Truyền thuyết một tình yêu-1


Hồi 1: Trăng

Cậu mở cửa và bước ra ban công. Hôm nay là ngày rằm, trăng rất đẹp và gió cũng rất mát nữa. Cậu mỉm cười nhìn trăng. Cậu thầm cảm ơn thượng đế đã cho cậu có được cái hạnh phúc này. Một sự hạnh phúc mà cậu không nghĩ rằng một đứa trẻ mồ côi như mình lại có thể có được.

Chuyện kể của 18 năm về trước. Vào một đêm mùa đông có một đứa bé trai đã được đặt trước cửa cô nhi viện của họ đạo. Các sơ thấy được liền đem đứa bé ấy vào trong nhà nhưng có lẽ do thời tiết lạnh hay sao mà đứa bé còn hơi ấm nữa. Mặc dù nó còn thở. Các sơ lo lắng lắm bèn thay nhau bồng bế nó, ủ ấm cho nó. Lúc đó cô nhi viện nghèo lắm làm gì có lò sửa. Các sơ chỉ biết nhóm bếp than lên để hơ tay hơ chân cho nó. Nó không khóc nhưng cũng không phản ứng trước việc làm của mọi người. Nhưng khi các sơ đã khiến cho tay chân nó có thân nhiệt trở lại thì nó khóc thét lên. Nó gào khóc như đang than thở cho chính số phận mồ côi của nó vậy. Các sơ thương nó lắm vì mới sinh ra chừng cỡ mấy tháng đã bị vứt đi như vậy. Tại sao có những đứa trẻ khi sinh ra đã được cung phụng còn có những đứa trẻ chỉ mới sinh ra đã bị vứt bỏ? Sao đời bất công thế?

Và họ quyết định đặt tên cho cậu bé. Họ đặt cho bé tên Đông.

Cậu bé Đông lớn lên trong tình yêu thương của các ma sơ và các bạn có cùng số phận với cậu. Cậu ngoan lắm, không bao giờ làm phiền các sơ cả. Cậu tranh thủ ngoài giờ học phụ giúp các sơ trông coi các bé sơ sinh bị vứt bỏ. Cậu càng lớn càng dễ thương cả tính cách lẫn dung mạo. Dường như Chúa đang muốn bù đắp cho số phận phải chịu nhiều thiệt thòi của cậu vậy. Cậu được một gia đình bác sĩ nhận làm con nuôi. Ông bác sĩ hơi lớn tuổi một chút nhưng bà vợ thì còn khá trẻ. Nhưng nhìn chung họ đều là những người nhân hậu cả. Họ rất thường đi lễ nhà thờ nhưng họ vẫn không có lấy một đứa con.

– Có lẽ Chúa đã ban con cho chúng ta. Con có chịu về làm con chúng ta không?

Cậu xúc động khi nghe câu hỏi ấy. Cậu bật khóc và nhào đến ôm chặt 2 con người nhân từ ấy. Và thế là cậu đã có được một gia đình, rất hạnh phúc theo đúng nghĩa của nó. Họ rất thương cậu, họ coi cậu như con đẻ của mình vậy và không bao giờ họ cho cậu làm việc gì nặng cả. Nhưng cậu thì lúc nào cũng lăng xăng làm công việc nhà, nhà cửa có cậu trông coi nhìn gọn gàng hẳn ra. Vì cậu quen làm việc rồi mà.
Thật lòng cậu cũng yêu họ như chính họ là cha mẹ ruột của cậu vậy vì thế nên cậu rất muốn mình sẽ đỡ đần công việc nhà để họ có thể yên tâm lo công việc của riêng mình.

Chấp dứt dòng suy nghĩ về quá khứ của mình. Cậu ngước lên trời và bắt đầu ngắm những ông sao.

“Một ngôi sao, hai, ba, bốn, năm…… qua nhiều sao quá à. Đẹp quá! Tạ ơn Chúa đã cho con có được niềm vui và hạnh phúc của ngày hôm nay. Cầu xin Người che chở cho ba mẹ con và những những người lương thiện đang phải đối mặt với nghịch cảnh. Cầu cho họ có đủ nghị lực để vượt qua và cầu cho mọi trẻ em mồ côi như con rồi sẽ có được hạnh phúc của chính mình. Amen”

Cậu làm dấu thánh giá rồi quay vào bên trong. Nhưng đột nhiên cậu thấy một bóng đen bay thẳng qua mặt cậu.

“Hình như là con gì đó.”

Cậu hơi giật mình nhưng cố trấn tĩnh lại. Bóng đen ấy lượn một vòng rồi sau đó đáp vào cửa sổ phòng của ba mẹ nuôi cậu. Và bóng đen ấy từ từ lớn dần lên bằng kích thước của một con người. Lúc này cậu hoảng hốt thật sự. Bóng đen ấy bắt đầu đi xuyên qua cửa sổ và biến mất vào bên trong.

Cậu chạy vội vào bên trong và tìm kiếm xâu chuỗi của mình. Cậu chạy vội qua phòng ba mẹ cậu.

“Papa mình đã cùng những bác sĩ tình nguyện khác đã đi cứu nạn những người chịu ảnh hưởng của lũ lụt ở miền Trung rồi mà. Sao lại có bóng đen đó trong phòng của ba mẹ? Chết rồi! Mẹ đang ở trong phòng có một mình.”

Cậu phóng như bay trên dãy hành lang dài. Cuối dãy hành lang là phòng ba mẹ cậu.

“Sao mẹ lại khóa cửa vậy? Thường thì ba mẹ đâu có khóa cửa như vậy đâu?”
Cậu xô mạnh cửa vào trong thì thấy một cảnh tượng làm cậu phải sợ hãi. Mẹ cậu mắt như đờ ra đang quỳ trước mặt một người đàn ông. Và người ấy thì đang nói cái gì đó cậu nghe không rõ. Nhưng khi tạm trấn tĩnh lại, cậu đã nghe được người đàn ông ấy nói cái gì.

– Suy nghĩ đi. Mi có muốn có một cuộc sống vĩnh cửu không? Con người là thứ sinh vật yểu mệnh nhất. Nhan sắc này của mi rồi sẽ phai tàn. Cho dù mi có muốn giữ lại thì nó cũng chỉ như bông hoa trên bàn kia héo úa dần và cuối cùng sẽ chết đi.
– Tôi………………….Giọng mẹ cậu ngậm ngừng như đang cố suy nghĩ.
– Mẹ. Đừng nghe ông ta nói bậy.

Hắn quay lại nhìn cậu. Nhờ ánh trăng hắn thấy rất rõ nét gương mặt của cậu. Hắn khẽ nhếch mép cười một nụ cười khó hiểu. Hắn vẫn tiếp tục công việc của mình. Như có một sức mạnh vô hình đang điều khiển mẹ cậu, mẹ cậu không hề chống cự mà tỏ vẻ phục tùng hắn.

– Nhân danh cha và con và thánh thần. Amen.

Cậu làm dấu thánh giá và đồng thời cầm chắc trong tay xâu chuỗi do các sơ trong cô nhi viện tặng.

Hắn dừng lại, ngước lên một lần nữa nhìn cậu. Cậu vẫn tiếp tục.

– Con đã phạm nhiều tội lỗi trong tư tưởng, lời nói, việc làm nhưng xin Chúa hãy che chở cho con và cho mẹ con. Xin Chúa vào ngự tại nhà con và xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh. Amen.

Hắn quay lưng bỏ đi. Nhưng không quên quay lại nhìn cậu một lần nữa. Cậu lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn là một người cao lớn, có thể nói là cực kì điển trai. Nhưng bất ngờ từ đôi vai của hắn mọc lên 2 cánh dơi màu đen. Và rồi cậu chẳng thấy hắn đâu nữa. Hắn biết mất nhanh chóng như lúc hắn đến và chỉ để lại nơi đây cái không khí lạnh đến rợn người.

– Mẹ. Mẹ có sao không mẹ? Mẹ!

Cậu cố lay nhưng mẹ cậu không tỉnh dậy. Bà ta như đang chìm vào giấc ngủ sâu. Cậu nhẹ nhàng đặt mẹ mình lên giường rồi khóa chặt cửa sổ trước khi cậu quay trở lại phòng mình.

Sáng hôm sau.

– Mẹ ơi! Tối qua mẹ có thấy gì lạ không ạ?
– Là sao con? Mẹ không hiểu.
– À, dạ không. Con chỉ sợ mẹ cảm nên hỏi vậy thôi ạ.
– Ngốc quá đứa con này. Mẹ đang khỏe mạnh mà.
– Mẹ ơi, mẹ đi lễ đi nha mẹ. Con xin phép lại tu viện của mấy sơ thăm mấy sơ chút nha.
– Uhm, nhưng nhớ là phải đi lễ chiều nha con.
– Dạ.

Cậu không dám kể sự thật cho mẹ cậu nghe vì cậu sợ mẹ cậu sẽ phát bệnh lên thì khổ. Vì mẹ cậu vốn bị bệnh tim mà. Ngay chính bản thân cậu khi nghĩ lại chuyện tối qua thì vẫn còn sợ đây chứ nói gì. Vì thế cậu muốn đến ngay tu viện để hỏi các sơ về chuyện lạ này. Cậu hi vọng mình sẽ tìm ra được lời giải đáp.

– Thật hả con?
– Dạ thật sơ à. Giờ con phải làm sao ạ?
– Ôi lạy Chúa. Cầu Chúa che chở cho con. Nhưng đây là lần đầu tiên sơ nghe chuyện này đấy. Thôi con lấy bình nước thánh này về đi. Có gì mai sơ sẽ sắp xếp việc rồi qua xem chừng mẹ với con.
– Dạ. Con cám ơn sơ.

Cậu quay đi thật nhanh để về nhà cho kịp. Cậu sợ để mẹ cậu ở nhà một mình trong lúc này. Thật nguy hiểm biết chừng nào. Không biết hắn có quay lại không nữa. Nhưng cậu tin ở thượng đế, cậu tin là mẹ cậu sẽ không sao. Nhất định không sao.

Nhưng cậu không thể ngờ rằng, trên ngọn cây cao cao đằng xa có một ánh mắt đang nhìn về phía cậu. Một con dơi.

Cậu về nhà. Lấy nước thánh cất đi và cố làm ra vẻ không có gì để mẹ cậu không nghi ngờ. Tối đó, cậu không ngủ được. Cậu cũng không dám mở cửa ban công ra đứng bên ngoài như mọi khi. Cậu khóa chặt tất cả các cửa nẻo. Và cậu trở về phòng, đọc kinh và nằm chờ. Cậu lo lắng lắm, chốc chốc lại đứng lên đi qua đi lại.

Đến nửa đêm.

Cậu không nghe một tiếng động nào cả nhưng cậu vẫn lo sợ. Cậu bèn đi một vòng quanh nhà để xem xét. Mọi chuyện đều ổn cả. Không có gì bất thường.

Đến gần sáng.

Do quá mệt vì cứ đi lòng vòng kiểm tra trong nhà. Cậu trở về phòng định sẽ nằm nghỉ chút rồi đi học. Nhưng khi cậu vừa mở cửa phòng ra thì có một bóng đen nhào đến ôm chặt lấy cậu. Cậu bất ngờ đến không kịp định tâm lại xem mình đang bị gì. Cậu chỉ biết vùng vẫy nhưng càng ngày cậu càng cảm thấy như cơ thể mình tê liệt dần. Cậu mất dần sự phản kháng và ngất dần trong tay người đó. Nhưng trước khi ngất cậu còn thấy rõ người đó cuối sát mặt vào cổ cậu.

“Đau quá.” Cậu suy nghĩ trong đầu và cố cầu nguyện trong lúc cậu đang mất dần đi sự tỉnh táo của mình, cậu chỉ biết có ai đó đang cắn mạnh vào cổ mình và dường như người đó ôm mình chặt lắm, không thở được.

Hết hồi 1.

Advertisements

2 thoughts on “Truyền thuyết một tình yêu-1

  1. Tiểu Uy Uy nói:

    nhưng có lẽ do thời tiết lạnh hay sao mà đứa bé còn hơi ấm nữa => đoạn này hình như thiếu chữ hay sao đó nàng. Ta nghĩ là “không còn hơi ấm” mới để các sơ ủ nhiệt chứ.

    “Một ngôi sao, hai, ba, bốn, năm…… qua nhiều sao quá à => cái chữ “qua” này là wow phải ko nàng? Hay là “quá”?

    Papa mình đã cùng những bác sĩ tình nguyện khác đã đi cứu nạn những người => ta nghĩ nàng bỏ từ “đã” đầu tiên cho khỏi lặp từ :X

    Chương 1 thật kích thích :X nhưng ta vẫn chưa sợ lắm TT^TT ta nghĩ Vampire của nàng làm ta sợ hơn chương 1 bên này. Nhưng ta thích chủ đề nàng viết lắm lắm :X

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s