Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 12


Đạm Ngọc: Ta vừa đi biển về từ tuần trước nên việc post bài có phần chậm trễ… Hiện tại cả người ta vẫn còn đang ê ẩm a… Mọi người có ai nhớ ta không?

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ. Vẫn câu nói cũ, yêu cả nhà nhiều lắm. Tiếp tục ủng hộ các dự án khác của ta nữa nhé. ❤ ❤ ❤

 

Chương 12: Dưới góc nhìn của Hạo Tuấn

 

Hôm đấy là một dịp tình cờ tôi về trường lấy bảng điểm cũng là để apply thử một học bổng của Pháp. Vì loại học bổng này cho phép vừa học vừa làm. Chỉ khoảng ba tháng cuối cùng khi bảo vệ luận văn thì sinh viên buộc phải sang Pháp để chuẩn bị. Nhưng vấn đề đó không nghiêm trọng. Vì căn bản tôi dang rất muốn có cơ hội đi một nước nào đấy một thời gian để lấy thêm dự án mới về cho nhóm. Những dự án hiện tại đang phát triển rất tốt, thế nhưng chúng đều phải thông qua một công ty trung gian. Và hiển nhiên điều ấy sẽ khiến cho phần tiền dự án nhận được sẽ giảm đi rất nhiều.

 

Việc mở rộng khách hàng nếu không sớm thực hiện được thì công ty sẽ không thể mở rộng ra hơn nữa. Thế nên cũng đã đến lúc chính mình thử theo đuổi một văn bằng mới, sẵn tiện đi đến một quốc gia mới để quen biết thêm với các doanh nghiệp địa phương là một ý tưởng không tồi chút nào.

 

 

  • Xin lỗi.

 

Tôi va phải một thanh niên đi ngược hướng. À, chính xác là một giảng viên trong trường. Anh ta có lẽ là đàn anh khóa trên của tôi. Hình như trước đây anh ta đã từng đứng ra tổ chức buổi lễ chào đón tân sinh viên của khóa tôi thì phải.

 

  • Con trai lại đi dùng móc khóa heo hồng sao?

 

Anh ta có làn da màu mật, thế nhưng khi bị tôi hỏi câu ấy liền đỏ cả hai tai mà giật lấy móc khóa rồi bỏ đi.

Tôi tự hỏi tại sao ngày trước tôi lại bỏ qua một đàn anh dễ thương đến thế nhỉ? Có lẽ khi ấy tôi quá bận với hàng loạt các dự án freelance, thế nên các buổi họp mặt tôi đều trốn cả.

 

……………..

 

Nhỏ em đòi đi học Judo, và anh ta là thầy hướng dẫn cho lớp. Có vẻ sẽ thú vị lắm đây… Thế nên mỗi ngày tôi từ chỗ làm liền phi thẳng đến lớp học của nhỏ em để đón y. Bất quá chính là…

 

  • Anh hai không được đứng ở gần cổng chính đâu, đứng ở cổng phụ ấy. Em không muốn để người ta hiểu lầm hai là bạn trai em đâu. Em còn phải có bồ nữa.

 

Chịu không nổi với nhỏ em. Bất quá chính là, hình như anh ta cũng thường xuyên ra về bằng cổng phụ. Tốt thôi, biết đâu có dịp lại sẽ gặp nhau, chàng trai heo hồng.

………………

 

Dạo này tôi đặc biệt nhàn hạ, tất nhiên là sau khi từ chối xong một vài cô nàng đáng yêu. Có người bảo tôi là một flirty person, là người mà các cô gái sẽ tự động đổ, không cần phải cưa cẩm ai cả.

 

Có lẽ ngoại trừ vì bề ngoài ưa nhìn thì bản năng dịu dàng của người đàn ông không cho phép người yếu hơn mình gặp tổn thương. Thế nên những điều căn bản cần làm của người đàn ông tôi đều làm rất tốt. Và vì thế nên có nhiều cô bé mới thích tôi đến như vậy.

 

Tôi quyết định đăng ký lớp học Judo chung với Băng Nhi. Căn bản không phải là theo dõi nó. Vì tôi cũng đoán được nó là người rất lý trí, nó sẽ không tùy tiện đi thích một ai, người mà nó yêu thích chắc chắn phải là một người rất đặc biệt. Và vài hôm trước tôi thấy khi nó về nhà việc đầu tiên của nó là lên mạng tra cho bằng được cái tên Thượng Vân.

Cái con bé ngốc ấy học IT mà tra mỗi cái tên người cũng làm không xong…

 

 

Và hiển nhiên sau khi có kết quả tôi cũng không đưa cho nhóc. Tại sao phải đưa cho nhóc trong khi mà y vẫn còn đang học đại học??? Cái y cần lúc này chính là sự tập trung hoàn toàn và cái bằng tốt một chút. Vì tôi biết y cũng không hứng thú vào làm chung một công ty với anh của mình. Băng Nhi là một đứa nhỏ rất cứng đầu. Thế nên tôi tin nhóc biết nhóc cần phải làm những gì. Và hiển nhiên, yêu đương lúc này là không thích hợp.

 

Còn vì sao mà không hợp? Tôi không suy nghĩ sâu xa hơn. Chỉ là, với Thượng Vân thì không được.

 

Thượng Vân đặc biệt ngạc nhiên khi tôi xuất hiện trong lớp học. Gương mặt y lúc đấy thật rất đáng yêu. Hai gò má, nhìn chỉ muốn cấu một phát.

 

Thượng Vân hôm nay thay đồ ngay trong phòng học. Cả đám nữ sinh được dịp ồ lên. Thích khoe da thịt như thế sao? Được thôi.

 

 

  • Oa oa oa oa…

 

Cả phòng tập như vỡ tung khi tôi cởi nhanh chiếc áo thun ra và khoác áo đồng phục Judo vào.

 

  • Hạo Tuấn.
  • Sao?

Tôi mỉm cười đầy khiêu khích.

 

  • Sau này không được phép thay đồ trong phòng tập nữa. Phòng thay đồ ở đấy sao không dùng?
  • Thì chẳng phải anh cũng thế sao?

 

 

Tôi nhướng mày hỏi y.

 

  • Tôi…

 

Biểu cảm lúng túng của y càng khiến cho người ta muốn véo má y nhiều hơn.

 

  • Sau này không một ai được thay đồ trong phòng tập nữa. Đã rõ chưa?

 

Y lớn tiếng ra lệnh. Cả lớp lúc này đều lên tiếng đáp.

 

  • Đã rõ.

 

Tôi mỉm cười nhìn y. Xong rồi quay sang hướng khác tự thắt đai cho mình.

 

Tôi quên nói rằng trước khi chơi trong đội bóng rổ, tôi cũng đã từng có thời gian tập Karatedo, dù không được lên đến đai đen, nhưng đai nâu tôi cũng đã đạt được rồi. Thế nên sức bền và khả năng chịu đựng của tôi đều khá tốt. Và hiển nhiên điều đó giúp ích rất nhiều mỗi khi bị y phạt phải chống đẩy 100 lần.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s