Bá đạo tình nhân – Chương 3 (remake)


 

Choco đã hoàn thành lời hứa một tuần một chương rồi đó nha. Nhưng trong tuần sau không biết có post kịp chương mới lên không. Thôi thì cứ như cũ hai tuần một chương vậy nha. Có gì thay đổi ta sẽ thông báo cho mọi người sau vậy.

À, trong chương này nếu như ta nhận đủ 50 like ta hứa sẽ đưa hình của ta lên cho mọi người biết ta là ai. (Lời hứa vô cùng dại dột nhưng nghĩ chắc sẽ không đủ số lượng like đó đâu nên ta cứ hứa… Hahahaha)

Iu mọi người nhiều lắm.  ❤ ❤ ❤ ❤

Chương 3:

Minh Ngọc dáng vẻ lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm trực tại bệnh viện, cậu chậm chạp lê chân bước vào nhà…

–       Sao thế Ngọc nhi?

Đối với một bác sĩ thì việc trực đêm vốn không phải là một công việc xa lạ gì, thêm nữa với tuổi đời còn trẻ như Minh Ngọc thì không lý nào chỉ thức có một đêm đã khiến cậu gục ngã như vậy được.

–       Oa… Em bị bệnh nhân khi dễ nha…

Minh Ngọc vốn dĩ đã muốn nhào vào lòng anh trai mà làm loạn một phen. Nhưng lý trí đã kịp lên tiếng ngăn cản không cho cậu làm ra hành động như thế… Cậu đã lớn rồi nha. Cậu không thể tối ngày cứ ỷ lại vào người anh yêu thương mình như vậy được.

Tội nghiệp tiểu thỏ đến chết vẫn cứ nghĩ tốt về người khác. Nhưng cậu không biết rằng việc không làm ra những hành động ấy lại tốt cho cậu biết chừng nào, vì tiểu hồ ly mà biết cậu đã lớn mà vẫn thích làm nũng cùng người khác như vậy sẽ không chọc cậu đến chết đi?

Minh Ngọc theo thói quen cởi áo khoác xong liền thả người ngồi xuống chiếc ghế êm ái, tay sẽ nhanh chóng với lấy chiếc remote ti vi, bật lên kênh Disney Channel mà cậu yêu thích.

“Không biết giờ này có Cory in the House không ta?”

Do tính chất công việc thường xuyên phải đổi ca trực nên hiếm khi nào Minh Ngọc theo dõi được trọn vẹn một seri phim yêu thích của mình. Và hiển nhiên các seri phim yêu thích của cậu chủ yếu chỉ có trên Disney Channel.

Trích lời của Âu Huệ mỹ nhân: “Minh Ngọc là một đứa trẻ lớn xác, tuy bề ngoài như vậy nhưng bên trong dễ dụ vô cùng nha… Chỉ có đứa lớn là khó dụ nhất vì nó luôn tỏ ra là kẻ thông minh. Hy vọng sau này sẽ có người thông minh hơn trị nó nha.”

–       Tối nay anh có chút việc sẽ không về nhà được. Em tự ăn một mình nha.

–       Vâng, em đã biết ạ.

Cậu nhẹ gật đầu. Nhưng rồi cậu lại xoay sang anh của mình mà hỏi.

–       Anh hai này, có phải em khờ khạo lắm không ạ?

–       Sao lại hỏi điều đó?

Sĩ Nghị đang cầm miếng bánh kem định cắn một cái liền bị câu hỏi của cậu làm cho phì cười.

–       Em có cảm giác như ai cũng có thể khi dễ em được cả.

–       Ai lại dám khi dễ lão nhị của nhà họ Hạ, kẻ đó muốn tìm chết rồi.

Sĩ Nghị dùng ngữ khí nửa đùa nửa thật nói.

–       Ngay cả anh cũng chọc em nữa.

Ngọc nhi phụng phịu đáp.

–       Hahaha vậy để anh báo lại cùng Thiết chủ tịch để ông ta thay em ra mặt cùng đám người không biết điều ấy nha.

–       Em đánh chết anh, đánh chết anh…

Cậu dùng chiếc gối lót lưng hình gấu nhỏ mà đập liên tục vào đầu Sĩ Nghị.

–       Em xem, nhắc đến Thiết Hạo Phong thì em liền đỏ mặt. Chẳng lẽ em đã phải lòng y rồi?

–       Anh… Ai bảo thế chứ?

Minh Ngọc hai gò má đã bắt đầu cảm thấy nóng dần lên. Ngay chính cậu hiện tại vẫn chưa rõ những cảm xúc không tên đó là gì? Nhưng cậu biết rằng nếu bị phát hiện ra mình đang đỏ mặt thì thế nào cũng sẽ bị trêu cho xem…

Cách tốt nhất là làm đà điểu… Cậu vội vàng nhìn về phía ti vi và giả như chẳng có chuyện gì xảy ra… Nhưng xem chừng việc né tránh ánh nhìn sắc bén của tiểu hồ ly là không mấy hiệu quả rồi. Thật tội cho tiểu Ngọc, nếu lúc này đây tiểu Ngọc chịu nhìn thẳng vào anh trai mình sẽ thấy được trên gương mặt hồ ly đang nở một nụ cười gian xảo, cái đuôi trắng như tuyết phía sau lưng đang phe phẩy như tìm được món hời.

Tiểu Ngọc à, thật sự sinh ra trong gia đình có một tiểu hồ ly gian manh như thế là một bất hạnh lớn cho cậu nha…

–       Chẳng phải anh nói tốt nhất là đừng nên dính líu đến y, nay sao lại nhắc đến chứ?

Tiểu Ngọc lựa chọn việc lên tiếng trước hòng phá tan bầu không khí ngượng ngùng đang tồn tại giữa hai người, hay nói chính xác hơn là đang bao phủ xung quanh tiểu thỏ trắng đáng yêu của chúng ta.

–       Anh là có nói. Nhưng anh cũng là lần đầu tiên thấy y đặt nhiều tâm tư như vậy vào một người a.

–       Là sao ạ?

Nhìn ra được ánh mắt khẩn trương của tiểu thỏ, hồ ly thoáng thở dài, rồi tiếp tục câu chuyện của mình.

–       Y hôm nay bảo anh lên gặp riêng. Anh cứ tưởng y sẽ hỏi thăm về tiến độ của dự án mà anh đang nắm giữ. Không ngờ đến là y chỉ hỏi anh về em.

–       Về em điều gì mới được chứ ạ?

Tiểu thỏ vẫn ngây ngô không biết chiếc bẫy lớn đang chờ mình phía trước.

–       Là em đã làm gì sai sao ạ?

–       Không.

Sĩ Nghị khẽ lắc đầu, anh không khỏi phì cười khi thấy đứa em trai đáng yêu đang mở to đôi mắt vốn dĩ đã rất to ra chỉ vì mấy lời kể của mình…

–       Xem chừng y đã thu thập không ít đi. Y có trong tay tài liệu liên quan đến những kẻ thường xuyên bắt nạt em tại sở làm. Y còn nắm rất rõ những thông tin yêu ghét của em, sở trường và cả sở đoản… Nhưng y vẫn muốn tìm anh để hỏi xem em có còn những đặc điểm yêu ghét gì khác ngoại trừ những thứ y đã biết được không?

–       Ông ta tại sao phải đi điều tra em chứ?

Minh Ngọc hơi nghiêng đầu tự vấn.

–       Đó là nguyên tắc làm việc cơ bản của Thiết Hạo Phong. Một khi có đại nhân vật quan trọng cần tiếp xúc, y liền phải nắm bắt được những tư liệu của kẻ ấy.

–       Vậy y có biết em chính là Tố Ái Như, tác giả của loạt truyện kinh dị đang được phát hành rộng rãi không?

Cậu đã cố tìm một bút hiệu nữ hòng tránh đi những phiền phức có thể xảy đến trong cuộc sống, khi mà truyện của cậu đang rất được nhiều người yêu thích.

–       Hahaha y có vẻ đã xem qua không ít, còn khen em có năng khiếu khôi hài nữa.

–       Em sẽ giết y…

Lần đầu tiên Minh Ngọc bị kẻ khác chê bai những tác phẩm của cậu. Rõ ràng cậu đã cố gắng sưu tập rất nhiều tư liệu, kèm theo đó chính là nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân, điển hình nhất là việc cứ hễ mười hai giờ đêm cậu liền ngồi trước máy vi tính mà viết truyện. Cậu có hàng tá fan hâm mộ trên mạng cũng như trong đời thường. Nhà xuất bản còn khen những tác phẩm cậu viết. Vậy mà kẻ không biết trời cao đất rộng ấy dám mở miệng sỉ nhục “những đứa con” của cậu như vậy. Đúng là y muốn tìm chết mà.

–       Hahaha anh hai không phản đối em đi tìm hắn tính nợ đâu.

–       Anh định sẽ giống mẹ đi gán ghép em với nam nhân khác sao?

Minh Ngọc mở to đôi mắt đáng thương mà nhìn thẳng vào anh trai mình. Xem ra đôi mắt thỏ con đủ khiến cho lương tâm của tiểu hồ ly phải lên tiếng nha.

–       Đừng có lộ ra vẻ mặt thỏ con đáng thương ấy với anh được không? Anh dư biết em muốn gì rồi… Anh tuyệt đối không như mẹ tự ý ép buộc em làm những thứ em không thích. Anh chỉ thấy Thiết Hạo Phong không có ý đùa giỡn đâu. Em nên tìm cách ứng phó cho tốt. Nên nhớ có những kẻ vốn dĩ không nên chọc giận đến nha…

–       Em biết chứ. Chẳng phải ngay từ nhỏ mẹ đã dạy dỗ là tùy người mà tỏ thái độ cứng rắn hay mềm dẻo với y sao?

–       Ừ. Em đúng là chân truyền đệ tử tục gia của mẹ a. Anh nghi ngờ tương lai em sẽ bị mẹ ép gả đi nơi khác nha.

Sĩ Nghị nở một nụ cười đầy tà ý.

–       Em sẽ giết anh…

–       Vậy thì tới đây.

Hai anh em rượt đuổi nhau như con nít, để rồi ngay khi lão đại vừa chụp được cái gối và định phản công thì có tiếng chuông cửa.

–       Em ra xem ai đến?

Minh Ngọc tay cố nhanh chỉnh trang y phục lượm thượm do vừa nãy vật nhau với anh trai xong để lại không ít chiến tích…

–       Xem ra tôi đến thật không đúng lúc…

–       Ông…

Thiết Hạo Phong thân hình uy nghi đứng chặn ngay trước cửa. Mắt y như có tia điện quét một lượt khắp cơ thể khiến cậu càng thêm bối rối mà cố chỉnh trang lại y phục của mình, tiếc là càng chỉnh càng thấy được sự nhăn nheo cùng dấu tích vừa nãy lăn lộn trên mặt đất để lại.

–       Trong nhà còn có người?

Ngữ khí y băng lãnh tựa như đang bức cung kẻ khác.

–       Là anh trai tôi.

–       Anh trai cậu? Chẳng phải giờ nên ở công ty sao?

–       Xin lỗi đã cắt ngang.

Sĩ Nghị lúc này liền nhanh xuất đầu lộ diện.

–       Tôi là vì có chút việc cần dặn dò đứa nhỏ trong nhà nên phải ghé qua đây. Ai dè có kẻ vì quá sinh khí nên muốn tìm người phát tiết, không tránh được việc phải chậm trễ quay về công ty.

–       Anh…

Ngọc nhi tức đến muốn xì khói ra lỗ tai. Nhưng may là cậu biết cách kiềm chế chứ nếu không dám chắc cậu sẽ dùng một cước mà đạp vào mông kẻ không biết phân biệt địch ta, lại đi khai lung tung trước mặt kẻ thù ấy.

–       Xem ra Hạ tiểu thiếu gia thật rất hoạt bát.

Ngữ khí tựa hồ như trêu chọc nữ nhi thập phần khiến Minh Ngọc thêm sinh khí.

–       Nếu Thiết chủ tịch đến đây để kiểm tra nhân viên thì tôi sẵn sàng giao nộp kẻ trốn việc cho ông.

–       Tôi đến là để hẹn cậu.

–       Là hẹn hò thưa chủ tịch.

Hai vệ sĩ đi bên cạnh vội lên tiếng nhắc nhở.

–       Tôi đến để hẹn hò cùng cậu.

Thiết chủ tịch xem ra với trò chơi tình ái này đã bắt đầu cảm thấy hứng thú. Hoặc chí ít là y chưa từng như một người bình thường mà hẹn hò cùng tình nhân. Vậy nên y phải nhờ đến kẻ khác đứng đằng sau nhắc tuồng.

–       Tôi từ chối. Như vậy nhé!!!

Minh Ngọc vừa định đóng cửa thì bàn tay to lớn đã vội giữ chặt lại.

–       Nghe tôi nói hết đã.

–       Vui lòng buông tay, nếu không muốn bị đau…

–       Anh về công ty đây. Tạm biệt.

Sĩ Nghị nhắm thấy tình hình chiến sự không ổn liền tìm cách rút quân.

–       Cho phép tôi vào nhà chứ?

Ánh mắt nhu tình ẩn ý nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn của tiểu Ngọc.

–       Các người đều chờ ngoài này.

–       Dạ rõ.

Hai vệ sĩ to lớn bên cạnh Thiết Hạo Phong liền ngoan ngoãn nghe theo sự sai khiến của y. Vậy là Thiết chủ tịch của chúng ta đã đường đường chính chính bước vào cửa lớn của Hạ gia, mà người mở cửa cho sói vào nhà chính là Hạ tiểu thiếu gia, Hạ Minh Ngọc nha.

–       Khoan đã. Hình như tôi còn chưa cho phép mà…

Minh Ngọc sau khi thoát khỏi ánh mắt của tên sắc lang vẫn chưa hiểu rõ được tình huống dương nhập lang khẩu hiện tại của mình.

–       Là cậu bé vừa nãy đã gật đầu đấy thôi.

Hạo Phong dịu dàng nhìn tiểu thỏ ngốc và mỉm cười.

–       A…

Minh Ngọc giờ đây mới biết rằng vừa rồi trong vô thức chính cậu đã đồng ý mở to cửa để tên sắc lang có thể vào nhà.

Dự cảm xấu lúc này của Minh Ngọc coi như đã đúng được một nửa, tiểu thỏ trắng khó lòng thoát khỏi nanh sói rồi a…

–       Ông có gì mau nói đi.

Minh Ngọc khó chịu liếc mắt nhìn y một cái. Dù muốn hay không thì cậu cũng là chủ nhân trong nhà, vì cớ gì nam nhân này từ khi bước vào đây đã tỏ ra bá đạo như vậy?

–       Tôi là muốn có câu trả lời.

–       Không.

–       Không điều gì mới được?

Y vẫn giữ ngữ khí trêu chọc mà hỏi.

–       Không làm tình nhân của ông.

Minh Ngọc cố ý nhấn mạnh từng chữ.

–       Được lắm.

Nói rồi y liền lập tức hóa thân thành một hắc báo mà vồ lấy tiểu sơn dương. Y không cho tiểu Ngọc có cơ hội phản kháng. Hai tay nắm chặt lấy cánh tay thon dài của mỹ nhân mà ép chặt lên đỉnh đầu.

–       Ông… Ư…

Đôi môi xinh như hoa anh đào liền bị đôi môi dầy dặn kinh nghiệm mặc nhiên chiếm đoạt. Từng đợi sóng tựa như vũ nhục, cũng là mê hoặc liên tiếp đánh tới.

–       Ư… Bại hoại….

–       Còn có sức mắng chửi sao?

Y cười đầy tà ác, đầu lưỡi đã bắt đầu loạn động trong miệng cậu. Cảm giác ươn ướt, nham nhám cứ mãi tìm kiếm thứ gì đó bên trong khiến tiểu Ngọc không khỏi run rẩy.

–       Ông… Ư…

Đầu lưỡi tham lam hạ dần xuống cằm, cổ, xương quai xanh, hai tay không nhàn rỗi tháo bung nút áo sơ mi, cả áo thun trắng bên trong cũng không thoát. Xem ra nghi lễ hiến tế sơn dương đã bắt đầu diễn ra rồi a.

–       Ông… Dừng tay…

–       Dừng? Chẳng phải cậu bé đã chủ động mời mọc tôi trước sao?

–       Ông nói cái gì?

–       Đừng có đỏ mặt lên như vậy… Cậu đã từng lên giường với ai chưa mà tiếng thở gấp lại phi thường gợi tình như thế?

–       Ông…

–       Đừng nóng, dạo này đúng thật giới trẻ đầu óc tân tiến lắm nha. Tuổi già chúng ta theo không kịp…

Minh Ngọc hoàn toàn không để ý đến lời y nói có bao nhiêu thật giả, chỉ mãi lo tức giận việc y đã dám bảo cậu đã từng lên giường với kẻ khác.

–       Ông… Tôi không phải hạng người tùy tiện mà mỗi đêm liền có thể động dục. Hạ Minh Ngọc tôi ngày đêm luôn vùi đầu vào công việc, cả ăn uống cũng còn quên mất. Qua đêm với kẻ khác? Tôi khinh. Trong suốt mấy chục năm tôi sống trên đời chỉ có tên hỗn đản như ông là dám bảo tôi…

–       Hahaha thế đã từng hôn qua ai chưa?

–       Tôi chưa có người yêu thì kiếm đâu ra người để tôi hôn qua? Ngu ngốc.

Vừa mắng kẻ đối diện là ngu ngốc xong Minh Ngọc liền cảm thấy mình mới thật sự là người ngu ngốc. Vì sao lại khai hết bản thân cho “kẻ xấu” biết? Thêm nữa việc chưa từng có nụ hôn đầu không khác nào đang tự thừa nhận rằng nụ hôn với hắn chính là nụ hôn đầu tiên của cậu…

“A… A… A… Mình muốn chết… Vì sao lại ngốc như vậy chứ?”

Nội tâm Minh Ngọc hiện đang gào thét không dưới một trăm lần, tiếc là chuyện không muốn cũng đã xảy ra rồi. Thôi cứ xem như đó là định mệnh thỏ phải làm thức ăn cho sói vậy.

–       Đừng tự trách mình, tôi vốn dĩ đã biết được điều này từ trước. Chỉ là tôi muốn do chính miệng cậu nói ra. Như thế sẽ sảng khoái hơn rất nhiều.

–       …..

Trên gương mặt tuấn lãnh bỗng chốc nở một nụ cười đầy quyến rũ, xem ra thợ săn sớm đã nhắm trúng con mồi đáng yêu này rồi a.

–       Thật quá tốt!

–       Cái gì mà tốt chứ?

Minh Ngọc vẫn còn ngây ngốc chưa hiểu gì.

–       Tôi không thích người của tôi đã bị kẻ khác chạm vào.

–       Vậy nếu tôi đã từng bị ai đó chạm vào thì ông liền từ bỏ ý định?

–       Không. Nhưng tôi sẽ tiêu diệt hắn.

–       Ông…

Ngữ khí tàn ác của dã thú không hề tiết chế trước mặt cậu, ngược lại còn tỏ ra thập phần uy quyền cũng như sủng hạnh.

–       Ông cho rằng tôi là phi tử của ông chắc.

Y không trả lời nhưng trong ánh mắt cho thấy y đã khẳng định điều mà cậu vừa nói là hoàn toàn chính xác.

–       Ông muốn làm sao mới chịu buông tha cho tôi?

–       Làm tình nhân của tôi.

–       Vậy thời hạn là bao lâu?

Cậu dư biết những kẻ nhà giàu đều chỉ thích dưỡng sủng vật trong khoảng thời gian ngắn rồi thôi. Vậy nên điều mà cậu hỏi là không thừa chút nào.

–       Cả đời.

–       Ông dự định sẽ nuôi tôi cả đời sao?

So với từ “dưỡng” trong dưỡng sủng vật thì từ nuôi nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn.

–       Phải.

–       Ông điên rồi. Thật sự điên rồi…

Minh Ngọc vừa định đứng dậy liền bị cánh tay sắt thép của y áp trụ lại. Gương mặt tuấn lãnh đầy ngạo khí ấy bỗng chốc đã sát bên khuôn mặt khả ái của tiểu Ngọc.

Trong phút chốc toàn thân tiểu Ngọc đều đông cứng vì đôi mắt đen tuyệt đẹp của y.

–       Cậu càng lúc càng to gan hơn rồi. Xem ra không tỏ uy quyền cậu liền cho tôi là vô dụng? Lãnh Tâm…

–       Dạ?

Tên thị vệ, à không, vệ sĩ của hắn nãy giờ đứng bên ngoài nghe tiếng gọi liền nhanh chóng mở cửa tiến vào.

–       Ông… Tôi hoàn toàn không có ý đó.

Bỏ mặc gã vệ sĩ cao to đang đứng chờ lệnh, Thiết Hạo Phong chỉ chăm chú nhìn đến những phản ứng của tiểu Ngọc.

–       Cậu đang run sợ sao?

Lòng ngực nam nhân lúc này đang ấm ủ cả thân thể nhỏ bé của tiểu Ngọc, chỉ cần một động thái nhỏ của cậu y liền sẽ biết được. Cảm nhận được cậu là đang khiếp sợ trước uy quyền của mình, Hạo Phong không khỏi cảm thấy một chút ân ẩn trong tim.

Đôi mắt thoáng ẩn thoáng hiện một làn hơi nước càng tỏ ra câu dẫn trước mặt sắc lang. Hạo Phong khẽ nuốt một khẩu nước bọt, sau đó phất tay ra hiệu cho gã vệ sĩ lui ra.

–       Tôi…

Minh Ngọc ngập ngừng muốn mở lời…

–       Học viện Đông Phương dù nói là do tư nhân làm chủ nhưng nếu tôi không muốn, nó còn dám tồn tại? Vốn dĩ trước đây tôi đã từng cho đại học mỹ thuật quốc tế phải đóng cửa. Nên nhớ rằng anh trai của cậu hiện đang là nhân viên dưới trướng của tôi…

–       A… Tôi không muốn nghe nữa…

Minh Ngọc muốn bịt chặt tai mình lại nhưng cánh tay to lớn đã giữ chặt lấy đôi bàn tay nhỏ xinh mà bức nó phải giãn ra. Đôi môi anh đào khẽ mím nhẹ, để rồi cậu không còn cách nào khác ngoài việc van xin con người đầy uy quyền này…

–       Tôi van cầu ông, kẻ ông cần đối phó là tôi, mọi ân oán thì tìm một mình tôi giải quyết. Xin đừng bức hại đến những người xung quanh tôi có được không?

–       Tôi chỉ cần câu trả lời của cậu.

Hạo Phong dịu dàng nâng cằm cậu bé lên để y có thể ngắm nhìn một cách trọn vẹn đôi con ngươi đã khiến y điên đảo tâm hồn.

“Mau nói đồng ý đi… Em vốn dĩ là thuộc về ta…”

–       Đồng ý. Tôi đồng ý là được.

–       Cách nói của cậu nghe có vẻ miễn cưỡng quá đấy.

–       Tôi…

–       Chứng minh cho tôi thấy là cậu nguyện ý làm tình nhân của tôi.

–       Tôi… Không biết cách…

Minh Ngọc bị bức đến hai mắt đỏ ửng. Rõ ràng ngay từ đầu đừng đến buổi hẹn, cũng đừng lắm điều mà giảng giải đạo nghĩa với y. Con người này rõ ràng là thâm tàng bất lộ. Ngay từ buổi đầu gặp mặt cậu đã từng nghĩ y là người tốt. Ai ngờ đến được là một dã thú lại có thể che giấu nhân thân của mình hoàn hảo đến mức này.

–       Hôn ta…

–       A.

Lúc này Minh Ngọc mới hiểu được việc chứng minh mà Thiết Hạo Phong vừa nói là gì. Minh Ngọc rướn người lên để đôi môi run rẩy của mình chạm nhẹ vào môi y. Trước khi Minh Ngọc kịp rụt đầu lại thì y đã nhanh chóng vòng tay sang và giữ chặt lấy cơ thể cậu. Y liên tục liếm mút lên vành môi xinh đẹp mãi cho đến khi thấy được con mồi bị ngừng trệ hô hấp thì y mới đành miễn cưỡng dứt ra.

–       Ngoan, sau này nhớ khi hôn phải hô hấp.

–       Tôi… Không…

–       Sau này sẽ còn có nhiều cơ hội cho cậu luyện tập mà.

Ánh mắt cùng ngữ khí ôn nhu thật hiếm gặp trên gương mặt băng lãnh này. Toàn thân Minh Ngọc vô lực cùng sợ hãi dựa hẳn vào y. Tựa như hồng nhan đang nép mình vào lòng vị quân vương bá đạo. Xem ra màn kịch quân vương và thiếp đã bắt đầu bước sang trang mới rồi.

Hoàn chương 3

Advertisements

One thought on “Bá đạo tình nhân – Chương 3 (remake)

  1. macngantuyet nói:

    cái kiểu cầu xin ” làm gì cũng được miễn là đừng …” nguy hiểm lắm nha, mấy bé thụ chẳng bao g hiểu hết ý nghĩa của 3 chữ “gì cũng được” ^ ^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s