang sôi sùng sục ngay trên ngọn đèn cồn.

– Nổ thật chứ chẳng chơi đâu nha Phương.

Thảo ngó sang nhắc nhở.

– Ừ. Phương xin lỗi… Phương vô ý quá.

Ống nghiệm bị nướng trên lửa lâu đến mức khi để vào giá đỡ vẫn còn nghe có tiếng lèo xèo.

– Sao rồi? Nhóm này xong chưa?

– Dạ gần rồi thưa cô.

Thảo lên tiếng đáp lời giáo viên bộ môn hộ tôi. Cô nhẹ gật đầu rồi bỏ đi, nhưng trước khi đi cô không quên liếc nhìn Hoài Phương mà bảo.

– Nếu cảm thấy mệt thì tôi sẽ ký giấy cho em lên phòng y tế nằm nghỉ.

– Dạ em biết ạ.

Cậu nhẹ giọng đáp lời.

Re….eng…….Re….eng…

“May thật, cuối cùng cũng đến giờ ra chơi rồi.”

– Các em thu dọn ống nghiệm và mọi thứ. Xong xuôi đâu đó thì xếp hàng lên lớp nhé.

– Dạ.

Các học sinh ngoan ngoãn thu dọn hết tất cả để rồi theo sự chỉ dẫn của lớp trưởng mà trở về lớp cất cặp.

– Phương sao vậy? Dạo này cứ như người mất hồn á.

Thảo và Khánh Phương sau khi bỏ chiếc cặp nặng trĩu xuống liền thẳng tiến về bàn Hoài Phương mà hỏi.

– Phương không sao. Phương chỉ cảm thấy mệt mỏi trong người thôi.

– Dạo này nhà thờ có nhiều lễ lắm à?

– Không. Chỉ có lễ sáng và chiều thôi.

– Ừ vậy thì sao lại mệt chứ?

Khánh Phương cố tình không buông tha cho cậu bé.

– Lại còn thâm quầng ở mí mắt nữa chứ.

Thảo nhẹ giọng bồi thêm vào.

– Hay là Phương đang có chuyện buồn?

– Không có. Hai người suy nghĩ lung tung quá rồi.

Cậu nở nụ cười gượng gạo với hai người bạn thân thiết của mình.

– Ngay cả cười cũng không thật lòng nữa. Nói đi, hay là Cha có chuyện gì?

– Bậy nào. Cha vẫn khỏe.

– Vậy thì tại sao?

Có vẻ như nếu không làm cho cả hai phân tâm bằng việc khác thì sẽ không yên với họ được đâu.

– Hay là tụi mình xuống căn tin ăn đồ đi. Phương đói quá rồi.

– Ừ. Không xuống lẹ sẽ hết đồ ngon đấy.

Khánh Phương cũng lên tiếng tán thành.

– Ông thì tối ngày chỉ biết có ăn. Chẳng lẽ ông không thấy Hoài Phương dạo này buồn lắm sao?

– Ai bảo bà tôi chỉ biết có ăn? Tôi cũng lo cho Phương vậy…

Cậu lẳng lặng rời khỏi cuộc chiến của họ…

– Ê, Hoài Phương đâu rồi?

– Mới thấy đứng đây mà ta… Chẳng lẽ bỏ xuống căn tin rồi?

Cả hai cùng chạy về phía cầu thang gỗ…

– Tại ông hết đó. Con trai mà không nhường cho con gái…

– Ơ hay? Sao không nói tại bà? Con gái mà không biết nhường nhịn con trai gì hết.

– Tại ông đó…

– Tại bà đó…

Cậu bé của chúng ta lúc này đang nép mình tại một góc khuất mà thầm cười vì hai đứa bạn tốt bụng của mình.

“Xin lỗi hai người nhiều lắm… Hai người đã quan tâm cho Phương, vậy mà Phương lại không nói không rằng lặng lẽ bỏ đi như vậy. Thật sự Phương chỉ muốn yên tĩnh một mình để tự suy xét mọi việc. Xin lỗi… Phương thật lòng xin lỗi…”

Hai tháng tròn trôi qua…

Xoảng…

– Con không sao chứ Hoài Phương?

– Dạ, con không sao thưa Cha.

Hoài Phương cúi đầu nhận lỗi cùng Cha và rồi cậu bắt đầu thu nhặt những mảnh vụn từ chiếc dĩa sứ mà cậu đã vụt tay làm vỡ.

– Dạo này Cha trông con có vẻ mỏi mệt nhiều. Hãy gắng giữ sức khỏe vì sắp tới đây sẽ là kỳ thi tốt nghiệp rồi.

– Vâng, thưa Cha.

Vị Cha cả hiền từ nhìn ngắm cậu.

– Con của ta nay đã trưởng thành rồi.

– Dạ. Nhưng con vẫn nhỏ bé và ngu ngốc như ngày nào.

– Hãy dâng tất cả những lo âu, phiền muội của con cho Chúa, vì ngài sẽ luôn ở cạnh bên và ủi an con những lúc con yếu đuối nhất.

– Vâng, con đã hiểu ạ.

Hoài Phương nở một nụ cười thật đẹp với người Cha nhân lành. Rồi cậu lại quay đi nơi khác hòng giấu đi những giọt nước mắt của mình. Quả thật cậu đang rất đau khổ vì một lý do duy nhất chính là anh.

Cậu biết tình cảm này thật khó lòng mà chấp nhận được. Nhưng vì… Cậu đã yêu anh, yêu từ chính sâu thẳm của trái tim mình. Phải chăng đây là thứ tình yêu của con mồi dành cho người đi săn?

“Phải chăng là vì con mồi quá ngu ngốc?”

Cậu tự cười nhạo mình và để mặc cho những giọt nước mắt chảy dọc xuống hai gò má xinh đẹp. Nhưng cậu đâu biết rằng lúc này đây có người đang phải đau lòng vì những hạt nước mắt tinh khôi ấy.

– Hoài Phương…

– Chị?

– Em rảnh không? Đi dạo với chị được không em?

Ngọc Vy trong chiếc áo thun đỏ duyên dáng cúi người xuống. Hai tay cô nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc lòa xòa nơi trán cậu và đẩy cho nó về đúng vị trí của mình.

– Dạ. Em làm sắp xong rồi ạ.

– Ừ. Chị ra ngoài kia chờ em nhé.

– Dạ.

Cô nhanh chóng rời khỏi gian bếp chật chội để đi đến vườn tĩnh tâm. Và như mọi khi, cô nhẹ nhàng quỳ xuống khấn cầu.

– Chị…

– Nhanh vậy à?

Cô mỉm cười quay lại và ngạc nhiên vì sự xuất hiện mau chóng của cậu bé. Nhưng trong phút chốc gương mặt xinh đẹp ấy bỗng trở nên khó coi đến kì lạ. Cô đứng bật dậy và hỏi.

– Em vừa rồi đã chảy máu?

– Dạ… Em vô ý làm vỡ chiếc đĩa sứ. Trong lúc dọn dẹp mảnh vỡ em lại vô tình để cắt trúng tay.

– Vết thương khá sâu đấy. Em vào trong băng bó kĩ lưỡng đi.

Cô hậm hực lên tiếng. Rồi cô quay mặt bỏ đi với một tốc độ mà người bình thường không tài nào đuổi theo kịp.

“Không lẽ… Vì mùi máu của mình sao?”

Cậu bé vẫn còn đứng đó ngỡ ngàng vì hành động của cô. Nhưng rồi như hiểu được lý do vì sao cô phải bỏ đi. Cậu đành lủi thủi bỏ vào trong phòng mình.

“Chỉ là vết cắt nhỏ thôi mà. Đâu cần phải dùng gạt để băng nhỉ?”

Cậu khẽ lắc đầu khi với tay chạm đến hòm cứu thương.

“Nhưng có lẽ xức một chút thuốc đỏ vào vẫn tốt hơn? Nếu có anh ở đây anh sẽ lại mắng vì tội hậu đậu của mình…”

Đôi môi tưởng chừng như lâu lắm đã quên đi cách cười đùa nay lại nở một nụ cười thật đẹp. Là vì cậu đang nghĩ về anh.

Anh, một ma cà rồng hùng mạnh đã có mấy trăm năm tuổi, cũng là một kẻ săn mồi khát máu.

Cậu biết ẩn sâu trong anh vẫn đang thèm khát dòng huyết dịch đang chảy trong người cậu.

Anh, người luôn nhìn cậu bằng ánh mắt thâm tình, người mà luôn bảo với cậu rằng: “Em phải thận trọng với tôi, nếu như em muốn sống.”

Cậu biết anh đã luôn theo dõi cậu và âm thầm bảo vệ cậu trong suốt quãng thời gian anh đến ở tại đây. Phải chăng là vì anh yêu cậu?

Anh đã từng bảo rằng anh phải lòng cậu. Nhưng liệu đó có phải là yêu không? Điều đó có đủ mạnh mẽ để níu giữ lấy bước chân của anh không?

“Vì sao bỏ đi mà không cho em biết một lời? Liệu anh đã gặp chuyện gì rồi? Em đang lo lắm anh có biết không?”

………………………..

Lần đầu tiên biết yêu thương, biết quan tâm, biết hy vọng. Biết rằng tuy có những muộn phiền vẫn không ngăn nổi những ước mơ…

Nhạc chuông vang lên kéo cậu quay về với thực tại. Nhạc chuông này là do Thảo đã cài cho cậu. Cô bé bảo là: “Bài hát này nghe có vẻ giống ông lắm. Cài làm nhạc chuông đi… Ê… Cấm xóa nha. Xóa là đánh chết á.”

Bị hâm dọa như vậy nên cậu bé chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo…

– Alo?

– Dạ? Em nghe.

– Chị xin lỗi em. Chị vừa nãy…

– Dạ không sao chị à. Em hiểu mà.

– Không. Chị đã quá thô lỗ với em. Chị xin lỗi em… Nhiều lắm.

– Vâng, em hiểu mà. Chị đang cố bảo vệ em.

– Ừ. Vừa nãy chị đã nghe hai giọng nói vang lên trong đầu mình. Một bảo với chị hãy tấn công em, còn một đã ngăn cản chị lại.

– Em tin là chị sẽ chiến thắng được bản ngã của mình mà.

– Không dễ như em tưởng đâu nhóc.

Ngọc Vy bên đầu dây kia cũng phải bật cười vì lời nói đầy lạc quan của cậu.

– Vừa nãy chị định qua đưa em đi dạo… Nhưng tiếc là…

– Vậy mai đi, được không chị?

– Ừ.

Cậu nghe tiếng thở dài nơi đầu dây ấy, để rồi tiếng nói trong trẻo một lần nữa cất lên.

– Em phải quên hắn đi. Em hiểu không? Em chẳng thể nào có được hạnh phúc với hắn cả. Như chị và em, có lẽ nếu một ngày nào đó mùi hương của em ám ảnh chị đến mức chị không thể kiềm chế được nữa… Chị sẽ bỏ đi.

– Chị Vy… Chị đừng đi mà…

– Nhóc con, đừng khóc chứ.

– Em… Không có.

– Chị nghe có tiếng nấc nhẹ trong câu nói của em. Đừng khóc… Em đừng quyến luyến chị… Trời ạ, không biết việc quen với em có phải là điều tồi tệ nhất mà chị đã từng làm không nữa?

– Em xin lỗi…

– Không phải đâu em. Là vì từ khi quen với em chị đã rất hạnh phúc. Chị có cảm giác như mình một lần nữa được sống lại với kiếp sống của một con người, một con người bằng xương bằng thịt, biết đau buồn, biết lo lắng và biết yêu thương. Em không thể hình dung hết được những gì em đã đem đến cho chị đâu. Chị chỉ ước gì mình có thể kéo dài thêm nữa thời gian được ở cạnh em.

– Em…

– Chị biết, giống loài của chị không được cho phép hiện diện tại vườn địa đàng, không được phép có mặt tại bàn tiệc nước trời. Nhưng em thì có thể… Rồi một ngày kia em sẽ già đi và sẽ chết. Lúc đó… Chị sẽ lại rơi vào khoảng không buồn bã và vô vị của mình, như trước đây…

Cậu lặng lẽ quẹt đi dòng nước đang chậm chạp rơi xuống khóe môi của mình. Và rồi cậu lên tiếng giải bày.

– Chính em mới là kẻ ngu ngốc. Em cứ ngỡ mọi thứ đều đơn giản nhưng thật chất không phải vậy. Chị khuyên rất đúng…. Em sẽ ráng quên anh ấy đi.

– Phải…

– Nhưng em có thể xin chị một điều được không?

– Em nói đi, bằng tất cả khả năng chị sẽ làm cho em.

– Chị hãy ở lại đây. Dù rằng em biết như vậy là ích kỷ… Nhưng em muốn trong quãng thời gian còn hiện diện trên đời của mình sẽ giúp chị khoây khỏa phần nào. Được không chị?

– Em… Em không ích kỷ chút nào hết… Người ích kỷ là chị. Chị đã muốn thực hiện điều đó, mặc kệ lấy sự an nguy của em…

– Không. Em tin vào chị cũng như em đã tin vào anh ấy.

Giọng cậu khẳng định chắc nịch.

– Ừ. Chị sẽ cố gắng hết mình để không phá vỡ lời hứa của ngày hôm nay. À, mà em đã băng bó chưa?

– Dạ em đang chuẩn bị lấy hộp cứu thương thì chị gọi đến…

– Vậy à? Vậy thì em băng bó đi. Chị không phiền nữa. Mai gặp em nhé.

– Dạ vâng. Mai gặp ạ.

Cậu nhẹ nở một nụ cười gượng gạo rồi cúp máy. Cậu biết rằng thời gian sắp tới đây sẽ rất khó khăn, vì điều mà cậu phải đối mặt không chỉ là mất anh, mà là từ bỏ. Cậu phải quên anh đi, vì chỉ có như vậy cậu mới không khiến anh phải đau khổ một khi đã cậu không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

“Ước gì con được ban cho một liều thuốc lãng quên, để con có thể quên đi hết tất cả…”

Một hạt pha lê vỡ tan ngay trên bìa cuốn sách mà anh đã tặng. Cậu lấy tay lau vội đi hạt nước ấy để rồi cậu nâng cuốn sách lên ngực mà ôm nó vào lòng. Có lẽ đây là lần cuối cùng cậu được thấy nó, vì ngày mai, sẽ có một đợt hiến tặng sách cho trẻ em vùng lũ. Cậu đã quyết định sẽ cho đi tất cả những gì thuộc về anh…

Hết phần 4

Tối nay sẽ sửa cho xong chương 3 của HC2. Trong quá trình chỉnh sửa Choco cũng có thêm vào đó một chút để lời văn mượt mà hơn. Mọi người đọc thử và cho ý kiến nhé. Iu tất cả nhiều.

Quyết định repost lại Hoàng cung II

Sau một thời gian suy nghĩ, hiện tại Choco đã quyết định sẽ repost lại các chương 1,2,3,4,5 của Hoàng cung II. Phiên bản repost này sẽ được viết theo thể văn hiện đại của chúng ta. Choco thấy có lẽ làm thế sẽ gần gũi với mọi người hơn.

Mong là các bạn vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ Choco trong dự án mới này nhé.

Thân ái.

Ps: Khi nào repost sẽ đưa link mới cập nhật lên mục lục của Hoàng cung II. Do tình trạng cập nhật có thể mất vài ba hôm nên mọi người thông cảm cho Choco nhé.

NK2 – Chương 21: Quá khứ của Jea Kyo

Chương 21: Quá khứ của Jea Kyo

Tối hôm ấy, tại phòng làm việc của anh…

Bịch

Anh cúi xuống nhặt lấy cuốn album vừa rơi khỏi ngăn tủ gần đó. Có lẽ do tình cờ, cuốn album đã mở ra tấm hình chụp vào buổi tiệc cách đây tám năm về trước. Hình chụp một đôi nam nữ đang ngồi trên chiếc bàn đôi ngay khu vực mui tàu. Nếu nhìn kĩ hơn sẽ thấy được cái tên Brasserie Chez Manon trên chiếc phao trang trí gần đấy. Cái tên đủ cho biết rằng đây là một nhà hàng rất nổi tiếng thuộc tập đoàn Hilton danh giá.

Lùi lại quá khứ cách đây tám năm về trước.

– Anh thật đã quyết định sẽ đầu tư vào một thị trường mới sao? Em thấy rằng việc kinh doanh của anh đang rất thành công… Thêm nữa là chuyện của tụi mình.

– Chuyện gì?

Ánh mắt lạnh băng nhìn về phía cô gái xinh đẹp đủ khiến cô ta phải ngập ngừng khi nói lên điều mình mong muốn.

– Anh không định sẽ hỏi cưới em sao?

– Yun Hee ạ… Dường như tôi đã nói qua điều này với em trước lúc chúng ta quen nhau rồi mà!

– Vâng. Em biết. Em cũng biết anh không phải mẫu người đàn ông của gia đình. Chỉ là… Em vẫn nuôi một hi vọng nhỏ nhoi… Em ước gì em có thêm thời gian để ở cạnh bên anh và khiến anh quên đi phần nào những áp lực trong công việc của mình. Em vẫn mơ ước anh sẽ thấy được tầm quan trọng của một gia đình bình dị… Và rồi anh sẽ ngỏ ý…

Đôi mắt đen láy trìu mến nhìn ngắm gương mặt lãnh đạm, cô thỏ thẻ thốt ra từng lời.

– Em ước gì em đã không yêu anh nhiều đến vậy.

– Tôi đã cảnh báo trước với em rằng tôi không phải là một người chồng hoàn hảo cho em mà.

– Không sao thay đổi được hả anh?

Anh nhún vai một cách đầy hờ hững.

– Có lẽ em nên biết “Hoàng tử băng” chẳng phải là một cái tên hữu danh vô thực.

– Em là một tình nhân hoàn hảo.

– Nhưng lại không thể là vợ của anh được, đúng không?

Cô mỉm cười đầy chua xót.

– Dù sao đi nữa thì em vẫn mong anh sẽ sớm có được một tình yêu chân thật từ đáy lòng mình, khi ấy em tin cái tên “Hoàng tử băng” sẽ mãi mãi chìm vào quên lãng.

Cô nhẹ nâng ly rượu lên như có ý muốn cụng ly cùng anh.

– Em là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà tôi đã từng gặp. Tôi chúc em sớm có được một gia đình hạnh phúc như mong ước của em…

Cô thoáng xúc động trước từng cử chỉ của anh. Rồi cô nâng tay lên che đi gò má đã hoen lệ của mình.

– Tiếc là, người chồng hạnh phúc ấy sẽ không phải là tôi…

Anh mỉm cười thật dịu dàng tựa hồ như an ủi. Nhưng cô biết rằng chính nụ cười của anh là thứ độc dược đáng sợ nhất. Cô thầm chúc cho người yêu, người vợ tương lai của anh sẽ sớm kháng cự được thứ độc dược hại người này.

– Vâng. Cạn.

– Cạn.

Anh mỉm cười cất đi cuốn album ấy. Và rồi anh nghe như có tiếng thủy tinh vỡ. Anh vội vàng chạy ra phòng khách xem xét.

– Em xin lỗi… Vừa nãy em với không tới chiếc ly… Em xin lỗi…

Mèo ngốc luôn miệng nói xin lỗi anh, nhưng tiếc là anh lại chẳng thèm để tâm đến lời nói ấy.

– Sao em cần lấy ly uống nước mà không bảo tôi?

– Em thấy anh đang bận mà…

Gương mặt anh lạnh lùng kiểm tra khắp một lượt hai tay của mèo ngốc để chắc rằng con mèo này không bị thương. Sau một hồi lùng sục, anh thở phào nhẹ nhõm và hôn lên lòng bàn tay ấy.

– Sau này không được tự ý di chuyển nữa. Đã rõ chưa nào?

– Em… Xin lỗi…

– Ngốc quá. Em có biết nếu lỡ bị thương thì làm thế nào?

Ánh mắt dịu dàng pha lẫn yêu thương khiến cậu bé cảm thấy nghẹt thở. Cậu dịu dàng hôn lên trán anh. Lúc này trong lòng cậu đang thầm tạ ơn thượng đế đã khéo an bài khiến cho hai người có thể gặp và yêu nhau. Không, phải nói là cho người đàn ông hoàn hảo này yêu cậu mới đúng.

Nhìn vào đôi mắt vẫn còn thoáng chút sợ hãi của cậu, anh không khỏi phì cười mà nghĩ thầm trong lòng.

“Mèo ngốc, tôi sẽ không để em một mình lần nữa đâu. Không ngờ việc giăng bẫy bắt em đã khó, nay việc giữ gìn em lại còn khó hơn nữa… Quả thật là đồng cảm với Sung Min mà…”

Tâm tư của mèo nhỏ cũng đang xao động vì một ai kia, xem ra tối nay có người lại phải cùng nhật ký tâm sự rồi.

“Đã lâu quá tôi không viết nhật ký rồi bạn nhỉ? Có lẽ cũng chừng vài tuần rồi còn gì. Có một tin mừng muốn báo cho bạn biết là tôi đã được về nhà, hiển nhiên là nhà anh.

Tôi bắt đầu cảm thấy dường như những hiểu biết trước đây của mình về anh đều là nông cạn. Anh ma giáo và xảo quyệt hơn tôi tưởng nhiều lắm. Vốn dĩ tôi không dễ gì đồng ý lời đề nghị dọn đến ở chung cùng anh cả. Chỉ là lúc ấy anh lại bảo với tôi…

– Làm sao tôi biết em có ý định trốn nợ hay không hả con nợ đáng yêu của tôi?

– Vậy anh tính sẽ giam cầm em sao?

– Điều đó là hiển nhiên rồi, vì em là vợ tôi mà.

Tôi không cãi lại anh nên đành chịu thua mà dọn về sống cùng anh. Bạn biết không, ngày nào cũng vậy. Anh về đến nhà liền lên tiếng để tôi biết. Và rồi anh dịu dàng bế tôi vào phòng ngủ, với lý do là phải thay đồ cùng anh. Tất nhiên tôi chỉ việc ngồi đó còn anh thì lấy một cái áo thun, cùng với quần mềm trong nhà, anh biến mất vài phút trong phòng tắm để rồi khi bước chân ra ngoài anh trở nên một người khác hẳn. Anh không còn là vị bác sĩ đạo mạo nữa mà thay vào đó là một người đàn ông vững chãi của gia đình.

Không ít lần anh làm tôi suýt đứng tim xỉu tại chỗ. Bạn biết không, anh viện cớ là quên mang quần áo vào phòng tắm để rồi lại quấn khăn ngang eo rồi thản nhiên bước vào phòng mình để lấy đồ. Nhưng tôi biết trí nhớ anh thuộc loại cao thủ thì làm sao mà quên mất thứ vớ vẩn này. Rõ ràng là anh mượn cớ để quấy rối người ta.

Tức anh ghê lắm… Anh cười vào mũi tôi và bảo là nếu đã là vợ chồng thì tôi việc gì phải ngại khi nhìn thân thể anh như vậy.

– Em có bảo là em ngại đâu.

Tôi cố cãi. Nhưng bạn biết không, thân hình anh đẹp đến muốn nghẹt thở, các cơ vùng ngực và bụng của anh đều hiện ra rõ ràng. Điều này chứng tỏ rằng anh đã rất siêng năng luyện tập thể thao. Nhưng vì sao tôi cũng siêng đi đá banh lắm mà vẫn không được như anh? Các cơ của tôi không thuộc dạng nhão nhưng lại ở mức độ mềm mại… Ghét thật đấy. Người ta là con trai cơ mà…

– Thì ra em háo sắc như vậy.

– Anh… Anh…

Tôi tức đến thiếu chút nữa là xì khói ra hai lỗ tai…

– Cái cách nhìn không chớp mắt của em cho thấy rằng em còn muốn được xem lâu thêm một chút nữa đúng không?

– Anh… Anh…

Chết tiệt thật. Giữa lúc gây cấn nhất tôi lại lắp bắp nói không nên lời.

– Hay em muốn xem thêm những chỗ khác nữa?

– Anh…

Tức đến đỏ hết cả mặt. Vậy mà mắt tôi vẫn dán vào cơ thể anh mới chết chứ…

– Em càng ngày càng hư hỏng rồi… Quỷ háo sắc à…

Anh véo nhẹ vào mũi tôi để rồi anh xoay người vào phòng tắm… Anh không quên để lại đây vài tiếng cười đắc thắng của mình.

Lúc này tôi chỉ còn biết khóc mà không thể làm gì khác hơn nữa… Bạn thấy rõ ràng là vừa rồi tôi đã bị bắt nạt… Ô oa… lại còn bị nói là quỷ háo sắc nữa….

…………………………

Sau này phải thận trọng với anh hơn… Phải đề phòng anh…

Tự lẩm nhẩm một mình điều đó. Nhưng rồi tôi lại nhanh chóng quên đi mất khi cùng ngồi vào bàn và ăn những món ăn do đích thân anh nấu. Anh tài thật đấy bạn ạ. Anh biết nấu rất nhiều món ngon của Trung Quốc. Nhiều lúc anh cũng tập cho tôi ăn những món ăn của Hàn nữa. Chỉ là, tôi ăn không hợp khẩu vị nên chẳng thể ăn được nhiều. Những lúc như vậy anh thường phải nấu thêm một món khác và ép tôi ăn cho kỳ hết. Anh bảo như vậy mới mau chóng khỏe lại được.

Anh yêu tôi. Tôi cảm nhận được tất cả tình cảm ấy qua ánh mắt, cử chỉ và cả những nụ hôn cuồng nhiệt của anh. Anh không bỏ sót một cơ hội nào để gây khó dễ cho tôi. Nhưng hiển nhiên sau đó anh cũng có cách để tôi nguôi ngoai đi cơn giận và khiến cho tôi yêu anh nhiều hơn.

– Em không thể nào biết được tôi đã khổ sở vì em như thế nào đâu. Nhưng sẽ có một ngày tôi bắt em phải bồi thường tất cả mọi thiệt hại em đã gây ra cho tôi đấy.

Lời nói của anh mang đầy tính đe dọa nhưng ngữ điệu khi nói ra điều ấy lại hoàn toàn trái ngược. Ánh mắt anh chân tình nhìn tôi, đôi môi khẽ miết nhẹ vào vành môi của tôi một cách đầy trìu mến.

– Vậy anh bắt em bồi thường bằng hiện vật hay bằng hiện kim?

– Tôi thích hiện vật hơn.

– Xem nào… Hiện giờ em chẳng có gì cả. Vậy em sẽ bồi thường cho anh sau năm mười năm nữa nhé.

– Không. Ngay khi em lành lại vết thương.

– Khi ấy vẫn chưa làm ra tiền đâu.

– Ai bảo tôi cần tiền của em? Cái tôi cần chính là trọn vẹn tất cả những gì thuộc về chú mèo nhỏ đáng yêu này…

Tôi chu môi lên phản đối thì lại bị anh giành lấy vành môi đáng thương của tôi.

– Nhớ kĩ em là của tôi và chỉ thuộc về duy nhất một mình tôi thôi đấy.

Này, sao lại dung ngữ khí áp bức người khác như vậy chứ? Người ta đã nói là sẽ rời bỏ anh hồi nào đâu? Ai bảo anh cứ bắt nạt người ta hoài làm gì để người ta giận… Anh mà còn chọc người ta giận nữa là người ta sẽ bỏ đi thật đấy.

– Nếu có thể tôi vẫn muốn xây dựng một tòa thành kiên cố để nhốt em mãi mãi ở trong ấy…

– Ngốc quá. Đâu cần tốn kém vậy, em vẫn sẽ luôn ở cạnh anh mà.

Kiểu cười đắc thắng của anh thật đáng ghét chưa từng thấy. Nhưng mà… Sao có kẻ vẫn cứ yêu anh như vậy chứ? Chắc kẻ đó bị ngốc thật rồi…

Điều cuối cùng tôi muốn nói với bạn là tình yêu luôn là thứ đem lại nhiều bất ngờ nhất. Tôi không thể tin rằng có ngày mình sẽ thích một người đàn ông. Lại càng không ngờ rằng mình lại vì anh ta mà đau đớn nhiều như vậy.

Nhưng hơn bao giờ hết sự bù đắp của tình yêu luôn rất vĩ đại bạn ạ. Anh yêu tôi đến nỗi tôi có cảm tưởng như anh xem trọng tôi hơn cả mạng sống của mình. Việc gì anh cũng lo cho tôi đầu tiên hết. Anh sợ tôi ở nhà một mình sẽ buồn nên anh thường mua sách về cho tôi đọc. Nhưng mà anh cũng ác lắm đó, lựa toàn truyện kinh dị và khoa học viễn tưởng không à! Có những hôm anh phải đi về trễ, tôi ở nhà có một mình buồn nên lôi truyện ra đọc. Vậy là tối hôm ấy tôi cứ phải viện cớ để được ở bên cạnh anh mà không dám ở riêng một mình trong phòng.

Bạn thử nghĩ xem, tất cả truyện anh đem về đều toàn là mô tả những cái chết đầy bí ẩn, dẫn dắt người ta từ nghi ngờ này đến nghi ngờ nọ… Sau đó thì lại có những cái xác biết đi, những bóng trắng vất vưởng… Báo hại đêm nào tôi cũng gặp ác mộng cả. Riết rồi anh phải ngủ cùng thì tôi mới chịu yên.

Có cảm giác có điều gì đó không đúng thì phải… Mà thôi, không bàn về nó nữa nhé.

Tôi lại quên mất ý chính mà tôi muốn nói rồi. Trong tình yêu có đôi khi bạn phải quên đi chính mình để hòa nhập vào cái chung của cả hai. Ví như khi người ấy giận vì bạn lỡ làm bị thương chính mình, hay vì bạn đã làm một hành động ngu ngốc nào đó (dù đã cố che giấu nhưng rồi cũng bị phát hiện)… Thì bạn cần phải quên cái tôi của mình đi mà nhận lỗi vì chỉ có như thế thì bạn mới không bị trừng phạt.

Cũng như có những khi anh ấy lo nghĩ hộ bạn thì bạn cũng cần phải biết lắng nghe những gì anh ấy bảo. Nếu cãi lại cũng sẽ bị phạt… Hình phạt của anh là những nụ hôn khiến bạn chẳng thể nào thở được. Một loại hình phạt rất ngọt ngào bạn à…

– Nhóc con, em đang viết gì mà chăm chú thế?

Chết rồi. Anh ấy đã vào phòng, không thể để anh ấy phát hiện ra bạn được.

Tôi dừng bút tại đây bạn nhé.

Tái bút: Ơ mà cũng gần hết cuốn nhật ký rồi… Mau thật đấy. Chắc mai phải nhờ anh mua hộ cuốn mới vậy.”

Hết chương 21

Thân ái chào mọi người, Choco đã quay lại rùi đây. Sau chương này sẽ là chương kế của HC2, Đêm,…. trong thời gian chờ đợi Choco viết tiếp 1 phần nữa của NK2, mọi người hãy tiếp tục ủng hộ Choco nhé. Iu tất cả nhiều lắm.

Ps: Ta chịu hết nổi rồi. Tại sao các nàng không ai dòm ngó dòm tâm tình bên dưới của ta hết vậy??? Thôi thì ta mở pass chương 4 của Bá đạo. Lần sau có H cảnh ta sẽ suy nghĩ việc set pass vậy.