Hoàng cung-chương 1


Nguyên Thành Tông hay đại hãn Thiết Mộc Nhĩ là vị hoàng đế thứ hai của nhà Nguyên. Ông làm hoàng đế Trung Hoa từ năm 1294 đến năm 1307, đồng thời là Đại Hãn trên danh nghĩa của đế quốc Mông Cổ. Ông là con trai thứ ba của hoàng thái tử Chân Kim và là cháu nội của Đại Hãn Hốt Tất Liệt.

Thiết Mộc Nhĩ là một vị hoàng đế tài ba của nhà Nguyên. Ông giữ đế chế này theo cách mà Hốt Tất Liệt đã thực hiện. Ngoài ra ông còn tiếp tục nhiều cải cách kinh tế, duy trì hòa bình với các hãn quốc phía tây và các nước láng giềng như Đại Việt và Chiêm Thành, những quốc gia công nhận quyền tối cao của ông trên danh nghĩa.

Tuy nhiên vào giai đoạn ông lên ngôi cũng đã xảy ra nhiều sự kiện gây kinh động nhất lịch sử của triều đại nhà Nguyên. Đồng thời ông cũng là vị vua bị ám sát nhiều nhất trong lịch sử các triều vua chúa của Trung Quốc.

Tiết đông chí vào mùa xuân năm Nguyên Thành Tông thứ ba.

– Thưa cha, nếu chúng ta dùng kim mộc hoa kết hợp với linh sơn tuyết liên sẽ có thể chữa lành chứng bệnh này.

Vị đại phu già gật gù mỉm cười trước tài năng của chàng trai trẻ.

– Thái thái cứ đem những thứ này về dùng.
– Đa tạ Hạ đại phu, đa tạ Hạ công tử. Hai vị thật đúng là bồ tát tái sinh. Nếu không có hai vị có lẽ dân nghèo chúng tôi đã phải chịu chết vì dịch bệnh hoành hành rồi.

Bà cụ chắp tay vái lạy hai cha con vị đại phu. Nhưng Hạ công tử kính cẩn đỡ lấy tay vị thái thái ấy mà nói.

– Xin thái thái đừng bận lòng. Y học phải dùng để cứu người, đó là lời thề danh dự của dòng họ chúng tôi.
– Hạ công tử thật giàu lòng nhân từ.

Bà cụ vừa bước lui vừa vái lạy tạ ơn. Khi bà cụ vừa ra khỏi cửa thì Hạ đại phu lên tiếng.

– Lượng dược thảo dự trữ của chúng ta gần hết rồi. Có lẽ cha phải đi kiếm thêm một ít.
– Xin cha cứ ở nhà nghỉ, sớm mai con sẽ lên núi hái thêm.
– Thật nhọc công cho con.

Hạ công tử khẽ lắc đầu.

– Không đâu thưa cha. Con yêu thích công việc này mà.

Hạ đại phu nhíu đôi mày ngài tỏ vẻ u uất.

– Hạ Trung Ân ta suốt đời tận trung báo quốc, hết lòng phục vụ y lý và nêu cao y đức. Vậy mà không ngờ lại có cái ngày này…
– Xin cha bớt đau lòng.

Hạ công tử vội vàng tìm cách an ủi cha già.

– Vốn dĩ thời thế thay đổi nên gia đình chúng ta mới gặp phải chuyện không may. Cả gia tộc ta trọn đời tận trung với Tống vương nay xã tắc lại rơi vào tay người Nguyên, âu cũng là đại cuộc. Thôi thì chúng ta an phận nghèo hèn, sống thanh bần ở làng quê hẻo lánh này cũng có cái thú vui của nó.
– Ta thì đã được trời ban cho cả nửa đời giàu sang phú quý nên ta cũng chẳng nuối tiếc gì khi thời thế thay đổi. Chỉ tội cho con và đại tỷ của con. Khi mới sinh ra đã phải sống trong cảnh bần hàn cơ cực. Ngay đến cả dược thảo cũng phải tự mình đi kiếm.
– Thưa cha, cha đã dạy chúng con từ bé là chỉ những cái gì do chính tay mình làm ra mình mới ngộ được giá trị thật của nó. Con luôn nghiền ngẫm câu đó hàng ngày và luôn thấy hoan hỉ vì cuộc sống thanh bần của mình.

Hạ đại phu mỉm cười gật đầu.

– Ta mừng vì ta đã có một đứa con thấu tình đạt lý như con.

– Thưa cha…
– Đại tỷ.
– Nhị đệ.

Hạ tiểu thư nhẹ đẩy cánh cửa bước vào. Hôm nay nàng khoác trên người bộ xiêm y khá lộng lẫy. Viền xung quanh đôi tà áo là hình đôi chim đang tung cánh chao lượn. Tất cả đều được thêu bằng những sợi tơ lụa thượng hạng. Vốn dĩ đây là xấp vải do nhà vua lúc trước ban tặng cho Hạ Trung Ân đại phu.

…………..
Gia tộc họ Hạ từ xưa vốn là những danh y của Tống triều. Những thành viên trong dòng họ Hạ thường được nhà vua đặc cách một số quyền như việc tự do đi lại trong cung cấm hay việc không cần quỳ bái trước mặt những cung phi mỹ nữ của vua.

Tuy vậy, vị danh y này chờ đến lúc về già mới thành gia lập thất, vì thế nên có cảnh cha già con mọn. Vốn dĩ nếu Tống triều không sụp đổ thì gia đình Hạ đại phu vẫn là một gia đình danh giá và quyền lực bậc nhất kinh thành. Chỉ tiếc là thời cuộc luôn thay đổi không theo ý muốn của con người.

Trở về với vị tiểu thư trẻ tuổi này đây. Nàng tên Hạ Minh Châu. Năm nay nàng vừa tròn đôi chín xuân xanh, có thể nói nàng có một nét đẹp đủ khiến cho hoa nhường nguyệt thẹn. Dáng đi, cách đứng và từng cử chỉ của nàng đều được Hạ đại phu chỉ dạy từ thửơ nhỏ nên dù xuất thân bần hàn nhưng cốt cách của nàng là cốt cách của một vị cung phi quý phái.

Còn về Hạ Minh Ngọc công tử thì khỏi cần bàn thêm. Tất cả con người chàng đúng với cái tên Minh Ngọc của mình. Với làn da khá sáng kèm với đôi mày cong cong tựa liễu rũ. Đôi mắt chàng tựa như hai viên ngọc tích trữ nước hồ thu. Tuy vậy nhưng vầng trán cao của chàng biểu lộ rõ nét khẳng khái và sự thông tuệ mà chàng có được từ người cha giàu lòng nhân ái của mình. Chàng tựa như hiện thân của một đóa bạch mai. Tuy yếu ớt nhưng vẫn kiên cường bất khuất trước bạo quyền.

– Hôm nay sao con ăn vận có phần trau chuốt thế?
– Thưa cha, hôm nay triều đình có mở cuộc tuyển chọn tài nhân vào cung. Con muốn xin phép cha cho con được thử sức…
– Không được.

Hạ đại phu lập tức khoát tay.

– Ta cấm con đi tham dự vào chỗ đó. Con có biết đó mang danh là cuộc thi nhưng thật ra là một cái chợ người, còn con là một món hàng để họ định giá. Vốn dĩ nếu được làm cung phi thì cả dòng tộc sẽ sung sướng. Nhưng có mấy người có cơ may được tiếp xúc với vua và được vua ân sủng? Vốn dĩ con là con cháu của Tống triều mà lại phải đi cầu cạnh tên cẩu hoàng đế của Khiết Đan sao?
– Thưa cha xin cha biết rõ thời cuộc. Ngày nay vị hoàng đế trẻ lên ngôi, khắp nơi thiên hạ thái bình, dân chúng an cư lạc nghiệp, ai ai cũng được cơm no áo ấm. Há chẳng phải đó là một vị vua anh minh sao? Vậy tại sao người Hán chúng ta cứ khư khư cho rằng mình đúng? Thưa cha, con cho rằng người Hán chúng ta mất nước là do chính chúng ta đã quá tự phụ và đề cao chính bản thân mình.

Hạ tiểu thư gây gắt cãi lại. Lúc này Hạ công tử mới mạn phép chen ngang vào.

– Thưa cha, con thấy tỷ tỷ nói cũng đúng, vì người Hán chúng ta không chịu nhìn nhận những khiếm khuyết của mình nên mới dẫn đến tình trạng vong quốc. Âu đó cũng là do chính chúng ta gây ra.
– Đệ cũng tán thành cho tỷ đi sao?
– Đệ không phản đối. Nhưng ở gần vua như ở gần cọp, mà nhất là trong cung có biết bao cung tần mỹ nữ xinh đẹp, nếu mỗi đêm vua chỉ ân sủng một người thôi thì cả đời ông ta cũng không đi hết cả hậu cung nữa. Vậy liệu tỷ vẫn muốn vào ở chiếc lồng son ấy sao?
– Dù biết là như vậy, nhưng ta không cam tâm đi hầu hạ một kẻ thất phu. Chẳng thà ở trong chiếc lồng son mà cả đời vinh hiển, còn hơn sống trọn kiếp tại chốn thâm sơn này.

Nói rồi nàng quay sang cha năn nỉ.

– Cha đồng ý cho con đi mà. Đi nha cha nha.

Nàng lắc tay áo của Hạ đại phu liên hồi.

– Thôi thôi được rồi. Nha đầu muốn làm gì thì làm, nhưng nhớ lỡ có thất bại thì cũng đừng có về khóc đấy.
– Vâng. Con biết rồi.

Minh Châu vui vẻ chạy như bay ra khỏi cổng. Chờ cho Minh Châu đi khuất, Minh Ngọc quay lại hỏi cha.

– Thưa cha, cha cho đại tỷ đi thật sao ạ?
– Hahaha vì ta biết trước kết quả rồi nên ta mới cho nó đi chứ.

Hạ đại phu vuốt râu cười lớn. Lúc này Hạ thiếu gia ngẩn người ra, gương mặt cậu lộ rõ nét băng khoăng lo nghĩ. Tuy thế cậu cũng cúi đầu lạy cha một lạy rồi lẳng lặng rời khỏi phòng.

“Minh Châu ơi là Minh Châu, con có biết rằng tất cả những tài nhân được tuyển vào trong cung đều đã được quan tri huyện chọn lựa trước cả rồi. Đúng là con nha đầu ngốc…”

Đưa chén trà lên uống một ngụm rồi vị đại phu già tiếp tục cười thầm với những suy nghĩ của mình.

Chỉ tiếc là người tính không bao giờ bằng trời tính. Hạ Minh Châu lại đỗ làm tài nhân và được tuyển thẳng vào cung.

Lúc này cả gia đình họ Hạ đều xôn xao.

– Không thể được.

Hạ đại phu đập mạnh tay xuống bàn.

– Thưa cha, đây là lệnh vua, nếu con không vào cung tức sẽ mang tội kháng chỉ, sẽ bị tru di tam tộc.

Tuy thâm tâm rất muốn phản đối, nhưng rõ ràng điều mà Hạ tiểu thư nói là chí lý. Ông không ngờ ông chỉ đi sai một quân cờ thôi mà đã khiến cho thế trận bất lợi đến như vậy. Rõ ràng nhập cung không hẳn là một chuyện xấu, nhất là với một người tài sắc vẹn toàn như Minh Châu. Nhưng con cháu dòng họ Hạ cả đời tận trung với Tống triều thì làm sao lại có thể đi hầu một tên tặc tử? Hạ đại phu thở dài não ruột, trong đầu ông thầm mong mình sẽ nghĩ ra được một kế sách vẹn toàn.

– Con thiết nghĩ việc đại tỷ đậu tài nhân chưa hẳn là một chuyện không may.
– Cả con cũng nói vậy sao Minh Ngọc?

Hạ đại phu nhìn đứa con mình yêu thương bằng một ánh mắt thất vọng.

Hạ công tử nhìn cha cười rồi nói tiếp.

– Con đã nghĩ ra một ngu kế, đó là ta giả vờ thuận ưng chiếu chỉ nhập cung. Nhưng khi đi đến nửa đường thì tỷ tỷ sẽ làm bộ như bị thương và tất nhiên vết thương giả đó sẽ làm ảnh hưởng đến dung mạo, lúc đó chúng ta sẽ danh chính ngôn thuận được miễn chiếu chỉ này. Không biết cha thấy sao?
– Hahaha đúng là con trai ta. Rất sáng suốt ngay cả trong tình huống ngặt nghèo này.
– Con phản đối.

Minh Châu lên tiếng.

– Con không muốn phải làm theo sự sắp đặt của hai người. Con muốn nhập cung, con muốn làm hoàng hậu. Con không muốn sống mãi ở cái làng quê hẻo lánh này môt giây một phút nào nữa hết.
– Tỷ tỷ… Thật lòng đệ chỉ muốn giúp tỷ. Với nhan sắc trời ban của tỷ đệ tin việc tìm kiếm một lang quân như ý không hề khó chút nào, há tại sao lại phải cầu cạnh một người đàn ông có đến hàng trăm hàng ngàn những cung tần mỹ nữ bên cạnh?
– Tốt nhất đệ đừng xen vào chuyện của ta. Đó là quyết định của cá nhân ta. Ta mong đệ vẫn sẽ là đệ đệ tốt của ta và đừng cố ngăn trở ta nữa.

Hạ tiểu thư giận lên khiến cho nét ngọc như bị xóa mờ đi. Có vẻ như ngay cả với những con người xinh đẹp thì khi giận lên những đường nét quý phái cũng đều bị lu mờ hết chỉ chừa lại là một gương mặt của một người con gái dân dã bình thường.

– Con đúng là… Ta thật tức chết vì con.

Hạ đại phu cầm chén trà dằn mạnh xuống mặt bàn. Hạ tiểu thư quay người bước nhanh ra ngoài, nhưng nàng vẫn nói vọng lại phía sau.

– Tốt nhất hai người đừng nghĩ ra trò gì ngăn cản con. Nếu không con sẽ trình báo quan phủ là cả hai đang âm mưu kháng chỉ. Lúc đó dù con có làm hoàng hậu cũng khó lòng mà xin tội được cho hai người.
– Ngươi…

Hạ tiểu thư lẳng lặng rời khỏi phòng, nàng bỏ lại sau lưng người cha già đang đau đớn vì đứa con bướng bỉnh không nghe lời. Nàng đâu biết rằng trong hai đứa con, nàng lại là người được cha nàng thương yêu nhất. Vậy mà giờ đây chính sự quyết định sai lầm của mình mà cha nàng đã đẩy nàng xa lìa gia đình…

………..

Advertisements

4 thoughts on “Hoàng cung-chương 1

  1. oOo*LaZy`Linh*oOo nói:

    Uý, sao lại iu tỷ tỷ hơn minh ngọc? Loại người như Minh Châu tớ ko nhgix muốn thik đâu!

  2. thaosoimi nói:

    hi, lần đầu tiên vô nhà nàng do bạn giới thiệu. ta rất ngạc nhiên khi nhìn thấy nàng viết chuyện chứ không phải edit như các nhà khác. ta mới đọc 1 chap nên chưa biết gì nhiều.
    chap này có lỗi chính tả đó nàng.
    Lúc này Hạ thiếu gia ngẩn người ra, gương mặt cậu lộ rõ nét “băng khoăng” lo nghĩ. –> băn khoăn nàng ạ!!
    Ta sẽ đọc hết rồi nhận xét luôn 1 thể nhé! 🙂

  3. Mít :3 nói:

    Chào chị ^^ em đọc truyện này của chị đã lâu nhưng đến nay mới biết dùng Wp để cmt và like cho chị ^^ Mong chị thông cảm. Truyện rất hay, có chút nhẹ nhàng vấn vương rất dễ chịu mỗi khi đọc. Nhân vật cũng rất điển hình nữa, tất cả đều rất riêng biệt không hề bị lẫn lộn. ^_^ Có điều này em muốn hỏi chị liệu có được không ạ ? Em muốn đem truyện này chuyển sang ver WooGyu [INFINITE] ^^ em sẽ ghi cre và dẫn link đầy đủ, chụp cả cmt nữa ^^ Vậy nên chị đồng ý nhé ^^

    Và cũng cảm ơn chị ^^ khi đã viết ra câu truyện này ”♥”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s