Mùa đông của anh-3


Tiết trời se se lạnh, hai người đi cạnh nhau nhưng không ai nói với ai câu nào cả. Hình như họ đang cố tình đi thật chậm thì phải.
Vì Hoàng nằm trong ca đoàn nên khi đưa Ngọc đến nhà thờ, anh đã vội chạy lên nhập vào nhóm hát để chuẩn bị cho buổi lễ.
Buổi lễ hôm ấy được chuẩn bị hết sức chu đáo nhưng Ngọc không hề chú tâm đến buổi lễ diễn tiến ra làm sao. Có lẽ anh đến đây chỉ để nghe giọng ca của Hoàng mà thôi.

“Không biết đã từng có ai nói với Hoàng là em có giọng hát tuyệt vời chưa nhỉ? Nhưng sao giọng em nghe thật buồn quá. Chắc chắn trong lòng em vẫn đang có chuyện gì buồn lắm mà em không nói ra.”

Trên đường về, anh cảm thấy như trong ánh mắt Hoàng của anh có nét gì đó buồn man mác. “Anh biết là mình không tiện hỏi nhưng anh vẫn rất muốn được chia sẻ với em những lúc em không vui hay những lúc em đau khổ.”

– Hoàng nè! Trong lòng em đang có chuyện không vui đúng không? Anh thấy rằng hình như em đang có chuyện gì đó giấu anh, phải không em? Hay là anh làm em không vui?
– Đâu có gì đâu anh, có chuyện gì đâu mà buồn. Hoàng cố nở một nụ cười cho anh thấy rằng cậu không sao.
– Đừng gạt anh. Anh nhìn thẳng vào mắt cậu. Cậu cố né tránh ánh nhìn của anh nhưng có vẻ như nó không có tác dụng. Anh vẫn hướng ánh nhìn về phía cậu, 1 ánh nhìn như thấu suốt hết mọi suy nghĩ đang diễn ra trong đầu cậu.
– Em không sao đâu mà. Anh đừng lo cho em nữa.

Anh im lặng nhìn cậu vì anh biết lúc này nếu có hỏi thêm nữa thì cậu cũng sẽ không trả lời anh đâu. Anh im lặng và chỉ khẽ thở dài.

“Hình như mình đã làm anh ấy buồn rồi.” Cậu nghĩ thầm trong đầu nhưng cậu cố xua đi thật nhanh những ý nghĩ về anh.

Đêm ấy, cậu được anh đưa về nhà. Và cậu không ngủ được, lúc nào trong đầu cậu cũng có hình bóng của anh, trong tâm trí cậu lúc này chỉ còn ánh mắt quan tâm, che chở mà anh dành cho cậu.

Thời gian cứ dần trôi đi, tụi nhỏ hiện nay cũng đã thi xong học kì II và sắp tới đây chính là kì thi quan trọng của đời chúng.

Ngày chia tay ấy tụi nhóc nhìn nhau buồn lắm, cả thầy chủ nhiệm cũng buồn nữa. Thật tâm thầy không nỡ xa chúng, lũ học trò nghịch ngợm dễ thương của thầy.

– Hôm nay là buổi liên hoan cuối rồi. Thôi thì thầy chúc mọi người thi thật tốt và đạt kết quả cao nhất nha.
– Thầy ơi………. Có tiếng nấc nghẹn ngào nơi cuối lớp.
– Thôi mà. Không được khóc. Mấy em lớn hết cả rồi. Chia tay chứ có phải sẽ không còn gặp lại nhau nữa đâu mà khóc dữ vậy. Khờ quá à!

Tụi nhỏ hôm ấy không đứa nào đùa giỡn cả. Chúng chỉ lẳng lặng trao lưu bút cho nhau rồi nhìn nhau và khóc thôi, khiến cho ngay cả đến thầy chủ nhiệm của chúng cũng muốn khóc theo. Thật lòng mà nói thì buổi liên hoan ấy diễn ra buồn lắm.

– Thầy Ngọc nè.
– Sao em gọi anh nghe xa lạ thế?
– Tại em quên mất. Anh nè, hôm nay chia tay lớp anh có buồn lắm không?
– Em ngốc thật. Anh cốc nhẹ vào đầu cậu. Học trò lớn lên thì phải tốt nghiệp chứ. Bộ em muốn tụi nó rớt hết để ở lại với em à?
– Em không có ý đó. Nhưng em vẫn buồn lắm. Gắng bó với chúng gần 1 năm trời rồi giờ lại xa chúng. Em thật không nỡ.
– Uhm anh hiểu, tại em chưa quen cảm giác này. Nhưng rồi đây em sẽ quen thôi.
– Em buồn lắm. Đôi mắt có vẻ như sắp khóc ấy hướng lên nhìn anh.
– Uhm, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi em. Anh vòng tay ôm cậu vào lòng. Cậu không chống cự lại, cậu để yên tay anh trên lưng mình. Ấm lắm. Vòng tay ấy làm cậu cảm thấy như mình được che chở. Có lẽ là như cha đang che chở cho con chăng? Cậu cũng không rõ nữa vì cậu vốn không hiểu được tình yêu thương của người cha là như thế nào cả. Nhưng cậu vui lắm. Thật sự cậu vui đến sắp khóc lên được, thật may là có anh bên cậu trong lúc này.

“Thầy Hoàng ơi, thầy có thư nè!”

Cầm thư lên coi, cậu bàng hoàng vì đó là thư của tổng lãnh sự quán Úc gửi báo tin cậu đã trúng được học bổng toàn phần du học 2 năm tại Úc. Học bổng này có được là do lần đó cậu đã đăng ký đi thi thử cho vui với một người bạn, nhưng thật không ngờ là cậu lại đậu. Cậu mừng lắm nhưng trong thoáng chốc cậu lại trở nên buồn khi nghĩ đến việc phải xa anh trong 2 năm trời. Thật tâm cậu không muốn xa anh chút nào hết.

“Nhưng tại sao mình lại không muốn xa người đó? Chỉ tạm chia tay thôi mà chứ có phải sẽ không gặp lại nhau nữa đâu mà lo. Anh ấy cũng bảo vậy mà. Sao hễ cứ nghĩ đến việc phải xa anh là mình muốn khóc. Có lẽ anh ấy sẽ lại nói mình khờ nữa cho coi. Nhưng mình thật tâm muốn anh sẽ là người biết tin này đầu tiên nhất và sẽ cùng chia sẻ niềm vui với mình.”

– Thật hả?
– Dạ thật. Em mừng lắm đó. Anh có mừng cho em không?
– Anh thật rất mừng cho em. Nhưng mà Hoàng nè, anh muốn nói với em một chuyện có đuợc không?
– Sao anh đột nhiên lại ăn nói khách sáo với em quá vậy? Có chuyện gì vậy anh?
– Anh yêu em. Yêu nhiều lắm.
– Anh………….Anh đùa à?
– Bộ nhìn mặt anh giống đang đùa với em lắm hả? Anh nhìn cậu cười một nụ cười thật buồn.
– Em…………….
– Sao?
– Em………. không biết nữa. Cậu quay lưng bỏ chạy để lại một mình anh nơi sân trường vắng.

Cậu về đến nhà rồi nhưng lúc nào, làm gì cậu cũng nghĩ về câu nói của anh. Cậu cố thu xếp mọi chuyện để được đi thật nhanh, để có thể chạy trốn hình bóng của anh. Và cậu đã thành công.

“Ngày nào ta xa nhau, em bước lê trong vùng tối nhạt nhòa
Từng mùa đông theo qua, em đã quên với đỉnh đời băng giá”

Thành công hay là thất bại? Nhiều lúc em cảm nhận mình thật ngang nguợc, mình tự cho rằng trái tim của mình có thể nghe theo lí trí của mình nhưng em sai rồi anh ạ. Em sai kể từ khi em từ chối việc trả lời câu hỏi của anh. Em rất muốn tìm lại hình bóng của anh ngay chính nơi này. Nhưng em biết rằng đó cũng chỉ là ảo vọng của em mà thôi. Hai năm đối với 1 đời người thì chẳng có gì là to lớn cả. Nhưng hai năm đối với việc chờ đợi một người, mà người đó lại không trả lời câu hỏi của mình thì liệu có hảo huyền quá không? Em biết rằng có lẽ giờ đây anh đã có người yêu mới hoặc anh đã có gia đình mất rồi. Em không xứng đáng để anh chờ, em biết điều đó. Nhưng em vẫn đau. Đau lắm anh ạ, đau khi không có anh cùng trải qua những mùa giáng sinh. Đau khi mùa đông lại đến và đi một cách lạnh lùng và cô đơn. Giờ đây em sợ cảm giác cô đơn lắm anh biết không ? Tại sao em lại ngốc đến độ chạy trốn chính tình cảm của mình?

“Trời lập đông chưa anh, cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi
Để mặc em lang thang, ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới
Đêm chia ly anh về, đường khuya em bật khóc
Em xa anh thật rồi, làm sao quên mùi tóc
Anh hỡi anh có phải tình băng gia là tình đẹp trên thế gian.”

– Hoàng.

Nghe như đó là tiếng của anh. Liệu khi quay lại thì đó có phải là anh không?

– Nè, em về nước lúc nào vậy. Anh đứng trước mặt cậu và nhìn cậu chăm chú. Phải là anh đây rồi, vẫn gương mặt ấy, ánh mắt quan tâm ấy dành cho cậu. Nhưng tại sao trên ngón áp út của anh đang đeo một chiếc nhẫn, một chiếc nhẫn bạc rất đẹp. Hình như là nhẫn cặp.
– Dạ, em mới về. Cậu ngước lên nhìn anh cố che giấu đi sự đau đớn trong lòng mình.
– Bên đó em học được không? Tốt không em?
– Dạ tốt ạ.
– Sao giọng nghe buồn thế? Bộ em gặp anh em không vui à?
– Dạ đâu phải anh. Em vui lắm chứ. Thật mà. Cậu nói nhưng dường như cậu sắp khóc ấy.
– Em lại gạt anh rồi. À, tan lễ rồi em có định đi đâu chơi không? Hay sẽ về nhà?
– Chắc em sẽ về nhà. Em không muốn đi đâu cả.
– Uhm, vậy à.
– Dạ. Thôi chào anh em về trước nha anh.
– Uhm, bữa nào rảnh 2 anh em mình đi uống nước nha em.
– Dạ vâng. Chào anh. Cậu quay đi và cố bước thật nhanh trên đoạn đường về nhà. Nhưng cậu không ngờ rằng sau lưng cậu vẫn đang có một người đang bước theo. Và rồi cậu khóc, những giọt nước mắt rơi nhẹ xuống đất, vỡ tan ra thành nhiều mảnh.

“Anh đã có gia đình rồi. Em mừng cho anh. Chúc anh được hạnh phúc.”

Cậu băng qua đường với đôi mắt đã đẫm những hạt nước long lanh. Có bàn tay ai đó kéo cậu lại.

– Em qua đường kiểu gì mà không ngó xe vậy?
– Anh, sao anh lại? Anh kéo vòng tay ôm eo cậu lại.
– Sao em lại khóc?
– Em……. đâu có khóc đâu anh. Cậu đưa tay quẹt nước mắt. Em chỉ bị bụi vô mắt thôi mà.
– Uhm, thì bụi vô mắt. Em vào quán kem ngồi với anh chút nhé.
– Kem nào?
– Quán kem em thích đó. Pinky.
– Nhưng mà……….Anh mặc kệ sự phản đối của cậu, anh vẫn kéo tay cậu và ép cậu phải đi theo anh.

– Sao anh lại dẫn em đến đây?
– Em gọi kem đi.

Cậu im lặng và chỉ vô phần kem chocolate. Cậu thích vị đắng của chocolate, đắng và ngọt ngào, nó khiến người ta nghiện nó một cách nô lệ.

– Em vẫn giữ sở thích cũ nhỉ?
– Phải. Còn anh?
– Anh bị em làm ảnh hưởng mất rồi nên anh cũng nghiện chocolate.
– Hôm nay quán kem này vắng quá ha anh.
– Uhm, vì là giáng sinh mà. Người ta đổ xô nhau ra Sài Gòn chơi chứ đâu vô quán này làm gì.
– Anh về trễ bà xã có la anh không đó? Cậu cố làm ra giọng bình thường khi nói câu ấy.
– Bà xã? Sao em biết?
– Ngón tay đeo nhẫn của anh kìa. Anh kết hôn lâu chưa?
– Hai năm rồi. Kể từ ngày em đi, anh đã bị kết án chung thân.
– Vậy à. Vậy là anh đã lấy vợ được hai năm. Cậu thật sự rất muốn khóc khi nghe câu nói ấy.

“Tại sao là 2 năm chứ? Tại sao khi anh mới vừa ngỏ lời xong với em, anh lại có thể quen ngay với người khác và làm đám cưới vậy? Tại sao chứ?”

Cậu cố dằn lòng sẽ không khóc trước mặt anh. Nhưng có lẽ một lần nữa con tim đã phản bội lại lí trí cậu. Cậu bật khóc và những giọt nước mắt ấy chảy dài xuống hai bên gò má cậu như những hạt sương vuốt ve cánh hoa hồng.

– Sao em khóc? Anh làm gì sai sao? Anh cố tình nhìn thẳng vào mắt cậu.
– Không. Anh không làm gì sai cả. Em sai thì đúng hơn. Em xin lỗi. Em không muốn ăn đâu. Thôi em về trước đây.
– Khoan đã. Anh nắm chặt tay cậu cố giữ không cho cậu bỏ đi.
– Em mệt lắm. Em muốn về nghỉ.
– Em có biết là anh chờ em lâu lắm rồi không? Chủ nhật nào anh cũng đi lễ nhà thờ chỉ mong tìm lại được bóng hình của em. Giáng Sinh nào anh cũng chờ tại khuôn viên nhà thờ này. Chờ đợi và mong sao chỉ cần được nhìn thấy em dù chỉ một lần thôi là anh đã hạnh phúc lắm rồi. Sao em lại có thể tàn nhẫn cướp đi hạnh phúc nhỏ nhoi ấy của anh.
– Em…………….
– Có thể cho anh biết được câu trả lời của câu hỏi hai năm trước không?
– Giờ còn quan trọng sao anh? Cậu nấc lên.
– Còn, anh muốn biết.
– Được, em trả lời. Em yêu anh, yêu anh nhiều lắm.
– Nhưng chắc chắn không thể nào nhiều bằng anh yêu em đâu.
– Sao anh…………..
– Em cầm tù anh hai năm trời em biết không?
– Em……em không hiểu.
– Chiếc nhẫn này anh đang đeo là nhẫn cặp, một chiếc đang trên tay anh, còn một chiếc nữa. Anh nhẹ nhàng cầm lấy tay cậu và đeo nó vào ngón áp út.
– Giờ thì anh cầm tù lại em. Anh sẽ giam em đến khi nào xóa sạch hết nợ thì thôi. Anh nhìn cậu, khẽ đưa tay lau nước mắt cho cậu rồi cười rất gian.
– Vậy chừng nào hết nợ? Cậu ngước mắt lên hỏi lại.
– Có thể cả đời em cũng chưa trả dứt đâu. Em nên chuẩn bị tư tưởng đi.
– Anh ăn gian, anh chờ có hai năm à, mà đòi em phải trả cả đời.
– Anh không ăn gian, em phải trả cho anh cả vốn lẫn lời chứ. Có ai cho vay lại không tính lời con nợ chưa?
– Anh xấu quá. Em không……………..

Anh ôm cậu vào lòng và nhẹ hôn lấy cậu. Một nụ hôn ngọt ngào tựa như chocolate hòa tan. Sau một lúc, anh buông cậu ra.

– Em ăn đi, li kem của em chảy ra hết rồi kìa. Hay muốn anh đút cho ăn.
– Không cần đâu. Cậu đỏ mặt quay đi chỗ khác. Nhưng anh vẫn hướng ánh mắt tinh nghịch nhìn cậu như nhất quyết không tha lỏng cho con mồi của anh.
– Anh nè, đừng nhìn em nữa mà. Cậu đỏ mặt lên.
– Anh không nhìn em thì nhỡ một lần nữa em biến mất thì sao? Không chỉ nhìn thôi đâu. Anh đưa tay nắm lấy tay cậu và giữ chặt lấy.
– Có như vậy anh sẽ không sợ em bỏ trốn nữa. Cậu bật cười khi nghe câu nói ấy của anh, và giờ đây, có lẽ cậu đã hiểu được khái niệm thế nào là hạnh phúc.”Cám ơn anh, người đã dạy cho em biết được điều đó”.

Thật lòng mà nói đó là một Giáng Sinh hạnh phúc và an lành. Mọi người tay trong tay và cùng hát vang những ca khúc Noel thật hay và lãng mạn. Đâu đó trên đường hay trong những quán kem nhỏ, có những cặp tình nhân rất dễ thương đang tay trong tay cùng nhau đón một mùa đông hạnh phúc. Hãy cất tiếng ca hát cùng với họ để mừng cho mùa đông, mùa của hạnh phúc và an lành. Và hãy cùng chúc cho những đôi tình nhân đang yêu nhau sẽ mãi mãi được hạnh phúc bên nhau nhé.

End

Mùa đông của anh-2


Tiết học của thầy chủ nhiệm lớp tất nhiên được diễn ra trong không khí vui vẻ và hào hứng. Nhưng tụi nhóc vẫn không quên câu hỏi cũ của mình và tiếp tục làm khó người thầy giáo trẻ tuổi của chúng.
Re……………….e………….eng……..
Giờ ra chơi đến, nhưng không một đứa nào muốn được ra chơi cả. Chúng chỉ muốn được ở lại để nghe thầy kể tiếp về nhân vật Xuân tóc đỏ, về cuộc đời của Vũ Trọng Phụng. Nhưng thầy vẫn phải cắt ngang cơn hứng thú của bọn nhóc vì thầy còn bận hẹn với một người, mà ai cũng biết là ai đó, nơi căn tin trường.

– Chào thầy. Xin lỗi thầy tôi đến trễ.
– Không sao đâu. Anh mỉm cười nhìn lên.

Hai người im lặng một lúc sau thì thầy Hoàng lên tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh.

– À mà quê thầy ở đâu?
– Tôi người gốc Hà Nội nhưng vô đây khá lâu rồi. Còn thầy thì sao? Anh nhìn vị thầy giáo trẻ và nở một nụ cười thật thân mật, một nụ cười vốn dĩ rất hiếm thấy trên gương mặt lạnh lùng của anh.
“Hèn chi giọng thầy ấy nghe ấm thế.” Vị thầy giáo trẻ nghĩ thầm.
– À, quê tôi ở Sài Gòn. Và thầy ấy nở một nụ cười để lộ chiếc răng khểnh xinh xắn ra.
– Uhm, mà sao nghe giọng thầy hơi là lạ.
– Phải, vì tôi vốn là người Hoa mà.
– Nhưng giọng thầy nghe lạ lắm. Nó hay hay và có không có nét gì là người Hoa cả.
– Uhm, tại tôi sống gần gũi với bên ngoại nhiều hơn. Anh thoáng buồn khi nói ra câu nói ấy, nhưng đó là sự thật mà. Anh gần gũi với bên ngoại hơn vì bên nội có ai chịu thừa nhận anh đâu, nhận về một đứa con rơi chỉ tổ thêm một tên vào tờ di chúc chứ có lợi lộc gì.

Một thoáng im lặng……….

– Thầy Hoàng!
– Hả?
– Hình như thầy không được vui lắm khi tôi hỏi câu hỏi ấy.
– Không sao đâu. Chẳng có gì cả. Tôi chỉ nhớ lại một số chuyện cũ thôi mà. Anh mỉm cười.
– Thầy đừng trách tôi nhé.
– Không có gì thật mà thầy.
– Mà thầy mới tốt nghiệp đúng không? Vậy thầy trẻ hơn tôi rồi. Thôi thì mình gọi nhau bằng anh em đi chứ gọi là thầy hoài nghe có vẻ xa cách quá đấy.
– Vâng, anh Ngọc.
– Uhm, anh có dạy toán bên lớp em. Tụi nhóc khá nghịch nhưng không đến nỗi nghịch lắm đâu. Có vẻ công tác chủ nhiệm của em sẽ không cực lắm đâu.
Thầy Hoàng cười lớn khi nghe câu nói ấy của anh bạn đồng nghiệp.
– Hahahahahhah, nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò mà anh. Kêu tụi nó không nghịch sao được. Mới vô em đã bị hỏi là có người yêu chưa rồi. Tụi nó còn lo đi điều tra lí lịch em nữa. Đúng là nghịch ngợm thật. Nhưng em thích học trò phải sinh động như vậy, nếu tụi nó cứ ngồi gật gật khi nghe em giảng bài chắc em điên lên mất.
– Hahahahahhah, không ngờ chúng dám quậy em như vậy. Sao thầy chủ nhiệm không dùng kỉ luật sắt với tụi nó?
– Không em không thích. Em ghét bị ép buộc vào khuôn khổ lắm nên em không muốn học trò em cũng phải khổ như vậy.
– Vậy chắc thầy chủ nhiệm này dạy học trò cách phá phách nghịch ngợm rồi. Chút nữa anh lên dạy lớp em chắc phải mệt lắm đây. Anh mỉm cười tinh nghịch.
– Đừng đàng áp tụi nhỏ quá nha thầy. Không tôi kiện à.
– Chà, ghê dữ ta. Thầy giáo bênh trò quá chừng. Uhm, anh biết rồi. Sẽ cưng học trò lớp em như học trò lớp anh chủ nhiệm vậy. Được chứ?
– Vâng. Cám ơn thầy trước nha thầy Ngọc. Nhờ thầy chăm dùm tụi nhỏ.
Hai người bận nói chuyện với nhau đến nỗi không nghe tiếng chuông báo hiệu hết giờ ra chơi. May mắn là thầy Hoàng thắc mắc giờ ra chơi trường này sao kéo dài thế và hai thầy mới biết là mình đã lố giờ lên lớp. Và cả hai không ai bảo ai chạy nhanh lên lớp cho kịp tiết dạy của mình.

Và chuyện gì đang diễn ra trong lớp 12A11 ?

– Sao ông thầy vô trễ vậy? Phong hay là báo phòng giám thị lớp mình vắng tiết đi.
Chàng lớp trưởng lên tiếng.
– Bệnh hả? Ổng mới vô nãy nè. Giờ làm sao mà nghỉ được?
– Thì biết đâu chừng ổng bị tụi mình trù quá nên té cầu thang rồi. Một con chim nhỏ cất tiếng hót.
– Chắc không đâu. Có tiếng trả lời từ dãy bên cạnh.
– Giờ tao mới biết tụi bây độc ác như vậy. Ghê thật. Không biết tụi bây có trù tao gì không nữa. Bạn lớp phó kỉ luật dễ thương nãy giờ vốn ngồi im lặng nay lên tiếng.
– Có thì có nhưng không đến nỗi té lầu. Bất quá chỉ là sét đánh chết thôi à.
– Huhuhuhu Phong, nó ăn hiếp tao kìa.
– Thôi con lạy mấy ba mấy má, mấy người im cho con nhờ. Lớp kế bên nó đang học. Muốn bị trừ điểm kỉ luật hả?

– E hèm….. Một giọng tằng hắng rất quen thuộc vang lên.
– Học sinh nghiêm. Lớp trưởng hô lớn.
– Tôi thật không muốn trừ điểm kỉ luật lớp này chút nào hết. Nhưng các em ồn vậy làm sao người khác học được? Lớp trưởng đâu, đưa tôi sổ đầu bài.
– Ác dễ sợ trời ạ.
– Uhm, mới đầu năm vô mà ổng đã tra tấn dã man như vậy rồi thì nguyên năm sẽ còn như thế nào nữa.

Lớp trưởng lên lấy sổ đầu bài cho thầy ghi và không quên quắc mắt nhìn xuống khu vực xóm nhà lá như muốn ăn tươi nuốt sống tụi nó.
“Thật tội nghiệp cho thân tui, sắp tới giải thích với thầy sao đây hả trời?” Chàng lớp trưởng đang vừa đi vừa đau xót cho số kiếp của mình.
Cầm sổ đầu bài lên xem xét một hồi rồi vị thầy giáo khó tính ấy thốt lên một câu nói làm chàng lớp trưởng của chúng ta mừng như bắt được vàng.
– Nhưng thôi, hôm nay tôi tha cho các em một lần đấy. Nhưng không có lần sau đâu. Nghe tôi dặn nè lớp trưởng. Khi tôi chưa vô lớp hãy giữ trật tự lớp thật ổn định. Em biết rồi đó nếu còn có lần sau nữa tôi cho điểm kỉ luật của lớp này âm luôn.
– Dạ. Lớp trưởng vui mừng ra mặt.

– Tội nghiệp lớp trưởng quá.
– Uhm, nhìn mặt nó ngố thấy thương luôn.
– Kiểu này hoài chắc lớp trưởng stress mất.
– Mấy bà im dùm đi. Tui thấy Phong đúng là stress vì mấy bà thiệt đó. Không chừng nó còn đang có ý định nhảy lầu tự vẫn nữa, hehehheheh lúc đó ta sẽ lên chức lớp trưởng thế nó vậy. Lớp phó học tập lên tiếng.
Vừa đúng lúc chàng lớp trưởng xấu số ấy vừa về đến chỗ ngồi và nghe hết mẩu đối thoại nho nhỏ thật dễ thương về mình. Chàng ta chỉ còn biết lắc đầu thở dài.
“Sao chiếu mạng của tôi là sao con rệp hả trời?” Thật tội nghiệp thằng bé quá đi mất.

Và tiết học môn toán thì vẫn diễn ra như vậy, im lặng một cách đáng sợ và vô cùng vô cùng buồn ngủ.

Tụi nhóc thì vẫn cứ than trời rằng:” Sao kiểm tra hoài vậy? Sao không mau hết năm để đến nghỉ hè đi trời ạ! Hay nghỉ tết cũng được đi. Sao cứ phải học hoài vậy?………” Học trò thì muôn đời nay vẫn giữ nguyên những câu hỏi dễ thương ấy trong đầu. Có lẽ tuổi trẻ là vậy. Chúng không bao giờ biết quý trọng quãng thời gian mà chúng đang có, đang tận hưởng. Để rồi đến một lúc nào đó khi nhìn về quá khứ, về những chuyện đã qua, chúng lại khóc lóc và tiếc nuối. Tuổi trẻ đúng thật là tuổi trẻ.

Thấm thoát cũng đến kì thi học kì I. Nhà trường cho thi trước Giáng Sinh vì các thầy cô khá tâm lí rằng nếu bắt tụi nhỏ thi sau ngày Giáng Sinh không biết chừng trong đầu tụi nó không còn gì cả ngoại trừ tiếng nhạc Giáng Sinh và bánh kẹo.
Ngày cuối cùng kết thúc kì thi học kì I là ngày 22/12 nhằm ngày thứ 7. Nhưng nhà trường vẫn bắt đi học vào ngày thứ 2 tuần sau để thầy cô chủ nhiệm dặn dò những lỗi lầm học sinh hay mắc phải trong kì thi để tụi nhỏ rút kinh nghiệm cho những kì thi quan trọng sắp tới. Đó là chỉ thị của hiệu trưởng. Nhưng nhìn chung hôm ấy cũng chẳng có ma nào học hành gì cả và thầy cô cũng chẳng ai buồn nói gì. Vì biết là tụi nó có thèm nghe mình đâu mà nói làm gì cho mệt.

Tụi nhỏ tổ chức ăn liên hoan tưng bừng. Nào bánh, nào kẹo, nào nước ngọt và cả bài nữa. Tất nhiên bài ở đây là gì thì ai cũng hiểu cả rồi đó. Và tất nhiên là yếu tố này phải được thực hiện trong lén lút và bí mật, giám thị mà bắt được thì toi cả lũ. Nhưng lạ cái là cái gì càng cấm thì tụi nhỏ càng hứng thú muốn chơi. Học trò là vậy mà, quậy cho đã để rồi khi bị bắt thì nước mắt ngắn dài đi năn nỉ thầy chủ nhiệm dễ thương, dễ mến và dễ bị dụ của mình. Kết quả cuối cùng thì người đi lo năn nỉ giám thị dùm tụi nó hay sửa chữa điểm hạnh kiểm dùm tụi nó lại là ông thầy chủ nhiệm tội nghiệp ấy.

– Đề nghị lớp im lặng. Lớp trưởng lên tiếng.
– Ê Phong, hôm nay đâu phải học toán đâu mà im lặng làm gì? Cô bé bàn cuối lên tiếng.
– Tụi bây có yên đi không để nghe thầy phát biểu nè.

Lớp đang lao xao nhưng khi nghe đến đấy bèn trở nên yên hết lại.

– Uhm, cám ơn Phong nhiều. Hôm nay thầy rất vui vì lớp ta tổ chức một buổi liên hoan khá là hoành tráng nhỉ. À, còn vấn đề thi cử thì để sau hãy tính nhé. Hôm nay là Giáng Sinh, thầy không muốn làm tất cả mất vui đâu. Nhìn chung thì chúng ta thi xong cả rồi. Kết quả thì chắc chờ vài tuần nữa mới có. Các em đều đã học tập một cách rất chăm chỉ và cực khổ vì vậy hãy vui chơi cho hết căng thẳng đi. Cuối cùng thầy chúc tất cả các em một Giáng Sinh vui vẻ bên gia đình, bạn bè và nhất là người yêu. Được chứ?
– Dạ……….Tiếng “Dạ” ấy âm vang đến 2 lớp bên cạnh, khiến tụi nhỏ bên ấy phải giật mình.
– Vậy chúng ta khai tiệc đi.
– Thầy, thầy ăn với tụi em đi thầy.
– Phải đó thầy. Thầy định đi đâu vậy thầy? Thầy bỏ tụi em hả thầy? Lớp phó học tập được dịp nhõng nhẽo với thầy.
– Thôi tụi em ăn đi. Tôi ra đứng ngoài hành lang thôi mà.
– Không thầy ăn với tụi em à. Không cho thầy đi đâu hết.
– Phong khóa cửa nhốt thầy lại.
– Thầy ơi, em xin lỗi thầy nhưng em buộc phải khóa cửa nhốt thầy theo ý kiến tập thể.
– Bó tay với mấy em rồi. Thôi tôi ở lại nè. Đừng khóa cửa lại, không giám thị đi ngang tưởng lớp mình làm gì mờ ám là sẽ bị trừ điểm đó. Thầy vừa nói vừa nở một nụ cười xinh xắn làm tụi nhỏ suýt chết vì đứng tim.
– Thầy ơi em xin có ý kiến.
– Gì vậy? Nói đi em?
– Thầy hát đi thầy.
– Uhm đúng rồi đó, Giáng Sinh mà thầy. Hát đi thầy. Cả lớp cùng nhao nhao và vỗ tay cho ý kiến đề xuất cực kì thông minh ấy.
– Thầy không biết hát.
– Thầy nói xạo. Tụi em điều tra hết rồi. Thầy hát hay lắm, thầy còn nằm trong những nhóm những người hát thánh ca cho nhà thờ nữa.
– Phải đó thầy, đừng giấu nghề mà thầy. Cả lớp tiếp tục nhao nhao lên đòi nhất định thầy phải hát.
– Thôi được thôi được. Nhưng thầy hát không hay đâu. Có dở cũng đừng xỉu nhé.
– Dạ không có đâu thầy. Thầy hát đi thầy.
– Ê tụi bây không im hết sao thầy hát? Lớp trưởng lên tiếng ổn định cái lớp mà hiện giờ nó đang làm ầm lên hệt như ong vỡ tổ.

Tụi nhỏ ngoan ngoãn ngồi im lặng, nhưng 2 lớp bên cạnh thì vẫn còn ồn. Thế là.

– Phong, mày qua 2 lớp kế bên bảo tụi nó im hết coi.
– Phải đó Phong, nhất là 12A12 đó. Qua trừ điểm tụi nó hết đi.
– Tụi bây muốn chết hả? Biết ai chủ nhiệm bên ấy không?
– Thôi thôi mấy em, mấy bạn ồn chút thì có sao đâu. Hôm nay lớp nào cũng liên hoan mà.
– Nhưng tụi em sẽ không nghe được tiếng thầy. Phong lấy micro đi, loa nhỏ nữa. Mượn ở phòng giám thị đó. Rồi đem lên cho thầy hát. Lớp phó kỉ luật lên tiếng.
– Thôi khỏi đi, mấy em đâu cần…….. Thầy chưa nói hết câu thì cậu nhóc lớp trưởng đã chạy biến đi đằng nào rồi. Thầy đành thở dài vì tụi nhóc này. “Đúng là làm nghề giáo khó thật.” thầy nghĩ thầm và tự cười một mình.

Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi và kết quả là chàng lớp trưởng của chúng ta đã thu về được chiến lợi phẩm. Một cái micro và 2 loa nhỏ.

– Thầy …….. mệt quá ………em phải chạy xuống tuốt dưới lầu. Rồi hát đi thầy. Chàng lớp trưởng vừa thở vừa nói.
– Hả?
– Thầy, Phong đã cực khổ mang loa lên mà thầy không hát thầy sẽ làm bạn ấy buồn đó thầy.
– Thầy còn làm tụi em buồn nữa đó. Lớp bắt đầu lao xao.
– Thầy hát đi mà. Hát đi mà thầy. Lại còn giở chiêu năn nỉ ra nữa chứ.
– Uhm, tôi sợ mấy em rồi. Tôi hát, nhưng chỉ một bài thôi đó.
– Dạ……….. Cả lớp đồng thanh reo lên cùng với tràng vỗ tay vang như sấm dội.

“Vậy mà tụi nó đòi trừ điểm kỉ luật của lớp người ta hả trời?” thầy mỉm cười nhìn đám nhóc của mình.

– Uhm, hôm nay là giáng sinh. Vậy tôi sẽ hát bài “Đêm thánh vô cùng” vậy.
Cả lớp lại một lần vỗ tay dữ dội. Lớp trưởng vội đứng lên ra lệnh tụi nhỏ im cho thầy hát. Thế là thầy bắt đầu cất giọng hát của mình lên.

“Ðêm Thánh vô cùng, giây phút tưng bừng
Ðất với trời se chữ Ðồng
Ðêm nay Chúa con thần thánh tôn thờ
Canh khuya giáng sinh trong chốn hang lừa
Ơn châu báu không bờ bến
Biết tìm kiếm của chi đền

Ôi Chúa thiên đàng, cam nếm cơ hàn
Nhấp chén phiền vương phong trần
Than ôi Chúa thương người đến quên mình
Bơ vơ chốn quên nhà lúc sinh thành
Ai đang sống trong lạc thú
Nhớ rằng Chúa đang đền bù”

– Thầy hát hay quá. Nhưng sao giọng thầy buồn thế? Một bé cất tiếng hót.
– Im cho tao nghe coi.
– Thích giọng thầy nhất. Hay quá à. Một bé nữa lại lên tiếng. Và được sự trả lời từ bạn bên cạnh.
– Mà buồn thiệt nhỉ. Nghe mà tao cứ muốn khóc sao đấy.
– Thôi đi, tụi bây im hết, để tao nghe.

“Tinh tú trên trời, sông núi trên đời
Với thánh thần mau kết lời
Cao sao hóa công đã khéo an bài
Sai con hiến thân để cứu nhân loại
Hang chiên máng rêu tạm trú
Bốn bề tuyết sương mịt mù.”

Thầy hát xong một lúc lâu tụi nhỏ mới phát hiện ra, thế là tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
– Hát một bài nữa đi thầy.
– Một bài nữa thầy ơi.
– Không đâu, một và chỉ một bài thôi. Không được đòi hỏi đâu. Cấm năn nỉ. Có năn nỉ thầy cũng không siêu lòng đâu. Và thầy giáo trẻ của chúng ta mỉm cười tinh nghịch.
– Thầy………..
– Đi mà thầy…………..

Hết chịu nổi với đám nhóc con ấy. Anh hết cách bèn chạy ra ban công đứng nhìn xuống dưới sân trường. Và anh cảm nhận một bóng người cao lớn đang tiến về phía anh. Anh quay người lại, thì ra đó là thầy Ngọc.” Chắc thầy ấy cũng chịu không nổi tụi nhóc nghịch ngợm nên chạy ra đây trốn”.

– Chào thầy, chạy trốn tụi nhỏ hả thầy? Anh nở một nụ cười xinh để lộ chiếc răng khểnh dễ ghét ấy.
– Không, ra gặp em định xin chữ kí.
– Hả?
– Mới nãy em mới hát xong đúng không? Tiếng em vọng qua lớp anh mà. Tụi nhỏ bên lớp anh vỗ tay rần rần theo đám nhóc bên đây và đòi bắt cóc cho bằng được thầy Hoàng về với lớp mình.
– Anh đừng đùa mà. Và thầy Hoàng của chúng ta đỏ mặt lên khi nghe lời khen dễ ghét ấy.
– Nói thật mà thầy không tin. Mà tối nay thầy sẽ đi lễ đúng không?
– Uhm, mà anh cũng có đạo à? Em hay đi lễ nhà thờ Chợ Quán. Còn anh?
– À anh không có đạo, nhưng vì muốn nghe thầy Hoàng hát nữa nên anh ra đây điều tra xem thầy đi lễ nhà thờ nào và đi cùng.
– Anh đừng đùa mà.
– Hay thật mà. Vậy chiều tối nay em đi lễ lúc mấy giờ?
– Cỡ 6h tối. Nhưng……..
– Hay lắm vậy lúc đó anh sẽ chở em đi.
– Không cần đâu anh. Tại nhà em gần chỗ ấy. Em tự đi bộ được rồi, vả lại em thích đi bộ đến nhà thờ hơn.
– Uhm, vậy anh sẽ đi bộ chung với em. Dù gì anh cũng chưa biết nhà thờ ấy ở đâu mà. Vậy nhà em sẽ phải tìm bằng cách nào?
– Nhà em ở chỗ………………………..
– À anh biết rồi, vậy hẹn 5h chiều nay nhé.
– Vâng, nhưng……….

Thầy Hoàng chưa kịp nói hết câu thì thầy Ngọc đã đi vào lớp của mình mấy tiêu rồi. Thế là thầy đành phải trở thành người hướng dẫn bất đắc dĩ cho anh bạn đồng nghiệp của mình trong mùa lễ này.
Thật ra không nói thì không ai biết nhưng thầy Hoàng của chúng ta có một sở thích là tự đi lễ một mình. Vì anh không muốn ai phá vỡ cái không khí lành lạnh, cô đơn của anh cả. Anh cảm thấy thật vui khi một mình bước trên khuôn viên cũ của nhà thờ. Một mình cảm nhận hết cái cô đơn lạnh lẽo của mùa Noel, anh biết rằng chỉ cần một làn gió ấm áp thổi vào tim anh trong mùa đông thì rất có thể nó sẽ làm cho mùa đông năm sau thêm lạnh lẽo, thêm cô đơn mà thôi.

Có lẽ anh trở nên như vậy là do tuổi thơ của anh chăng? Anh vốn chỉ là đứa con rơi của ba anh, một người đàn ông thành đạt và bay bướm. Nhưng khổ một nỗi là mẹ anh lại yêu ba anh một cách dại khờ và kết quả là giọt máu của ông ấy được tượng hình trong bụng bà. Vợ chính của ba anh rất ghen tuông, bà ta không tiếc lời chửi rủa 2 mẹ con anh một cách khắc nghiệt nhất. Bà ta không cho mẹ anh ngày nào được yên thân. Bà ta làm cho mẹ anh phải chuyển nơi ở của mình khoảng hơn chục lần. Và cuối cùng để cho anh được yên tâm học hành, mẹ anh đành phải nhờ gia đình bên ngoại, các cô dì chú bác nuôi anh ăn học. Anh lớn lên trong sự bảo bọc che chở của gia đình bên ngoại. Họ không khinh rẻ anh, nhưng họ cũng không yêu thương anh như những đứa cháu khác trong dòng họ. Anh hiểu điều đó chứ nhưng anh không buồn. Anh biết rằng vẫn còn có người chăm sóc cho mình thì mình đã hạnh phúc hơn vạn người khác rồi. Anh vẫn thầm tạ ơn thượng đế vì người đã ban cho anh một hình hài của một con người lành lặn, người đã cho anh một trí tuệ minh mẫn và một quả tim biết thương yêu. Nhưng dù anh có thương yêu người khác như thế nào đi chăng nữa anh vẫn không dám đặt tình yêu của mình vào một người mà mọi người gọi đó là người yêu, người bạn đời, người sẽ hết lòng yêu thương và gắng bó với mình đến hết chặn đường dài của cuộc sống. Anh sợ sẽ bước lên vết xe đổ của mẹ anh, và rồi anh sẽ phải đau khổ thêm một lần nữa. Có lẽ anh không tin cái mà người ta gọi là tình yêu bất diệt hay tình yêu vĩnh cửu.

Hồi xa xôi lắm của tuổi thơ anh rất sợ cái cảm giác cô đơn lạnh lẽo nhưng dần anh đã quen, anh quen và chấp nhận nó như một phần của mình. Và thật tâm anh không hề muốn ai đó lại chen vào và làm cuộc sống của anh xáo trộn. Nhưng hôm nay có lẽ người đó đã xuất hiện.

Thật đúng là đêm Giáng Sinh Sài Gòn. Đi đâu cũng nghe được tiếng nhạc Giáng Sinh và gặp ông già Noel. Tuy ông già Noel này không còn cưỡi tuần lộc mà là cưỡi xe máy nhưng nhìn vẫn rất vui mắt. Mọi người ai ai cũng đổ xô nhau ra đường đón lễ Giáng Sinh.

Anh đã chuẩn bị từ rất sớm và đang ngồi chờ người đó đến.
Dinh…………doong……………..
Anh chạy vội ra mở cửa.
– Chào anh.
– Chào em. Thầy Ngọc thoáng bất ngờ vì hôm nay vị thầy giáo trẻ tuổi kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần jean xanh. Nhìn thầy ấy rất đẹp và phải nói làm sao đây nhỉ? “Nhìn cứ như một thiên sứ ấy. Chỉ còn thiếu một đôi cánh trắng trên lưng nữa thôi là đủ.”
– Vậy mình đi ha anh. Chờ em khóa cửa đã. Quay vào trong và đang tìm ổ khóa.
– Em sống một mình à?
– Uhm, em mướn nhà sống một mình. Còn mẹ em thì sống bên nhà ngoại.
– Thế còn ba em?
– Ba em????? Em………………. Trễ rồi đó anh, thôi anh đẩy xe vô rồi mình đi. Anh cố né tránh câu trả lời với người bạn đồng nghiệp.
– Uhm. Chờ anh chút, anh đẩy xe vô liền. ” Chắc em ấy có chuyện gì khó nói về gia đình. Có lẽ mình không nên hỏi câu ấy thì đúng hơn. Thật tình, mình lại làm cho đôi mắt đẹp ấy buồn nữa rồi.”
– Anh xin lỗi nha Hoàng.
– Xin lỗi chuyện gì anh?
– Anh xin lỗi vì anh đã làm em buồn.
– Có buồn gì đâu. Vị thầy giáo trẻ tuổi ấy mỉm cười, nhưng đó lại là một nụ cười buồn.
– Đừng gạt anh, anh nhìn em anh đoán được mà. Anh quen em từ hồi đầu năm đến giờ không lẽ anh không biết được lúc nào em vui, lúc nào em buồn sao? Đừng tự đè nén cảm xúc của mình. Nếu em có chuyện gì buồn hay muốn tìm người tâm sự thì hãy nói với anh. Vì anh là người bạn tốt của em và luôn sẵn sàng lắng nghe em mà.
– Anh………Cảm ơn anh nhiều lắm.
– Em ngốc quá. Nhìn em cứ như sắp khóc vậy. Thôi mình đi, trễ giờ của em đấy.
– Vâng.

Lần đầu tiên trong từng ấy năm anh hiểu được cái cảm giác được người khác lo lắng, được người khác quan tâm đến những lúc mình buồn vui. Cảm giác ấy thật ấm quá. Thật sự phải chăng đây là cơn gió xuân ấm áp đang cố thổi tan cái lạnh của mùa đông nơi trái tim anh?

Mùa đông của anh-1


“Những cuộc tình dương gian, muôn đời không nghĩa lý
Nhưng người vẫn tìm nhau trong vòng tay tình ý
Như đôi ta niềm yêu xưa chỉ còn một vì sao em lẻ loi”

Em bước thật chậm trong khung viên nhà thờ. Em muốn có lại cảm giác của lễ Giáng Sinh năm ấy. Nhà thờ này được xây dựng từ thời Pháp thuộc, nó cổ kính và đẹp lắm. Em nhìn ngắm những cặp tình nhân cùng nhau đi lễ. Họ thật hạnh phúc anh nhỉ? Giáng Sinh năm ấy chúng ta cũng cùng nhau đi lễ nhà thờ này. Nhưng lúc đó hình như chúng ta vẫn coi nhau như bạn, phải không anh? Thời gian qua mau thật, mới đó đã 2 năm rồi. Em xa anh đã 2 năm kể từ ngày em qua Úc. Có lẽ em mới là người có lỗi, em đã chạy trốn anh để rồi bây giờ em lại mong tìm lại hình bóng anh. Em thật ngốc phải không anh?
Lạnh, sao lạnh quá! Thường thì mùa đông Sài Gòn hiếm khi lạnh như vậy lắm anh nhỉ? Nhưng em lạnh lắm anh biết không? Em càng cảm thấy lạnh hơn khi nhìn những cặp tình nhân tay trong tay dìu nhau đi lễ.

Nhớ lại chuyện của 2 năm qua cứ ngỡ như mơ anh nhỉ? Anh còn nhớ không ngày đầu tiên đứng lớp của em.

Re…..e…….e………ng………….

– Vô tiết rồi đó. Ê nghe đồn lớp tụi mình được thầy giáo mới về dạy đó tụi bây.
– Sao sao? Kể nghe với, thầy khó không?
– À thầy sẽ làm chủ nhiệm mới của tụi mình. Nghe đồn thầy đẹp trai lắm đó.
– Í tao muốn gặp thầy quá đi.
– Đồ hám trai.
– Xí chứ tụi bây không mong mau gặp thầy hả?
– Hè hè hè, tụi mình cùng suy nghĩ mà.
– Đồ đầu óc sâu bọ. Vậy mà nói tao.

– Nghiêm.

– Chào các em, mời các em ngồi xuống.
– Í da, thầy đẹp thiệt mày. Có tiếng nói nhỏ.
– Lớp trật tự nè. Lớp trưởng lên tiếng.
– Tôi xin tự giới thiệu, tôi sẽ là chủ nhiệm mới của lớp các em. Tôi tên Hoàng, và môn mà tôi dạy các em là môn Văn.
– Dạ.

“Lớp này ngoan thật, mừng quá.”

– Uhm, tôi nói sơ về cách dạy của tôi nhé. Nhìn chung thì tôi không ép các em học thuộc lòng. Nhưng tôi chỉ mong các em cảm thụ được hết tác phẩm thôi. Tôi không muốn các em phải học vẹt vì thế nên tôi sẽ không trả bài.
– Yeah………..Hoan hô. Cả lớp cùng vỗ tay.
– Nhưng tôi yêu cầu các em phải học những phần tôi bắt buộc vì chương trình đòi hỏi chúng ta như vậy. Nhưng mỗi lần kiểm tra 15 phút lấy điểm, tôi sẽ cho các em viết 1 bài cảm nghĩ ngắn về 1 câu chuyện, cũng có thể cảm nhận về 1 tác phẩm hay 1 vấn đề xã hội. Tùy theo yêu cầu lúc đó.
– Hả??????????
– Ê mày viết cảm nhận về truyện tranh được không?
– Thì mày đi mà hỏi thầy đó.
– Nhưng các em yên tâm tôi coi trọng suy nghĩ của tất cả mọi người nhưng tôi sẽ chỉ chấm điểm theo cách hành văn của các em thôi. Và tôi khuyến khích mọi người đọc thật nhiều sách. Vì sách sẽ là người bạn đường quý giá nhất của chúng ta mỗi khi chúng ta lạc lối hay cô đơn.
– Vậy tao cũng đọc rất nhiều truyện nè.
– Xí thấy ghê, đọc truyện tranh mà cũng khoe.
– Nhìn chung theo cách dạy của tôi thì mọi người cứ việc thảo luận thoải mái trong giờ học. Nhưng phải thảo luận về bài nhé. Cấm nói linh tinh đó. Tôi mong các bạn sẽ cùng hợp tác với tôi để chúng ta sẽ đạt kết quả cao nhất trong kì thi tốt nghiệp và kì thi đại học. Được chứ?
– Dạ. Lớp đồng thanh hô lớn.
– Vậy các em còn thắc mắc gì không?
Một bạn nữ cuối lớp giơ tay lên.
– Em có thắc mắc gì? Thầy ra hiệu cho trò cứ việc nói.
– Dạ, thầy có gia đình chưa ạ?
– Con này ngu, mày không thấy tay thầy không đeo nhẫn cưới hả? Mày phải hỏi thầy có người yêu chưa.
– Mấy em trật tự. Thầy không trả lời câu này vì nó nằm ngoài vấn đề học tập của chúng ta.
– Trả lời đi thầy. Đi mà thầy. Cả lớp nhao nhao năn nỉ.
– Không đâu. Anh phì cười vì tụi học trò quá nghịch.
– Í thầy có răng khểnh tụi bây ơi.
– Dễ thương quá.
Lúc này anh thật sự đỏ mặt vì tụi nhóc quá nghịch ngợm này.

Re…………..e……….eng……………

“May quá, tiếng chuông đã cứu mình.” Anh thở phào nhẹ nhõm. “Tạ ơn Chúa.”

– Thôi tiết sinh hoạt chủ nhiệm đã hết. Chào các em, đến tiết 3 mình gặp lại.
– Học sinh nghiêm. Lớp trưởng hô lớn.
– Khoan thầy ơi, thầy còn chưa trả lời mà. Cả đám nữ nhao nhao lên.
– Thôi các em nghỉ. Anh chạy vội ra ngoài. Anh biết tụi nhóc này không có ý gì nhưng học sinh muôn đời nay là vậy. Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò mà. Không tránh được tụi nó sẽ hỏi linh tinh ngoài đề. “Nhưng ngày đầu tiên đi dạy vậy cũng ổn rồi, hi vọng tiết sau tụi nhóc sẽ quên câu hỏi kia đi”.

– Thầy đi rồi. Lau nước miếng đi kìa.
– Xí. Nhưng công nhận thầy dễ thương thiệt đó tụi bây. Ê tao bắt đầu thích học văn rồi đó.
– Uhm, thật chẳng bù với ông thầy già trước đây dạy tụi mình. Vừa già vừa khó nữa chứ. Lại cứ hay giảng giọng đều đều. Buồn ngủ chết được.
– Xạo, tao thấy tiết nào mày chẳng ngủ.
– Con quỉ sứ.
– Thôi cho tui can đi mấy bà. Mấy người làm quá thầy xin chuyển lớp luôn bây giờ.
– Thằng nhóc con này. Uýnh hội đồng nó coi.
Tội nghiệp thằng nhỏ. Mới nói có chút mà bị cả đám nữ đè xuống vò đầu và chọc léc.

– Học sinh nghiêm.
– Mời các em ngồi xuống.
– Í tụi bây, thầy này nhìn manly quá. Còn bụi bụi nữa chứ. Có tiếng nói nho nhỏ.
– Các em trật tự. Thầy tằng hắng.
– Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên Ngọc, sẽ là giáo viên dạy toán của các em.
– Í thầy này nổi tiếng khó lắm đó. Chết tao rồi. Lại có một con chim bé nhỏ cất tiếng hót.
– Yêu cầu của tôi không khó, tôi chỉ mong trong lúc tôi giảng các em phải im lặng lắng nghe. Nếu lớp ồn tôi sẽ chờ cho đến khi lớp thật sự yên tĩnh tôi mới dạy tiếp. Còn nếu lớp tiếp tục ồn nữa thì tôi sẽ cho lớp về nhà tự học bài ngày hôm đó.
– Má ui, sát thủ.
– Lớp im coi. Lớp trưởng bực dọc lên tiếng.
– Còn về bài tập thì vì là năm cuối cấp nên tôi hi vọng chúng ta sẽ làm hết tất cả bài tập có trong sách giáo khoa và sách bài tập. Lên lớp tôi sẽ chỉ giải những bài tập quan trọng. Còn lại về nhà các em phải tự coi lấy. Còn nữa, đầu giờ lên lớp yêu cầu các tổ trưởng đi kiểm tập các bạn tổ viên. Nếu thiếu bài nào thì đánh dấu vô 1 quyển sổ theo dõi. Thiếu 10 bài tôi sẽ trừ 1 điểm trong bài kiểm 15 phút. Thiếu nhiều hơn tôi sẽ trừ theo tỉ lệ tăng dần. Có thể lấn qua điểm 1 tiết nếu các em vẫn tiếp tục không làm bài.
– Thầy ơi, nhưng có những hôm kiểm tra tụi em làm không kịp đâu thầy. Lớp phó học tập lên tiếng bênh vực lớp.
– Uhm, nếu có lí do chính đáng thì hôm đó tôi sẽ miễn bớt số bài tập cho các em. Còn lại thì những bài tôi đã dặn về nhà các em phải làm hết.
Lớp lại thì thầm to nhỏ với nhau.
– Sao ác vậy trời. Ông này sao có vợ được ta?
– Sợ ổng mới vừa bị người yêu đá đó chứ nên mới kiếm tụi mình trút giận. Tội nghiệp tụi mình quá.
– Mà ổng đẹp trai vậy mà bị người yêu đá sao? Có cô bé ngây thơ lên tiếng.
– Thì ác quá người yêu chịu không nỗi nên theo người khác chứ sao. Hahahahaha tội nghiệp thầy.
– Lớp im coi. Chàng lớp trưởng quát tụi xóm nhà lá.
– Biết rồi biết rồi, nóng vậy Phong?
– Mấy bà có nghe ổng nói ổng sẵn sàng cho tụi mình tự học ở nhà không hả? Im dùm tui cái đi. Hay chat bằng giấy đi. Đừng chọc giận ổng.
– Uhm biết rồi mà lớp trưởng.

– Tôi thấy lớp có dấu hiệu thích nói chuyện riêng nhỉ? Vị thầy khả kính của chúng ta nãy giờ ngồi im quan sát và cất tiếng hỏi.
Lớp trở nên im phăn phắt đến nỗi một con ruồi bay qua cũng nghe tiếng.
– Rất tốt, tôi thích không khí này hơn. Giờ chúng ta sẽ đi vào bài đầu tiên. Các em mở sách ra.
Tiết học diễn ra cực kì căng thẳng vì không một đứa nào dám nói chuyện riêng với nhau. Tóm lại một câu là “Chán và buồn ngủ”. Nhưng những cô bé cậu bé dễ thương của chúng ta còn phải chịu đựng thầy đến hết tiết này và tiết 4 nữa vì thế nên tụi nhỏ đều chống tay và cố giữ đầu cho đừng gục xuống bàn.

Re………..e…………..eng………..
– Vấn đề này tạm ngưng ở đây. Chút tiết 4 ta tiếp.
– Học sinh nghiêm. Tiếng lớp trưởng như muốn gọi mọi người: ”Xin hãy hoàn hồn về vị trí cũ. ”
– Thôi các em nghỉ. Và anh ra khỏi lớp.
– Trời ơi, muốn chết quá đi. Làm sao tui có thể chịu đựng nổi cái không khí này đến hết năm hả trời?
– Ai biểu tụi bây quậy quá chi nên ổng dùng kỉ luật sắt chứ không như ông thầy chủ nhiệm để tụi bây ăn hiếp à. Lớp phó kỉ luật nãy giờ lên tiếng.
– Ê tên kia, ta nhớ mi ngồi trong tiết ổng mi cũng ngáp quá chừng mà.
– Uhm thì ngáp, buồn ngủ phải ngáp chứ sao? Không cho làm gì cả tất nhiên buồn ngủ rồi.
– Hahahhaha vậy mà cũng đi nói người khác.

Trên dãy hành lang rộng lớn có 2 con người đi ngược hướng và đụng nhau.
– Ái da.
– Xin lỗi, thầy có sao không?
– Không, tôi mới là người có lỗi, thầy không sao chứ?
– Không. Hình như thầy mới đến đây?
– Phải tôi là giáo viên mới. À phải nói đúng hơn là tôi mới tốt nghiệp đại học Sư Phạm. Tôi tên Hoàng, dạy văn, có gì xin thầy chỉ dạy thêm.
– Tôi tên Ngọc, dạy toán. Rất vui được biết thầy, mà thầy dạy lớp nào?
– Tôi chủ nhiệm 12A11 còn thầy?
– Trùng hợp nhỉ? Tôi mới từ lớp đó đi ra, tôi cũng dạy lớp đó và là láng giềng với thầy. Tôi chủ nhiệm 12A12.
– Trùng hợp ghê nhỉ. Thầy Hoàng vội đưa đồng hồ lên coi giờ.
– Thôi chết, đến tiết tôi rồi. Chào thầy, chút ra chơi gặp lại nói tiếp vậy.
– Chào thầy.
– À khoan đã, thầy Hoàng. Anh gọi giật lại.
– Huh?
– Chút gặp tại căn tin trường nha.
– Được. Thầy Hoàng của chúng ta nở một nụ cười thật tươi làm lộ chiếc răng khểnh dễ thương của thầy ra làm ai đó phải ngẩn ngơ.
“ Dễ thương quá!” Anh suy nghĩ và bước tiếp trên dãy hành lang dài. Trong đầu anh hiện giờ vẫn là hình ảnh của chiếc răng khểnh xinh xắn ấy.