Hoàng cung-chương 6


Trở lại với hậu cung, lúc này Hạ Minh Châu đang đứng ngồi không yên vì nghe tin hoàng hậu sẽ đến thăm nàng vào buổi tiệc sinh thần tối nay. Hoàng hậu là người Khiết Đan, còn nàng là người Hán nên ngay từ lần đầu nhập cung, nàng đã bị bà để ý đến từng cử chỉ hành động. Ngay chính hoàng hậu đã có sự phân biệt với nàng như thế rồi thì huống hồ gì là các cung phi khác.

“Ai lại đi đặt ra điều luật phân biệt giữa người Mông với người Hán thế không biết?”

Nàng cau mày nghĩ thầm. Lúc này hai cung nữ đang giúp nàng chọn lựa một chiếc khăn phù hợp cho buổi tiệc tối nay. Vốn dĩ nàng chỉ định mời hoàng thượng đến thôi nhưng nay tự dưng đâu lại ra thêm một bà hoàng hậu kèm với năm sáu phi tần khác cũng đến nữa. Rõ thật là làm nàng phiền chết đi được mà.

Nhưng thật tiếc cho bao công sức nàng bỏ ra vì tối hôm đó hoàng đế bận lo chuyện chính sự nên đã không đến…

– Không được.

Hoàng đế lạnh lùng phán.

– Ngươi nên biết rõ thân phận của mình và lý do tại sao ngươi phải vào ở trong cung.
– Thần rõ rồi.

Cậu buồn bã quay đi chỗ khác. Hôm nay là sinh thần của đại tỷ nên cậu rất muốn được đến thăm tỷ của mình.

Cậu nhớ rất rõ vào ngày này hàng năm thì cha cậu hay nấu chè trôi nước cùng với những món bánh rất ngon để mừng sinh thần của đại tỷ. Trước đó thì cả nhà sẽ cùng quay quần bên khuôn bếp để chuẩn bị nhồi bột làm bánh.

Cậu và đại tỷ lúc nhỏ cứ hay chạy vòng quanh cha rồi dùng bột ném vào người nhau. Cậu nhớ những lúc như vậy cha đều không la rầy gì hai chị em cả mà chỉ cười thật hiền.

Sau này lớn rồi thì cậu mới biết, thì ra món bánh trôi nước là thứ mà mẹ cậu thích ăn nhất. Mẹ cậu mất ngay vào lúc sinh cậu ra, nên cậu không có nhiều hoài niệm về mẹ. Tuy vậy nhưng cha đã thay mẹ làm những món bánh thật ngon để hai chị em cậu không thiếu đi hơi ấm của tình mẹ hiền.

Lớn lên thêm một chút nữa thì cậu biết thương cha già nhiều hơn, vì năm nào cứ đến sinh thần của hai đứa con, cha cũng phải cặm cụi làm bánh. Và cậu bắt đầu tập làm quen với khói bếp dần dần để có thể đỡ đần hộ cha.

Phần về đại tỷ Minh Châu, vốn dĩ tỷ ấy đã sợ lửa từ nhỏ nên chẳng bao giờ tỷ dám đứng cạnh lò lửa cả. Vì thế nên đại tỷ thường lo về phần nhào bột và nặn hình cho những chiếc bánh.

Những hồi ức lần lượt hiện về trong tâm trí cậu ngày càng rõ nét hơn. Cậu nghe như mình được gặp lại những tiếng cười nói thân quen ấy….

– Ta biết ngươi đang buồn nhưng đây là điều tốt nhất dành cho ngươi.

Giọng nói của hoàng đế dịu dàng vang lên sau lưng cậu. Cậu chẳng buồn quay lại nhìn ngài, cậu tiếp tục thả suy nghĩ của mình về với quá khứ, với những gì có thể giúp cậu cảm thấy khuây khỏa hơn.

Lúc này tại cung của Minh Châu.

“Tại sao hoàng thượng lại không đến? Chẳng phải ngài rất thương mình sao?”

– Xem ra hoàng thượng không đến thật rồi.

Giọng hoàng hậu vang lên một cách mỉa mai. Minh Châu nhẹ mỉm cười rồi nàng xoay người lại như một vũ công tuyệt thế.

– Thần thiếp đa tạ hoàng hậu đã quan tâm. Xin mời hoàng hậu và các quý phi dùng thử những món bánh nổi tiếng của vùng đất Giang Nam.

Hoàng hậu mỉm cười nhìn nàng, rồi bà nhẹ tiến đến gần nàng hơn. Bà nhẹ nhàng hỏi thăm:

– Phải chăng hoàng đế đã quên muội muội của ta rồi?
– Hoàng hậu, sao người lại nói như vậy?
– Chẳng phải sao? Ở đây ai mà không như vậy? Hoàng thượng sủng hạnh muội bảy ngày liên tiếp cũng đã là một quãng thời gian khá dài so với tất cả chúng ta rồi. Mà dường như ngài còn cho muội gặp cả cha và đệ đệ nữa đúng không?
– Thưa, tháng trước muội đã có dịp gặp lại cha già.
– Sao? Ta nghe nói Minh Ngọc công tử có theo cha vào cung nữa mà?

Hoàng hậu tỏ vẻ ngạc nhiên.

– Vâng, thần thiếp chỉ được gặp cha già thôi. Còn Minh Ngọc đệ… Đệ ấy không may…

Minh Châu khẽ đưa tay thấm những giọt nước mắt đang chực chờ trào hẳn ra ngoài. Nàng đang tự hỏi khóc như vậy thật sự đã đẹp chưa hay còn cần phải giống hơn nữa? Nếu giống hẳn e là sẽ xấu lắm.

– Ta thật lấy làm tiếc cho nàng… Nhưng ta cũng nghe nói rằng hoàng thượng đã giữ Minh Ngọc lại bên mình, và hiện giờ đệ đệ của nàng đang ở bên cạnh hoàng thượng…
– Hoàng hậu. Người có biết những chuyện này không thể đùa giỡn được không?

Minh Châu thảng thốt.

– Ta đùa với nàng há có lợi gì? Vốn dĩ Hán tộc các người cũng có những chuyện như vậy mà. Chẳng phải trong cung của hoàng đế người Hán cũng có rất nhiều những mỹ nam nhân sao?
– ………

Hoàng hậu mỉm cười rồi bỏ đi chỗ khác, còn Minh Châu thì quay vào bên trong suy tư.

“Ta không tin. Cha đã nói với ta là cha đã cùng Minh Ngọc đóng một màn kịch thật hay trước mặt vua, vậy làm sao lại…”

Lúc này Minh Châu lo lắng thật sự, nếu đúng đệ đệ nàng đang ở trong cung thì thật chí nguy. Vì vốn dĩ tính cách Minh Ngọc rất chân thật nên nó có thể sẽ lỡ lời với hoàng đế. Mà nhỡ điều đó mà làm ảnh hưởng đến nàng thì…

Không được. Nàng phải tìm cách giải cứu nó hoặc xin hoàng thượng trả nó về với cha sớm thôi.

“Sáng mai ta sẽ đích thân sang thỉnh an hoàng thượng. Nhất định ta xin ngài thì ngài sẽ đồng ý.”

Nàng mỉm cười và đứng ngắm mình trước gương một lần nữa. Để xem nào, đôi mắt e ấp của một thiếu nữ, đôi môi hồng đào, nụ cười xinh như hoa hàm tiếu… Hỏi thử xem làm sao mà hoàng đế có thể từ chối nàng được chứ?

Nàng vui vẻ trở lại với bữa tiệc, hôm nay nàng là nhân vật chính nên dù muốn hay không nàng vẫn phải làm tròn trách nhiệm của mình.

“Ta nhất định phải để cho hoàng hậu thấy được rằng những gì bà ta không thể làm thì Hạ Minh Châu này nhất định sẽ làm được.”

Tại phòng của Minh Ngọc.

– Xem nào, còn giận ta à?

Hoàng đế chịu không nổi phải bỏ tấu chương xuống và bước nhanh lại gần cậu hơn. Cậu vẫn im lặng nhìn ra bên ngoài.

– Ngươi thật biết cách làm ta phát điên lên.

Ngài vừa nói dứt câu thì cậu vội vàng quay lại vì cậu sợ rằng ngài sẽ… Ơ… Hôn cậu như những lần trước nữa. Cậu đã biết trước cái giá cậu phải trả mỗi khi cậu làm long nhan nổi giận rồi.

Nhưng khi ánh mắt long lanh của cậu bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị pha chút lạnh lùng của hoàng đế thì cậu lại bật cười. Hoàng đế thoáng ngạc nhiên nhưng rồi ngài mỉm cười và nhẹ nâng cằm cậu lên.

– Sao ngươi lại cười?
– Không có gì…

Cậu tiếp tục cười. Lúc này hoàng thượng nhẹ cúi xuống hôn vào đôi môi hồng đào đáng yêu ấy.

– Ư…ư…. Ngài làm gì vậy?
– Hôn ngươi, vì ngươi đã không trả lời câu hỏi của ta.
– Nếu trả lời thì ngài sẽ giận cho coi.
– Ta hứa sẽ không giận.
– Không chém đầu?

Ánh mắt thỏ con nhìn nhà vua một cách nghi ngờ. Nhà vua bật cười lớn và nói.

– Không chém đầu.
– Cũng không đem cả nhà thần ra để…
– Không làm gì ngươi cả. Nói ta nghe…

Hai tay hoàng đế vẫn còn để yên vị trên vùng eo của cậu. Lúc này do tâm trí cậu đang còn để mãi nơi đâu nên cậu hoàn toàn không đề phòng chút nào.

– Hồi còn bé, cha thần hay dạy chúng thần họa tranh chân dung. Tất nhiên do lúc còn bé nên thần chẳng biết gì mà lại còn bản tính nghịch ngợm của con nít nên thần đã họa theo trí tưởng tượng của mình…. Về ngài….
– Vậy để ta đoán xem.

Hoàng đế vờ nhăn mặt, để rồi tay ngài siết chặt vùng eo của cậu hơn.

– Có lẽ bức họa đó ta không muốn xem đâu.
– Vâng, chắc chắn ngài sẽ không muốn xem đâu. Điều làm thần buồn cười nhất là vì trong bức họa của thần ngài chỉ có một con mắt nhưng ở ngoài đời thì…
– To gan.

Hoàng đế vờ tức giận. Nhưng tất nhiên tay ngài đâu chịu buông ra để cậu có thể quỳ xuống xin lỗi. Ngài ép sát cậu vào tường và hỏi bằng một chất giọng mạnh mẽ.

– Thế bây giờ gì sao?
– Hoàng thượng đã hứa là sẽ không giận mà…

Cậu bối rối trước những thái độ kì cục này, kèm theo đó là chút sợ hãi khi thấy có vẻ như cậu lại làm cho long nhan nổi giận nữa rồi.

– Ta có nói là ta giận sao?

Hoàng đế phì cười trước hành động sợ sệt đáng yêu ấy của chú thỏ con của mình. Lúc đầu có vẻ như ngài chỉ thích cậu như thích một con thú nuôi xinh đẹp thôi. Nhưng càng về sau ngài càng thích cậu hơn, ngài thích từ cách cậu bĩu môi khi nghe ngài nói cho đến cái tính hờn dỗi con nít ấy nữa.

Và hiển nhiên là ngài không thể nào để mất đi món bảo vật quý giá này của ngài được. Ngài muốn chiếm hữu tất cả những gì thuộc về cậu nhưng ngài cũng sẽ có cách để cậu tự nguyện đến với ngài mà không cần phải ép buộc.

Nghĩ đến lúc thân thể thanh mảnh này chìm đắm trong vòng tay của ngài, đôi môi nhỏ xinh ấy khẽ kêu tên ngài trong tiếng nấc đứt quãng, và rồi đôi tay thanh thoát này sẽ ghì chặt lấy ngài sau những cơn đau đầy thỏa mãn… Ngài đã tự mỉm cười một mình.

– Hoàng thượng?

Đôi mắt cậu mở to nhìn hoàng đế, có vẻ như ngài đang nhìn cậu nhưng tâm trí ngài đang bận đi du ngoạn đến tận nơi nào khác rồi. Nhưng có lẽ cậu không nên kêu ngài tỉnh dậy khỏi cơn mê, bởi lẽ những lúc con người ta tỉnh khỏi giấc mơ người ta thường dễ nổi cáu hơn.

Ngài cúi xuống hôn thật mạnh vào đôi môi xinh đang hé ra ấy. Nhưng lần này không chỉ dừng lại ở đôi môi mà còn lần lượt tiến dần xuống chiếc cổ thon mịn.

– Á.

Hoàng đế cắn nhẹ vào chiếc cổ mịn màng ấy. Lúc này Minh Ngọc dùng hết sức mạnh để đẩy ngài ra.

– Ngài làm gì vậy?
– Không. Chỉ là một hình phạt nhỏ cho tội khi quân thôi.
– Thần khi quân hồi nào?

Cậu đỏ mặt cãi lại.

– Tự ý vẽ vua chúa mà còn vẽ không đúng sự thật như vậy là mang tội khi quân đấy tiểu bạch thố.

Cậu khẽ nhăn mặt vì chuyện này cha cậu hoàn toàn không nói cho cậu biết.

– Tại thần không biết…

Cậu nhẹ bĩu môi.

– Ta không trách tội con nít.
– Tạ ơn hoàng thượng.
– Mà ngay đến bây giờ vẫn không thể lớn được.

Cậu vừa định nghĩ tốt về hắn nhưng nay hắn lại còn nói thêm một câu đằng sau nữa. Hỏi thử làm sao cậu hắn là một vị vua tốt được?

– Lúc ngươi giận lên trông ngươi đáng yêu lắm.
– Thần…
– Không cần nói gì cả. Ta biết tối nay ngươi sẽ buồn nên ta có dặn ngự thiện phòng chuẩn bị một món đặc biệt cho ngươi.

Nhà vua mỉm cười rồi buông cậu ra. Ngài vỗ tay ba cái. Lúc này những cô cung nữ bắt đầu bước vào và mang theo một món ăn mà cậu đang nghĩ tới.

– Bánh trôi nước?
– Phải. Ngươi rất thích ăn thứ này đúng không?
– Sao… Ngài biết?
– Ta là vua thì chuyện gì ta lại không biết?

Cậu nhìn nhà vua bằng một ánh mắt hàm chứa sự biết ơn sâu sắc.

– Tạ ơn hoàng thượng.

Lần này cậu quỳ xuống hành lễ vì thật tâm cậu rất muốn cám ơn con người này. Nhưng cậu xúc động có phải là vì món bánh dân dã này hay là vì những thứ khác?

– Đứng dậy đi.

Hoàng đế dịu dàng đỡ cậu đứng dậy. Ngài nhẹ nhàng hít thở mùi thơm thảo dược từ mái tóc màu đen suôn dài của cậu. Lúc này ngài cảm nhận rằng ngài đã phải rất nhẫn nại để không ép cậu lên giường ngay bây giờ.

– Ta không cho phép ngươi được rời khỏi phòng, nhưng ta vẫn có thể đem lại cho ngươi cái cảm giác hạnh phúc khi đang ở trong cung của ta.

Ngài dịu dàng nói.

Cậu im lặng không trả lời nhưng trong lòng cậu đã bắt đầu cảm nhận được một làn hơi ấm nhẹ. Cậu khẽ mỉm cười với chính mình để rồi sau đó cậu nhận ra rằng cái kẻ cậu cho là tốt ấy đang quan sát cậu bằng một ánh mắt khó hiểu.

“Hắn lại đang có mưu đồ gì nữa đây? Không lẽ…. Trong thức ăn có độc sao?”

Thật khổ với Minh Ngọc, không lúc nào cậu không đề phòng người ấy cả. Mà đề phòng cũng là điều cần thiết, vì ai vừa nãy đã thừa thời cơ cậu lơ là mà hôn vào chiếc cổ trắng mịn như tuyết của cậu? Ai đã luôn tìm cách hành hạ cậu và khiến cậu đỏ mặt lên như nữ nhi? Thật không còn ra thể thống của một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất nữa mà…

……………….

Tuy nói là ghét hắn nhưng tối hôm đó cậu đã có một giấc mơ thật đẹp về con người ấy. Nhưng tất nhiên cậu không dại gì kể lại cho hắn nghe vì những thứ cậu thấy trong mơ thật rất đáng xấu hổ.

“Nhưng tại sao mình lại nằm mơ về hắn? Chẳng lẽ hắn ta có thể ám mình ngay cả trong giấc mơ nữa sao?”

Hai má cậu nóng bừng lên khi nhớ lại những thứ đã diễn ra trong giấc mơ ấy.

“Mình điên thật rồi…..”

Nhưng cậu đâu biết rằng trong lúc cậu đang mải mê liên tưởng đến những thứ đáng xấu hổ thì có kẻ đã đứng đằng sau lưng cậu nãy giờ.

– Ngươi sao thế?
– Á á á á…..

Cậu hét ầm lên. Lúc này chính nhà vua mới là người bị cậu hù cho giật mình. Ngài khẽ nhăn mặt hỏi:

– Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì mà không hay biết ta tới?
– Hoàng thượng tha tội. Thần xin thỉnh an hoàng thượng.
– Đứng lên đi.

Hắn nhẹ mỉm cười và tiếp tục hỏi lại câu hỏi cũ.

– Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì mà mãi mê thế?
– Thần….

Cậu lúng túng đỏ mặt lên. Nhưng tất nhiên hắn đâu dễ gì tha cho cậu đâu. Hắn dồn cậu vào chân tường và bắt đầu ép cung cậu.

…………………

Thật chẳng biết mọi chuyện diễn biến ra sao nữa nhưng chỉ biết là có một người sẽ phải khổ sở lắm để có thể đối phó được với đức vua.

Advertisements

1 Comment »

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s