Bá đạo tình nhân – Chương 1 (remake)


Hi mọi người, trong vòng tuần sau hoặc tuần tới nữa thì Choco sẽ cho ra mắt một đoản văn mới toanh nhé. Đoản văn lần này được lấy cảm hứng từ một bài hát của nhóm Big Bang đó. ❤ ❤

Mong mọi người sẽ ủng hộ Choco. Iu tất cả nhiều lắm.

Còn chương 2,3,4… Và những chương mới của HC2, Choco sẽ lần lượt post lên đều đều để phục vụ mọi người nè.

❤ ❤ ❤ một lần nữa hôn tất cả ❤ ❤ ❤

 

Hoàng cung II

Bá đạo tình nhân

Tác giả: Đạm Ngọc (Coco)

Thể loại: Đam mỹ, phúc hắc bá đạo công, thông minh dụ thụ, sinh tử văn

 

Chương 1:

 

Từ sau lần gặp đầu tiên tại khách sạn Sky, Hạ Minh Ngọc đã hoàn toàn không duy trì liên lạc với đại nhân vật Thiết Hạo Phong, và có lẽ cậu cũng đã quên luôn sự tồn tại của con người này rồi… Tuy nhiên mỗi ngày khi đến sở làm cậu đều nhận được một bó hồng trắng thật lớn, nhưng điều kỳ lạ là tất cả đều là không đề tên người tặng trên danh thiếp.

 

–       Xem ra có người đã tổn hao rất nhiều tâm tư cho bác sĩ Hạ.

 

Bác sĩ Trịnh, là trưởng khoa đồng thời cũng là người thường xuyên kiếm cớ gây hấn với Minh Ngọc lên tiếng khiêu khích.

 

–       Đã để Trịnh tiên sinh lo âu nhiều rồi.

 

–       Tôi thấy cậu nên bớt các mối quan hệ nam nữ bất chính đi. Công việc của tôi thì luôn bù đầu trong khi cậu vẫn có rất nhiều thời gian rỗi cho việc hẹn hò lung tung, không những vậy lại còn gây rắc rối đến tận nơi làm việc…

 

Hạ Minh Ngọc khẽ nhếch môi cười một chút liền đi thẳng đến dãy phòng bệnh mà sáng nay cậu được phân công đến khám. Cậu không mấy để tâm đến phản ứng trên gương mặt của vị bác sĩ trưởng khoa đang dần xấu đi.

 

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Đó là quan điểm sống của Hạ Minh Ngọc. Có lẽ nhờ vào quan điểm vô ưu vô lo này nên cậu luôn được tự do tự tại giữa chốn thư hùng loạn đả.

 

Tuy nói đây là một bệnh viện lớn nhất của Hồng Kông, nhưng số lượng bác sĩ mỗi năm tốt nghiệp loại giỏi là rất cao, vì thế nên việc đấu đá nhau trong công việc là điều hiển nhiên. Đó là chưa kể đến những con ông cháu cha được lo lót để vào được đây. Lỡ lời hay cố ý gây sự cũng đều dẫn đến chung một kết cuộc là bị thuyên chuyển đi nơi khác.

 

Trịnh Thanh, vốn dĩ là em rể của viện trưởng. Nếu không tính đến thế lực hỗ trợ từ phía sau có lẽ y sớm muội gì cũng bị đẩy ra ngoài.

 

Những y tá, bác sĩ nể sợ y không có nghĩa vì y tài giỏi, mà chỉ đơn thuần là do y có thế lực.

 

Y từ khi có được tấm bằng tốt nghiệp đại học liền lập tức bay đến bên cạnh người chị gái để nhờ vả vào ông anh rể của mình. Trong bệnh viện không ai là không kính nể y vì mối quan hệ “đặc biệt” của y với viện trưởng. Cứ thế càng ngày càng khiến cho y thêm phần kiêu ngạo.

 

Nhưng duy nhất chỉ một kẻ không biết điều với y, đó chính là Hạ Minh Ngọc.

 

Sinh nhật thứ ba mươi lăm của y, vốn dĩ là mời tất cả các bác sĩ danh tiếng đến tư gia để chúc mừng. Miệng thì nói chúc mừng nhưng thực tế là để cảnh cáo cho những ai đang dòm ngó đến vị trí hiện tại mà y đang đứng.

 

Tất cả đều vì nể mặt viện trưởng nên buộc lòng phải đến tham dự. Hôm ấy cảnh đẹp người vui, chỉ là chờ mãi nhưng Hạ Minh Ngọc vẫn không xuất hiện.

 

Đó không phải lần đầu Hạ Minh Ngọc tỏ ý không quan tâm đến y. Nhưng vẫn làm y rất bực tức. Tuy nói bác sĩ Hạ là người trước sau cẩn trọng, kiệm lời, nhưng y không tin một con người lại có thể vẹn toàn không chút sai phạm. Chỉ cần Hạ Minh Ngọc phạm một sai lầm nhỏ, y liền sẽ bảo anh rể chuyển cậu đi cho đỡ chướng mắt.

 

–       Xin chào bác sĩ Hạ, hôm nay bác sĩ đến sớm hơn a…

 

–       Chào em, phải rồi, hôm nay anh đến sớm hơn năm phút… Kìa, em cứ nằm xuống đi…

 

–       Vâng ạ.

 

Minh Ngọc như mọi khi đều lặp lại những động tác thuần thục của mình để kiểm tra sức khỏe cho bệnh nhân. Hiển nhiên sự lặp lại đó bao gồm việc cắm thêm một cành hồng trắng vào bình hoa pha lê nhỏ.

 

–       Cảm ơn bác sĩ Hạ…

 

Em bé được Minh Ngọc khám không khỏi dùng ánh mắt biết ơn pha lẫn vui sướng khi nhìn ngắm cành hoa xinh xắn còn đẫm sương ấy.

 

–       Không có chi đâu, vì đây là trách nhiệm của anh mà.

 

Minh Ngọc vẫn nghĩ rằng cô bé đang cảm ơn cậu là vì cậu đã làm những công việc mà một bác sĩ cần làm để chăm sóc thật tốt cho bệnh nhân của mình.

 

–       Ý em là… Cảm ơn vì những đóa hoa khích lệ ấy. Bác sĩ có biết dạo này những bệnh nhân trong khoa thường gọi bác sĩ là gì không?

 

–       Không em à…

 

Minh Ngọc nhẹ nở một nụ cười thật đẹp, tựa hồ như nụ cười ấy chẳng phải đến từ thế gian này mà là từ thiên đàng, là nụ cười của thiên sứ.

 

–       Là bác sĩ hoa hồng đấy ạ.

 

–       Hả? Ahahaha…

 

Minh Ngọc cười một cách đầy e lệ để rồi cậu lại vuốt nhẹ lên đôi gò má bầu bĩnh của đứa trẻ ấy.

 

–       Những đóa hoa này là do một người ẩn danh tặng. Anh nghĩ rằng họ muốn thông qua anh mà chuyển giao đến cho các bệnh nhân trong trại, mong rằng mọi người sẽ mau chóng khỏe lại để còn đi học nè, đi làm nè…

 

Minh Ngọc tiếp tục mỉm cười với cô bệnh nhân nhỏ ấy.

 

–       Vậy bác sĩ có thể nói người ẩn danh ấy tặng hoa hồng đỏ được không ạ?

 

–       Tại sao phải là hoa hồng đỏ mới được?

 

–       Vì màu đỏ mới là màu của tình yêu ạ…

 

–       Đứa nhỏ này… Em cố tình trêu anh phải không?

 

Nếu không phải với tư cách của một bác sĩ mà là của một người anh, e Minh Ngọc sẽ cù cho đứa nhỏ này phải lăn ra mà cười…

 

–       Màu trắng thì cũng đẹp đó. Nhưng mà màu trắng quá tinh khiết đi, rất dễ thấy dơ… Lại càng dễ thấy sự úa tàn của cánh hoa… Em không thích một chút nào hết.

 

–       Ừ.

 

Minh Ngọc khẽ gật đầu… Nhưng biết làm sao được khi chính cậu cũng rất yêu màu trắng?

 

–       Nhưng dù sao đi nữa thì em thấy nếu so bác sĩ với hoa mai trắng thì thật rất là giống nha… Phải nói sao nhỉ? Câu chuyện mà bà em hay kể mỗi tối về một bạch mai yêu tinh tu luyện ngàn năm thành người…

 

–       Anh thật lòng rất muốn nghe câu chuyện của em đấy nhỏ à! Nhưng tiếc là anh còn phải đi qua phòng bệnh khác nữa. Khi nào xong hết việc sẽ đến hàn thuyên cùng em nhé.

 

–       Vâng ạ.

 

Đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng rồi cô bé lại không chịu tha cho vị bác sĩ trẻ tuổi đáng yêu này mà lại tiếp tục động khẩu.

 

–       Bác sĩ cố lên ạ.

 

–       Cố lên? Mà chuyện gì?

 

Minh Ngọc vừa định rời khỏi liền không tránh được tò mò mà quay lại nhìn cô bé ấy.

 

–       Người yêu a. Dù gì bác sĩ cũng đã lớn tuổi rồi mà…

 

–       Tiểu quỷ… Lần sau anh nhất định sẽ dặn y tá tiêm thuốc thật đau cho em đó.

 

–       Hahahaha em biết anh chỉ giỏi hù con nít. Anh sẽ không làm như vậy đâu a…

 

Minh Ngọc đỏ mặt nhanh chóng rời khỏi đó. Bỏ lại sau lưng là tiếng cười lớn của tiểu quỷ cùng những tiếng khúc khích nho nhỏ của các nữ y tá.

 

–       Mời vào.

 

–       Hạ tiên sinh. Xin chào.

 

–       Xin chào. Tiên sinh là…

 

–       Trần Tam Nguyên, là người do Thiết chủ tịch phái đến.

 

–       Thất lễ. Xin mời ngồi.

 

–       Cảm ơn.

 

Trần Tam Nguyên khẽ đưa mắt quan sát cậu một hồi, dường như trong ánh mắt bao hàm nhiều ẩn ý mà cậu không tài nào hiểu nổi. Và không lâu sau đó thì anh ta đã lên tiếng nói lên mục đích của mình.

 

–       Thiết chủ tịch muốn hỏi liệu tối nay Hạ tiên sinh có thể dùng cơm cùng ngài không?

 

–       Tối nay à?

 

Minh Ngọc với tay lấy cuốn lịch bàn, nhìn thoáng qua rồi nói.

 

–       Không bận trực ca cũng không có hẹn cùng ai cả.

 

Minh Ngọc nhẹ mỉm cười đáp lại.

 

–       Vậy là tiên sinh nhận lời.

 

–       Có thể đến được… Nhưng mà vì Thiết chủ tịch mời tôi vì việc gì ạ?

 

–       Xin lỗi vì tôi không thể cho tiên sinh một câu trả lời thỏa đáng. Nhưng chắc chắn tiên sinh sẽ tìm được lời đáp vào lúc bảy giờ tối nay.

 

–       Nhưng………..

 

–       Đúng giờ sẽ có người đến đón tiên sinh.

 

Minh Ngọc thoáng chau mày vì cậu không quen với cách xưng hô quá mức trang trọng này.

 

–       Trần tiên sinh, tiên sinh có thể gọi tôi bằng tên, được không ạ?

 

–       Việc này là không thể.

 

–       Tại sao?

 

–       Nếu tiên sinh không phiền, tôi xin phép.

 

Nói rồi anh ta liền đẩy cửa rời khỏi. Hành động của anh ta nhanh đến mức Minh Ngọc vẫn còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì anh ta đã đi mất rồi.

 

Nhưng có một điều chắc chắn rằng Trần Tam Nguyên chính là một trong những nhân vật cấp cao tại Phi Long, cũng chính là loại người mà có cầu cũng không thể gặp mặt. Có đôi lần cậu đã từng nghe kể về anh ta, hiển nhiên là thông qua vị anh cả đáng kính đang làm việc tại trụ sở chính thuộc Phi Long đường.

 

Nếu như nói Trần Tam Nguyên thuộc loại thanh âm bất xuất cũng không hẳn là sai. Vì Thiết Hạo Phong chỉ dùng đến cận thần này vào những việc cực kỳ hệ trọng. Hiển nhiên là tất cả những lần dùng đến đều phải thu về một loại kết quả mỹ mãn.

 

Có lẽ vụ đánh động đến giới truyền thông gần đây nhất chính là việc thương thuyết với tập đoàn cơ khí Vĩnh Phát. Đây là một tập đoàn công nghiệp khổng lồ, có thể nói nắm được Vĩnh Phát chính là nắm được một phần ba kinh tế Hồng Kông. Năm ấy Phi Long thu mua Vĩnh Phát nhanh đến mức khiến cả nước xôn xao, ngay cả giới truyền thông đều phải dùng những bản tin này hòng câu được một lượng tiêu thụ lớn từ phía người dân.

 

Cũng qua lời anh hai kể lại rằng anh ta đã từng thay mặt Thiết Hạo Phong mà hẹn gặp những tên sừng sỏ của cả hai giới hắc bạch lưỡng đạo. Vì thế nên cái tên Trần Tam Nguyên được ví như một tướng tài dưới trướng của Thiết Hạo Phong. Muốn gặp mặt anh ta phải nói là khó tương đương với gặp mặt Thiết chủ tịch.

 

–       Cái tên hỗn đản ấy… Anh cầu cho hắn đi đường bị máy bay đâm, ngồi hố xí liền bị sụp hầm….

 

Đây là tường thuật trực tiếp từ lời chửi rủa của lão đại nhà hắn. Xem ra Hạ Sĩ Nghị không mấy có ấn tượng tốt với cái tên Trần Tam Nguyên này. Còn vì sao thì cậu thật sự không biết a…

 

……………………….

 

Bảy giờ tối, tại tiền sảnh nhà hàng Duyên Hải, ngay chiếc bàn đón khách quý cơ hồ như tràn ngập một bữa tiệc hoa. Chiếc khay xinh xắn bằng bạc được phủ trên đó một lớp hồng nhung đỏ thắm, rồi đến chiếc lọ bằng pha lê dát vàng được chứa đầy nước và ngay trong ấy là những đóa hoa bạch mai quý giá mà người bình thường dù cho có ngưỡng mộ cũng phải đứng từ xa ngắm nhìn vì sợ khi đến gần sẽ không cưỡng nổi mà chạm vào, và rồi sẽ làm hỏng đi vẻ đẹp mong manh của nó.

 

–       Xin chào Thiết chủ tịch.

 

–       Chào Minh Ngọc.

 

Vị chủ tịch năm nay trên dưới ba mươi tuổi hướng đôi mắt đầy uy nghiêm mà nhìn ngắm Tiểu Ngọc nhà chúng ta…

 

–       Mời ngồi.

 

–       Vâng.

 

Minh Ngọc khẽ mỉm cười nhìn nam nhân so với cậu còn phát ra loại uy thế cường hãn đến bức người này.

 

–       Thiết chủ tịch.

 

–       Gọi tôi Hạo Phong.

 

–       Hạo Phong…

 

Minh Ngọc một lần nữa cười khổ. Xem ra lần này mình đã chọc phải người không nên chọc rồi a…

 

–       Lần trước phải chăng tôi đã nói gì sơ suất? Nếu có, xin ngài rộng lòng bỏ qua cho…

 

Minh Ngọc đang tự dò xét lại lời nói trước đây của mình. Nhẩm tính không có điều sai sót. Chỉ là cậu không đồng ý lời đề nghị của Thiết chủ tịch đây mà thôi. Nhưng đối với người trước mặt thì rào trước đón sau vẫn là hơn.

 

–       Không phải.

 

Thiết Hạo Phong vẫn giữ nguyên nét mặt băng lãnh nhìn cậu. Để rồi trong giây lát nam nhân ấy ra lệnh.

 

–       Lập tức thâu tóm hết.

 

–       Gì ạ?

 

Minh Ngọc ngạc nhiên nhìn y thì phát hiện trên tai y đang gắn một thiết bị Bluetooth dùng để nghe điện thoại trực tuyến.

 

–       Xin lỗi.

 

–       Hả?

 

–       Chúng ta đang nói đến đâu rồi?

 

Gương mặt băng lãnh tàn khốc bỗng biến mất, nhường lại đó là vẻ ôn nhu dịu dàng.

 

–       Đang nói đến việc có phải tôi đã đắc tội đến ngài chủ tịch đây!!!

 

–       Nếu đúng thì sao?

 

Thiết Hạo Phong mặt đầy tiếu ý hỏi.

 

–       Tôi cũng không biết nữa.

 

Minh Ngọc thoáng nhăn nhó trả lời.

 

Tuy thâm tâm biết Thiết Hạo Phong rất thưởng thức tài năng của mình, nhưng Minh Ngọc cũng không ngốc đến mức tin rằng Thiết chủ tịch hôm nay đã hẹn cậu ra gặp mặt chỉ là để nói chuyện phiếm. Lần gặp mặt trước mục đích là để thuyết phục cậu đừng ra tòa. Còn lần này phải chăng là để thay mặt anh họ tính nợ với cậu?

 

–       Những suy nghĩ trong đầu cậu lúc này thật sự rất ngu ngốc.

 

Thiết Hạo Phong mỉm cười đầy tà ý. Để rồi y phất tay ra hiệu cho người đem thức ăn vào. Tất cả đều toàn là những thứ cao lương mỹ vị mà cả đời Hạ Minh Ngọc chưa chắc đã có cơ hội nếm thử.

 

–       Vậy thì ngài hẹn tôi đến đây chỉ để dùng bữa thôi sao?

 

Minh Ngọc thoáng cau đôi mày xinh đẹp và cậu quyết định lên tiếng hòng phá vỡ đi bầu không khí đáng sợ đang bao trùm lấy mình.

 

–       Tôi tưởng Trần Tam Nguyên đã nói rõ với cậu bé rồi chứ.

 

Y vẫn duy trì ánh mắt ôn nhu mà nhìn ngắm Minh Ngọc.

 

–       Nếu chỉ là dùng bữa bình thường thì đâu cần phải khiến tướng quân ra mặt? Chỉ e là hoàng đế có việc khẩn cấp cần thi hành thôi.

 

Minh Ngọc nửa đùa nửa thật nói.

 

–       Cậu quả thật rất thông minh.

 

Thiết Hạo Phong càng lúc tiếu ý càng đậm nhìn ngắm mỹ nhân trước mặt. Để rồi kim khẩu bỗng động.

 

–       Làm tình nhân của tôi đi.

 

Cậu vừa nâng ly lên uống liền bị lời nói mang theo vài phần mệnh lệnh này uy hiếp đến muốn phun ra hết số rượu trong miệng. Nhưng thật may là cậu vẫn còn kiềm chế được nên chưa gây ra tổn thất gì cho khuôn mặt tuấn lãnh đang ngồi đối diện ấy.

 

–       Ý ông là gì? Tôi không hiểu.

 

–       Tôi không muốn phải tốn thời gian hẹn hò cũng như làm những việc mà kẻ bình thường đều phải thực thi tuần tự. Chúng ta chính thức kết giao đi.

 

–       Ông…

 

Minh Ngọc lấy tay nhẹ xoa xoa mi tâm, dường như mọi thứ càng lúc càng trở nên phức tạp hơn cậu tưởng tượng a…

 

–       Tôi nghĩ Thiết chủ tịch đây đang muốn nói đùa, vì căn bản tôi chính là nam nhân a…

 

–       Tôi biết.

 

Lúc này đây Hạ Minh Ngọc trong đầu đang muốn đem Thiết Hạo Phong đến phòng X quang mà chụp cho y vài tấm. Cậu thầm nghĩ liệu không biết phần não của y có lẽ là do bị chấn động nên sinh ra ảo giác hay một thứ gì đó tương tự chăng?

 

–       Ông dạo này có bị té ngã ở đâu không?

 

Ý thức nghề nghiệp lên tiếng khiến Minh Ngọc gương mặt đổi từ ngạc nhiên sang nghiêm túc mà tra hỏi bệnh nhân.

 

–       Ý cậu cho rằng tôi bị điên à?

 

–       Không. Ý tôi không phải vậy. Chỉ là… Ai… Vấn đề này rất thường hay gặp ở những người bận rộn và thường bị stress về công việc như ông. Nhìn chung đây là một căn bệnh thường gặp ở những thành thị đông đúc, như Hồng Kông chẳng hạn…

 

Minh Ngọc chưa kịp nói hết câu liền bị một vòng tay bá đạo vịn chặt lấy gương mặt khả ái mà hôn lên đó. Một nụ hôn mang đậm ý tứ chiếm hữu nhưng đâu đó lại dấy lên thứ cảm giác hoài niệm xa xôi…

 

Tiếng môi chạm môi, lưỡi giao lưỡi… Tiếng gọi của dục tình khiến cả hai đều muốn cuốn lấy nhau ngay tại chỗ. Nhưng vì Minh Ngọc không phải là người tùy tiện, lại còn vì đó là nụ hôn đầu tiên của cậu nên tuyệt nhiên cậu không để người khác tùy tiện chiếm hữu như vậy.

 

–       Úc.

 

Đầu lưỡi triền miên dây dưa không dứt đã bị cậu cắn vào đó thật mạnh đến bật máu. Nhưng xem có vẻ như Thiết Hạo Phong thực sự là một kẻ mình đồng da sắt. Y vẫn là không chịu buông cậu ra. Y càng đẩy sâu đầu lưỡi chảy máu vào trong khoang miệng nhỏ nhắn ấy hơn nữa.

 

Dường như trong giây lát Hạ Minh Ngọc hiểu được rằng con người này một khi đã muốn đoạt thứ gì tuyệt đối phải lấy cho bằng được. Y sẵn sàng để máu của y lan khắp cả khoang miệng cậu, để cậu hiểu được rằng y đã chính thức chiếm hữu vị trí đầu tiên này.

 

–       Ông…

 

Thiết Hạo Phong chịu buông ra cũng là lúc Minh Ngọc thập phần vô lực mà dựa vào người y.

 

–       Làm tình nhân của tôi.

 

Minh Ngọc đáy lòng dâng lên một trận khiếp sợ lẫn trong đó là sự kinh tởm. Bất quá trên người nam nhân này phát ra loại khí thế cho thấy y là người đầy danh vọng, không ít người khi nghe y nói như thế sẽ rối rít cảm ơn. Nói không chừng còn quỳ lạy mà liếm ngón chân của y nữa.

 

–       Ông nghĩ ông là vua còn tôi là tú nữ cần được phong tước à?

 

Xem ánh mắt y lộ rõ vẻ nguy hiểm.

 

“Rõ ràng loại người không nên chọc thì mình cũng đã chọc đến rồi.”

 

–       Tôi là người bình thường, không phải đồng tính, vì thế nên tôi thích phụ nữ…

 

Minh Ngọc dù rằng có cảm tình tốt với y cách mấy cũng không thể phủ nhận việc mình là một nam nhân bình thường.

 

–       Nụ hôn vừa nãy cậu cũng có cảm giác?

 

–       Phải. Nhưng là… Chúng ta thật không thích hợp. Nhất là với mấy chuyện thế này…

 

Nếu Minh Ngọc có chọn một người đàn ông là chỗ dựa đi nữa cũng không thể chọn lấy một người cường mạnh hơn cậu về nhiều mặt như vậy. Rõ ràng nếu chọn y thì cả đời cậu liền sẽ bị áp dưới thân y.

 

“Mình từ chối rồi liệu ông ta có chịu để mình yên không?”

 

Trong lòng Minh Ngọc phút chốc bỗng trở nên lo âu. Nhưng từ đâu đó trong tiềm thức, cậu lại muốn đồng ý cùng Thiết Hạo Phong…

 

“Phải chăng mình cũng cần đi khám tổng quát về não bộ đi?”

 

–       Hiện thời nếu cậu không thích tôi liền không ép. Mong là cậu có thể suy nghĩ kĩ lời đề nghị của tôi.

 

–       Tôi… Sẽ không…

 

–       Đừng vội từ chối, Minh Ngọc.

 

Tiếng gọi của y tựa hồ như vang vọng từ nơi xa lắm. Thoáng chốc mặt nạ mỹ nhân lạnh lùng của Minh Ngọc rớt xuống khiến cho vẻ mặt ấy lại trở nên nhu hòa một mảnh đầy tình ý. Hai mắt mỹ nhân như được phủ một lớp sương mờ ảo khiến quân vương trước mặt không khỏi đem lòng yêu sủng.

 

–       Tranh thủ lúc thức ăn còn nhiệt. Cùng ăn đi.

 

Tiếng nói trầm thấp như kéo hồn Minh Ngọc quay về lại địa phương ấy. Xem ra kẻ đối diện này không phải là tầm thường vì đã làm cho tiểu nhân một lần nữa phải thở dài vì sự sơ suất không đáng có của mình.

 

–       Đừng chau mày lại như vậy, sẽ không khả ái nữa.

 

Minh Ngọc xấu hổ cúi đầu thực thấp khi nghe y khen mình khả ái.

 

–       Không phải xấu hổ. Cậu thực sự rất đáng yêu, tựa hồ như một viên dạ minh châu vậy.

 

–       Ông… Vô sỉ…

 

Buộc miệng nói ra mà không kịp suy nghĩ, cũng không hề nghĩ đến ngữ khí khi nói chuyện của mình hoàn toàn giống với giọng điệu làm nũng của một tình nhân. Minh Ngọc xem ra lần này khổ thật rồi.

 

–       Này là bảo bối nhỏ thích mắng người.

 

–       Hừ… Không cần ông dùng lời khen tặng phụ nữ mà khen tôi như vậy.

 

Do miệng đang nếm thử con tôm chiên trước mặt nên khi xuất lời ra giọng của Tiểu Ngọc nghe cứ như là đang làm nũng cùng ái nhân vậy.

 

–       Đàn ông không vô sỉ, phụ nữ không yêu.

 

Đôi mắt đen sâu thẳm một lần nữa dậy lên tiếu ý đầy cao ngạo. Xem ra y đã từng chiếm được không ít phụ nữ đi. Cũng phải, y hội đủ những điều kiện để khiến nữ nhân phải say mê… Thiếu gì phụ nữ chịu tự nguyện đem thân đến dâng lên cho y. Có lẽ vì ham mê vẻ bề ngoài nên khi bước chân vào ngưỡng cửa hào gia, đã có lắm vị phu nhân phải khóc lóc hàng đêm cho sự cô đơn của mình…

 

–       Tôi không phải nữ nhân, đó là điều thứ nhất. Còn điều thứ hai là tôi KHÔNG yêu ông.

 

Minh Ngọc cố tình nhấn mạnh âm cuối câu nhằm khiến cho đối phương phải bỏ ý định.

 

–       Đừng đưa ra nhận định quá sớm, Tiểu Ngọc thân mến. Phàm là những gì Thiết Hạo Phong muốn đoạt tuyệt đối không thể để rơi vào tay kẻ khác.

 

–       Tôi tuyệt đối không phải là đồ vật để ông có thể đoạt lấy.

 

–       Đúng. Cậu không phải là đồ vật của tôi, mà chính là người của tôi.

 

–       Ông… Thật là bệnh hoạn mà.

 

Nếu có thể bình tĩnh hơn một chút có lẽ Minh Ngọc sẽ ý thức được hơn những gì mình vừa nói. Nhưng tiếc là không phải.

 

Hai má Minh Ngọc vì tức giận liền đỏ ửng lên một mảnh, thật sự đã tạo thành cảnh đẹp người vui cho tên sắc lang trước mặt.

 

Bữa tối hoàn toàn không ngon miệng vì tên sắc lang cứ mãi nhìn ngắm khóe miệng xinh xắn của cậu khiến cho cậu không cách nào ăn uống tự nhiên được.

 

Hoàn chương 1

Advertisements

8 Comments »

  1. chào au ta lang thang mò vào đọc đc fic này
    mà sao đoạn đầu bị thiếu à ta đọc thấy k có phần gt nhân vật chính vs 2 a này gặp nhau tn ??
    còn nữa hoàng cung 2 thế hoàng cung 1 là của yunjae ý hả ^o^

    • Thật ra Big Bang các bài hát đều cho ta nguồn cảm hứng để viết. Đặc biệt là các bài về tình yêu. Có lần ta ngồi nghe bài hát THAT XX của G-Dragon mà viết ngay ra được một truyện ngắn. Ahihihi
      Tiếp tục ủng hộ ta nhé 😉

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s