Hoàng cung-chương 20-Phiên ngoại


Từ buổi lâm hạnh cho đến nay, mặc cho hoàng thượng dùng mê ngôn yêu ngữ cách nào thì Minh Ngọc cũng chẳng buồn đáp lại. Cậu cũng không đụng đến những thứ mà hoàng đế đã ngự ban. Nhất là đối với những bộ bạch y, Ngọc nhi tuyệt đối không vận.

– Minh Ngọc, ngươi thật muốn làm khó trẫm sao ?

Minh Ngọc quay đi chỗ khác không đáp. Đôi mắt trong veo vô hồn nhìn về phía xa càng khiến cho cảnh vật xung quanh thêm phần buồn bã.

…………….

Những ngày Minh Ngọc lạnh nhạt, ảm đạm thập phần khiến cho hoàng đế thật khó chịu. Lúc đầu Minh Ngọc còn ngoan cố chẳng chịu ăn uống gì, để đến khi ngài dùng tính mạng của những người hầu cận ra đe dọa thì Ngọc nhi mới ngoan ngoãn chịu há miệng ra mỗi khi ngài uy cơm. Nhưng càng về sau thì Minh Ngọc với rối gỗ có nét càng giống hơn.

……………..

– Ta thật hết cách rồi.

Hoàng đế thở dài buông tấu chương xuống.

– Hoàng thượng, xin thứ tội cho thần nói thẳng.

Sĩ Nghị đại nhân cúi đầu lên tiếng.

– Nói đi.
– Thần chỉ e rằng hoàng thượng càng dùng vũ lực ép buộc thì Hạ phi càng thêm thương tổn tinh thần. Chỉ sợ để lâu thì khoảng cách giữa Hạ phi và hoàng thượng càng khó có thể hàn gắn được.
– …………….
– Tâm bệnh vốn phải dùng tâm dược mới mong chữa khỏi.
– Vậy ngươi nói trẫm phải làm sao ? Cho Minh Ngọc hồi hương à ? Chuyện đó miễn bàn đến.
– Thưa, ý thần là chẳng hay hoàng thượng có thể để thần vào cung gặp Hạ phi một chuyến để thuyết khách dùm người.
– Vô ích. Ngay đến cả những cung nữ chuyên lo việc hầu hạ y mà y cũng chẳng buồn đáp lời thì với ngươi làm sao có thể bắt y mở miệng được.
– Khởi bẩm hoàng thượng, chẳng qua là vì khi còn ở đất Kinh Lạp thần đã có dịp làm quen và hầu chuyện với Hạ phi nên có lẽ thần chỉ mong dùng chút ít tình bằng hữu còn sót lại mà khuyên giải ngài ấy.
– Hảo, vậy hãy thử xem sao. Nếu Minh Ngọc có thể nói chuyện lại với trẫm thì trẫm sẽ ban thưởng thật hậu cho ngươi, nhưng nếu tâm bệnh của Minh Ngọc không giảm mà còn xấu hơn thì….
– Thưa sẽ không như vậy đâu ạ.

Hoàng đế nhẹ gật đầu để rồi ngài tiếp tục chuyên chú nhìn vào tấu chương, nhưng giữa những hàng chữ lại chỉ thấy có mỗi cái tên Minh Ngọc, Minh Ngọc…

…………………..

– Thần, Lâm Sĩ Nghị tham kiến Hạ phi.

Minh Ngọc thoáng ngỡ ngàng trong ánh mắt để rồi đôi mắt ấy nhanh chóng trở về với vẻ u ám của mình. Dường như tất cả những điều bất ngờ này đã không còn đủ sức vực cậu dậy được nữa.

Sĩ Nghị đại nhân khẽ lắc đầu khi tận mắt nhìn thấy hình ảnh của Hạ phi lúc này, vì vốn dĩ Hạ Minh Ngọc mà chàng quen biết không phải là một người lạnh lùng vô cảm đến thế.

Chàng không chờ được lệnh đã tự ý đứng lên và tiến lại gần Minh Ngọc, ánh mắt cơ hồ như một vị đại huynh đang lo lắng cho tiểu đệ của mình.

– Minh Ngọc đệ, tội tình gì chứ?
– …………..
– Ta biết rằng ta có lỗi với đệ, ta đã mật báo về nơi ở của đệ cho hoàng thượng. Thật ra công việc quan trọng mà ta phải hoàn tất chính là bằng mọi giá phải tìm cho được đệ và đưa đệ về lại bên cạnh hoàng thượng…. Vậy nên… Giờ đây, xét trên danh nghĩa của một bằng hữu, ta không đủ tư cách để đứng ra khuyên giải đệ.

Sĩ Nghị đại nhân thoáng thở dài. Để rồi chàng nhanh chóng quan sát thần sắc của Minh Ngọc, cậu vẫn vậy, ánh mắt không chút oán ghét hay khinh bỉ. Cậu như một con rối gỗ xinh đẹp được đặt để nơi chiếc long sàng mà nhà vua đã dành sẵn cho.

– ………………..
– Ta biết đệ chán ghét ta lắm. Nhưng đệ có biết rằng hoàng đế đã vì đệ mà làm tất cả mọi thứ không? Ngài đòi lại công bằng cho đệ ở chốn hậu cung, ngài lục tung cả lãnh thổ rộng lớn này để tìm cho bằng được một người có cái tên là Hạ Minh Ngọc, ngài đã đau khổ khi thắng trận trở về mà người ngài yêu quý nhất lại bỏ ngài mà đi.
– …………..

Đôi mắt của Minh Ngọc thoáng ẩn chứa một làn nước mỏng.

“Có tác dụng rồi, Minh Ngọc đang nghe ta nói….”

– Ta biết đệ hội đủ đau khổ, uất hận khi bị hoàng đế làm nhục. Nhưng đệ có nghĩ qua rằng biết bao nhiêu phi tần khác mong muốn được ở vị trí của đệ lúc này không? Ta biết rằng đệ không thiết tha gì nó, thậm chí là muốn tự sát… Nhưng…. Một cái chết tưởng chừng như đơn giản mà lại có thể sẽ là nguyên nhân khiến cho sinh linh đồ thán.
– …………..
– Hoàng đế sủng ái đệ đến vậy, thử hỏi có việc gì mà ngài không dám làm? Một khi đã mất đi đệ rồi… Ta thật không biết liệu hoàng thượng sẽ làm nên những chuyện gì nữa.
– ………………..
– Việc nội trong hai ngày, số quý phi, cung nữ, thị vệ bị liên luỵ đã lên đến hơn năm trăm người. Đó là chưa kể đến việc xử cực hình ba trăm chín mươi lăm người, giam cầm hơn hai trăm người đã từng tiếp tay nhằm hãm hại đệ… Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ thấy rằng hoàng thượng yêu thương đệ đến mức nào. Ngài sẵn sàng làm tất cả vì đệ. Minh Ngọc, phải chăng là đệ không hiểu?
– ……………

Hai hàng nước bỗng chốc ập tràn ra khỏi hàng mi xinh đẹp. Đôi mắt mỏi mệt cố gắng nhắm lại để trốn tránh những lời nói của hiện tại.

– Ta biết đệ hận hoàng đế. Nhưng thâm tâm đệ cũng rất yêu người, ta nói thế có đúng không? Đệ vì nghĩ cho hoàng thượng, cho giống rồng mà đành tâm rời bỏ người. Ta nói có đúng không?
– …………….

Hai tay Minh Ngọc đưa lên bịt chặt tai mình lại. Cậu không muốn nghe những lời này nữa. Nước mắt càng ngày càng hung hãn tuôn tràn ra ngoài.

“Phải, những lời người này nói đều đúng với thực tâm của ta…. Vậy phải chăng ta đã quá ngu ngốc mà yêu thích hắn? Tại sao ta không trốn tránh hắn được? Tại sao hắn lại làm tất cả vì ta? Ta đáng sao? Ta chỉ là một tiện nhân, một kẻ dơ bẩn…”

– Minh Ngọc…. Không được trốn tránh nữa. Đối diện với sự thật đi.

Sĩ Nghị đại nhân dùng tay thư sinh mà cố giành lấy đôi tay đang ngoan cố ấy. Nhưng rồi khi cả hai đang giằng co thì hoàng đế “tình cờ” bước vào.

– To gan… Ngươi dám bất kính với ái phi của trẫm?
– Tội thần không dám. Xin hoàng thượng minh xét.

Sĩ Nghị vội vàng buông tay Minh Ngọc ra và quỳ xuống.

Hoàng đế chẳng vội tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhìn thấy ái phi của mình đang khóc dữ dội, cùng với thái độ giằng co của hai người. Hoàng đế tối lạnh băng ánh mắt vội vàng bước nhanh đến bên cạnh Minh Ngọc. Ngài ôn nhu ngồi xuống bên chiếc giường rộng lớn của ái phi. Để rồi đôi vai rắn chắc đã nhanh chóng kéo lấy Minh Ngọc vào lòng. Ngài nhẹ giọng hỏi.

– Hắn đã làm gì ngươi? Tiểu Ngọc ngoan, đừng khóc nữa. Có phải lúc trẫm không có ở đây hắn đã ức hiếp ngươi không?

Minh Ngọc không đáp mà chỉ khẽ dụi mặt vào ngực người, nước mắt tuôn ra khiến cho long bào bị hoe bẩn một ít.

Trong lòng ngài lúc này thật đang không khỏi cao hứng khi thấy ái phi đã có phản ứng trước lời nói của mình.

Ngài thoáng nhếch miệng và bí mật nháy mắt ra hiệu với Sĩ Nghị đại nhân. Rồi ngài tiếp tục làm tới.

– Vậy để trẫm chém đầu hắn. Ai bảo hắn dám làm Minh Ngọc của trẫm hoảng sợ. Người đâu…..

Minh Ngọc vội ngẩn đầu lên để rồi ngay trong giây phút. Cậu khẽ mở miệng ra và nói.

– Đừng……..

Khỏi phải nói lúc này hoàng đế vui sướng đến mức nào rồi.

– Minh Ngọc, ngươi mới nói gì? Nói lại một lần nữa có được không?

Minh Ngọc không đáp mà chỉ khẽ lắc đầu. Để rồi cậu dùng trảo thủ viết vào lòng bàn tay mình: ”Đừng chém y.”

– Hảo. Minh Ngọc không muốn ngươi chết thì ngươi sẽ không chết. Còn không mau khấu tạ Hạ phi.
– Dạ. Tạ ơn Hạ phi, tạ ơn hoàng thượng.
– Lui ra đi.
– Dạ.

Sĩ Nghị đại nhân bước lui để rồi chàng nhanh chóng xoay người mà rời khỏi hậu cung.

“Vậy là bao nhiêu công trạng hoàng đế một mình lãnh trọn hết. Đã phải đánh cuộc với cái đầu của mình, mà lại còn mang tiếng là kẻ xấu nữa…. Minh Ngọc ơi Minh Ngọc, đệ có hiểu cho ta không, đúng là làm quan khổ thật a….”

Ta thán một hồi thì Sĩ Nghị đại nhân cũng bước đến cổng thành. Quân lính cung kính cúi chào ngài để rồi ngài nhanh chóng bước lên cỗ kiệu mà hồi phủ.

…………………….

…………………….

– Minh Ngọc ngoan, có phải hôm nay mệt lắm không?

Cậu không đáp lời mà chỉ lặng lẽ quan sát hoàng đế. Dường như ngài đã gầy hơn trước, hai gò má thoáng nhô cao ra, đôi mắt có vẻ trũng sâu vào, nhìn mặt ngài có vẻ mệt mỏi tựa hồ như ngủ không đủ giấc. Tuy đây đã là xấu nhất bộ dáng rồi nhưng trông ngài vẫn rất tiêu sái anh tuấn, thật khác với bộ dáng của cậu lúc bấy giờ….

Minh Ngọc có chút thẹn khi nghĩ đến điều đó.

– Tiểu Ngọc ở một mình buồn như vậy, có hứng thú muốn nghe kể chuyện không?

Ánh mắt Minh Ngọc thoáng tò mò nhìn những chồng sách mà hoàng đế đã cho người đem vào đây.

Nhưng Minh Ngọc nào đâu biết rằng để có được những cuốn sách này cả ngày hôm nay hết thảy năm mươi thái giám đã phải hao tổn khí lực mà lục tung tàng kinh các để tìm cho ra những quyển sách cổ thật hay mà đưa đến cho vua, hòng giúp vua lấy được lòng mỹ nhân.

Đôi tay cậu bỗng như vô ý muốn cầm một cuốn lên xem thử, nhưng nhà vua nhanh chóng biết được ý định đó. Ngài thu hồi cuốn sách đang để ở gần cậu.

Rồi gương mặt anh tuấn tựa tiếu phi tiếu ấy nhìn thẳng vào đôi mắt của ái phi mà ôn nhu nói.

– Để ta đọc cho ngươi, chẳng phải để người khác đọc sẽ hay hơn là tự đọc một mình sao?

Minh Ngọc không đáp trả, cậu chỉ im lặng chờ đợi câu chuyện của ngài.

“Hôm nay Minh Ngọc phản ứng như vậy cũng đã là quá nhiều rồi. Ta nên thư thái, gấp quá sẽ làm hỏng đại sự…”

……………..

……………..

Có lẽ Ngọc nhi sẽ chẳng thể nào ngờ rằng trước đó chính Sĩ Nghị đại nhân đã bán đứng cậu mà bật mí cho vua cách lấy lòng mỹ nhân đầy hiệu quả này.

“Ta thật chỉ muốn giúp Minh Ngọc mau chóng hồi phục lại tinh thần như trước kia….”

Sau một hồi suy tư, Sĩ Nghị đại nhân ôn tồn tâu cùng vua.

– Tâu hoàng thượng, thần được biết rằng Hạ phi rất thích đọc sách.
– Phải. Nhưng Minh Ngọc đã không đụng đến bất kì một cuốn sách nào kể từ khi ta bắt y trở về.

Có người khẽ thở dài.

– Thần biết. Như vậy tại sao hoàng thượng không thử ở bên cạnh đọc sách cho Hạ phi nghe?
– Đọc sách à?
– Tâu vâng, ngài cứ đọc đến đoạn nào hay thì dừng lại. Vì Hạ phi nóng lòng muốn nghe được đoạn kế, từ đó sẽ sinh ra những biểu cảm khác nhau. Mà cũng có thể nhờ đó mà Hạ phi lại mong muốn được gặp hoàng thượng nhiều hơn để nghe tiếp câu chuyện ấy.
– Ngươi nói có lý. Được rồi, người đâu………….

…………………..

Và thế là mỗi ngày hoàng đế đều đến đọc sách cho Minh Ngọc. Có những hôm ngài đến trễ do bận chính sự thì ngài đều bắt gặp ánh mắt tựa hồ như mong ngóng của cậu. Nhưng tất nhiên những biểu cảm ấy trôi qua rất nhanh, để rồi khi câu chuyện bị cắt ngang ở đoạn hay nhất cũng là lúc gương mặt tiểu ngọc thố lại lộ rõ ý phản đối. Tuy nhiên quân tử phải lấy chữ nhẫn làm trọng, vì thế nên hoàng thượng lúc nào cũng giữ vững lập trường và bắt buộc tiểu thố phải chờ đến ngày hôm sau mới biết được phần kế.

Có những khi câu chuyện ấm áp khôi hài văn khiến cho Minh Ngọc nhịn không được phải bật ra tiếng cười. Tuy nhiên khi đó Minh Ngọc đã quay mặt đi nơi khác và biểu cảm cũng nhanh chóng qua đi.

– Ngươi tiếc với trẫm dù chỉ một nụ cười sao tiểu Ngọc?

Nhà vua thở dài dùng tay xoay mặt cậu lại đối diện với ngài. Vẫn là ánh mắt đó. Đôi mắt như một kẻ vô hồn chẳng chút lưu tâm đến những lời nói vô vị của kẻ khác. Nhiều lúc nhà vua tức giận chỉ muốn hung hăng tiến vào cơ thể cậu cho thỏa nỗi mong chờ. Nhưng khi bắt gặp những giọt nước mắt ấy lại khiến ngài không đành lòng. Dường như ngài đã bị con tiểu thố này nắm giữ điểm yếu, mà tiếc là chính tiểu thố lại chẳng hiểu được điều đó. Y cứ thản nhiên vô cảm trước ngài, để rồi hội càng làm cho ngài đau lòng hơn…

Thật khó chấp nhận rằng, dù tiểu thố có chọc tức ngài đến mức nào đi nữa thì hoàng đế vẫn không nỡ xuống tay trừng phạt y. Bởi vì càng khiến y đau khổ bao nhiêu thì chính bản thân người phải chịu đau đớn bấy nhiêu.

Tiểu thố thật giống tỏ thái độ muốn thi triển tính kiên nhẫn với hoàng thượng, ngài dư biết rằng Ngọc nhi của ngài đang muốn tìm đến cái chết. Nhưng tuyệt nhiên điều đó là không thể.

“Ta nhất định không để cho ngươi được phép rời khỏi ta. Tiểu Ngọc, ta nhất định chiếm tâm ngươi một lần nữa. Ngươi chỉ là của ta, của riêng một mình Thiết Mộc Nhĩ này. Nếu ai đó dám cướp ngươi khỏi tay ta. Ta thề sẽ lăng trì cả nhà hắn ngay trước mắt ngươi. Ngươi có thể đau khổ, có thể hận ta nhưng nhất định suốt kiếp này ngươi chỉ có thể ở bên cạnh một mình ta mà thôi…”

– ………Ư………..

Đôi môi hồng khẽ rên lên khi chiếc lưỡi giảo hoạt ấy đang cố lần sâu vào bên trong khoang miệng. Cậu chau mày nhìn hoàng đế. Để rồi khi hai người tách rời nhau ra, ngài bật cười trước cái chau mày của tiểu mỹ nhân, long thủ ngắt nhẹ vào mũi cậu.

– Tiểu Ngọc của trẫm càng giận thì hội càng xinh đẹp.
– …………

Minh Ngọc chẳng buồn đáp trả, cậu xoay mặt đi nơi khác, hai má đỏ bừng lên.

……………

……………

Gần hai tuần trăng trôi qua, trước thái độ ân cần hối lỗi của hoàng đế, Minh Ngọc đã không còn vô cảm trước những hành động của ngài nữa, cậu đã bắt đầu biết cười nhiều hơn và không còn tiếc rẻ những nụ cười ấy với ngài. Hiển nhiên điều này làm cho ngài vô cùng cao hứng.

Cậu cũng dần dà chấp nhận những cử chỉ thân mật quá trớn giữa hai người…

– Tiểu Ngọc sợ à? Nếu sợ thì ta sẽ không kể nữa.

Tuy Minh Ngọc không trả lời, nhưng ánh mắt cậu lộ rõ vẻ không đành lòng khi chưa biết được kết thúc của câu chuyện. Hôm nay hoàng đế đem chuyện về ma quỷ kể cho cậu nghe nhưng thay vì như bình thường thì ngài lại lựa thời khắc khi trời đã sập tối để bắt đầu câu chuyện ấy.

– Minh Ngọc ngoan, đã khuya lắm rồi, ngủ đi. Mai ta sẽ kể tiếp phần cuối câu chuyện cho ngươi.
– …………..

Cậu không đáp lời mà chỉ lẳng lặng để người dìu nằm xuống chiếc giường rộng lớn. Long thủ đưa lên trán cậu vuốt nhẹ xuống mi mắt, để rồi bàn tay ấy như có ma lực khiến mi mắt cậu khép hẳn lại với nhau.

Nhưng khi ngài dự định quay đi để thổi tắt bớt nến cho cậu dễ ngủ, thì tay cậu đã kịp nắm chặt lấy long bào của ngài. Hoàng đế quay lại nhìn thì Minh Ngọc vờ như ngủ say không hay biết. Lúc này có kẻ đang cười thầm vì tính cách thật giống với đứa trẻ của tiểu thỏ ngốc. Vì không thể đi được nên hoàng đế đã dùng chưởng lực mà thổi tắt hết dãy nến đang cháy sáng nơi góc phòng. Ngài chỉ để một vài ngọn nến nhỏ những nơi không gây ảnh hưởng đến giấc ngủ của thỏ con. Xong xuôi tất cả, ngài ôn nhu nằm xuống bên cạnh và kéo tiểu thố ủng vào trong lòng ngực.

– Ngươi nghĩ sợ sao?
– ………….

Mi mắt Minh Ngọc khẽ động khi nghe hoàng đế hỏi câu ấy. Nhưng rồi cậu vẫn chẳng hề mở mắt ra nhìn cũng như không buồn đáp lại lời vấn của người. Hoàng đế khẽ thở dài để rồi ngài dịu giọng nói.

– Có ta ở đây Minh Ngọc không cần sợ gì cả. Ta sẽ bảo vệ ngươi. Dù là ai đi nữa có muốn đến đây bắt ngươi đi cũng không được.

Mi mắt kẻ ấy một lần nữa lại động đậy, cảm giác như rằng Minh Ngọc đang cảm động trước lời nói của mình. Hoàng đế đã tranh thủ thời cơ hôn lên mi mắt của mỹ nhân, để rồi nụ hôn không chịu dừng lại ở một chỗ mà lại tham lam tìm kiếm đích đến mong muốn của nó.

– Ư……….

Thấy Minh Ngọc đã bắt đầu tỏ ý phản đối rồi nên ngài đành đè nén những ham muốn của mình xuống mà trở về lại bộ dáng nhu hòa, đàng hoàng ôm ấp mỹ nhân tiến thẳng vào giấc ngủ.

……………….

Nhưng hoàng thượng chẳng thể ngờ rằng, đêm đó tiểu thố đã trằn trọc không ngủ được.

“Phải chăng là ta lại một lần nữa sa chân vào địa ngục? Tại sao ta cứ mãi ngu ngốc mà yêu thích ngươi? Tại sao chỉ vì một câu nói của ngươi đã khiến cho ta vui đến vậy? Tại sao ta mãi không thoát khỏi ngươi được?

Tại sao có những lúc ta vô lễ với ngươi, thậm chí không hành lễ trước mặt ngươi nữa, vậy mà ngươi vẫn cười với ta?

Tại sao ngươi không hạ lệnh chém đầu ta mà còn tỏ ra bảo vệ, che chở cho ta?

Dù ta không tán đồng với những hành động tàn ác của ngươi, nhưng sao trong tâm ta lại cảm thấy ấm áp, tựa hồ như đang được kẻ khác bảo vệ?

Tại sao đã nói ta là thứ dơ bẩn mà lại để ta tồn tại trên đời này?

Tại sao?

Tại sao chứ?

…………..

Sĩ Nghị huynh nói…. Ngươi yêu ta…….. Có đúng là vậy không?

Ta thì có gì tốt để ngươi yêu thích chứ?

Một thư sinh nghèo biết chút y thuật, không có ý muốn tranh đoạt danh vọng, không ham mê tửu sắc, ta chỉ muốn được an an ổn ổn sống trọn cuộc đời ở nơi làng quê. Ngày ba bữa có cơm rau cùng một ít thịt cá. Như vậy với ta đã là quá đủ rồi. Vậy tại sao ông trời lại muốn trêu chọc ta? Ta đã làm gì sai?”

…………………

…………………

Phiên ngoại Vĩnh yêu thương ngươi

Tiểu Ngọc đâu biết rằng ta yêu thương y đến mức nào… Ngay khi bắt gặp y với trang phục bất chu bất chỉnh trên nền đất, lòng ta đã hội đủ những đau xót. Ta nhìn ánh mắt sợ hãi của y mà tâm ta dấy lên cơn thịnh nộ. Ta nhanh chóng khép tội Trát Nhan Thạc Đức. Vốn dĩ ngày thường ta hội chẳng quan tâm đến những việc hắn làm. Bản thân hắn là một vương gia, tuy rằng có hơi đào hoa bản tính nhưng vẫn là một kẻ biết lo nghĩ cho quốc gia đại sự. Nhưng nay hắn dám làm tổn thương Minh Ngọc thì tội không thể tha được.

Ta cố kiềm nén cơn giận của mình để hỏi thẳng tiểu Ngọc, vậy mà y lại dùng ánh mắt không đành lòng nhìn Trát Nhan Thạc Đức. Chẳng lẽ y thật có tình ý với hắn sao? Vậy việc y ở lại vương phủ của hắn cũng là do y đã cam tâm nguyện ý trở thành tỳ thiếp của hắn à?

Ta bắt lấy y, dùng lời nói vũ nhục y, ta thấy được ánh mắt y đau đớn, ta trong tâm cũng chẳng hề thỏa mãn.

Vì sao lại chẳng cho ta lấy một lời giải thích? Ngươi chẳng biết rằng nếu là ngươi nói thì ta sẽ tin sao? Phải chăng điều ta nghĩ đến là chính xác, ngươi thật sự đã là người của hắn?

Ta nhanh chóng phi ngựa về đến hoàng cung. Ta bất chấp sự mọi thứ ta đã kì công xây dựng, ta ngang nhiên chiếm đoạt y. Để rồi khi thấy y xuất ra xử nữ huyết. Cơ thể y kẹp chặt lấy ta như thể ta là kẻ đầu tiên xâm phạm, lúc đó ta biết rằng ta mới chính là kẻ đã phá hủy đi sự trong sạch của ngươi.

Ta phi thường cao hứng mà tái lâm hạnh y nhiều lần.

…………………

Nhưng từ lần ta lâm hạnh đến giờ Minh Ngọc chẳng nói thêm một lời nào nữa cả. Nhớ lại lúc ta tẩy rửa cho y, y đã cố vùng vẫy, thủ liên tục đánh vào người ta. Y tay chân thư sinh yếu đuối nên nhanh chóng đã bị ta thu phục. Nhưng đôi mắt y nhìn ta ẩn chứa sự thống hận, đau đớn lẫn bi phẫn… Vừa khi ta định bế y quay trở về tẩm cung thì y đã dùng hết sức mà phóng khỏi người ta. Ta sinh khí nắm thẳng cổ tay y mà vặn ngược lại. Có vẻ như cơ thể y còn đau nên khi vừa chạm đất y đã ngã ngay xuống, nhưng cánh tay của y thì ta vẫn còn đang giữ chặt, vậy nên, ta đã làm bị thương cánh tay của tiểu Ngọc…

Ta đau lòng định vuốt ve y an ủi thì y lại dùng ánh mắt hận thù mà nhìn ta. Thứ ánh mắt này ta đã từng nhìn thấy nơi trận mạc, nhưng là ở cách ta quá vài thước, mà kết thúc của những ánh mắt đó đều chỉ có tử.

Chưa từng có một quý phi nào dám vô lễ với ta đến như thế mà còn sống.

……………….

……………….

Nhớ lần đầu tiên gặp mặt, ta như bị ánh mắt trong như nước hồ thu của y lôi cuốn. Ta hội không hiểu vì sao nam nhân trên đời này ta đã thấy nhiều, cũng chỉ là dạng thô thủ thô chân. Vậy mà từ sau lần gặp y, ta đã ngày đêm mong nhớ, ta chờ đợi đến cơ hội được tái kiến y.

Ta biết ta làm như vậy có phần là bức ép y, cưỡng đoạt y nhưng biết làm sao khi ta lại mong muốn được ở cạnh y đến vậy. Ta ban ra một đạo thánh chỉ buộc y phải vào cung diện thánh.

Vốn tính cách của y rất thiện lương, lại còn ngây thơ, dễ tin người. Ta đã lợi dụng vào điều đó mà nhanh chóng thu phục được tâm của y.

Lúc đầu ta chỉ nghĩ là vui chơi đơn thuần sau những giây phút căng thẳng triều chính. Nhưng càng lúc ta càng không muốn mất y, ta đã không còn coi y như một con vật cưng nữa mà trở thành là một quý phi, một sủng phi của ta.

Ta muốn y. Phi thường muốn.

Nhưng y quá ngốc để hiểu được ý nghĩa của những cái đụng chạm ấy là gì. Y thuần khiết như nước, điều đó càng làm ta thích thú hơn.

Ngay cái lần y câu dẫn ta để ta cho phép y được tự do vào ngự hoa viên, ta đã cười thầm. Đáng ra ta sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn. Nhưng vì thấy ánh mắt ngây thơ đó nên ta có chút không nhẫn tâm mà ăn sạch sẽ trước khi dạy cho y biết tâm y cần đặt ở nơi nào.

Đối với ta thân thể y dù có quan trọng vẫn không thể nào quan trọng bằng tấm lòng của y. Ta muốn y chỉ nghĩ về một mình ta, chỉ biết có ta là quan trọng.

Để rồi khi ta phát hiện ra thân thể y bê bết máu nằm nơi ngọn giả sơn. Ta đã quên mất mình đang thân cửu ngũ chí tôn. Ta bế xốc lấy y mà tâm tình như sợ hãi rằng ta sẽ mất đi y vĩnh viễn. Chỉ khi Hạ Trung Ân vào khám chữa, ta mới thấy an lòng được đôi chút. Ta có thứ cảm giác đau xót khi nhìn thấy y nhăn mặt vì vết thương. Ta thề rằng sẽ phanh thây những kẻ nào dám làm tổn thương đến Minh Ngọc của ta. Và đến lúc này ta biết rằng ta đã bắt đầu có một nhược điểm.

Ta đánh mất đi bản chất lạnh lùng của mình khi ở cạnh y.

Hồi tưởng lại, từ khi còn là một hoàng tử đến lúc đăng cơ ta cũng chẳng thể nào tin tưởng lấy một phi tần nào cả, vì kẻ thù của ta thì đâu đâu cũng có, đám tặc tử ngoại bang lại càng nhiều không kể xiết. Chúng đã từng phái người đến bên cạnh ta, ngày đêm thổi chẩm biên phong để giúp chúng đạt được mục đích. Tất nhiên do ta phát hiện kịp thời nên đã ra tay xử lý bọn chúng trước khi bọn chúng kịp thực hiện âm mưu của mình.

Đó là chưa kể việc đấu đá hàng ngày của những kẻ được mệnh danh là sủng phi của ta. Tuy chẳng phải gây gắt đến mức bị xử phạt nhưng hàng ngày bọn chúng đều mang đến cho ta xem những màn hí kịch với đầy đủ các vai diễn từ bi đến hài. Lòng ta thủy chung vẫn là trào phúng khi đứng nhìn cảnh tượng tranh giành quyền lực một cách vô ích ấy.

……………

Nhưng đối với y, ta lại hoàn toàn tin tưởng. Y ngây thơ, trong sáng cười với ta. Y đỏ mặt lên mỗi khi ta chạm vào cơ thể. Để rồi ánh mắt ấy bỗng chốc lại nhìn ta u uất. Ta biết rằng y đã biết yêu.

Miếng thịt ngon dâng tới miệng lại vuột đi mất, dù biết rằng phải giải quyết xong việc quân thì mới có được những phút giây thảnh thơi mà tận hưởng bữa tiệc này. Nhưng trong lòng ta vẫn muốn mang y theo bên mình.

Rồi ta tự bảo rằng, như vậy sẽ rất nguy hiểm, đám tặc tử ấy một khi đã biết ta yêu sủng y chẳng phải là sẽ ra tay hãm hại y sao. Vì sự an toàn cho y, ta nhất định phải để dành bàn tiệc chờ ngày ta thắng trận trở về.

…………………

…………………

Ta vốn nghĩ rằng rồi đây bằng sự ôn nhu dịu dàng của mình, Minh Ngọc sẽ lại thuộc về ta một lần nữa. Nhưng càng ngày tâm tư của y càng trầm lắng, điều đó thật khiến ta vô cùng phiền não. Phải chăng y mong muốn cả đời này sẽ mãi hận ta?

Y vẫn ánh mắt u uất nhìn ra phía cửa sổ.

Ta để y hảo tịnh dưỡng tại một ngự viện yên tĩnh. Ta cố ý cho xây dựng những hòn giả sơn để y có được cảm giác thật giống như đang ở chốn quê nhà. Nhưng hiển nhiên nơi đây chỉ dành riêng cho ta với y, tựa hồ như những đôi phu phụ muốn xa rời chốn phồn hoa đô hội, nên trở về sinh sống nơi làng quê hẻo lánh. Chỉ là…. Y vẫn không đoái hoài đến ta.

Những ngày đầu y quăng trả lại những bạch trường sam, y nhất quyết không chịu động vào các đồ vật có màu trắng. Ý như y đang tỏ ra mình đã bị dơ bẩn thì không còn đáng để mặc thứ màu này nữa.

Ta bực tức giằng thật mạnh y xuống giường để rồi ta nhanh chóng chiếm lấy mọi tiện nghi trên thân thể y. Nhưng y cố gắng không kêu lên một thanh âm nào hết. Y đã cắn vào môi đến chảy cả máu. Dù rằng ta đã thấp giọng ủy khuất y nhưng y hoàn toàn không đáp lại. Y dùng ánh mắt và những giọt lệ của mình để bày tỏ rằng y không còn sợ ta nữa.

Nhưng sao trong nỗi hận thù của y, ta vẫn không thấy một tia ác ý nào với ta cả. Ta biết hiện giờ chỉ cần y muốn, ta sẵn sàng cho y hạ một đao, chỉ cần là y hết hận ta, phải cười lại với ta như lúc đầu. Chỉ là….. Y quá lương thiện.

Ngày ngày ta đau xót nhìn y buồn bã không ăn. Để rồi ta biết được ý định nghĩ muốn tự sát của y. Ta đã nổi cơn thịnh nộ mà phán:

Ngày thứ nhất ngươi không ăn thì tất cả các cung nữ hầu hạ ngươi sẽ không được ăn.

Ngày thứ hai ngươi không ăn thì tất cả kẻ hầu người hạ trong hoàng cung này đều không được ăn.

Ngày thứ ba ngươi không ăn thì từng người một, những kẻ đã từng hầu hạ ngươi sẽ phải chết ngay trước mặt ngươi.

Ngày thứ tư thì từng người thân một của ngươi sẽ phải ra ngọ môn, và ngươi cũng sẽ được ra đó để thưởng thức màn hành hình.

Minh Ngọc không nói nhưng có vẻ như y đang muốn thách thức sự kiên nhẫn của ta. Ngày thứ nhất y chỉ ăn một muỗng cháo cho có lệ, để rồi ta y theo lệnh phán mà bắt các cung nữ hầu hạ y đều phải nhịn đói.

Đến ngày thứ hai thì Minh Ngọc đã thoáng sợ hãi, y nhanh chóng ăn hết những muỗng cháo mà ta đút cho. Ta kiên nhẫn uy từng chút từng chút một. Tuy thấy y ngoan ngoãn vậy nhưng trong lòng ta vẫn có một cỗ u ám. Y vì những kẻ xa lạ mà quan tâm đến họ. Còn ta? Chẳng lẽ trong lòng y ta không tồn tại sao? Ta đã làm rất nhiều việc như vậy vì y mà.

Cho đến khi Sĩ Nghị bày ra diệu kế với ta. Hắn tình nguyện đứng ra làm thuyết khách giúp ta thu phục lại tâm của tiểu Ngọc. Hiểu rõ thái độ của Minh Ngọc, ta tuy không hi vọng nhưng cũng không phản đối.

Đến khi ta chờ đợi không thành, nên đã nóng lòng vào xem kết quả. Lúc này ta thấy Minh Ngọc hai mắt đỏ lên tựa như tiểu thố thật giống nhau, tay thì đang giằng co với Lâm Sĩ Nghị. Ta vội vàng bước đến ủng lấy y vào lòng ngực mà che chở cho y.

Tuy lời ta nói là sẽ chém đầu Lâm Sĩ Nghị nhưng thật ta đã khéo léo ra hiệu cho hắn. Tâm phúc đại thần có công cứu chủ thế thì làm sao ta hội chém đầu được. Nhưng hiển nhiên trước mặt Minh Ngọc ta phải tỏ ra một chút quyền uy, ta phải để y biết rằng ta sẽ bảo vệ lấy y và không để y bị một chút thương tổn dù là nhỏ nhất.

Chờ lúc Sĩ Nghị lui ra ta đã nhanh chóng chuyển sang công tâm kế chương thứ hai, tạo cho Minh Ngọc cảm giác cần có ta bên mình. Ta ngày ngày đến đọc truyện cho y. Và kết quả ta thu được càng ngày càng khả quan hơn. Qua từng ánh mắt của y, ta càng có lòng tin rằng rồi ta sẽ sớm xoa dịu được tiểu thố, và tiểu thố sẽ lại cười với ta như trước đây… Nhưng quan trọng nhất ta vẫn muốn có được tâm của y.

Lúc ở cạnh y ta mới phát hiện ra rằng, ở ta không biết từ bao giờ đã hình thành nên sở thích ủng lấy một vật nhỏ để nhập mộng. Nhưng hiển nhiên ta chỉ có thể an lòng nhắm mắt khi thấy tiểu thố đã an an ổn ổn đi vào giấc mơ. Trong lúc ngủ, gương mặt y trở lại nét ôn nhu dễ chịu. Y không còn gây gắt nhìn ta, cũng không lạnh lùng, hay vô cảm. Y trở nên yếu đuối hơn để ta có thể ôm ấp và bảo vệ. Có những khi ta si ngốc nhìn y thật lâu đến nỗi ta không nhận ra rằng trời đã sáng, còn ta thì phải vào triều….

Thật lòng ta rất yêu y, ta chấp nhận phế bỏ cả hậu cung chỉ để được ở cạnh y… Vậy đến chừng nào Minh Ngọc ngươi mới chịu hiểu rằng y tuyệt không cần sợ ta, không cần coi ta như bậc đế vương. Ta chỉ mong y chấp nhận ta thôi đã đủ.

Hết phiên ngoại

Advertisements

One thought on “Hoàng cung-chương 20-Phiên ngoại

  1. peyeu nói:

    ai biểu ngươi vũ nhục Ngọc nhi chi! cho ngươi 1 chút đau khổ thì mới công bằng!
    Truyện nàng càng đọc càng hay! yêu nằng lắm!
    (*_*)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s