Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 10


Đạm Ngọc: Đôi khi ta chỉ ước một ngày của bản thân có thể có đến 48 tiếng đồng hồ… Như vậy ta sẽ tha hồ sống 2 cuộc sống của ta, một nửa ta dành cho những thứ không dính gì đến văn chương và nghệ thuật, một nửa còn lại là một dreamer một kẻ thích ngồi thơ thẩn và viết ra những thứ linh tinh.

Ta cảm giác được mỗi lần ta trễ post bài đều khiến cho bản thân ta và cho các bạn nhỏ của ta thất vọng. Lòng ta thật áy náy vô cùng…

Hy vọng sắp tới này thi xong rồi ta sẽ có thêm thời gian post bài cho mọi người a. Yêu tất cả nhiều lắm. Hy vọng tác phẩm này sẽ được mọi người đón nhận và yêu thích a. ❤ ❤ ❤

Chương 10:

 

Hôm nay tôi đến lớp Judo trễ. Tất cả cũng là do ông anh báo hại. Ông ấy rõ ràng là đàn anh ưu tú của trường, lại còn giỏi đều tất cả các môn. Thế nhưng cứ đúng Toán A1, A3 lúc người ta cần dạy thì ông ấy liền bảo quên cha nó hết rồi.

Đó là chưa kể mớ bài tập dài lằng nhằng mà ông thầy giao cho trước lúc kiểm tra học kỳ nữa. Bổn cô nương phải làm cho xong trước khi đến lớp học, nếu không thì kỳ học bổng lần này coi như đi tong rồi.

 

  • Băng Nhi.
  • ?

 

Tôi quay lại nhìn. Hóa ra là Tiêu Phong, đàn anh khóa trên của tôi, cũng là thực tập sinh đang làm việc ở công ty của anh tôi.

 

  • Sao ạ?
  • Nghe nói Nhi đang cần ôn thi Toán A1, A3?
  • Phải. Thì sao?

 

Quên nói tôi vốn dĩ là nữ hoàng băng giá của trường. Trừ những trường hợp đặc biệt cần giao tiếp, hoặc là đang crush ai đó, còn lại tôi rất ít tiếp chuyện với các huynh trưởng khóa trên, cũng như các bạn đồng học của mình.

 

  • Có lẽ những cuốn sách này Nhi cần.

 

Tôi nhìn chồng sách trong tay vị huynh trưởng ấy. Xong nở một nụ cười.

 

  • Là anh hai em nhờ anh đem sách đến cho em ạ?
  • Không. Chỉ là tình cờ tôi nghe anh Hạo Tuấn bảo Nhi đang cần trợ giúp để vượt qua kỳ thi Toán A1, A3. Anh ấy không kêu tôi mang sách đến. Chỉ là hỏi xem tôi còn nhớ gì không, nói sơ lại kiến thức cho anh ấy nghe.

 

Cái ông già này… Vậy mà làm bộ như ta đây chẳng thèm quan tâm.

Tôi khẽ cười trong lòng.

 

  • Em đã biết. Cảm ơn anh.

 

Tôi giơ tay ôm lấy chồng sách lớn vào lòng.

Cha nó, thế là phải đi bộ về nhà để cất sách nữa rồi.

Mặc dù hơi phiền, thế nhưng người ta đã có tâm ý tốt chẳng lẽ lại không mời người ta về nhà uống ly nước dùng một ít bánh ngọt?

 

  • Nhà em ở gần đây, anh có muốn ghé chơi một lát không?
  • Có lẽ để dịp khác. Vì hôm nay tôi phải lên lớp.
  • Lên lớp?
  • Phải. Hôm nay là buổi đầu tiên tôi dạy Judo. Không thể đến trễ được.

 

Tiêu Phong khẽ nhếch môi cười xong liền quay đầu chiếc xe Sh lại, rồi hai ngón tay lắc nhẹ thay lời chào tạm biệt.

 

  • Gặp lại sau Băng Nhi.

 

Tôi cầm chồng sách đứng đơ ra tại chỗ không biết nói sao. Mãi đến khi người ta đi xa rồi thì tôi mới hoàn hồn mà ôm chồng sách quay ngược về nhà.

 

Sau khi tôi đến nơi thì…

 

  • Oa oa oa…
  • Đẹp trai quá…
  • Có cả ba anh đẹp trai ở đây, đủ mọi thể loại, làm sao con sống đây trời ơi…

 

Tiếng xôn xao vang lên cả một góc lớn. Khỏi nói, hiểu luôn. Trước đây chỉ có mỗi thầy huấn luyện mà đã nháo lên tận trời rồi. Thêm ông anh trai của tôi vào lại còn thêm chuyện lộn xộn, giờ lại có cả huynh trưởng Tiêu Phong vào. Thôi tôi không dám nghĩ đến cuộc chiến hoa hồng này sẽ diễn ra như thế nào đâu. Dù sao đi nữa tôi cũng không muốn chết sớm. Tránh xa họ ra là tốt nhất.

 

Nhưng mà bất công quá đi nha, thầy Thượng Vân đang là crush của tôi mà. Huhuhu cuộc chiến mà trở nên ác liệt hơn thì làm sao tôi giành lấy sự chú ý của thầy được?

 

 

 

 

Advertisements

One thought on “Nữ chính ngôn tình hay nữ phụ đam mỹ – Chương 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s